Bán Đời Con Gái
TRẦM xót xa nhìn cô gái . Mười sáu tuổi , cái tuổi đáng lẽ phải được ăn nghĩ , học hành , vui chơi thoải mái . Vậy mà bé TƯ đang đói ăn , thất học . Vừa từ Vũng Tàu về , ghé thăm cái xóm Cống Bà Kỹ , Trầm không ngờ gia cảnh bé Tư tới mức này .
Trầm nhìn quanh nhà , không còn gì bán ngoài sách , mà sách thì anh không thể nào bán được . Trên tường còn bức tranh sơn mài kỷ niệm của ba lúc ra đi , anh bắc cái ghế đứng lên gỡ tấm tranh .
_ Bán Đi em . Bán lấy tiền mua gạo !
_ Ôi anh Hai ? Em không dám đâu . Kỷ niệm của ba anh mà .
Bé Tư vụt chạy , tấm sơn mài rớt xuống sàn gạch men phát ra tiêng kêu đến lạnh người . Trầm nhìn bức tranh , cứ mỗi lần nhớ đến ba là anh lại khóc , anh khóc thương cho người anh hùng đã bị hy sinh trong chiến tranh .
Chiều hôm đó , Trầm mang bức tranh đi hết chợ trời Nguyễn Công Trứ đến Huỳnh Thúc Kháng rồi Lê Công Kiều . Năm chục đồng ! Không ai trả hơn . Thôi đành vậy ! thời buổi này nghệ thuật xem ra chẳng ai cần . Chừng này có thể giúp mẹ con bé Tư qua vài ngày rồi tính tiếp .
Lúc đó là mười giờ đêm! Anh gõ cửa hoài không thấy bé Tư lên tiếng . Hay là cô bé đưa mẹ đi nhà thương ? Trầm về nhà tắm giặt mà lòng không yên . Đồng hồ chỉ 11 h đêm , anh vội vàng qua nhà bé Tư . Một gã đàn ông mặt vàng vọt , mập ú , bụng phệ mở cửa bước ra , lừ mắt nhìn Trầm . Dưới ánh đèn vàng vọt , bé Tư nằm co quắp trên giường khóc thảm thương . Tràm choáng váng , kinh hãi khi thấy vết máu đõ loang đẫm quần bằng vải KT trắng . Ở mép giường , mấy tờ giấy bạc loại hai chục còn mới nguyên . Trầm đứng chết lặng , máu dâng lên nghẹn cổ . Anh thét lên, giọng khô đặc :
_ Trời , bé Tư !
_ Đau quá ! Em đau quá anh Trầm ... Bé Tư rên . Đi đi anh!
Trầm thẫn thờ ngồi xuống mép giường .
_ Đi đi ! Cô bé vụt thét lên , người co rúm lại . Đi đi không em cắn lưỡi chết đây nè . Tay cô ôm cứng chiêc gối cho mặt giàn dụa nước mắt .
Trong góc tối ôm của ngôi nhà ổ chuột , bà mẹ đã biết rõ sự tình gì đã sảy ra với con gái mình . Bà cứng lưỡi ngất xỉu vì đau khổ , vì đói .
Không thể nào ngũ được . Đời một người con gái chỉ đáng vậy thôi sao ? mấy tờ giấy bạc loại hai chục đồng ! Đã và sẽ còn bao nhiêu cô gái phải làm viêc mà bé Tư vừa làm ? Vì sao ? Vì sao ? Trầm nắm tay đấm thẳng vào ngực . Trầm tự sỉ vả mình tại sao lại để bé Tư chạy đi lúc không chịu cầm bức tranh đêm bán . " Đó là kỷ niệm của ba anh " .....
Có tiếng đập cửa ầm ầm :
_ Anh Hai ơi ! Má em vừa uống thuốc chuột tự tử !
_ Trời ơi ..! Trầm gầm lên , lao sang nhà bé Tư ...
Câu đầu tiên của bà cụ khi tỉnh dậy cũng là câu nói kết thúc câu chuyện này :
_ Để cho tôi chết . Anh cứu sống tôi lại làm gì ?? Tôi sống chỉ làm khổ thêm con tôi .....................
( Sưu tầm)
Vâng ! đó là câu nói cuối cùng của một người mẹ Việt Nam mà tôi nghĩ rằng nó luôn tồn tại song song với nhịp sống của xã hội . Khi post bài này lên , tôi rất muốn bộc lộ cho mọi người hiểu hết cái ý nghĩa của câu chuyện nhưng vẫn còn hạn chế rất nhiều , tôi mong các ban sẽ có những rung động và hãy đưa ý kiến của mình lên
TRẦM xót xa nhìn cô gái . Mười sáu tuổi , cái tuổi đáng lẽ phải được ăn nghĩ , học hành , vui chơi thoải mái . Vậy mà bé TƯ đang đói ăn , thất học . Vừa từ Vũng Tàu về , ghé thăm cái xóm Cống Bà Kỹ , Trầm không ngờ gia cảnh bé Tư tới mức này .
