📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

trái tim Việt Nam

79 trả lời, 9.711 lượt xem — Trang 3 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-13 05:15:50Huyền Băng>
Huế Buồn
 


Mai em về Vĩ Dạ
nhặt hương nhớ hoa cau
hứng mưa đầu mái rạ
theo nón lá qua cầu!

Nắng Nam Giao cuối Hạ
Thu ngược quá Văn Lâu
đời Mệ buồn vật vã
con cháu đã về đâu?

*

Mốt về thăm Đập Đá
ngắm bến lạ sông quen
đổi thay chừ hối hả
thương nhớ biết mô tìm?

Bờ ni và Bến nớ
khoảnh khắc đã là mơ
Huế qua mùa trăn trở
đã cháy vỡ trời thơ!

Đêm ghé về Thiên Mụ
trăng sáng tụ lầu chuông
soi nghiêng hồn cổ ngữ
kinh rót chữ bi thương!

trầm hương gieo cổ tích
theo tĩnh mịch ngược nguồn
âm u đường hoang phế
lễ mễ những hồn oan!

*

Nửa đời em háo hức
về thăm chốn chôn nhau
Huế đêm mơ. ngày thực
chuông vọng thức kinh cầu!

Cao Nguyên
 
r
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-13 05:17:27Huyền Băng>
hiện thực

trên đường đi hiện thực
từng cung bậc sắc âm
đã làm anh thao thức
và thơ lại trở mình

mỗi buồn vui va chạm
tiếng cười khóc bỗng dưng
từng mạch đời vỡ rạn
xoáy đau buốt tận cùng

như chẳng thể quay lưng
trên nỗi buồn rất thật
mẹ bán máu nuôi con
giữa trưa đời tất bật

em bảo đừng thở dài
cho ngày mai đỡ lạnh
sao tâm anh mệt nhoài
trong mắt người ráo hoảnh

rõ rồi em, anh biết
cười tê liệt bờ môi
bởi những điều tha thiết
đã khánh kiệt lời vui

có phải anh đã gặp
quá nhiều chuyện vô thường
như mũi dao cắm phập
vào khát vọng yêu thương

em hiểu loài chim Cuốc
khi biết bạn chết rồi
tự treo mình khóc suốt
miệng rỉ máu hồng tươi

anh muốn nhìn cuộc đời
như em chào Việt Nam
mặt đất thì tuyệt vời
người gian nan lắm nỗi

có thể nào một tối
nhìn nhân loại xếp hàng
chờ phiên mình hối lỗi
trước những nỗi lầm than

rồi địa đàng mở cửa
hoa nhân ái rực vàng
và tim người bốc lửa
làm rạng rỡ trần gian!

Cao Nguyên
 
r
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
sinh ngày ba mươi tháng tư

con sinh ba-mươi-tháng-tư
đúng ngày cha bước vào tù khổ sai
tiễn cha, mẹ nén thở dài
sợ buông tiếng nấc mệt nhoài thân con

cha đi bước lặng bồn chồn
mẹ khô mạch sữa, con tròn tuổi không
lúa nào xanh giữa máu ròng
còn ai đi kiếm xác chồng giữa đêm?

mẹ nuôi con nặng truân chuyên
oằn vai quang gánh, ưu phiền riêng mang
ngày đời khổ nhục dọc ngang
đêm tình thao thức ru con vào đời

cha về quá tuổi thôi nôi
mừng con biết lớn theo lời mẹ ru
ngẩng đầu đi giữa dòng đời
bước qua khắc nghiệt cố cười làm vui

nay con ba-mốt tuổi rồi
đang ngồi nhớ lại những lời mẹ ru
và lời cha nhắn trong tù
viết thành bi khúc gởi người ngàn sau!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
ôm Trăng



thời ta sống dường như mùa nguyệt tận
nên người chờ một bữa được ôm trăng
biết không thể mà còn nuôi khát vọng
được một lần lịm chết giữa vinh quang

