📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Ngôn ngữ của trái tim

0 trả lời, 369 lượt xem — Trang 1 / 1
Ngôn ngữ của trái tim

TTO - Là một cựu SV của St. Petersburg (trước đây là Léningrad), tôi vẫn giữ nguyên trong lòng những tình cảm tốt đẹp nhất cho thành phố này. Dù ngày nay nước Nga không còn là nước Nga của những năm 1980 và ánh mắt của không ít người đã thay đổi khi nhìn về nước Nga, tôi vẫn luôn xem nước Nga và Léningrad là quê hương thứ 2 của tôi.
Tôi đã có ở đó cả thời tuổi trẻ, tình yêu... mà cả vợ tôi cũng là người học ở Léningrad. Một đêm giao thừa ở St.Petersburg, tôi lang thang một mình du lịch trên đất Nga. Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng mặt trời mùa đông nhợt nhạt nhưng cảnh quan thật tuyệt vời với những ngôi giáo đường mái vòm kiêu hãnh.
Đột nhiên, tôi trượt chân trên mặt băng rồi nghe như tiếng xương gãy. Không gượng dậy nổi, tôi nằm đau đớn. Không biết làm gì hơn, tôi la to cầu cứu... Một thanh niên trẻ trong bộ đồng phục cán bộ chạy tới rồi sau đó xuất hiện thêm hai thanh niên - một nam, một nữ - nữa. Cả ba người khiêng tôi vào văn phòng gần đó. Cơn đau càng lúc càng dữ dội. Tôi bỗng cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Sau đó không lâu, xe cứu thương đến. Bác sĩ bóp nắn chân phải tôi khiến cơn đau thắt càng kinh khủng.
Ngay lúc đó tôi không tự chủ nổi và nôn thốc nôn tháo. Họ đưa tôi vào xe cứu thương. Lúc đó một nhân viên của Công ty du lịch Intourist là Galina đến và an ủi tôi. Đến khi ấy, cảm giác tuyệt vọng vẫn đè nặng lên tâm hồn tôi. ở một nơi xa lạ, không biết một từ tiếng Nga, không người thân cận bên... Những ý nghĩ nảy sinh trong tâm trí trong hoàn cảnh đó khiến tôi sợ hãi vô cùng.
Tại bệnh viện, tôi được chụp quang tuyến. Bản phim cho thấy xương hông tôi không bị gẫy nhưng bị trật khớp. Công việc chữa trị bắt đầu tiến hành. Chờ đến khi tôi được chăm sóc đầy đủ, Galina mới lên tiếng xin ra về vì cô còn đứa con nhỏ chờ ở nhà. Tuy đã được tiêm morphine, tôi vẫn bị đau nhức toàn thân, không nhấc mình dậy nổi. Cửa phòng đóng kín. Tôi nghe bước chân đến gần nhưng chỉ ngang qua. Im ắng bao trùm. Sợ hãi phủ kín tâm trí...  
Sáng hôm sau, Galina trở lại với một người xưng là bác sĩ Alexander, thông báo rằng ca phẫu thuật xương hông phải đợi sau đến sau ngày 10-1 bởi nhóm phẫu thuật không có mặt bên bệnh viện. Đây là kỳ nghỉ. Từng giờ trôi qua, từng ngày trôi qua. Không khí yên tĩnh xung quanh khiến tôi càng bồn chồn lo lắng. Một tối nọ, Galina vào thăm với anh bạn trai Nicholas. Trước đó hai người đã tạt vào khách sạn tôi lấy cái ấm nước điện và gói xúp. Nhờ vậy hôm đó tôi được ăn một bát xúp nóng hổi.
Tinh thần tôi thư giãn ít nhiều nhờ sự có mặt mỗi ngày của Galina, lần nào cũng mang đến cho tôi ít quà. Một hôm, Galina mang vào phòng một nhánh thông nhỏ được trang trí như cây giáng sinh. Mỗi lúc, tôi càng thương Galina khi hiểu cô ấy nhiều hơn. Chồng Galina đã bỏ đi, để lại đứa con trai sáu tuổi. Cô ấy sống rất chật vật bằng đồng lương eo hẹp thế nhưng chưa bao giờ than phiền điều gì.
Tình trạng sức khỏe của tôi ngày càng tệ hơn. Nhưng ngay lúc tôi hoàn toàn tuyệt vọng thì Galina xuất hiện vào một buổi sáng, tay cầm chiếc vé máy bay, thông báo rằng ngày mai tôi được chở sang Helsinki. Lúc ấy tôi yếu đến độ không mỉm cười nổi trước tin mừng đó. Sáng sớm hôm sau, Galina đến thu xếp đồ đạc rồi đưa tôi ra phi trường. Ký ức cuối cùng của tôi khi ấy về nước Nga là nụ hôn dịu dàng của Galina...
Sau ba tuần ở Bệnh viện đại học Helsinki, tôi hồi phục dần. Ngay lập tức, tôi thu xếp gửi ít quà cho Galina. Khi trở về Australia, tôi điện ngay cho cô ấy. Buổi nói chuyện của chúng tôi toàn nghe tiếng khóc. Thời gian trôi qua, hình ảnh Galina vẫn in đậm trong ký ức và tôi biết chắc rằng đó là những giây phút thiêng liêng, cao đẹp nhất mà tôi may mắn được hưởng trong đời. Thế giới trở nên nhỏ hơn, những người lạ trở thành bằng hữu.
Trong cơn khốn đốn, tôi đã tìm thấy những tâm hồn cao thượng. Ngay cả nếu Galina không biết tiếng Anh đi nữa, cô cũng đã sử dụng thứ ngôn ngữ phổ quát và thánh thiện nhất của loài người: ngôn ngữ của trái tim.


THÙY TRANG (Theo Reader's Digest)


📎 tráitim
Đăng nhập để trả lời
0