<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-26 02:46:07Tố Như>
Chào các bạn. Tôi là một người rẩt thích chữ Hán,qua đây tôi muốn đưa ra diễn đàn một vấn đề tương đối mới qua câu chuyện sau. Một lần đến Văn Miếu tôi tình cờ nghe được câu nói của một người khi đứng ở bia tiến sĩ: " Những chữ này khách Tàu mới hiểu được, mình làm sao đọc được". Nghe câu đó, tôi giật mình, từ xưa đến nay hầu hết những chữ ở đền chùa, ở những di tích hầu như được viết bằng chữ Hán hoặc Nôm, giới trẻ ngày nay và hầu hết mọi người đêu không hiểu hết được những chữ này làm việc biết rõ về văn hóa dân tộc gặp khó khăn. Vì vậy, tôi muốn thảo luận về vấn đề :
"NÊN HAY KHÔNG NÊN DẠY CHỮ HÁN TRONGNHÀTRƯỜNG"
1.Người Việt Nam chưa chắc đã hiểu rõ tiếng Việt, nhất là từ Hán Việt
Theo thống kê, 70% từ trong tiếng Việt là từ Hán Việt mặc dù đã được Việt hóa. Tôi có thể dám chắc, chúng ta biết thì rẩt biết nhưng chưa hiểu hết. Đại bộ phận giới trẻ, khi được hỏi về nghĩa các từ quen thuộc như " Nguyên đán", " Quảng cáo" ...đều biết đó là gì nhưng không hiểu rõ nghĩa. Ở lớp 6,7,8 các em học sinh đều có bảng tra cứu yếu tố Hán Việt nhưng theo tôi băng đó còn đơn giản và thiếu nhiều. Vì vậy, tôi có ý kiến nên dạy chữ Hán trong nhà trường tùy độ tuổi tất nhiên kèm theo đó là các từ Hán Việt tương ứng.
2. Dạy chữ Hán dưới hình thức là một tiết sinh hoạt văn hóa đầy ý nghĩa.
Tôi đã tham khảo ý kiến của vài người bạn, họ đều cho rằng việc này là thừa, có tiếng Anh đủ rồi, học chữ làm gì cho nặng. Họ đã chưa hiểu được ý nghĩa của việc này. Tôi xin nhắc lại,đây là một tiết sinh hoạt văn hóa, không phải là một tiết học căng thẳng, nặng nề, hết kiểm tra miệng đến kiểm tra 15' một cách vô ích. Tôi và các bạn đang phải học những tiêt rất thừa và chán như tiết GDCD, KTNN. Những tiết đó, phải nói thẳng ra không ai học, người ngủ, người làm việc riêng, đến giờ kiểm tra lấy sách ra chép. Thực chất giờ GDCD rẩt có ích cho chúng ta nhưng do cách dạy, do sách giáo khoa làm học sinh chán học. Khi được hỏi học sinh nói giờ GDCD là giờ chán nhất. Tại sao chúng ta không thay những giờ trên bằng một tiết dạy chữ Hán cùng các yếu tố Hán Việt. Đây là một giờ rất bổ ích, đồng thời cũng là giờ giải trí sau bao tiết căng thẳng. Nó không hề làm gánh nặng cho học sinh, mà ngược lại nó giảm bớt áp lực cho học sinh. Học sinh tham gia một tiết không phải kiểm tra chẳng phải sẽ rất hứng thú sao. Ở đây, điểm số chỉ là nhất thời, kiến thức có được mới là mãi mãi
3. Chữ Hán là thứ chữ của tương lai.
Có khoảng 6 vạn chữ Hán, tính tượng hình mỗi chữ rất cao, nó giúp người học thông minh hơn. Các bậc nho học tiến sĩ xưa chẳng phải nổi tiếng với những áng thơ văn, những câu đố bằng chữ Hán đó sao? Giới trẻ bây giờ đổ xô đi học tiếng Anh, thứ tiếng đang thịnh hành, mà có mấy ai đi sâu vào nghiên cứu văn hoá dân tộc. Nghìn năm về trước cha ông ta đã học chữ Hán, bây giờ theo dự đoán đến 2050 Trung Quốc sẽ vượt Mỹ lên thành siêu cường số một thế giới, lúc đó chúng ta lại đổ xô đi học chữ, học tiếng Trung. Chúng ta sẽ nghĩ sao khi học lại thứ chữ cha ông đã từng học, học lại thứ chữ một thời xếp xó. Cho học sinh học chữ Hán âu cũng là bước chuẩn bị cho tương lai.