dẫu vinh quang đã là cơn huyễn mộng
người vẫn chờ hóa kiếp cuộc lầm than
như mơ thấy thiên đường trong cuộc sống
giữa khi đời là địa ngục trần gian

từ thuở mơ được làm người-phù-đổng
người đã nhìn sông núi ngập điêu linh
nhưng tiếc nỗi đôi cánh trần quá mỏng
vừa chớm bay, cánh gãy trước bình mình

sau hoàng hôn, tựa mình trong bóng tối
nhìn trăng lên, biết có mặt trong đời
đêm gập mình đau, uống lời hấp hối
thoát ra từ muôn lối bạn đi qua

trong mê sảng mơ ôm trăng mà ngủ
cho hào quang bao phủ xác thân mình
hồn bay thoát qua ngưỡng đời bức tử
quên sau lưng tiếng hú của loài kênh

đáng gì đâu, niềm tin như hạt cát
giữa mênh mông sa mạc những hoài nghi
khi lịch sử không có gì để nói
trước trăm nghìn câu hỏi của hồn oan!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-13 05:19:44Huyền Băng>
 
Sài Gòn phải thật giữa ta


Sài Gòn ở giữa Quận Cam
dân mình thêm một Việt Nam xứ người
từ xa tôi ghé về chơi
phố quen, đường lạ; lòng người nhớ thân

vẫn lời nói Bắc-Trung-Nam
vẫn xôi, phở, bún - tên hàng quán xưa
vẫn cơm thơm gạo quê mùa
vẫn cá kho tộ, canh chua, gỏi gà
vẫn chị chiếc áo bà ba
vẫn em guốc mộc kiêu sa thuở nào
vẫn vui lời gọi, mời chào
Cô, Dì, Chú, Bác... bữa nào ghé chơi...

ôi tôi đi giữa bồi hồi
một khung trời nhớ đã đời giữa tâm
như người tình cũ bao năm
tưởng như biệt giữa thăng trầm, còn vương

Sài gòn - nghe gọi mà thương
Duy Tân, Nguyễn Huệ - con đường dư âm
hẹn đời một bữa về thăm
giữa lòng nôi Mẹ nghe trầm khúc ru

Việt Nam tôi trên xứ người
một thiên tình khúc viết từ nỗi đau
Cuốc kêu sau rặng trâm bầu
cố hương Nội, Ngoại lẽ nào mãi xa

Sài Gòn phải thật giữa ta
vui nay thấp thoáng chỉ là cõi dung
chờ người một cuộc tương phùng
rạng đông Bến Nghé hát mừng tuổi nhau!


Cao Nguyên
  r
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-15 04:45:23mây trắng>
Sài Gòn phải thật giữa ta
vui nay thấp thoáng chỉ là cõi dung
Cao Nguyên

Còn ta đi giữa Việt Nam…Sao lòng quay quắt nhớ Sài Gòn đến từng giọt thở trong tim hòa lẫn cái gắt gao nóng bỏng của trời tháng tư bốc lửa một thuở nào...
vad
Đăng nhập để trả lời
0
thanh âm hồ như

mục rữa là ấn tượng
siêu thoát là huyễn hư
tất cả đều vất vưởng
trong thanh âm hồ như

từ thanh âm hồ như
chợt ý lời tỏa rạng
trên từng bản chúc thư
viết dưới trời lửa đạn

từ năm tháng huyễn hư
ta đã nhìn thấy bạn
đang ngồi đọc chiến thư
giữa khóc cười bi tráng

thà ta không thấy bạn
dĩ vãng đã hồ như
thà một lần tống táng
cho hồn bạn thanh thư

thơ ta đâu vỡ rạn
theo xác bạn rữa nhừ
đời đâu cần phỉ báng
trên từng bản chúc thư

thanh âm đâu hồ như
theo điệp trùng chân bước
dưới sắc cờ vàng tươi
trên hành trình giữ nước!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
rừng ơi

cư dân cũ, từ vùng trời xa vắng
gọi rừng xưa, ta nhớ lắm - rừng ơi!
thương mùa cây cúi đầu buồn tháng Hạ
lá chịu tang qua mấy chục năm rồi!

lúc ta đi, rừng sâu còn ngún lửa
lửa hận thù, cháy quá nửa đời ta
cháy bỏng màu da, làm sao lành vết sẹo
chung niềm đau, ta chẻ máu nuôi rừng

nửa máu ta có giúp rừng sống lại
đất có mừng lá biếc nẩy chồi xanh
cây có vui khi chim về hái trái
hoa có cười cho hương toả vây quanh?

