Trích đoạn: Mienkim
Nuốt Cạn Lời Thơ Ngọt
Thơ ngọt chỉ làm thêm ngây ngất
Lời bùi lịm cả áng mây bay
Trời đang trở gió sao không lạnh
Mà ấm như xuân vạn ánh say
Bên song gió nhẹ ngoan hiền thổi
Chút nắng mùa đông chẳng ngại ngần
Có phải vì thơ ai gởi tặng
Một phương tim nhỏ chợt lâng lâng
Em say men rượu tay đang rót
Ngất ngưởng con tim đượm ý tình
Hay chỉ tại trời đang gió mát
Cho hồn phơi phới nắng lung linh?
Môi hồng nuốt cạn lời thơ ngọt
Dưới ánh trăng vàng chiếu giọt sương
Em ướp thơ nồng trong bất tận
Vấn vương xao xuyến giữa canh trường
Miên Kim
Thắc Mắc
Thơ ai ngọt làm ai say ngây ngất
Lời chi bùi lịm cả áng mây bay
Mùa thu về gió thổi lá chưa say
Chỉ run rẩy nghĩ đến ngày ngăn cách
Bên song kia, ai cúi đầu viết lách
Trời lập đông như có chút ngại ngần
Cô bé nào ngồi cắn bút phân vân
Nên viết không những vần thơ thương nhớ
Sợ thơ ngọt, lời bùi vương gánh nợ
Trái tim hồng thêm xao xuyến rụng rơi
Nơi phương xa, ở góc biển chân trời
Tình quyến luyến mỗi ngày thêm sâu đậm
Môi nếm vị ngọt của lời thơ say đắm
Lời ngọt bùi trăng mộng với sương khuya
Lời tự tình buông thả nỗi đam mê
Cho đêm sáng canh trường dài vô tận
Lời thơ ngọt, vị hương thêm hưng phấn
Phận người thơ cứ lửng lửng lơ lơ
Sống trên đời phong phú với mộng mơ
Để thiên hạ từng đêm thêm vương vấn
Nguyên Đỗ