11 trả lời, 4.130 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 27
Từ: 29.07.2006
Trạng thái: offline
#1 —
25.03.2007 16:22
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-02 05:12:40T.T.T>
SAU CHIẾN TRANH
Chiến tranh ai được và ai mất
Chỉ thấy máu người đỏ non sông
Chỉ thấy thây vun thành gò đống
Buồng the lặng lẽ gái không chồng
Chiến tranh sau đó kẻ làm quan
Kẻ lại về quê kiếp dân quèn
Đất đai quy hoạch quan chiếm cả
Tha hương đành sống phận phu phen...
Chiến tranh khu 4 đạn bom chường
Dân dỡ nhà riêng bắc cầu đường
Nay tàu đi qua nhìn cát trắng
Quê nghèo con cái phải tha hương...
Chiến tranh súng đạn của Nga Xô
Mua chịu bao năm vét sạch bồ
Quốc gia ngân khố đành cạn kiệt
Trả nợ cho tiền đám xương khô...
Chiến tranh xong lũ nắm cường quyền
Quên cả dân thường chuyện áo cơm
Tham nhũng, sưu cao rồi thuế nặng
Bất công chẳng được mở mồn rên...
Ba mươi năm ấy mở mắt xem
Nhật Bản Triều Tiên thành quốc cường
Ba mươi năm lẻ Sài Gòn đẹp
Hòn ngọc Viễn Đông hóa đất bùn...
Bao nhiêu năm giun vẫn hoàn giun
Tiếc giống Lạc Long chẳng hóa rồng
Non sông gấm vóc người thông thái
Sao chịu cùm gông sống mỏi mòn?
T.T.T
R
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.169
Từ: 06.09.2006
Trạng thái: offline
#2 —
27.03.2007 14:35
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-16 03:37:57Nguyên Thạch>
Ai về.
Ai về Ải Bắc cho xin gởi.
Một mối tin yêu chút nỗi lòng.
Cắm hộ mồ xưa hoa màu tím.
Khắc lên thành cổ nỗi chờ trông.
Ai về Hà Nội gởi ước mong.
Ai gọi tim ai dục bước lòng.
Nước Hồ vẫn đục đau lòng Nước.
Lắng giúp cho đời mảng nước trong.
Ai về lối cũ Sài Gòn mưa.
Niềm đau nỗi nhớ nói sao vừa.
Đêm khuya giá lạnh nơi hè phố.
Vuốt nhẹ dùm tôi những trẻ thơ.
Ai về đất Việt để dấn thân.
Cho tôi được gởi mối ân cần.
Sinh viên trí thức đời son trẻ.
Tự Do Dân Chủ sóng trào dâng.
Nguyên Thạch.
Mùa chiến đấu.

[/align]
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.508
Từ: 02.05.2007
Trạng thái: offline
#3 —
15.06.2007 07:48
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-15 14:37:02Viet duong nhan>
Bạn Tôi, Sau Cuộc Chiến.
Cuộc chiến tàn thôi, anh trở về.
Trên đôi nạng gỗ kéo lê thê.
Một chân gửi lại sa trường đó.
Anh về buồn tủi với chiều quê...
Dựng lên lều nhỏ ở ven đường.
Làm thợ sửa xe trông thảm thương.
Khách qua, toàn những người đi bộ.
Anh thợ sửa xe cũng chán chường...
Năm đó quê tôi bị mất mùa.
Dân làng mỗi lúc lại càng thưa.
Kẻ lên thành phố,người lục tỉnh.
Cơn gió chiều buồn...man mác đưa...
Tôi cũng dắt con lên thị thành.
Lây lất qua ngày với tuổi xanh.
Nuôi con thơ dại buôn hàng chuyến.
Từ lục tỉnh lên đến thị thành...
Một chiều dừng chân nơi bến phà.
Văng vẳng đâu đây có tiếng ca.
U buồn nức nở thê lương quá.
Quay mặt nhìn qua mắt lệ nhòa...
Người bạn năm xưa với cây đàn.
Trên đôi nạng gỗ bóng chiều tan.
Manh áo sờn vai đời lận đận.
Giọng buồn ai oán...như khóc than...
Hồng Sang
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
R
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.508
Từ: 02.05.2007
Trạng thái: offline
#4 —
15.06.2007 08:57
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-15 14:46:26Viet duong nhan>
Nỗi Đau Tột Cùng
Tôi đứng đó, xếp hàng theo thứ tự.
Đến phiên mình,nghe tiếng gọi "Hồng Sang"
Lòng thật buồn,buồn đến nỗi bàng hoàng ,
Sợ con đói...đành bậm gan tiến bước...
Chuyện cách đây mới vài ngày hôm trước.
Tôi bị tịch thu hết chuyến hàng rồi.
Bao vốn lời đã bị họ nuốt trôi.
Giờ hết sạch...đứng ngẫn ngơ mà khóc...
Căm giận kẻ tham tàn đang cướp bóc.
Thương con khờ đợi Mẹ về nấu cơm.