ôi nhớ quá, rừng ơi! ta nhớ quá
cao nguyên xanh, hoa lá ấy - hồn ta
và cả máu chia cho rừng thuở ấy
nhắc ta về, dù bữa hẹn còn xa

về xem nắng ghẹo hoa tươi rói mặt
về thăm cây lành hẳn vết thương chưa
về ngồi giữa nắng mưa nghe đất hát
khúc đồng dao từ những khát khao xưa!

thơ ta đó, rừng ơi! ru chút nhé
ta chưa về thăm đất mẹ chiều nay
sợ hàng cây còn long lanh ngấn lệ
ta với rừng sẽ khóc giữa vòng tay!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-13 05:21:17Huyền Băng>
những ánh đèn


theo đêm quá khứ về quê Ngoại
gặp giữa đường trăng những ánh đèn
ôi chao thương quá, ngày xưa ấy
rộn giữa lòng vui, tiếng hát quen:

(tết trung thu xách đèn đi chơi
em xách đèn đi khắp phố phường
đèn ông sao hay đèn cá chép
em hát ca trong ánh trăng rằm)

những lời hát từ thời tuổi ngọc
còn rộn âm trên đất quê người
bỗng dưng buồn, lòng ta muốn khóc
Quê nhà ơi! Ngoại của con ơi!

vẫn trăng ấy, và bầu trời ấy
sao đời mình sống ở hai nơi
một nửa nhớ tiếng gà báo thức
một nửa nghe chuông gọi bồi hồi!

mùa thu ơi! giữ giùm ta nhé
những ánh đèn dành dụm một thời
mai sẽ tặng cho người bạn trẻ
biết thương ta, máu lệ một đời!

Cao Nguyên
 
r
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-17 01:42:17Cao Nguyên Việt>
 
 
ngày vui ấu thơ

( gởi những em nhỏ của tôi )



quyển tập,
cây bút...
mỗi thứ một ước mơ
biết bao giờ có được?

chiếc nón,
đôi dép...
mỗi thứ một mong chờ!
biết bao giờ có được?

biết bao giờ có được...
nên mãi ước mơ
mãi mong chờ ...

trọn ngày vui ấu thơ!


-----------


Những giòng chữ đơn giản này, tôi đã viết cách đây khá nhiều năm. Tôi đã thuộc lòng nó, bởi hình ảnh mà tôi đã nhìn thấy từ những em nhỏ quê tôi. Những em nhỏ chỉ mặc chiếc áo rách với chiếc quần đùi nhàu nát; tay cầm củ khoai lang, vừa đi vừa ăn, bương bả đến trường. Trong đầu luôn có những ước mơ đơn giản của thời thơ ấu...

Vậy mà dễ gì có được.Những món đồ chơi, chọn đi lựa lại cũng là những viên sỏi, những que tăm và một trái chanh khô, những hòn bi nặn bằng đất sét... Tất cả những thứ đó là nguồn vui suốt thời thơ ấu của những đứa con nhà nghèo. Giấc mơ nhỏ nhoi quá mà vẫn không bao giờ đạt được.

Những em nhỏ khi xưa bây giờ đã già đi, nhưng chúng vẫn còn nhìn thấy có những em nhỏ giống mình của bao năm về trước trên làng quê mình, trên đất nước mình. Mãi mãi như vậy sao? Một triền miên bình lặng của sự đói nghèo luôn hiện hình trước mắt ta, tạo những xót cay từ trong tim óc.
 
