Cái chết thực sự đáng sợ ko ? tôi thường nói..."chết nhẹ tựa lông hồng" hix nghe vẻ..to còi vầy đó nhưng bất chợt...nghĩ đến cảnh mình nằm đó với "giun,dế" thì lạnh gai ốc...nhìn cảnh...cô quạnh lạnh lẽo..ko có 1 cảm giác gi ? ko suy nghĩ....chà ko biết người ta nói thế giời bên kia có thật ko nhỉ ?......có lẽ có thì chắc tốt hơn...nhưng chằng ai biết cả............
Khi người ta đối diện cái chết....thì sao ? khi 1 con người mà chờ đợi từng ngày từng ngày....thần chết như đang chờ đợi....căn bệnh như đang ăn mòn cơ thể...nghĩ cảnh mình nằm ở quan tai kia........./:).......khi xem những bộ film trong đó có những nhân vật ...những người sống hết mình...mà chỉ biết sống đc vài ba năm..hay chỉ đôi ba ngày....hay đọc những câu chuyện.....tôi tự bảo....mình sẽ như họ...mình sẽ đi làm những điều mình thích.........làm tất cả ^^! sống vui vẻ.......nhưng rồi 1 sự thật phũ phàng hiện ra trước mắt mình......cái chết thực sự nó đến..........ko phải với mình...nhưng thực sự nó đến với người thân của mình ! Lòng tự quặn thắt..tự hỏi "chết có đáng sợ ko nhỉ ? "
1 Bà mẹ,1 người vợ,1 bà chị.....1 người sống hiền lành với đứa con nhỏ học giỏi ^^! 1 anh thợ sửa xe máy,chị thì làm nội chợ may vá linh tinh.......chà cuộc sống hạnh phúc là vầy đó ! Nhưng bất chợt 1 căn bệnh quái ác ....1 căn bệnh người ta gọi là "ung thư"....ko có tiền $_$....nhà như thế sao chữa nổi .....cầm tờ xét nghiệm trên tay ....tự hỏi : mình sống đc bao nhiu ngày nữa.....Đứng trước dòng nước..chị xé nát tờ giấy bác sĩ ......trong đầu chợt léo lên: chị phải sống chị phải vì đứa con gái mới học lớp 1 của mình.....chị phải tươi cười....chị phải dạy dỗ nó....đau chỉ biết nằm ....im 1 góc dưới tầng để ko ai biết.....*_* Tôi tự hỏi mình....liệu mình có đủ dũng cảm để làm đc nhưng việc như chị làm ko ? hay chỉ là...bỏ hết tất cả.......tôi ko dám khẳng định suy nghĩ trong đầu mình lúc đó nữa ...............
1 Anh chàng thợ cơ khí ....ko phải nói là 1 anh chàng 30t mới ra tù.....chăm chỉ làm ăn vì kiếm đc 1 cô vợ hiền...mặc dù cô có 1 đời chồng và 1 đứa con,nhưng với anh thế là quá đủ...anh biết chăm chỉ làm ăn...yêu thương vợ con...đứa bé rất kháu.....rất thông minh...và luôn gọi anh là Ba ới...ba ah`...chiều ba đón con nhé.....ba đưa con đi học đi........ko quay lại con đường theo bạn bè rủ rê....c/s dường như....^^! tốt đẹp...nhưng 1 tai nạn đến với anh....và khi xét nghiệm máu....lặng người với tờ giấy báo kết quả của bác sĩ......anh đã nhiễm "căn bệnh thế kỉ"........anh ko làm j ....ngoài lần cuối cùng ra trại giam là đâm chung kim tiêm cùng 1 phạm nhân........anh ko biết nói j hơn.........anh đang lo chuẩn bị sắm sửa cho gd...chuẩn bị đủ tiền để anh chị có thể...sinh thêm 1 cháu cho...để anh có 1 đưa con...thời gian anh ở trong tù vị tội đánh nhau 10 năm là quá đủ...nhưng anh đã tự răn mình và hối cả......ông trời ơi....ông bất công vậy sao ? sao anh ko đc làm bố cơ chứ..........mặc dù anh rất quý ....