4. Đội ngũ giáo viên rất dồi dào phong phú .Giờ đây khi tiếng Anh đang thịnh hành, nhưng đội ngũ giáo viên tiếng Trung không phải là ít. Nhất là chúng ta chỉ đưa chữ Hán vào dạy 1 tiết 1tuần. Đặc biệt chúng ta còn có thể huy động được một đội ngũ giáo viên rãt đặc biệt là các ông đồ, các nhà thư pháp. Tôi rất thương cảm với các ông đồ chỉ có mỗi dịp Tết được chú ý, vào các ngày thường mọi người không hề biết ông là ai. Tại sao chúng ta không tạo ra một sự chuyển giao thế hệ, để các ông đồ truyền lại chữ cho con cháu thế hệ sau. Đây là truyền chữ nhưng cũng là truyền tâm huyết, truyền văn hóa dân tộc, tinh thần dân tộc.
Vừa qua, khi xem chương trình gặp nhau cuối tuần, tôi rất tâm đắc câu nói của Ngọc Hoàng với Táo Blog : " Mình phải tự biết mình là ai trước đã...". Giới trẻ bây giờ có vẻ chỉ biết Blog, biết Chat, mà Chat còn dùng những kí tự vô cùng đặc biệt, nếu không phải cư dân mạng chắc chắn không hiểu được mặc dù đấy là tiếng Việt, giới trẻ gần như rất ít quan tâm đến sử dân tộc, có mấy bạn trẻ thích xem cải lương, tuồng. Chúng ta đã và đang chống bệnh thành tích trong giáo dục, đó là chống trước mắt, cứ coi như chúng ta trông chặt học sinh không quay được nhưng học sinh học vẹt, kiểm tra xong quên luôn. Chúng ta cần phải chống thành tích lâu dài bằng những biện pháp khác.
Những điều trên là một đôi điều tâm sự muốn trao đổi cùng diễn đàn . Tôi rẩt mong sớm nhận được thư góp ý, trao đổi. Rõ ràng đây là một vấn đề cần được xem xét một cách nghiêm túc.
Tôi thấy vấn đề rất cần được quan tâm, nếu ai có quen biết những người trong bộ giáo dục, xin hãy tham khảo ý kiến hộ tôi. Dạy chữ Hán kết hợp với dạy Sử là một điều chúng ta cần khai thác. Theo tôi nghĩ đây không ảnh hưởng đến tự tôn dân tộc, mà là sự kết hợp văn hóa. Hơn nữa, hồi xưa chúng ta đã từng học và dạy chữ Hán, ngày nay lại dạy tiếng Anh, tất cả đều là giao lưu văn hóa không có gì phải tự ti cả. Vài dòng trên là lời góp ý nho nhỏ, xin các bạn trao đổi
"NÊN HAY KHÔNG NÊN DẠY CHỮ HÁN TRONGNHÀTRƯỜNG"
1.Người Việt Nam chưa chắc đã hiểu rõ tiếng Việt, nhất là từ Hán Việt
Theo thống kê, 70% từ trong tiếng Việt là từ Hán Việt mặc dù đã được Việt hóa. Tôi có thể dám chắc, chúng ta biết thì rẩt biết nhưng chưa hiểu hết. Đại bộ phận giới trẻ, khi được hỏi về nghĩa các từ quen thuộc như " Nguyên đán", " Quảng cáo" ...đều biết đó là gì nhưng không hiểu rõ nghĩa. Ở lớp 6,7,8 các em học sinh đều có bảng tra cứu yếu tố Hán Việt nhưng theo tôi băng đó còn đơn giản và thiếu nhiều. Vì vậy, tôi có ý kiến nên dạy chữ Hán trong nhà trường tùy độ tuổi tất nhiên kèm theo đó là các từ Hán Việt tương ứng.