***
 

bản Sonat buồn


trong âm vang bản Sonat buồn
em đã ngủ theo giòng nước mắt
trong nỗi đau của lời tự truyện
em qua đường với nỗi xót xa

môi em rung gọi mời nhân ái
trong mắt người tia sáng dửng dưng
lấy câm nín buộc chân mình lại
em nhìn em thân xác rưng rưng

miếng cay đắng ngậm vào đã nuốt
sợ nãn lòng do thức ăn thiu
những hạt bắp trong tay khô quắp
ngâm vào nước mắt sẽ mềm ra

có lúc em no vì quá đói
nhấp môi cười thần trí hôn mê
vết thương vỡ theo đời nhức nhối
điệp khúc buồn - em vỗ về em!

Cao Nguyên


 
Nghe chương Trình phát Thanh
 
Quê Hương và Tuổi Thơ
 
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0



điểm hẹn


nhớ không em - đường về điểm hẹn
mỗi năm xa - người, cảnh đổi thay
có những chỗ mình chưa kịp đến
đêm đã sang xoá cuộc vui ngày

cứ len lén đến bên dĩ vãng
chạm khua nhanh vỡ rạn dấu xưa
hình như nay - cái gì cũng tạm
ngày qua ngày, cuộc sống đẩy đưa

vậy mà cứ ôm hoài nỗi nhớ
nặng oằn vai cái thuở lưu vong
rồi mai mốt, Xóm Làng gặp gỡ
tiếng cười vui Quê Mẹ còn không?

tiếng cười mất, ta còn tiếng khóc
miễn sao đừng nhớ mướn, thương vay
những dấu vết lầm than mặt đất
cứ để yên cho nó ngủ say...

nếu chẳng nhớ đường về điểm hẹn
cứ lần theo cột mốc thời gian
em gặp anh với hồn khập khễnh
do vết thương quá khứ cưu mang!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
quà mừng hưu
(mến gởi Tràm Cà Mau)


mừng anh nay đã về hưu
rảnh rang ngồi ngắm lá chiều vào thu
phiến bay vàng óng sương mù
xuyến chao dòng cũ, mà tư tương hồn

mừng anh quẳng bớt bồn chồn
đã thôi nhìn bước theo lòng chẻ đôi
gởi đời triết - lý - củ - khoai (*)
cũng là một cách đầy vơi cùng người

mừng anh phối ý tuyệt vời
vẽ quê hương sáng mặt trời giữa đêm
rủ thơ vào bạt ngàn tìm
chút hương trà nóng quanh đêm tiền đồn

bao lời mừng, bấy nỗi mong
bữa về say khuớt bên dòng kinh xưa
vói trăng, tay chạm đọt dừa
vừa khi xàng xự cũng vừa trẩy qua

dưng không rộ phách sơn hà
nâng ta vui giấc đời qua tuổi chiều
gởi anh quà mọn mừng hưu
chút tâm lục bát trong chiều ly hương!


Cao Nguyên

-----------------------
(*) triết lý củ khoai: truyện của Tràm Cà Mau
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0



dưới trăng uống rượu

dưới trăng uống rượu! Ừ, nghe khoái
bạn cũ xin mời nói tích xưa
nhớ thuở Nữ Oa đầu đội đá
chưa vá xong trời, đất sũng mưa

từ đó trần gian cuồng bão lũ
mượn cầu Ô Thước để sang sông
ngặt nỗi thời gian luân chuyển mộng
ngỡ hợp đành tan buốt nhói lòng

may còn mớ chữ treo trong trí
mỗi nhớ tương đồng hạ bút ngân
nghe tiếng phong linh ngờ ngựa hí
chiêu tình tri kỷ tựa hàn song

cuồng say thơ rượu soi hình bóng
ngắm nghía xem chừng chẳng khác xưa
chỉ thoáng mi người vương ngấn lệ
phải chăng bữa rượu uống chưa vừa!


Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-12 22:01:15SuongAnh>
 
Vẫn Thế Một Nét Thơ
 
Lâu lắm hôm nay gặp lại Người
Dòng thơ vẫn thế nét buồn rơi
Nhớ quê, nhớ bạn thời xa cũ
Vận nước nổi trôi khiến lạc đời
 
Một bóng một mình đêm đối ẩm
Nghe lòng rưng rức một niềm đau
Cuốc kêu vọng tiếng từ quê Mẹ
Nhớ nước hồn ai vạn nỗi sầu
 
Trông trăng uống rượu cảm đề thơ
Một thuở hùng anh nay nhạt mờ
Lệ mắt hoà cùng men rượu đắng
Chung nghiêng bình ngã...dáng chơ vơ!
 
Sương Anh
 
Em xin chào anh Cao Nguyên, đã lâu thiệt là lâu, giờ mới thấy anh trở lại thi đàn VNTQ, em vui ghê khi được đọc lại dòng thơ cuả người anh em hằng kính mến! Cầu chúc anh luôn được vạn an.
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-13 05:22:18Huyền Băng>
Hỏi người

à ơi khúc hát người lay
ngậm ngùi ngọn gió thu bay võ vàng
xa xăm chiếc bóng lỡ làng
ôm lòng biệt xứ chứa chan mảnh tình

dòng thơ trọn nét điêu linh
vẫn hằn ghi mãi bóng hình quê hương
một đời dằng dặc vấn vương
ngàn năm đất mẹ nhớ thương vững bền

đường xa bao nỗi gập ghềnh
biển dâu thì đã chênh vênh một thời
vẫn nồng thăm thẳm chơi vơi
vọng miền cố quận gọi lời thiết tha

quê hương còn đó xót xa
mà đường viễn xứ đã ra nghìn trùng
cố hương ngóng đợi mịt mùng
hỏi người ly khách tương phùng khi nao?...
mt
r[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Sương Anh và Mây Trắng

Cám ơn người nhớ đến tôi
Kẻ cùng tử khất thực lời nưôi thơ


*

Chúc 2 em lưôn an vui .
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-13 17:46:33Cao Nguyên Việt>
vỗ cánh chim bay (*)



( Tưởng Nhớ nhạc sĩ du ca Nguyễn Đức Quang)

Hãy ngồi quanh đây
ngồi quanh đây cùng hát
hát xóa niềm đau
trong hoàng hôn của một lớp người
đi trong mưa gió
nhìn ánh lửa tàn
buồn nỗi buồn nhược tiểu!

Hãy ngồi quanh đây
ngồi quanh đây cùng hát
hát chuyện quê ta
bên kia sông
một chiều qua Tuy Hòa
gặp cháu bé lang thang
cần những bàn tay
không lìa nhau
rất cần nhau !

Hãy ngồi quanh đây
Ngồi quanh đây cùng hát
hát cho đồng bào tôi
dưới bầu trời quê hương
lời nguyện cầu hạnh phúc
như hy vọng đã vươn lên
như đoàn quân đang thức tỉnh
nhìn gươm thiêng hào kiệt vung lên
ôi đời đẹp vô cùng !

Hãy cùng chúng tôi
hát nữa đi anh
hát trên đường Việt Nam
dưới ánh mặt trời
theo tiếng hát tự do
nhìn đoàn ta ra đi
chuyền tay nhau
ngọn đuốc hồng tuổi trẻ

tôi chờ điều ấy
tôi đã thấy ngày mai
"còn triệu con tim
còn triệu khối kiêu hùng"
trên mọi nẻo đường
Việt Nam quê hương ngạo nghễ !

tôi chờ điều ấy
Anh biết không
Người Du Ca Việt Nam
Nguyễn Đức Quang !

*

Trời California hôm nay
như mây trên cao
Anh vỗ cánh chim bay
vào thiên thu

tôi không chờ điều ấy
Anh biết không
Người Du Ca Việt Nam
Nguyễn Đức Quang !

