📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Phòng Tán Dóc

Thi nổ pa con ui

934 trả lời, 40.429 lượt xem — Trang 30 / 32
Hic hic [&:][&:]
HQ hông biết dạy yêu mà biết dạy bọn nhóc đừng có yêu vì thấy người ta 100 người yêu thì 99.5 người tàn tạ rùi dzị có vô mần quen được hông???[;)][;)]
Thôi thì zới thiệu trước:
Tên: dại
Định cư: trên tầng mây thứ 9
Sở thích: ngồi trăng thổi sáo hái sao
Sinh nhật: 30 tháng 2
Nghề nghiệp: học đòi
hehehe.....[8D][8D]
 
quynhhaingoc@gmail.com
Đăng nhập để trả lời
0
Hải Quỳnh còn chẻ chung vậy mà bi quan gớm, bọn nhóc nhỏ thì yêu kiểu nhỏ, đừng yêu kiểu lớn là được.[:D] Chứ dạy đừng yêu là đi ngược với tự nhiên àh.


Cô Dáo HT sau thời gian tu luyện, nay chắc có nhiều kiến thức trong lĩnh vực yêu rồi?
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
QC đợi cô dáo đã lâu lắm rồi. Nghe nói là lớp học của cô dáo khá đặc biệt được học trò yêu mến. Hôm nay QC vào đây trước hết để làm wen sau nữa xin phép cô giáo cho QC làm thủ tục nhập học với hem.[:D]

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

Đăng nhập để trả lời
0
QC đợi cô dáo đã lâu lắm rồi. Nghe nói là lớp học của cô dáo khá đặc biệt được học trò yêu mến. Hôm nay QC vào đây trước hết để làm wen sau nữa xin phép cô giáo cho QC làm thủ tục nhập học với hem.


Trước tiên HT thành thật cám ơn sự mến mộ cùa QC dành cho HT, HT dạy yêu nên điều đầu tiên HT dạy là yêu thầy mến bạn trước mà, nên học trò HT ai học xong cũng tương tư cô giáo hết ah, hihi. Muốn vào lớp học HT thì làm thủ tục dễ lắm QC chỉ cần làm hồ sơ lý lịch trích ngang vai, để HT biết tình tình sỡ thích để còn sắp lơp. HT bảo đảm học xong lớp HT QC sẽ gặp đâu yêu đó ah, khekhe[:D][:D][:D].
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huongtran87

Trước tiên HT thành thật cám ơn sự mến mộ cùa QC dành cho HT, HT dạy yêu nên điều đầu tiên HT dạy là yêu thầy mến bạn trước mà, nên học trò HT ai học xong cũng tương tư cô giáo hết ah, hihi. Muốn vào lớp học HT thì làm thủ tục dễ lắm QC chỉ cần làm hồ sơ lý lịch trích ngang vai, để HT biết tình tình sỡ thích để còn sắp lơp. HT bảo đảm học xong lớp HT QC sẽ gặp đâu yêu đó ah, khekhe[:D][:D][:D].

 
Cô Giáo đã nói thế thì học trò xin vâng.
Học trò này chăm chỉ lăm cô Dáo ah? Chắc được cô Dáo dạy bảo tận tình thì gặp đâu yêu đó là ngày một ngày 2 thôi[:D]
Lý lịch trích ngang
Tên: Quycotuoidan
Tuổi: Con nít ranh
Nghề nghiệp: Học lóm
Sở thích: Yêu và Yêu
Thế đã ổn chưa cô Dáo?
Mà Cô Dáo nói chuyện dể thương thật, hi vọng học trò sẽ được thừa hưởng đôi chút của CD[:D]

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

Đăng nhập để trả lời
0
Cô Giáo đã nói thế thì học trò xin vâng.
Học trò này chăm chỉ lăm cô Dáo ah? Chắc được cô Dáo dạy bảo tận tình thì gặp đâu yêu đó là ngày một ngày 2 thôi
Lý lịch trích ngang
Tên: Quycotuoidan
Tuổi: Con nít ranh
Nghề nghiệp: Học lóm
Sở thích: Yêu và Yêu
Thế đã ổn chưa cô Dáo?
Mà Cô Dáo nói chuyện dể thương thật, hi vọng học trò sẽ được thừa hưởng đôi chút của CD


QC yên tâm học hành chăm chỉ nghe vì chắc chắc cô giáo HT sẽ chỉ bảo tận tình cho QC mà, HT luôn yêu học trò như bản thân mình nên bao nhiêu kinh nghiệm tình trường điều đem truyền đạt hết ah. Mà thiên hạ có câu hậu sinh khả úy nên QC có tương lai vượt qua mặt cô giáo như HT là chuyện bình thường thôi ah. [:D][:D][:D]

Đọc lý lịch trích ngang HT thấy sở thích yêu và yêu là thấy QC tìm đến HT là đúng rồi, vì HT có câu châm ngôn, Yêu, Yêu nữa và Yêu mãi mà, hihi. Hihi lần đau tiên có người khen HT ăn nói dễ thương là QC ah, QC làm mũi HT to bằng trái cà chua rồi nè [:D][:D][:D]
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Bà con học thì học nhưng nhớ đừng ứng dụng nhé.
Ngày xưa LT học hết tiền hết gạo trong lớp này. Rồi ứng dụng lý thuyết yêu vào thực hành với cô giáo.