Trầm nhìn quanh nhà , không còn gì bán ngoài sách , mà sách thì anh không thể nào bán được . Trên tường còn bức tranh sơn mài kỷ niệm của ba lúc ra đi , anh bắc cái ghế đứng lên gỡ tấm tranh .
_ Bán Đi em . Bán lấy tiền mua gạo !
_ Ôi anh Hai ? Em không dám đâu . Kỷ niệm của ba anh mà .
Bé Tư vụt chạy , tấm sơn mài rớt xuống sàn gạch men phát ra tiêng kêu đến lạnh người . Trầm nhìn bức tranh , cứ mỗi lần nhớ đến ba là anh lại khóc , anh khóc thương cho người anh hùng đã bị hy sinh trong chiến tranh .
Chiều hôm đó , Trầm mang bức tranh đi hết chợ trời Nguyễn Công Trứ đến Huỳnh Thúc Kháng rồi Lê Công Kiều . Năm chục đồng ! Không ai trả hơn . Thôi đành vậy ! thời buổi này nghệ thuật xem ra chẳng ai cần . Chừng này có thể giúp mẹ con bé Tư qua vài ngày rồi tính tiếp .
Lúc đó là mười giờ đêm! Anh gõ cửa hoài không thấy bé Tư lên tiếng . Hay là cô bé đưa mẹ đi nhà thương ? Trầm về nhà tắm giặt mà lòng không yên . Đồng hồ chỉ 11 h đêm , anh vội vàng qua nhà bé Tư . Một gã đàn ông mặt vàng vọt , mập ú , bụng phệ mở cửa bước ra , lừ mắt nhìn Trầm . Dưới ánh đèn vàng vọt , bé Tư nằm co quắp trên giường khóc thảm thương . Tràm choáng váng , kinh hãi khi thấy vết máu đõ loang đẫm quần bằng vải KT trắng . Ở mép giường , mấy tờ giấy bạc loại hai chục còn mới nguyên . Trầm đứng chết lặng , máu dâng lên nghẹn cổ . Anh thét lên, giọng khô đặc :
_ Trời , bé Tư !
_ Đau quá ! Em đau quá anh Trầm ... Bé Tư rên . Đi đi anh!
Trầm thẫn thờ ngồi xuống mép giường .
_ Đi đi ! Cô bé vụt thét lên , người co rúm lại . Đi đi không em cắn lưỡi chết đây nè . Tay cô ôm cứng chiêc gối cho mặt giàn dụa nước mắt .
Trong góc tối ôm của ngôi nhà ổ chuột , bà mẹ đã biết rõ sự tình gì đã sảy ra với con gái mình . Bà cứng lưỡi ngất xỉu vì đau khổ , vì đói .
Không thể nào ngũ được . Đời một người con gái chỉ đáng vậy thôi sao ? mấy tờ giấy bạc loại hai chục đồng ! Đã và sẽ còn bao nhiêu cô gái phải làm viêc mà bé Tư vừa làm ? Vì sao ? Vì sao ? Trầm nắm tay đấm thẳng vào ngực . Trầm tự sỉ vả mình tại sao lại để bé Tư chạy đi lúc không chịu cầm bức tranh đêm bán . " Đó là kỷ niệm của ba anh " .....
Có tiếng đập cửa ầm ầm :
_ Anh Hai ơi ! Má em vừa uống thuốc chuột tự tử !
_ Trời ơi ..! Trầm gầm lên , lao sang nhà bé Tư ...
Câu đầu tiên của bà cụ khi tỉnh dậy cũng là câu nói kết thúc câu chuyện này :
_ Để cho tôi chết . Anh cứu sống tôi lại làm gì ?? Tôi sống chỉ làm khổ thêm con tôi .....................
( Sưu tầm)
Vâng ! đó là câu nói cuối cùng của một người mẹ Việt Nam mà tôi nghĩ rằng nó luôn tồn tại song song với nhịp sống của xã hội . Khi post bài này lên , tôi rất muốn bộc lộ cho mọi người hiểu hết cái ý nghĩa của câu chuyện nhưng vẫn còn hạn chế rất nhiều , tôi mong các ban sẽ có những rung động và hãy đưa ý kiến của mình lên
Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi
Để một mai vươn hình hài lớn dậy
Ôi cát bụi tuyệt vời
Mặt trời soi một kiếp rong chơi.

Để một mai vươn hình hài lớn dậy
Ôi cát bụi tuyệt vời
Mặt trời soi một kiếp rong chơi.