Các con ngồi chờ Mẹ đến đầu hôm.
Mẹ biền biệt...chưa về...hàng mất sạch...
Thôi-hết rồi,giờ chỉ còn một cách.
Bán máu thôi , làm vốn chuyến buôn sau.
Lần đầu tiên đem bán giọt máu đào.
Lòng uất nghẹn...nghe tim mình rướm máu...
Thịt da này do Mẹ Cha cấu tạo.
Dòng máu này Phụ Mẫu đã cho con.
Con không ngoan,không giữ được vuông tròn.
Lâm cảnh khốn nên con đành bán máu...
Chiếc mùng lớn của Chú cho từ dạo.
Đem bán đi lấy tám chục ngàn đồng.
Rồi đến chiếc xe đạp cũng không xong.
Con cầm nốt...để lấy tiền thêm vốn...
Cha Mẹ hỡi ! thân con sao khốn đốn.
Tội tình gì,bất hạnh phủ đời con.
Chồng bị tù lúc tuổi hãy còn son.
Bầy con dại...mỏi mòn chờ Mẹ trẻ...
Đêm nay buồn, nhìn vì sao đơn lẻ.
Có phải chăng sao ấy chính là con.
Một ngày dài dành giựt với áo cơm.
Con mệt lã lịm mòn vào giấc ngủ...
Trong cơn mơ con thấy dòng nước lũ.
Cuốn trôi con lành lạnh đến thịt da.
Tĩnh giấc ra, đây không phải là nhà.
Nơi tồn trữ những hàng là "quốc cấm"
Nhìn tờ "kiểm điểm" trong lòng buồn lắm.
Chủ nghĩa gì mà cướp giựt trên tay.
Lòng thật buồn, đành cố nén thở dài.
Thôi - bỏ hết...ngày mai đi bán máu...
Hồng Sang
R
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 27
Từ: 29.07.2006
Trạng thái: offline
TỔ QUỐC RÙNG MÌNH
TRONG CƠN NHẬU NHẸT
Còn ai kêu cho những cây thông không biết nói
Khi nhà thơ bị bóp cổ nghẹn lời
Rừng nguyên sinh vung lưỡi rìu quỉ đói
Rắc rắc cây xô cốc chạm quỉ vang cười
Chúng nó nhậu từng cánh rừng dải núi
Từng khoảng trời miệt đất lòng khơi
Nhậu tất cả từ Vua Hùng để lại
Nhậu đến nàng Tô Thị rã thành vôi
Chúng nó nhậu trên thân em trinh bạch
Trên lưng mẹ già còm cõi một đời bom
Con mất xác dưới chân thành Quảng Trị
Mẹ khoét hầm nuôi tiếp biết bao con
Kìa mẹ về run rẩy dưới mưa tuôn
Qua cửa vi-la thấy đàn con ngồi nhậu
Những đứa con thoát chết vụ khui hầm
Đang tưng bừng nâng cốc tụng nhân dân
Tổ Quốc rùng mình trong cơn nhậu nhẹt
Có nghe chăng con cháu ngợi ca Người
Và hạ bút ký hợp đồng cái rẹt
Hợp đồng này giầu đẹp lắm Người ơi !
Đà Lạt 1993
Bùi Minh Quốc
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 27
Từ: 29.07.2006
Trạng thái: offline
NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ
Người lính trở về sau chiến tranh
Bỏ lại phía sau mình tuổi trẻ
Gửi lại cả những bạn bè đã ngã
Và một phần máu thịt của mẹ cha!
Sau chiến tranh trở lại quê xưa
Đứa con trai đang sống nhà người khác
Mẹ tóc bạc dáng gầy như thác
Người vợ xưa không dám nhận mặt chồng…
Nhét cuộc đời vào chiếc ba lô không
Người lính trở về nơi xuất phát
Chỉ còn nửa nụ cười trên khuôn mặt!
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 27
Từ: 29.07.2006
Trạng thái: offline
CHÚC XUÂN
Đầu Xuân chúc bình yên hiện hữu
Đất nước tươi thành tựu bốn mùa vui
An khang tài lộc khắp nơi
Non sông gấm vóc đời đời bình an…
Bình an nhé nước giàu dân mạnh
Người người tươi lấp lánh năm châu
Dáng duyên chữ S – địa cầu
Nước non Việt ấy cùng nhau đồng hành…
Đồng hành bước tự do dân chủ
Niềm an vui phúc đủ dân yên
Quan tham đừng hiếp dân đen
Độc quyền xin bỏ nhân quyền hãy tăng…
Hãy tăng nữa tiếng lòng bá tánh
Vạn người chung phước hạnh sẽ về
Xuân sang cùng một câu thề
Nước non dân chủ tứ bề yên vui...!
Yên vui đến giữa lòng tâm đạo
Tu giữa đời láo nháo khó thay
Hỡi ai còn nặng lòng ngay
Xin đừng lo lắng chuyện đầy chuyện vơi….