Cao Nguyên
MD – April 01,2011
-----------------------------------------------
(*) Những dòng chữ in đậm là tên tác phẩm tiêu biểu của Nhạc Sĩ Nguyễn Đức Quang

Mời vào link chọn bài hát để nghe:

http://www.ducavn.com/duca_files/VanNghe_files/TacGia/NDQuangB.htm

thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
Đăng nhập để trả lời
0
 
Trích đoạn: Cao Nguyên Việt



dưới trăng uống rượu


chiêu tình tri kỷ tựa hàn song

cuồng say thơ rượu soi hình bóng
ngắm nghía xem chừng chẳng khác xưa
chỉ thoáng mi người vương ngấn lệ
phải chăng bữa rượu uống chưa vừa!


Cao Nguyên




Hàn song vọng bóng nhân hoài khắc
Môn tự đáo lai khứ ngậm ngùi
Không trung viên nhãn ai oán tắc
Tửu nồng tuý luý hữu nhiên khơi...

[8D]Viết mà hỏng hỉu ziết cí chi hihi... Lâu quá mí thấy dáng anh CN về thăm VNTQ đó nha.... ghé thăm anh, chúc an mạnh. (Đừng hỏi bn viết j vì bn cũng hỏng hỉu bn viết j hihi)


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0


Trích đoạn: Cao Nguyên Việt

hiện thực

trên đường đi hiện thực
từng cung bậc sắc âm
đã làm anh thao thức
và thơ lại trở mình

mỗi buồn vui va chạm
tiếng cười khóc bỗng dưng
từng mạch đời vỡ rạn
xoáy đau buốt tận cùng

như chẳng thể quay lưng
trên nỗi buồn rất thật
mẹ bán máu nuôi con
giữa trưa đời tất bật

em bảo đừng thở dài
cho ngày mai đỡ lạnh
sao tâm anh mệt nhoài
trong mắt người ráo hoảnh

rõ rồi em, anh biết
cười tê liệt bờ môi
bởi những điều tha thiết
đã khánh kiệt lời vui

có phải anh đã gặp
quá nhiều chuyện vô thường
như mũi dao cắm phập
vào khát vọng yêu thương

em hiểu loài chim Cuốc
khi biết bạn chết rồi
tự treo mình khóc suốt
miệng rỉ máu hồng tươi

anh muốn nhìn cuộc đời
như em chào Việt Nam
mặt đất thì tuyệt vời
người gian nan lắm nỗi

có thể nào một tối
nhìn nhân loại xếp hàng
chờ phiên mình hối lỗi
trước những nỗi lầm than

rồi địa đàng mở cửa
hoa nhân ái rực vàng
và tim người bốc lửa
làm rạng rỡ trần gian!

Cao Nguyên
 
r





Triều Âm chào bác Cao Nguyên Việt ạ

Hôm nay mới có dịp ghé thăm bác và kết ngay bài thơ này, cho phép cháu thả vài dòng cảm nhận nhé bác

Những mạch đời khô hạn
Bởi hiện thực đớn đau
Trên dòng đời tất bật
Người lỡ bước đạp nhau

Nhuần thân tâm thiện tín
Cũng một phút đánh rơi
Quay mặt nhìn bản ngã
Thả thân mình, buông lơi

Trên đường đời lận đận
Những cuộc tình thụy du
Theo người về cát bụi
Lặng góc mù sương rơi

Những hiện thực không lời
Khiến tim anh nhỏ máu
Cuộc đời em lặng trôi
Gian nan này Đất Mẹ

Khuya này thôi, thật khẽ
Ta kể chuyện nhau nghe
Nhìn trăng và cùng ước
Cho nhân thế bình an

Mơ về cổng thiên đàng
Nơi người chỉ yêu thương
Giang vòng tay rộng mở
Đón cuộc đời mênh mang

Triều Âm

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-17 06:38:14dzuylynh>
Trích đoạn: trieuam

Trích đoạn: Cao Nguyên Việt

hiện thực

trên đường đi hiện thực
từng cung bậc sắc âm
đã làm anh thao thức
và thơ lại trở mình

mỗi buồn vui va chạm
tiếng cười khóc bỗng dưng
từng mạch đời vỡ rạn
xoáy đau buốt tận cùng

như chẳng thể quay lưng
trên nỗi buồn rất thật
mẹ bán máu nuôi con
giữa trưa đời tất bật

em bảo đừng thở dài
cho ngày mai đỡ lạnh
sao tâm anh mệt nhoài
trong mắt người ráo hoảnh

rõ rồi em, anh biết
cười tê liệt bờ môi
bởi những điều tha thiết
đã khánh kiệt lời vui

có phải anh đã gặp
quá nhiều chuyện vô thường
như mũi dao cắm phập
vào khát vọng yêu thương

em hiểu loài chim Cuốc
khi biết bạn chết rồi
tự treo mình khóc suốt
miệng rỉ máu hồng tươi

anh muốn nhìn cuộc đời
như em chào Việt Nam
mặt đất thì tuyệt vời
người gian nan lắm nỗi

có thể nào một tối
nhìn nhân loại xếp hàng
chờ phiên mình hối lỗi
trước những nỗi lầm than

rồi địa đàng mở cửa
hoa nhân ái rực vàng
và tim người bốc lửa
làm rạng rỡ trần gian!

Cao Nguyên
 
r




Triều Âm chào bác Cao Nguyên Việt ạ

Hôm nay mới có dịp ghé thăm bác và kết ngay bài thơ này, cho phép cháu thả vài dòng cảm nhận nhé bác 

 MƠ SUÔNG

Những mạch đời khô hạn
Bởi hiện thực đớn đau
Trên dòng đời tất bật
Người lỡ bước đạp nhau

Nhuần thân tâm thiện tín
Cũng một phút đánh rơi
Quay mặt nhìn bản ngã
Thả thân mình, buông lơi

Trên đường đời lận đận
Những cuộc tình thụy du
Theo người về cát bụi
Lặng góc mù sương rơi

Những hiện thực không lời
Khiến tim anh nhỏ máu
Cuộc đời em lặng trôi
Gian nan này Đất Mẹ

Khuya này thôi, thật khẽ
Ta kể chuyện nhau nghe
Nhìn trăng và cùng ước
Cho nhân thế bình an

Mơ về cổng thiên đàng
Nơi người chỉ yêu thương
Giang vòng tay rộng mở
Đón cuộc đời mênh mang

Triều Âm
 


ĐIỆP TỪ

[/align] 

[/align]làm sao quên những đêm

[/align]quê hương cũ êm đềm...

[/align]dòng sông phù sa đục

[/align]như mắt mẹ dõi trông

[/align]đứa con chong mắt đỏ

[/align]canh giữ trời biên cương

[/align]ngày buôn máu sa trường

[/align]đêm bán xương gió chướng

[/align] 

[/align]làm sao anh quay lưng

[/align]trên nỗi buồn rất thực

[/align]nỗi vui vùi đáy vực

[/align]trầm tích đời lưu vong

[/align]ai kẻ sống thong dong

[/align]trên da vàng rách nát

[/align]ai kẻ vùi đáy cát

[/align]sa mạc nấm mồ hoang

[/align] 

[/align]ngày nghe rừng trăn trở

[/align]thác vỡ mạch tràn bờ

[/align]suối nguồn câu thơ cạn

[/align]hạn hán khúc nhạc trơ

[/align]điệp khúc gió bơ vơ

[/align]lau trổ cờ trắng thẩm

[/align]thèm tuổi thơ phượng thắm

[/align]khát lời ve râm ran

[/align] 

[/align]quốc gọi khản gia gia

[/align]tứ hải có là nhà

[/align]mảnh giang hà mục nát

[/align]dư đồ vỡ tan hoang

[/align]trăng tàn treo ngấn lệ

[/align]đời lưu vong nhiêu khê

[/align]biền biệt ngõ đi về

[/align]chưa quên lời ước thệ

[/align] 