Cuối cùng cô giáo cũng kết hôn, mà kết hôn với người khác, tức thật.[8D]
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Bà con học thì học nhưng nhớ đừng ứng dụng nhé.
Ngày xưa LT học hết tiền hết gạo trong lớp này. Rồi ứng dụng lý thuyết yêu vào thực hành với cô giáo.

Cuối cùng cô giáo cũng kết hôn, mà kết hôn với người khác, tức thật.


LT nói zị thì ai dám đăng kí vô lớp HT học chứ, hixhix . Bụt nhà không thiêng mà, những lý thuyết HT dạy đã từng thực hành hết trơn rùi, nên thấy ai nhúc nhích là HT tính luôn được mấy bước kế tiếp thì sao có hiệu nghiệm được chứ, hehe [:D][:D][:D].

HT đã nói với thầy LT rùi mà, chồng sắp cưới của HT chạy trốn, phát thiệp lung tung mà cuối cùng mình HT đơn côi không biết nhìn bà con trong xóm 8, hận tình HT mở lớp dạy iu tìm quên, mong có học trò tỏ tình mà đợi hoài ko thấy nên nhắm mắt bước ngang đò đó thôi khekhe[:D][:D][:D]
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Uh..công nhận cô Dáo ứng đối rất hợp lý. Thời gian qua đi cua cô Dáo là 1 sai lầm lớn của LT. [X(]
Rút kinh nghiệm, giờ cua học trò của cô Dáo.[:D]
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Uh..công nhận cô Dáo ứng đối rất hợp lý. Thời gian qua đi cua cô Dáo là 1 sai lầm lớn của LT.
Rút kinh nghiệm, giờ cua học trò của cô Dáo.

 
LT phải nói là công nhận HT làm cô giáo quả không sai chứ, hehe [:D][:D][:D]. Lớp học lần này nam nhiều hơn nữ ah, LT phải cố gắng đó nhe, chứ để đàn em vượt mặt thì vẫn phải tiếp tục đi lang thang làm nhiếp ảnh gia đó, hihi[:D][:D][:D].
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lang thang

Uh..công nhận cô Dáo ứng đối rất hợp lý. Thời gian qua đi cua cô Dáo là 1 sai lầm lớn của LT. [X(]
Rút kinh nghiệm, giờ cua học trò của cô Dáo.[:D]

LT ui,lỡ leo lên cây thôi ráng chịu khó tuột xuống đi nha,kẻo vướng dây điện thì khổ ah[:D]Xuống đi rồi mình chia sẽ cho vài chiêu bảo đảm LT cưa đâu ngã đó hổng đẹp hổng ăn tiền ah LT[:D]
Ai bảo leo cây là khó


Leo cây dể lắm ah


Ngồi trên cây ta hát nghêu ngao:Nhà em có hoa vàng trước ngõ...


LT nghe hết bản nhạc này xem có thấm thía không nhen[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
BÀI HỌC YÊU THƯƠNG
 
 
Cuộc sống vẫn từng ngày từng ngày đem đến cho ta bao nhiêu điều mới lạ và lý thú, đồng thời cũng vô tình cuốn phăng đi những giá trị rất đỗi bình thường mà ta chưa một lần kịp nhận ra!

Đã bao giờ bạn chạm đến thật gần bàn tay của người xin ăn bắt gặp trên đường hay chỉ lạnh lùng bỏ về phía họ từng tờ giấy bạc cũ kỹ mà quên mất rằng ta còn có cả một ánh nhìn trìu mến có thể dành cho họ!
Đã khi nào bạn nắm lấy tay một bà lão nghèo khó để dắt sang đường hay vui vẻ mua dùm mấy tờ vé số của em nhỏ đang rao lạc cả giọng giữa trưa nắng bức?
Trong chuyến tham gia công tác xã hội, bạn có dám nhìn thật sâu vào những vết lở loét nơi người bệnh để cảm nhận hết nỗi đau đớn đang giày vò họ?
Nếu chưa làm được những điều trên, bạn còn phải học rất nhiều về hai từ "cảm thông".
Này nhé, bạn là người không bao giờ chịu chùn bước trước những khó khăn dù nan giải nhất. Vậy mà lại không đủ cam đảm để gõ cửa hoặc cưu mang một số phận bất hạnh hay một hoàn cảnh éo le hơn mình?
Vậy đó, giữa bề bộn cuộc mưu sinh, mải mê đuổi theo những kỳ vọng và ra sức chinh phục những tầm cao mới, ta chỉ biết có mình mà quên đi những người xung quanh đang cần được sẻ chia và gắn bó.
Một trí tuệ làm người khác phải ngước nhìn sẽ thực sự đáng kính khi đi cùng một trái tim nồng nàn biết gõ lên những nhịp yêu thương.
Hãy để bàn tay chìa ra nơi góc khuất nhất của cuộc đời, một cái nhìn đồng cảm đủ xua đi giá rét trong lòng người. Hay đơn giản chỉ là một lời an ủi khi con người ta thấy đau đớn nhất. Dẫu là gì đi chăng nữa, khi đã cho đi rồi thì bạn sẽ nhận lại được rất nhiều. Hãy cho đi những gì bạn muốn nhận. Và hãy học cách yêu thương một ai đó để biết rằng mình cũng đáng được yêu thương như thế, bạn nhé!
 
                                        
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huongtran87

BÀI HỌC YÊU THƯƠNG
 
 
Cuộc sống vẫn từng ngày từng ngày đem đến cho ta bao nhiêu điều mới lạ và lý thú, đồng thời cũng vô tình cuốn phăng đi những giá trị rất đỗi bình thường mà ta chưa một lần kịp nhận ra!

Đã bao giờ bạn chạm đến thật gần bàn tay của người xin ăn bắt gặp trên đường hay chỉ lạnh lùng bỏ về phía họ từng tờ giấy bạc cũ kỹ mà quên mất rằng ta còn có cả một ánh nhìn trìu mến có thể dành cho họ!
Đã khi nào bạn nắm lấy tay một bà lão nghèo khó để dắt sang đường hay vui vẻ mua dùm mấy tờ vé số của em nhỏ đang rao lạc cả giọng giữa trưa nắng bức?
Trong chuyến tham gia công tác xã hội, bạn có dám nhìn thật sâu vào những vết lở loét nơi người bệnh để cảm nhận hết nỗi đau đớn đang giày vò họ?
Nếu chưa làm được những điều trên, bạn còn phải học rất nhiều về hai từ "cảm thông".
Này nhé, bạn là người không bao giờ chịu chùn bước trước những khó khăn dù nan giải nhất. Vậy mà lại không đủ cam đảm để gõ cửa hoặc cưu mang một số phận bất hạnh hay một hoàn cảnh éo le hơn mình?
Vậy đó, giữa bề bộn cuộc mưu sinh, mải mê đuổi theo những kỳ vọng và ra sức chinh phục những tầm cao mới, ta chỉ biết có mình mà quên đi những người xung quanh đang cần được sẻ chia và gắn bó.
Một trí tuệ làm người khác phải ngước nhìn sẽ thực sự đáng kính khi đi cùng một trái tim nồng nàn biết gõ lên những nhịp yêu thương.
Hãy để bàn tay chìa ra nơi góc khuất nhất của cuộc đời, một cái nhìn đồng cảm đủ xua đi giá rét trong lòng người. Hay đơn giản chỉ là một lời an ủi khi con người ta thấy đau đớn nhất. Dẫu là gì đi chăng nữa, khi đã cho đi rồi thì bạn sẽ nhận lại được rất nhiều. Hãy cho đi những gì bạn muốn nhận. Và hãy học cách yêu thương một ai đó để biết rằng mình cũng đáng được yêu thương như thế, bạn nhé!

                                       

 
Bài học của cô Dáo QC nghe cảm động lắm.[&o][&o][&o][&o] 
 
Con yêu, kiếp sau chúng ta sẽ gặp lại nhau

Con yêu,
Con của mẹ
Hãy nắm lấy tay mẹ.
Đường tới thiên đường quá tối
Mẹ sợ
con sẽ bị lạc mất
Hãy đến đây
Nắm chặt tay mẹ
để mẹ đi cùng với con
Đường tới thiên đường quá tối
Mẹ sợ
không thể tìm thấy tay con
Sau khi ánh sáng bị che khuất bởi bức tường đổ nát
Mẹ không thể nhìn thấy đôi mắt con dịu dàng được nữa
Con yêu
Hãy bước đi
Con đường phía trước mặt con sẽ không còn nỗi đau buồn nữa
Không còn nữa những quyển vở mà con không thích
Không còn bị bố đánh mắng nữa
Nhưng con phải nhớ
khuôn mặt của mẹ và bố con

Chúng ta sẽ gặp nhau ở kiếp sau Mẹ, mẹ ơi, mẹ đừng lo lắng
Con sẽ không cô đơn trên đường đời
Bạn bè của con vẫn ở đây bên con
Mẹ ơi, mẹ đừng khóc
Mỗi người mẹ đều là mẹ của chúng con
Mỗi đứa trẻ đều có một người mẹ
Mẹ ơi, mẹ ơi
Con không muốn mẹ khóc
Nước mắt không thể soi sáng con đường phía trước
Đây là đường của chúng ta
Chúng ta hãy đi bằng chính đôi chân mình
Từng bước một
Mẹ, mẹ ơi
Con sẽ nhớ mẹ và bố
Con sẽ nhớ lời hứa của chúng ta
Kiếp sau… chúng ta vẫn sẽ là của nhau

 

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

Đăng nhập để trả lời
0
QC đúng là học trò tài giỏi, HT vừa mới dạy lý thuyết sơ sơ, đã thực hành rùi, hihi. Cái này cô giáo học lóm của người ta lại thui ah, hihi.
 
QC biết trong thời gian vắng bóng giang hồ HT làm gì ko, HT viết truyện tình yêu à, là những câu chuyện nhỏ nhưng kết nối lại thành một câu chuyện dài, hihi HT chưa viết xong mà cũng không bao giờ viết xong nữa, tại câu chuyện của HT sẽ có một kết thúc buồn, hix hix
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huongtran87

QC đúng là học trò tài giỏi, HT vừa mới dạy lý thuyết sơ sơ, đã thực hành rùi, hihi. Cái này cô giáo học lóm của người ta lại thui ah, hihi.

QC biết trong thời gian vắng bóng giang hồ HT làm gì ko, HT viết truyện tình yêu à, là những câu chuyện nhỏ nhưng kết nối lại thành một câu chuyện dài, hihi HT chưa viết xong mà cũng không bao giờ viết xong nữa, tại câu chuyện của HT sẽ có một kết thúc buồn, hix hix

 
Là cô Dáo cũng có 1 trái tim yêu thương, một tâm hồn sâu sắc, đọc được lời nói của vạn vật, là một cơ thể người đang còn hơi thở.....mang hơi ấm của tình thương bao la trên cuộc đời này........
 
Cứ sáng tác đi cô Dáo, học trò đây cũng muốn được nghe, được đọc những câu thơ, vần chữ của cô Dáo....Dù vui hay buồn nó vẫn có mở đầu và kết thúc, nhưng nội dung của nó thì không thể nào quên được. Đó là điểm nhấn, là những gì động lại  trong tâm tư mỗi con người...........[8|]

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

Đăng nhập để trả lời
0
Cô Dáo ơi, viết truyện tình yêu đi, dạo này LT bị mất ngủ, có lẽ nhờ đọc sách của cô Dáo mà LT lại dễ ngủ thì sao? [:D]
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Cô Dáo ơi, viết truyện tình yêu đi, dạo này LT bị mất ngủ, có lẽ nhờ đọc sách của cô Dáo mà LT lại dễ ngủ thì sao?


Câu chuyện về hoa tuyết ở trên HT viết ah, ko hay lắm LT đọc đỡ buồn ha, hihi[:D][:D][:D]. HT chỉ sợ LT chưa đọc xong đã ngủ vì thấy dỡ quá ah, hihi
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Là cô Dáo cũng có 1 trái tim yêu thương, một tâm hồn sâu sắc, đọc được lời nói của vạn vật, là một cơ thể người đang còn hơi thở.....mang hơi ấm của tình thương bao la trên cuộc đời này........

Cứ sáng tác đi cô Dáo, học trò đây cũng muốn được nghe, được đọc những câu thơ, vần chữ của cô Dáo....Dù vui hay buồn nó vẫn có mở đầu và kết thúc, nhưng nội dung của nó thì không thể nào quên được. Đó là điểm nhấn, là những gì động lại trong tâm tư mỗi con người...........


HT hồi đó sống nhạy cảm quá nên có rất nhiều tâm sự, bây giờ cởi mỡ hơn nên cũng đỡ rùi, hihi. HT lại thấy QC là người có cảm nhận sâu sắc à, còn thấy hiểu mọi thứ hơn HT nữa kìa, hihi

HT đã viết nhiều lắm rùi, hihi nhưng chỉ chưa có kết thúc thôi ah. HT mới copy một câu chuyện lên ah. HOA TUYẾT là tên của câu chuyện mà HT quên đánh. hihi. QC đọc thử nha.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Mèn ơi, sáng tác đầu tay của cô Dáo đó hả?Hay và có ý nghĩa lắm,hình như là ẩn chứa một nổi buồn không tên nào đó hihi.Tiếp đi nghen cô Dáo.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Kekhokhan

Mèn ơi, sáng tác đầu tay của cô Dáo đó hả?Hay và có ý nghĩa lắm,hình như là ẩn chứa một nổi buồn không tên nào đó hihi.Tiếp đi nghen cô Dáo.