đứa bé nhưng bản thân anh...1 thằng đàn ông bao giờ chả muốn có 1 đứa con...nhất là 1 thằng ku nối dõi tông đường.........anh ko muốn làm mọi người buồn.....lặng lẽ lặng lẽ....anh chỉ biết uống rượu....thi thoảng có bạn thì anh kiếm cớ uống thêm...ko phải nói là thật nhiều để rồi say anh ko biết j ? anh nói ra điều muốn nói với vợ mình........anh say...anh chửi...anh ko kiềm đc mình nữa............nhưng khi tỉnh lại...anh lại làm 1 ông chồng tốt..........Tôi tự dưng lại nhớ lại nhân vật "độ" trong truyện ngắn ...hình như "đôi mắt" ....hồi học cấp 3: 1 anh chàng viết văn chỉ mơ viết 1 tiểu thuyết để đời.....1 ông chồng thật tốt cứu giúp chị khi chị "bụng mang dạ chửa".........thi thoảng say lên anh ko làm chủ đc mình và....chị chỉ biết chịu đựng.........khi anh tỉnh dậy nhìn vào...khuân mặt sơ xác...lòng đau thắt........Tôi ko biết đc cái chết và sự chờ đợi cái chết đáng sợ như thế nào........Giờ trong lòng trống vắng.........anh có những hôm đi cắt 1 tóc hơn >2h đồng hồ ở tận đâu đâu ý........1 việc mà anh có bao giờ làm đâu ? có những bữa anh đi mua đồ ăn.....mà chị và con nhỏ chờ ~2h nốt............Cái chết ? mi đáng sợ vậy sao ? sự chờ đợi...hay đang chết mòn chết dần ?
1 Chị ở chợ bán đồ ăn nhanh ...khi biết mình ko còn sống đc bao nhiều nữa.....chị đã cố gom góp số tiền tích lũy đc để xây ....tôi ko biết cái đó là cái gì nữa...đền hay cái j j` đó ? chị nghe người ta bảo thế ..nghe đâu có 15triệu thôi....chị kiếm từ giờ tới đó có khi là vừa.Tết này từ mùng 3 tết chị đã đi lễ chùa Hương.....hàng năm chị có bao giờ đi lễ ở đình đâu có chứ...mà nó cách nhà chị đến 500km lận.ấy thế giờ chị khác hoàn toàn...chị sùng đạo phật đến lạ lùng.......chị tích cực......khuyên góp....tích cực làm ăn sao đủ tiền với chị..........
Cái chết có thể làm thay đổi con người nhanh đến vầy sao ? chờ đợi cái chết đến với mình đáng sợ vầy sao ? tôi đang nghĩ mà cảm thấy lạnh người............! Ta đang ở đâu ? Ta đang sồng vì cái j ? Ta là ai ?![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
Khi người ta đối diện cái chết....thì sao ? khi 1 con người mà chờ đợi từng ngày từng ngày....thần chết như đang chờ đợi....căn bệnh như đang ăn mòn cơ thể...nghĩ cảnh mình nằm ở quan tai kia........./:).......khi xem những bộ film trong đó có những nhân vật ...những người sống hết mình...mà chỉ biết sống đc vài ba năm..hay chỉ đôi ba ngày....hay đọc những câu chuyện.....tôi tự bảo....mình sẽ như họ...mình sẽ đi làm những điều mình thích.........làm tất cả ^^! sống vui vẻ.......nhưng rồi 1 sự thật phũ phàng hiện ra trước mắt mình......cái chết thực sự nó đến..........ko phải với mình...nhưng thực sự nó đến với người thân của mình ! Lòng tự quặn thắt..tự hỏi "chết có đáng sợ ko nhỉ ? "
1 Bà mẹ,1 người vợ,1 bà chị.....1 người sống hiền lành với đứa con nhỏ học giỏi ^^! 1 anh thợ sửa xe máy,chị thì làm nội chợ may vá linh tinh.......chà cuộc sống hạnh phúc là vầy đó ! Nhưng bất chợt 1 căn bệnh quái ác ....1 căn bệnh người ta gọi là "ung thư"....ko có tiền $_$....nhà như thế sao chữa nổi .....cầm tờ xét nghiệm trên tay ....tự hỏi : mình sống đc bao nhiu ngày nữa.....Đứng trước dòng nước..chị xé nát tờ giấy bác sĩ ......trong đầu chợt léo lên: chị phải sống chị phải vì đứa con gái mới học lớp 1 của mình.....chị phải tươi cười....chị phải dạy dỗ nó....đau chỉ biết nằm ....im 1 góc dưới tầng để ko ai biết.....*_* Tôi tự hỏi mình....liệu mình có đủ dũng cảm để làm đc nhưng việc như chị làm ko ? hay chỉ là...bỏ hết tất cả.......tôi ko dám khẳng định suy nghĩ trong đầu mình lúc đó nữa ...............