[/align]anh có hẹn ngày về

[/align]thăm một thời dâu bể

[/align]nghe rừng khuya kể lể

[/align]vịn mây chiều lê thê

[/align]cao nguyên anh ngày cũ

[/align]vỏ đạn đồng Lai Khê

[/align]nương dâu chừ hoang phế

[/align]tằm ăn vẹn câu thề

[/align] 

[/align] 

[/align]tháng ngày thân giun dế

[/align]biền biệt trời sơn khê

[/align]nghe suối nguồn kể lể

[/align]lời nghìn trùng phu thê

[/align]thuyền neo bến âm thầm

[/align]triều âm buồn bọt bể

[/align]sóng giăng sầu lê thê

[/align]lời miếu đền kinh kệ

[/align] 

[/align]rừng thiêng khua gióng giã

[/align]bạn bè tuôn vạn ngã

[/align]khăn gói trở lên rừng

[/align]đi tầm trầm ngậm ngải

[/align]đi lựa lời phân ly 

[/align]chọn cho mình huyệt mộ

[/align]vẳng lời Mẹ Từ Bi

[/align]Nam Mô an lạc phận

[/align] 

[/align]thiên định đã chia phần

[/align]xin một lần buông xả

[/align]xé mộ phần duy linh

[/align]rĩ rền câu kinh nguyện

[/align]địa đàng còn giông quyện !

[/align]thiên đường? lời huyên thuyên

[/align]khi tim người lay chuyển

[/align]bụi trần về uyên nguyên...

[/align] 

[/align] 

[/align]helloooooooooo

[/align]lâu ngày chưa nhậu hén anh Việt !

[/align]ui da , con bé TrầmNhi này hư quá thể đi mà !

[/align]em sai nó đi mua vài ve đặng hai bố con cùng lai rai cho đở bùn nhơn thế ...

[/align] chờ mãi cái cổ đã dài như rể mây rừng Thượng Đức

[/align] hoa cả mắt mà chả thấy nó đâu cả ???

[/align]thì ra cục Minh Châu của bốlynh  khăn gói quả mướp đi ..thăm nui Bác Việt tít tắp trên cao nguyên rừng thẳm ! 

[/align]hèn chi sáng nay tìm bánh thuốc lào và cái điếu cày hòai không thậy mô cả !

[/align]em định dùng truyền âm dập mật để hú bác một tiếng từ xa như một thời đi làm Người Rừng  hú cho tỉnh cơn thơ thẩn nhưng khổ nỗi cái PRC 25 hết Pin rùi huhu

[/align]còn ống liên hợp béTrầm làm bông len đeo lổ tai như "dấu hịu nhận bạn" đặng lên rẫy nhìn bà con với người thỉu số ! hehe

[/align]mùa Phật Đản em sám húi ngày đêm nên chưa đi ủy lạo tinh thần bác đặng , mong hỉ xả nhen

[/align]Chỉ mong bác An mà em đừng có Lạc là vui rùi hỉ ?

[/align]ngặt nổi là càng Sám Hối thì Tâm Lynh lại càng Xám Xịt hà !

[/align]kỳ wá nghen !

[/align]ui da , Thiện Tai hay Tại Thiên dị nè ?

[/align] 

[/align]vài hàng gửi anh trìu mến

[/align]thân kính

[/align]dzuylynh

[/align] 

[/align]TAX bên MTN qua O Mưa có gõ cửa Thảo Vân Am em cõng bài MẸ về nhang khói cho Ngày các Mợ bển á !

[/align]hy vọng qua mùa Khánh Đản , có thời gian sẽ bảo bé Triều Âm nhóm bếp giúp , em luộc thơ anh rùi rên nữa nhen !

[/align]Thơ Cao Nguyên luộc sướng thì thui !

[/align] 

[/align]lửa reo rào rào như nhạc dạo

[/align]củi khô sục sạo giữa hoang tàn

[/align]nép chốn phong ba rừng thức sáng

[/align]chờ nghe âm vọng giọng khàn vang

[/align]hào sảng

[/align] 

[/align] 

[/align] 

[/align] 

[/align] 

[/align][/align]
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»