Đó không phải là sáng tác đầu tay của HT đâu, nó nằm trong loạt truyện ngắn HT vừa mới viết thôi ah, HT có nói với QC ah, đa phần truyện của HT ẩn chứa nổi buồn không à, hihi[:D][:D][:D]
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huongtran87

HT hồi đó sống nhạy cảm quá nên có rất nhiều tâm sự, bây giờ cởi mỡ hơn nên cũng đỡ rùi, hihi. HT lại thấy QC là người có cảm nhận sâu sắc à, còn thấy hiểu mọi thứ hơn HT nữa kìa, hihi

HT đã viết nhiều lắm rùi, hihi nhưng chỉ chưa có kết thúc thôi ah. HT mới copy một câu chuyện lên ah. HOA TUYẾT là tên của câu chuyện mà HT quên đánh. hihi. QC đọc thử nha.

 
Cô Dáo ơi! Cô giáo biết hông? QC thích nhất là những bông hoa tuyết đó. Tuy nó rất mỏng manh, nhanh tan chảy..........nhưng lại mang vị ngọt lạnh của mùa đông yêu thương..........
Chuyện của cô Dáo thật nhẹ nhàng, giản dị, chứa đựng niềm yêu thương.......Trong lúc đợi cô Dáo "soạn bài"..........QC tiếp cô Dáo 1 đoạn.........của "Ký Ức Con Đường"....
 
............Với dáng ngồi vắt vẻo của người yêu thương ấy. Anh khệnh khạng bước đi trên con đường thẳng tắp đầy những nắng và hoa, vắng người qua lại. Cảm giác bên nhau hạnh phúc ngập lòng.........
Ban đầu người ấy chắc hẵn sẽ lắc đầu nguầy nguậy...miệng rối rít từ chối.........không chịu để anh cõng mình.
- Trông thế mà chẳng nhẹ tí nào đâu!
Cùng với chút thẹn thùng nhưng rồi sẽ xiêu lòng, ép mình nhẹ nhàng lên trên cái lưng lom khom người con gái ấy đang chờ đợi...Hơi ấm từ đôi cánh tay quàng vai và buông lỏng xuống trước ngực anh. Tiếng trống ngực đập thình thịch vì 1 chút ngượng ngiụ..miệng lý nhí rằng:
- Nặng lắm phải không? Thôi để người ta xuống.....
Nhưng trong lòng vẫn muốn ở yên như thế thật lâu..........................................
.............................................
Hãy nhắm mắt lại và tưởng tựợng xem. Hình ảnh 1 người con trai cõng trên lưng mình người yêu thương, chầm chậm bước đi trên con đường dài thẳng tắp nhưng vắng vẻ không người qua........tuyệt đẹp đến nhường nào...........Hình ảnh ấy nói lên rằng:" Anh và em đang đi trên cùng 1 đôi chân".
Nói rằng:" Anh đang gánh vác cả phần nặng nhọc cho em đó."
Nói rằng:"Ta hứa trao trọn đời mình cho anh ấy"......."
.........................
Những cơn gió đầu đông hối hả mang cái giá lạnh rét buốt về, lá trên cây đã rụng tự bao giờ chỉ còn lại những cành trống trơ. Mùa đông đến không khí thật ảm đạm.....nhưng lại cho anh và em hơi ấm cùng nhịp thở chung........
Trên các nẻo đường đâu đâu cũng lã chã lá ràng rơi, hình ảnh đó làm con người ta chạnh lòng đến nhường nào.
Còn đợi chờ gì? Hãy thôi ngần ngại. Hãy thử 1 lần đến với nơi ấy để mang nặng trên vai mình người con gái ấy. Tình yêu sẽ thắm rực rở nhanh hơn cả những chiếc lá nãy chồi đầu xuân.........
Hjhj

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

Đăng nhập để trả lời
0
Cô Dáo ơi! Cô giáo biết hông? QC thích nhất là những bông hoa tuyết đó. Tuy nó rất mỏng manh, nhanh tan chảy..........nhưng lại mang vị ngọt lạnh của mùa đông yêu thương..........
Chuyện của cô Dáo thật nhẹ nhàng, giản dị, chứa đựng niềm yêu thương.......Trong lúc đợi cô Dáo "soạn bài"..........QC tiếp cô Dáo 1 đoạn.........của "Ký Ức Con Đường"....