1 Anh chàng thợ cơ khí ....ko phải nói là 1 anh chàng 30t mới ra tù.....chăm chỉ làm ăn vì kiếm đc 1 cô vợ hiền...mặc dù cô có 1 đời chồng và 1 đứa con,nhưng với anh thế là quá đủ...anh biết chăm chỉ làm ăn...yêu thương vợ con...đứa bé rất kháu.....rất thông minh...và luôn gọi anh là Ba ới...ba ah`...chiều ba đón con nhé.....ba đưa con đi học đi........ko quay lại con đường theo bạn bè rủ rê....c/s dường như....^^! tốt đẹp...nhưng 1 tai nạn đến với anh....và khi xét nghiệm máu....lặng người với tờ giấy báo kết quả của bác sĩ......anh đã nhiễm "căn bệnh thế kỉ"........anh ko làm j ....ngoài lần cuối cùng ra trại giam là đâm chung kim tiêm cùng 1 phạm nhân........anh ko biết nói j hơn.........anh đang lo chuẩn bị sắm sửa cho gd...chuẩn bị đủ tiền để anh chị có thể...sinh thêm 1 cháu cho...để anh có 1 đưa con...thời gian anh ở trong tù vị tội đánh nhau 10 năm là quá đủ...nhưng anh đã tự răn mình và hối cả......ông trời ơi....ông bất công vậy sao ? sao anh ko đc làm bố cơ chứ..........mặc dù anh rất quý ....đứa bé nhưng bản thân anh...1 thằng đàn ông bao giờ chả muốn có 1 đứa con...nhất là 1 thằng ku nối dõi tông đường.........anh ko muốn làm mọi người buồn.....lặng lẽ lặng lẽ....anh chỉ biết uống rượu....thi thoảng có bạn thì anh kiếm cớ uống thêm...ko phải nói là thật nhiều để rồi say anh ko biết j ? anh nói ra điều muốn nói với vợ mình........anh say...anh chửi...anh ko kiềm đc mình nữa............nhưng khi tỉnh lại...anh lại làm 1 ông chồng tốt..........Tôi tự dưng lại nhớ lại nhân vật "độ" trong truyện ngắn ...hình như "đôi mắt" ....hồi học cấp 3: 1 anh chàng viết văn chỉ mơ viết 1 tiểu thuyết để đời.....1 ông chồng thật tốt cứu giúp chị khi chị "bụng mang dạ chửa".........thi thoảng say lên anh ko làm chủ đc mình và....chị chỉ biết chịu đựng.........khi anh tỉnh dậy nhìn vào...khuân mặt sơ xác...lòng đau thắt........Tôi ko biết đc cái chết và sự chờ đợi cái chết đáng sợ như thế nào........Giờ trong lòng trống vắng.........anh có những hôm đi cắt 1 tóc hơn >2h đồng hồ ở tận đâu đâu ý........1 việc mà anh có bao giờ làm đâu ? có những bữa anh đi mua đồ ăn.....mà chị và con nhỏ chờ ~2h nốt............Cái chết ? mi đáng sợ vậy sao ? sự chờ đợi...hay đang chết mòn chết dần ?
1 Chị ở chợ bán đồ ăn nhanh ...khi biết mình ko còn sống đc bao nhiều nữa.....chị đã cố gom góp số tiền tích lũy đc để xây ....tôi ko biết cái đó là cái gì nữa...đền hay cái j j` đó ? chị nghe người ta bảo thế ..nghe đâu có 15triệu thôi....chị kiếm từ giờ tới đó có khi là vừa.Tết này từ mùng 3 tết chị đã đi lễ chùa Hương.....hàng năm chị có bao giờ đi lễ ở đình đâu có chứ...mà nó cách nhà chị đến 500km lận.ấy thế giờ chị khác hoàn toàn...chị sùng đạo phật đến lạ lùng.......chị tích cực......khuyên góp....tích cực làm ăn sao đủ tiền với chị..........
Cái chết có thể làm thay đổi con người nhanh đến vầy sao ? chờ đợi cái chết đến với mình đáng sợ vầy sao ? tôi đang nghĩ mà cảm thấy lạnh người............! Ta đang ở đâu ? Ta đang sồng vì cái j ? Ta là ai ?
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
I don't know why i love U but I know my heart forever belong to U !