Đầy vơi chỉ là tâm mộng tưởng
Ai nắm tay được hưởng suốt ngày
Xin đừng hoan lạc bi ai
Mùa xuân Di Lặc sẽ hồi tự tâm…
r
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 27
Từ: 29.07.2006
Trạng thái: offline
#8 —
13.04.2009 15:18
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-13 15:29:52T.T.T>
THÁNG TƯ
Tháng tư máu đỏ đẫm gươm đao
Đứt ruột Việt Nam cảnh chiến hào
Kinh tế từ đây nghèo tụt hậu
Máu xương độ đó uổng làm sao
Tự do ánh sáng càng xa thẳm
Tiến bộ nhân sinh đã thoái trào
Dân tộc Lạc Hồng đau độc đảng
Mong quyền dân chủ biết khi nao?
April 4, 2009
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 27
Từ: 29.07.2006
Trạng thái: offline
#9 —
02.11.2009 05:22
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-04 02:24:25T.T.T>
TỔ QUỐC NHÌN TỪ BIỂN
Nếu Tổ Quốc đang bão giông từ biển
Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa
Ngàn năm trước con theo cha xuống biển
Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa
Đất Tổ Quốc chập chờn khi bóng giặc
Các con nằm thao thức phía Trường Sơn
Biển Tổ quốc chưa một lần yên giấc
Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn....
Nếu Tổ Quốc hôm nay nhìn từ biển
Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng
Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa
Trong mỗi người có ngọn sóng nào không?
Nếu Tổ Quốc nhìn từ bao quần đảo
Lạc Long cha nay chưa thấy trở về
Lời cha dặn phải giữ từng thước đất
Máu xương này con cháu mãi khắc ghi!
Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể
Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù
Thương Cồn Cỏ gối đầu trên sóng dữ
Thương Hòn Mê bão tố phía âm u...
Nếu Tổ Quốc nhìn từ bao thương tích
Những đau thương trận mạc đã qua rồi
Bao dáng núi còn mang hình goá phụ
Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi,,,,
Nếu Tổ Quốc nhìn từ bao hiểm hoạ
Đã bao lần giặc đến tự biển Đông
Những ngọn sóng hoá Bạch Đằng cảm tử
Lũ Thoát Hoan run rẩy khiếp trống đồng!
Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo
Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn
Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy
Bao xác người dưới sóng mặn, vùi thân....
Nếu Tổ Quốc neo mình đầu sóng cả
Những chàng trai ra đảo đã quên mình
Một sắc chỉ về Hoàng Sa thủa đó*
Còn truyền đời con cháu giữa tâm linh!
Nếu Tổ Quốc nhìn từ bao mất mát
Máu xương kia dằng dặc suốt bao đời
Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất
Hoá con tàu vẫn mãi hướng ra khơi!
NGUYỄN VIỆT CHIẾN
(Trại viết Hạ Long 4-2009)
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.789
Từ: 15.06.2003
Trạng thái: offline
Chào TTT, đọc tới đọc lui hong hiểu đây là thơ sáng tác với nhiều bút danh hay là thơ sưu tầm của nhiều tác giả .
Mấy năm rồi mới quay lại đăng bài cũng là điều vui mừng cho dd VNTQ, nhưng nếu đây là thơ sưu tầm thì có box riêng TTT hén, Chào mừng bạn và chúc vui khi tham gia cùng dd nha .
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 27
Từ: 29.07.2006
Trạng thái: offline
THÁNG TƯ
Tháng 4 hoa loa kèn nở rộ
Tháng đeo tang chế độ cộng hòa
Rồi từ đó nước Vệt càng đau khổ
Đang dần thành một huyện của Trung Hoa
Tháng 4 hoa loa kèn trắng
Trắng vành khăn cảnh nước mất nhà tan
Người vượt biển, kẻ giam nơi tù ngục
Bao triệu người đau nấc chẳng dám than
Kể từ đó bạo tàn lan khắp nẻo
Kiếp thường dân bị bịt miệng lấp tai
Chỉ chúng nó một loài quỷ đói
Ăn thịt người cướp bóc cả tương lai
Chỉ chúng nó theo ma vương dẫn lối
Bán biên cương biển đất nước nhà ta
Hoàng Sa hỡi bao giờ nguôi quốc hận
Bóng giặc Tàu lấp lấn ở Trường Sa
Ải Nam Quan xưa là là nơi trấn quốc
Hòn vọng phu còn nhắc giặc bắc phương
Bây chừ đó, Chi Lăng còn hay mất
Đâu tượng đài nước Việt thắng Bắc Kinh
Bốn mươi năm dân xứ mình lạc hậu
ĐI làm thuê khắp bốn biển năm châu
Người chết nhục ở Đài Loan, Hàn Quốc
Kẻ bán mình tại Căm Bốt, Mã Lai
Bốn mươi năm chuyện thương đau dài lắm
Mấy chục triệu dân oan, mấy chục triệu đầu sai
Chỉ nung núc béo một bầy tham nhũng
Đang đi mau đến đoạn đầu đài!
T.T.T
★
★
★
★
★
0