............Với dáng ngồi vắt vẻo của người yêu thương ấy. Anh khệnh khạng bước đi trên con đường thẳng tắp đầy những nắng và hoa, vắng người qua lại. Cảm giác bên nhau hạnh phúc ngập lòng.........
Ban đầu người ấy chắc hẵn sẽ lắc đầu nguầy nguậy...miệng rối rít từ chối.........không chịu để anh cõng mình.
- Trông thế mà chẳng nhẹ tí nào đâu!
Cùng với chút thẹn thùng nhưng rồi sẽ xiêu lòng, ép mình nhẹ nhàng lên trên cái lưng lom khom người con gái ấy đang chờ đợi...Hơi ấm từ đôi cánh tay quàng vai và buông lỏng xuống trước ngực anh. Tiếng trống ngực đập thình thịch vì 1 chút ngượng ngiụ..miệng lý nhí rằng:
- Nặng lắm phải không? Thôi để người ta xuống.....
Nhưng trong lòng vẫn muốn ở yên như thế thật lâu..........................................
.............................................
Hãy nhắm mắt lại và tưởng tựợng xem. Hình ảnh 1 người con trai cõng trên lưng mình người yêu thương, chầm chậm bước đi trên con đường dài thẳng tắp nhưng vắng vẻ không người qua........tuyệt đẹp đến nhường nào...........Hình ảnh ấy nói lên rằng:" Anh và em đang đi trên cùng 1 đôi chân".
Nói rằng:" Anh đang gánh vác cả phần nặng nhọc cho em đó."
Nói rằng:"Ta hứa trao trọn đời mình cho anh ấy"......."
.........................
Những cơn gió đầu đông hối hả mang cái giá lạnh rét buốt về, lá trên cây đã rụng tự bao giờ chỉ còn lại những cành trống trơ. Mùa đông đến không khí thật ảm đạm.....nhưng lại cho anh và em hơi ấm cùng nhịp thở chung........
Trên các nẻo đường đâu đâu cũng lã chã lá ràng rơi, hình ảnh đó làm con người ta chạnh lòng đến nhường nào.
Còn đợi chờ gì? Hãy thôi ngần ngại. Hãy thử 1 lần đến với nơi ấy để mang nặng trên vai mình người con gái ấy. Tình yêu sẽ thắm rực rở nhanh hơn cả những chiếc lá nãy chồi đầu xuân.........
Hjhj


Cám ơn QC luôn khen ngợi HT nhe, hihi chắc đang cỗ vũ HT đẻ can đảm viết tiếp hả, hihi câu chuyện này HT viết lâu rùi, giờ mới post lên thui ah, hihi. Chuyện của HT luôn viết về những trải nghiệm đã qua, như một hình thức tự truyện vậy đó, hihi [:D][:D][:D]. Thấy HT lãng mạn không nè [:)][:)][:)]

Đọc" Ký Ức Con Đường" cũng làm Ht gợi nhớ một vài chuyện, có khi HT cũng sẽ viết, hihi nhưng cảm nhận sẽ khác, QC chờ đọc nha [:D][:D][:D]
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
HT ới ời
Venus qua rùi nè! Hôm rồi venus đi xem Trung thu rồi chạy mưa...tạt vô con ngõ nhỏ, venus thấy HT nha! Hic hic cơ mà hem phải chỉ có HT mừ còn có ai nữa í! Hình như là LT phải hem ta?[:D]
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Mọi người thành nhà văng hết ròi, cô Dáo ráng viết tiếp nhé. Truyện của cô Dáo và QC hay lắm, LT chỉ mới đọc 1 tý mà có thể ngủ liền[:D]
 
@Bà chủ: hồi mấy năm trước thì có lẽ là LT đó, nhưng giờ hết rồi, chuyện xưa cho nó vào dĩ vãng thôi [:D]
Bà chủ ranh không? Hôm nào mưa to LT rủ bà chủ cùng tắm mưa.
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lang thang

Mọi người thành nhà văng hết ròi, cô Dáo ráng viết tiếp nhé. Truyện của cô Dáo và QC hay lắm, LT chỉ mới đọc 1 tý mà có thể ngủ liền[:D]

@Bà chủ: hồi mấy năm trước thì có lẽ là LT đó, nhưng giờ hết rồi, chuyện xưa cho nó vào dĩ vãng thôi [:D]
Bà chủ ranh không? Hôm nào mưa to LT rủ bà chủ cùng tắm mưa.

Hay mà làm LT ngủ gục luôn hả, làm HT nhớ tới mỗi lần đọc truyện trong sách văn học quá ah, chưa đọc xong H đã ngủ rồi, hehe Vì HAY mà, khekhe [:D][:D][:D]

Venus: năm sau chắc tới lượt HT thấy LT với bà chủ đi tắm mưa quá, khekhe[:D][:D][:D]
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
THẬT VÀ ẢO.

Tôi có một thế giới thật, cuộc sống bận rộn mỗi ngày, chuyện học hành, cuộc sống với đầy ấp những lo toan, cũng đâu đó là những niềm vui nỗi buồn rất thật, tôi khóc cười theo vòng xoáy của cuộc đời. Nhưng với tôi, tôi không những có một thế giới thật, tôi có một thế giới khác xa với mọi người, ở đó tôi gặp nhưng người bạn tôi chưa bao giờ nhìn thấy họ, tôi không biết họ tốt hay xấu, tôi không biết họ làm gì để lo cho cuộc sống mưu sinh, tôi chỉ biết tôi và họ tìm đến nhau chia sẽ những đắng cay của cuộc đời, sống theo ý mình muốn và quên đi những muộn phiền hàng ngày của cuộc sống.