2. Dạy chữ Hán dưới hình thức là một tiết sinh hoạt văn hóa đầy ý nghĩa.
Tôi đã tham khảo ý kiến của vài người bạn, họ đều cho rằng việc này là thừa, có tiếng Anh đủ rồi, học chữ làm gì cho nặng. Họ đã chưa hiểu được ý nghĩa của việc này. Tôi xin nhắc lại,đây là một tiết sinh hoạt văn hóa, không phải là một tiết học căng thẳng, nặng nề, hết kiểm tra miệng đến kiểm tra 15' một cách vô ích. Tôi và các bạn đang phải học những tiêt rất thừa và chán như tiết GDCD, KTNN. Những tiết đó, phải nói thẳng ra không ai học, người ngủ, người làm việc riêng, đến giờ kiểm tra lấy sách ra chép. Thực chất giờ GDCD rẩt có ích cho chúng ta nhưng do cách dạy, do sách giáo khoa làm học sinh chán học. Khi được hỏi học sinh nói giờ GDCD là giờ chán nhất. Tại sao chúng ta không thay những giờ trên bằng một tiết dạy chữ Hán cùng các yếu tố Hán Việt. Đây là một giờ rất bổ ích, đồng thời cũng là giờ giải trí sau bao tiết căng thẳng. Nó không hề làm gánh nặng cho học sinh, mà ngược lại nó giảm bớt áp lực cho học sinh. Học sinh tham gia một tiết không phải kiểm tra chẳng phải sẽ rất hứng thú sao. Ở đây, điểm số chỉ là nhất thời, kiến thức có được mới là mãi mãi
3. Chữ Hán là thứ chữ của tương lai.
Có khoảng 6 vạn chữ Hán, tính tượng hình mỗi chữ rất cao, nó giúp người học thông minh hơn. Các bậc nho học tiến sĩ xưa chẳng phải nổi tiếng với những áng thơ văn, những câu đố bằng chữ Hán đó sao? Giới trẻ bây giờ đổ xô đi học tiếng Anh, thứ tiếng đang thịnh hành, mà có mấy ai đi sâu vào nghiên cứu văn hoá dân tộc. Nghìn năm về trước cha ông ta đã học chữ Hán, bây giờ theo dự đoán đến 2050 Trung Quốc sẽ vượt Mỹ lên thành siêu cường số một thế giới, lúc đó chúng ta lại đổ xô đi học chữ, học tiếng Trung. Chúng ta sẽ nghĩ sao khi học lại thứ chữ cha ông đã từng học, học lại thứ chữ một thời xếp xó. Cho học sinh học chữ Hán âu cũng là bước chuẩn bị cho tương lai.
4. Đội ngũ giáo viên rất dồi dào phong phú .Giờ đây khi tiếng Anh đang thịnh hành, nhưng đội ngũ giáo viên tiếng Trung không phải là ít. Nhất là chúng ta chỉ đưa chữ Hán vào dạy 1 tiết 1tuần. Đặc biệt chúng ta còn có thể huy động được một đội ngũ giáo viên rãt đặc biệt là các ông đồ, các nhà thư pháp. Tôi rất thương cảm với các ông đồ chỉ có mỗi dịp Tết được chú ý, vào các ngày thường mọi người không hề biết ông là ai. Tại sao chúng ta không tạo ra một sự chuyển giao thế hệ, để các ông đồ truyền lại chữ cho con cháu thế hệ sau. Đây là truyền chữ nhưng cũng là truyền tâm huyết, truyền văn hóa dân tộc, tinh thần dân tộc.
Vừa qua, khi xem chương trình gặp nhau cuối tuần, tôi rất tâm đắc câu nói của Ngọc Hoàng với Táo Blog : " Mình phải tự biết mình là ai trước đã...". Giới trẻ bây giờ có vẻ chỉ biết Blog, biết Chat, mà Chat còn dùng những kí tự vô cùng đặc biệt, nếu không phải cư dân mạng chắc chắn không hiểu được mặc dù đấy là tiếng Việt, giới trẻ gần như rất ít quan tâm đến sử dân tộc, có mấy bạn trẻ thích xem cải lương, tuồng. Chúng ta đã và đang chống bệnh thành tích trong giáo dục, đó là chống trước mắt, cứ coi như chúng ta trông chặt học sinh không quay được nhưng học sinh học vẹt, kiểm tra xong quên luôn. Chúng ta cần phải chống thành tích lâu dài bằng những biện pháp khác.
Những điều trên là một đôi điều tâm sự muốn trao đổi cùng diễn đàn . Tôi rẩt mong sớm nhận được thư góp ý, trao đổi. Rõ ràng đây là một vấn đề cần được xem xét một cách nghiêm túc.
Tôi thấy vấn đề rất cần được quan tâm, nếu ai có quen biết những người trong bộ giáo dục, xin hãy tham khảo ý kiến hộ tôi. Dạy chữ Hán kết hợp với dạy Sử là một điều chúng ta cần khai thác. Theo tôi nghĩ đây không ảnh hưởng đến tự tôn dân tộc, mà là sự kết hợp văn hóa. Hơn nữa, hồi xưa chúng ta đã từng học và dạy chữ Hán, ngày nay lại dạy tiếng Anh, tất cả đều là giao lưu văn hóa không có gì phải tự ti cả. Vài dòng trên là lời góp ý nho nhỏ, xin các bạn trao đổi
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
