Trích đoạn: huongtran87
HT hồi đó sống nhạy cảm quá nên có rất nhiều tâm sự, bây giờ cởi mỡ hơn nên cũng đỡ rùi, hihi. HT lại thấy QC là người có cảm nhận sâu sắc à, còn thấy hiểu mọi thứ hơn HT nữa kìa, hihi
HT đã viết nhiều lắm rùi, hihi nhưng chỉ chưa có kết thúc thôi ah. HT mới copy một câu chuyện lên ah. HOA TUYẾT là tên của câu chuyện mà HT quên đánh. hihi. QC đọc thử nha.
Cô Dáo ơi! Cô giáo biết hông? QC thích nhất là những bông hoa tuyết đó. Tuy nó rất mỏng manh, nhanh tan chảy..........nhưng lại mang vị ngọt lạnh của mùa đông yêu thương..........
Chuyện của cô Dáo thật nhẹ nhàng, giản dị, chứa đựng niềm yêu thương.......Trong lúc đợi cô Dáo "soạn bài"..........QC tiếp cô Dáo 1 đoạn.........của "Ký Ức Con Đường"....
............Với dáng ngồi vắt vẻo của người yêu thương ấy. Anh khệnh khạng bước đi trên con đường thẳng tắp đầy những nắng và hoa, vắng người qua lại. Cảm giác bên nhau hạnh phúc ngập lòng.........
Ban đầu người ấy chắc hẵn sẽ lắc đầu nguầy nguậy...miệng rối rít từ chối.........không chịu để anh cõng mình.
- Trông thế mà chẳng nhẹ tí nào đâu!
Cùng với chút thẹn thùng nhưng rồi sẽ xiêu lòng, ép mình nhẹ nhàng lên trên cái lưng lom khom người con gái ấy đang chờ đợi...Hơi ấm từ đôi cánh tay quàng vai và buông lỏng xuống trước ngực anh. Tiếng trống ngực đập thình thịch vì 1 chút ngượng ngiụ..miệng lý nhí rằng:
- Nặng lắm phải không? Thôi để người ta xuống.....
Nhưng trong lòng vẫn muốn ở yên như thế thật lâu..........................................
.............................................
Hãy nhắm mắt lại và tưởng tựợng xem. Hình ảnh 1 người con trai cõng trên lưng mình người yêu thương, chầm chậm bước đi trên con đường dài thẳng tắp nhưng vắng vẻ không người qua........tuyệt đẹp đến nhường nào...........Hình ảnh ấy nói lên rằng:" Anh và em đang đi trên cùng 1 đôi chân".
Nói rằng:" Anh đang gánh vác cả phần nặng nhọc cho em đó."
Nói rằng:"Ta hứa trao trọn đời mình cho anh ấy"......."
.........................
Những cơn gió đầu đông hối hả mang cái giá lạnh rét buốt về, lá trên cây đã rụng tự bao giờ chỉ còn lại những cành trống trơ. Mùa đông đến không khí thật ảm đạm.....nhưng lại cho anh và em hơi ấm cùng nhịp thở chung........
Trên các nẻo đường đâu đâu cũng lã chã lá ràng rơi, hình ảnh đó làm con người ta chạnh lòng đến nhường nào.
Còn đợi chờ gì? Hãy thôi ngần ngại. Hãy thử 1 lần đến với nơi ấy để mang nặng trên vai mình người con gái ấy. Tình yêu sẽ thắm rực rở nhanh hơn cả những chiếc lá nãy chồi đầu xuân.........
Hjhj