Bạn biết tôi như một người bạn ảo, không hề thật nhưng bạn đã giúp tôi rất nhiều trong cuộc sống, bạn đã cho tôi bớt cô đơn những khi tôi tưởng chừng như mình lạc lõng không thuộc về thế giới này. Tôi tìm đến bạn khi tôi cần tìm một lời khuyên, bạn cũng giúp tôi trong những lúc muộn phiền, hay đôi khi đó chỉ gọi dùng để tám dốc, nhưng tất cả những gì bạn làm cho tôi nhiều hơn những gì tôi có được trong thế giới thật.



Tôi biết khi bạn đến thế giới thật với những thứ rất thật chung quanh tôi bạn sẽ nhận ra tôi là một con người hoàn toàn khác, nếu tôi đem đến thế giới ảo kia rất nhiều nụ cười, cho bạn cho tôi, và cho những người chúng ta biết thì thế giới thật của tôi rất nhiều nỗi buồn. Nếu tôi ở thế giới của bạn quá vô tư, còn thế giới này tôi cũng lo lắng toan tính thì bạn đừng lấy làm lạ, vì tôi có muốn vô tư như thế giới kia đi nữa thì cuộc sống cũng đẩy tôi vào vòng lẩn quẩn của thiệt hơn. Nếu bạn đã từng đọc được những đau khổ mà tôi luôn trăn trở, thì ở thế giới này bạn khó thấy ở tôi những giọt nước mắt. Tôi yếu đuối trong thế giới của bạn nhưng tôi bắt mình phải mạnh mẽ trong thế giới của tôi. Nếu thế giới ảo kia tôi và bạn luôn song hành thì cũng có thể ở thế giới thật tôi và bạn lại trở thành hai thế giới quá xa lạ, đôi khi bạn sẽ ngở ngàng hỏi mình rằng liệu đó có phải là tôi một người bạn đã biết????????????



Bạn à, dù tôi có ra sao trong thế giới của tôi đi nữa thì bạn cũng đừng ngạc nhiên nhé, vì tôi trong thế giới của bạn vẫn đâu đó trong thế giới của tôi, đơn giản không một ai có thể thấy được vì tôi đang che giấu nó. Bạn à, dù bất kì điều gì xảy ra ở thế giới thật này đi nữa thì tôi mong rằng tôi và bạn vẫn sẽ luôn song hành như từ trước đến nay, họ biết bạn và sẽ nghe nói đến tôi, họ tìm đến tôi để hỏi tìm bạn. Tôi không muốn đánh mất bạn trong cuộc sống thật nhưng tôi tự hỏi mình tôi quá khác trong thế giới này, còn bạn thì sao? Bạn có thể chấp nhận tôi như tôi trong thế giới tôi đang sống, hay bạn sẽ hụt hẫng chạy trốn tôi. Tôi sợ khi bạn đến thế giới thật của tôi.........., nhưng cứ tin tôi bạn nhé, tôi vẫn luôn là tôi người bạn song hành cùng bạn trên thế giới ảo kia.


_____________________________________________________________

Đây là câu chuyện mới viết dành tặng cho những người bạn online, nhất là cho những người bạn thân thiết trong diễn đàn, lấy cảm hứng từ một người trong phòng 8 dốc , hihi. Mọi người đọc rồi cho HT ý kiến nha.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Thế giới ảo này thật lung linh
Tựa như ngọn nến xinh xinh màu hồng
Tôi được gặp bạn ở nơi đây
Chỉ mong hiểu bạn như tôi hiểu mình
Đồng hành ta chia sẽ cùng nhau
Bớt đi phiền toái nhân thêm tiếng cười
............................
 
Những gì HT viết ra đây QC tin rằng đây là tiếng nói chung, suy nghĩ chung của tất cả mọi người.
HT đã len lỏi vào được chính cái "tôi" của thế giới ảo và thế giới thật.
Bài Thật và Ảo rất mang đậm tính thực tế.....
Tiếp nữa đi Cô Dáo.
 
 

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

Đăng nhập để trả lời
0
Nghe cô Dáo tâm sự thật với ảo, mình thấy cũng đúng lắm.
Đôi khi có những việc mà ta không chia sẽ với ai được, thì với người bạn ảo chúng ta lại cảm thấy dễ dàng chia sẽ. Vậy thì bạn ảo cũng có cái hay của nó.

