<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc < Sửa đổi bởi: <b>ct.ly</b> -- <b>6.8.2004 0:49:10 </b> >>
Chiều Qua Phố Cũ
Nhạc sĩ: Chưa biết
Trình bày: Giao Linh
Chiều về thăm quê hương.
Sao nhiều năm gió sương
Sống lại giây phút buồn
Con đường xưa nằm đây
Dài hun hút ngàn cây
Sân trường vắng tiêu điều
Nắng nhạt nhòa màu chiều, chạnh lòng lặng thinh.
Sỏi đá nghe bước về, ngơ ngác nhìn
Hình bóng xưa còn đây
Ta với mình
Nhìn thời gian đi qua
Thương đời như kiếp hoa
Kỹ niệm xưa đã già
Tôi thầm mơ từ lâu
Về đây thấy mặt nhau
Thăm bạn cũ năm nào
Có ngờ lòng nghẹn ngào. Hỏi trời, hỏi mây
Chỉ biết thương xót mà không trả lời.
Tìm thấy trong lòng ta,
Nước mắt buồn
Tôi nhớ hoài một kỹ niệm, giờ đây muốn tìm
Tình thương cho con tim
Nhưng bổng rung động bàng hoàng
Như xụp đổ không gian
Tình nhân an giấc ngủ
Và người kể tôi nghe, nghẹn ngào vì thương đau
Rồi giòng lệ ứa trào
Từng hồi chuông ngân nga. Như ngàn nổi xót xa
Ru hồn lữ khách lạ
Đâu rồi ân tình xưa. Ngồi sưởi ấm chiều mưa
Bao ngọt đắng hương nồng
Dấu chuyện buồn vào lòng
Trả lại mộng mơ, Đường phố xưa vẫn nằm
Chỉ im hửng hờ có riêng, mình ta đứng thẩn thờ
Trình bày: Giao Linh
Chiều về thăm quê hương.
Sao nhiều năm gió sương
Sống lại giây phút buồn
Con đường xưa nằm đây
Dài hun hút ngàn cây
Sân trường vắng tiêu điều
Nắng nhạt nhòa màu chiều, chạnh lòng lặng thinh.
Sỏi đá nghe bước về, ngơ ngác nhìn
Hình bóng xưa còn đây
Ta với mình
Nhìn thời gian đi qua
Thương đời như kiếp hoa
Kỹ niệm xưa đã già
Tôi thầm mơ từ lâu
Về đây thấy mặt nhau
Thăm bạn cũ năm nào
Có ngờ lòng nghẹn ngào. Hỏi trời, hỏi mây
Chỉ biết thương xót mà không trả lời.
Tìm thấy trong lòng ta,
Nước mắt buồn
Tôi nhớ hoài một kỹ niệm, giờ đây muốn tìm
Tình thương cho con tim
Nhưng bổng rung động bàng hoàng
Như xụp đổ không gian
Tình nhân an giấc ngủ
Và người kể tôi nghe, nghẹn ngào vì thương đau
Rồi giòng lệ ứa trào
Từng hồi chuông ngân nga. Như ngàn nổi xót xa
Ru hồn lữ khách lạ
Đâu rồi ân tình xưa. Ngồi sưởi ấm chiều mưa
Bao ngọt đắng hương nồng
Dấu chuyện buồn vào lòng
Trả lại mộng mơ, Đường phố xưa vẫn nằm
Chỉ im hửng hờ có riêng, mình ta đứng thẩn thờ