Trích đoạn:
LỜI THƠ KHÔNG CẠN
Rượu tương tri chén đầy... xin cạn!
Lời tự tình... cất giữ vào tim.
Nhưng làm sao đưa lối đi tìm?
Niềm hạnh phúc, đợi chờ... không tưởng.
Trời bao la... đâu là định hướng?!
Dòng thơ buồn, cũng chỉ phút giây...
Cảm thông nhau, tình nghĩa tràn đầy.
Xin hãy giữ niềm vui... thơ gửi!
Có thấy chăng... mây giăng đĩnh núi!
Thoáng ảo huyền... như mộng thiên thai.
Đẹp làm sao... tuy chẳng hình hài.
Nhưng cảnh sắc gợi tình chung thuỷ.
Mây và gió... miên trường si, luỵ
Trăng soi hồ... bóng sắc thênh thang
Bướm và hoa... kết nối mộng vàng.
Người và em... lời thơ không cạn.
Nói với nhau tâm tình... năm tháng.
Gửi cho nhau âm vận ngọt ngào.
Đã quá nhiều như vạn nghìn sao...
Đang lấp lánh giữa trời đen thẳm...
Tóc nâu
Yêu chi…
Mình trót yêu thật tình mình thú tội
Để làm chi, khi biết chẳng có gì
Gạt lẫm lòng theo luyến ái mê si
Bước lầm lạc cũng từ bắt đầu ấy…
Mình trót yêu đâu nghĩ là sai quấy
Trái tim thề không gian dối một câu
Mình đam mê ôm ấp buổi xuân đầu
Nhưng lo sợ tạ từ giây phút cuối
Rồi từ đó bườc chân mình lầm lũi
Lang thang buồn trơ trọi ngắm trăng hoa
Bỗng hồn nhiên sờ lên vai áo ngày xưa
Tay lạnh ngắt, ôm đầu mà nức nở
Con tim nhỏ đã bao lần ngưng thở
Thôi thôi đi ân ái nửa làm chi
Tình yêu kia kết cuộc sẽ là gì
Đường sinh tử mỗi người đi một lối
Với tình yêu, thật ra không có tội
Nhưng yêu rồi thêm nặng nợ đeo đai
Giam đời ta và giam cả đời ai
Tù đau khổ, mghiệp luân hồi muôn kiếp
Tình ta đó ai ơi đừng nối tiếp
Yêu chi mà cho đày đọa nhau thêm
Ái tình ư? Đâu chỉ ngọt và êm
Còn vị đắng, buộc ràng và hệ lụy
Tình yêu ấy, chỉ bận tâm và rối trí
Là đam mê, là ích kỷ ngu si
Ta hãy yêu thật đúng nghĩa từ bi
Yêu đại chúng và yêu ai cũng thế