"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-26 14:28:08Hải Quỳnh>
Hôm trước HQ vào đây nghe cô giáo bảo là dạy "iu" không rõ cho lắm cộng thêm thầy lang cứ cua qua cua lại làm HQ càng hiểu sai hơn về cách dạy của cô giáo. Hôm nay đọc kĩ mới biết cô giáo hổng dạy cái "iu" nhỏ nhen mà dạy cách yêu thương con người to lớn hơn nhiều. Vậy HQ có may mắn được xin vào lớp con nít không hả cô. Thôi thì cô có lớp cho người nhớn rồi giờ mở thêm cái củi nho nhỏ gọi là nhà trẻ cho tụi trẻ con như HQ chắc được hén. Chúc cô giáo vui khoẻ!
À còn nữa, tâm sự với cô giáo tí nha. Thực sự con người thực của HQ không như trên dd này đâu, ở đây HQ nghịch ngợm hay lang thang vào nhà người khác chọc vui nhưng HQ bên ngoài lại vô cùng khép kín, hình như không có ai biết gì về thế giới riêng của HQ cả. Nhiều lúc cứ ước sao trong cuộc sống mình cũng mạnh mẽ như thế giới ảo này, vui tươi hơn, hoạt bát hơn nữa và có thể mở miệng hoà nhã với mọi người. Dù chỉ là hình tượng nhưng vẫn có cái hay riêng của nó phải không mọi người, phải không cô giáo!
 
Cung trăng vắt vẽo hai chân
Buồn vui tiếng sáo ngân vang dâng đời
Mộng rồi về lại đúng nơi
Là trường lớp cũ học lời yêu thương
hehe...
quynhhaingoc@gmail.com
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Hải Quỳnh

Hôm trước HQ vào đây nghe cô giáo bảo là dạy "iu" không rõ cho lắm cộng thêm thầy lang cứ cua qua cua lại làm HQ càng hiểu sai hơn về cách dạy của cô giáo. Hôm nay đọc kĩ mới biết cô giáo hổng dạy cái "iu" nhỏ nhen mà dạy cách yêu thương con người to lớn hơn nhiều. Vậy HQ có may mắn được xin vào lớp con nít không hả cô. Thôi thì cô có lớp cho người nhớn rồi giờ mở thêm cái củi nho nhỏ gọi là nhà trẻ cho tụi trẻ con như HQ chắc được hén. Chúc cô giáo vui khoẻ!
À còn nữa, tâm sự với cô giáo tí nha. Thực sự con người thực của HQ không như trên dd này đâu, ở đây HQ nghịch ngợm hay lang thang vào nhà người khác chọc vui nhưng HQ bên ngoài lại vô cùng khép kín, hình như không có ai biết gì về thế giới riêng của HQ cả. Nhiều lúc cứ ước sao trong cuộc sống mình cũng mạnh mẽ như thế giới ảo này, vui tươi hơn, hoạt bát hơn nữa và có thể mở miệng hoà nhã với mọi người. Dù chỉ là hình tượng nhưng vẫn có cái hay riêng của nó phải không mọi người, phải không cô giáo!
 
Cung trăng vắt vẽo hai chân
Buồn vui tiếng sáo ngân vang dâng đời
Mộng rồi về lại đúng nơi
Là trường lớp cũ học lời yêu thương
hehe...

 
Hải Quỳnh nè, yêu thương luôn là khái niệm rộng lớn mà, lớp học HT mở ra tất cả những yêu thương mà chúng ta có thể biết tới thôi ah, có thể sẽ không đủ nhưng biết càng nhiều càng tốt, hihi. Nó có thể là những cử chỉ yêu thương trùi mến với cuộc đời, sự cưu mang nhau lúc hoạn nạn,  mà cũng bao gồm cái yêu nhỏ nhen mà HQ muốn nhắc đến nữa ah. Mất đi tình yêu thương nào thì con người cũng không được hạnh phúc trọn vẹn mà. Cuộc sống là yêu thương, cho đi yêu thương rồi sẽ được nhận lại, mà biết nói sao nhĩ, HT có khái niệm rằng, sống là yêu thương.
 
HQ nè, cuộc sống luôn là những gì ta không mong đợi nên hãy học cách chấp nhận nó nhé, HT cũng đã từng có những bất đồng, những bi quan, những lần tưởng chừng nhưng mình không thể tiếp tục để bước tiếp nữa. NHưng rồi sau tất cả HT nhận ra rằng, không phải cứ chiến thắng mới đem đến cho ta niềm vui, có những thất bại dạy ta lớn và thành công. Ai cũng tìm kiếm hạnh phúc mà mấy ai biết rằng hạnh phúc ta có được luôn nằm trên chặng đường ta đã trải qua. Hay vui vẻ lên nha, hãy mỉm cười nhưng lúc mình thất bại vì dù cuốn sách dỡ nhất vẫn dạy ta được một điều hay........ Chúc HQ luôn thành công và vui vẻ, cũng chào mừng HQ đến lớp học Iu của HT, hihi
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0