Chiều dần qua con phố xa xưa
Buồn như nắng, như mưa ngày cũ
Hết mùa xuân rồi sang mùa hạ
Tiếng lòng người-khoan nhặt, lưa thưa
Tôi lang thang trên phố thân quen
Hoa phượng cháy một thời nghiên bút
Chắp nhặt một đời, xâu kỷ niệm
Sắc màu rực rỡ, cài xen nhau
Phượng hồng, phượng hồng ngập con tim
Nơi tôi sống một thời trai trẻ
Nơi tôi hát bài ca buồn bã
Nơi tôi bỏ quên mình, chút riêng tư
Nếu một lần em đến nơi đây
Sẽ ngập mắt trong màu đỏ cháy
Sẽ thẫn thờ nghe bài ca ấy
"Ngày đắm say" ai có mà trao
Bầu trời thì cao, mặt đất xa
Biển thì rộng mà lòng người nhỏ bé
Văng mắt trên vòm cây, tán lá
Màu yêu thương gợi nhắc niềm đau
Nắng sõng soài sau ngày mệt mỏi
Phượng đã tàn mà chiều dần sang
Câu thơ viết giữa chừng bỏ dở
Tôi như kẻ khờ, đi nhặt nhạnh
Tháng ngày xanh...
Buồn như nắng, như mưa ngày cũ
Hết mùa xuân rồi sang mùa hạ
Tiếng lòng người-khoan nhặt, lưa thưa
Tôi lang thang trên phố thân quen
Hoa phượng cháy một thời nghiên bút
Chắp nhặt một đời, xâu kỷ niệm
Sắc màu rực rỡ, cài xen nhau
Phượng hồng, phượng hồng ngập con tim
Nơi tôi sống một thời trai trẻ
Nơi tôi hát bài ca buồn bã
Nơi tôi bỏ quên mình, chút riêng tư
Nếu một lần em đến nơi đây
Sẽ ngập mắt trong màu đỏ cháy
Sẽ thẫn thờ nghe bài ca ấy
"Ngày đắm say" ai có mà trao
Bầu trời thì cao, mặt đất xa
Biển thì rộng mà lòng người nhỏ bé
Văng mắt trên vòm cây, tán lá
Màu yêu thương gợi nhắc niềm đau
Nắng sõng soài sau ngày mệt mỏi
Phượng đã tàn mà chiều dần sang
Câu thơ viết giữa chừng bỏ dở
Tôi như kẻ khờ, đi nhặt nhạnh
Tháng ngày xanh...
TQhuy