Chẳng lẽ nào…
Chẳng lẽ nào, nơi em về như thế
giọng thơ buồn, nhưng vẫn ấm mầu thương
dẫu đông sang, tuyết có trắng ngập đường
nhưng hơi ấm, vẫn tỏa lan từng câu chữ
Đông đã sang, lá chẳng vàng như cũ
nhưng sau đồi, vẫn mái ấm nhà ai
có tiếng ai ru, dẫu lẫn tiếng thở dài
nhưng rất ấm, của một người đang hạnh phúc
Đông lại qua, Tết lại sang xin được chúc
chủ địa đàng, sẽ mãi mãi vui tươi
trên đường về, sẽ rộn rã tiếng nói cười
hoa xuân nở, những vòng tay ấm mãi…
hoàng nguyên
XÔN XAO LẮM...
Em cảm ơn anh những lời chúc đẹp
Khi Xuân về, không được phép buồn khơi
Thơ phải vui, tình nồng nhiệt với đời
Nụ cười nhỏ dâng ngút ngơi hạnh phúc!
Nhưng cứ thấy trong tận sâu tiềm thức
Chút muộn sầu cứ chờ chực trào dâng
Chút bâng khuâng khi thấy dáng xuân gần
Tiếng chim hót tưởng bản thân mình khóc...
Cuộc đời vui nhờ đôi tay bảo bọc
Của bạn đời trong cơn lốc tình riêng
Nhưng làm sao bôi xoá những muộn phiền
Của một kẻ tha phương từ thuở trẻ?!
Không đợi chờ mà xuân nồng vẫn ghé
Nắng mùa dâng giữa lặng lẽ tràn đông
Nhờ vần thơ, lời chúc tự tấm lòng
Sưởi ấm cả miền hư không thơ thẩn...!
Phải không anh mùa xuân miền cố quận
Nắng dịu dàng ướm bất tận trường ca
Nụ hồng, mai... nở rực khắp mọi nhà...
Xôn xao lắm, dù cách xa miên viễn !
Tóc nâu
Bài thơ của Tóc Nâu hay quá... chắc dưới chân đồi nhiều anh tự nguyện xin làm băng để phủ lối TN về...
bây giờ mới có dịp ghé thăm Tóc Nâu một chút đây. Chúc Tóc Nâu có nhiều niềm vui mới.
TN xin cảm ơn lời khích lệ của anh Hoàng Nguyên nha , dạ, ở dưới chân đồi chỉ có mỗi một anh chàng làm băng lạnh thôi mà TN té lịch bịch hoài đó anh
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
! Chứ mà như anh nói chắc TN thành như vậy nè... [sm=crutches.gif]
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính