Bệnh - vì đâu?
Thời kỳ được coi là hoàng kim của nhạc trẻ Việt với sự ra đời của chương trình Làn sóng xanh (LSX) - Đài Tiếng nói nhân dân TP.HCM trôi qua thật nhanh. Có những lời đổ tội vì nhạc hải ngoại đã hồi sinh sau một thời gian bị đánh bại, nhạc nước ngoài (Mỹ, Pháp, Hoa, Nhật, Thái, Hàn...) tràn lan trên thị trường và truyền hình cáp...
Nhưng hãy nhìn lại bảng xếp hạng LSX và cả VTV bài hát tôi yêu. Tuy là bảng xếp hạng để tôn vinh nhạc Việt, nhưng các ca khúc dẫn đầu bảng có đủ loại sao chép, lai tạp - nhạc thuần Việt thực chất không là bao. Điều này càng thúc đẩy ca sĩ chọn các ca khúc lai nhái nhiều hơn để dễ dàng có tên trong top, gián tiếp kích thích thính giả nghe các loại nhạc này nhiều hơn. Đơn đặt hàng tới tấp những bản nhạc thị trường kéo theo sự ra đời của một loạt nhạc sĩ thị trường với những ca khúc không "đẹp": lai, nhái, copy.
... và những chương trình âm nhạc mang tính giao lưu văn hóa như thế này - Ảnh: T.T.D.
Càng đau hơn khi hàng loạt vụ đạo nhạc bị phanh phui, mà những người liên quan có cả nhạc sĩ tên tuổi. Rồi công nghệ lăngxê "liều mạng" - nhưng cũng khá thành công (về mặt thị trường) - đã cho ra lò hàng loạt "búp bê biết hát" cả nam lẫn nữ. Vì là "búp bê" nên khá đẹp đẽ, sáng sủa trong diện mạo nhưng rất yếu về kiến thức âm nhạc, và giọng hát chỉ thuộc loại "thường thôi" dù đã qua xử lý của các phương tiện kỹ thuật. Hát nhép bỗng trở thành chuyện... dễ hiểu.
Thiếu thực lực nhưng vẫn muốn tồn tại và tỏa sáng nên các "ca sĩ búp bê" ấy buộc phải vay mượn nguồn lực bên ngoài: fan. Để có fan thật sự không dễ. Phải chiêu dụ bằng fan club, họp mặt đi chơi, tặng quà, album, hình ảnh, giảm giá vé live show... Đúng là càng nhiều lợi ích, fan càng đông. Nhưng rồi không ít ca sĩ ngỡ ngàng khi phát hiện fan của mình cũng là fan của đối thủ...
Những "bệnh" nói trên suy cho cùng cũng xuất phát từ sự dễ dãi của cả người sản xuất, người biểu diễn lẫn người thưởng thức nhạc trẻ.
Thời kỳ được coi là hoàng kim của nhạc trẻ Việt với sự ra đời của chương trình Làn sóng xanh (LSX) - Đài Tiếng nói nhân dân TP.HCM trôi qua thật nhanh. Có những lời đổ tội vì nhạc hải ngoại đã hồi sinh sau một thời gian bị đánh bại, nhạc nước ngoài (Mỹ, Pháp, Hoa, Nhật, Thái, Hàn...) tràn lan trên thị trường và truyền hình cáp...
Nhưng hãy nhìn lại bảng xếp hạng LSX và cả VTV bài hát tôi yêu. Tuy là bảng xếp hạng để tôn vinh nhạc Việt, nhưng các ca khúc dẫn đầu bảng có đủ loại sao chép, lai tạp - nhạc thuần Việt thực chất không là bao. Điều này càng thúc đẩy ca sĩ chọn các ca khúc lai nhái nhiều hơn để dễ dàng có tên trong top, gián tiếp kích thích thính giả nghe các loại nhạc này nhiều hơn. Đơn đặt hàng tới tấp những bản nhạc thị trường kéo theo sự ra đời của một loạt nhạc sĩ thị trường với những ca khúc không "đẹp": lai, nhái, copy.
... và những chương trình âm nhạc mang tính giao lưu văn hóa như thế này - Ảnh: T.T.D.
Càng đau hơn khi hàng loạt vụ đạo nhạc bị phanh phui, mà những người liên quan có cả nhạc sĩ tên tuổi. Rồi công nghệ lăngxê "liều mạng" - nhưng cũng khá thành công (về mặt thị trường) - đã cho ra lò hàng loạt "búp bê biết hát" cả nam lẫn nữ. Vì là "búp bê" nên khá đẹp đẽ, sáng sủa trong diện mạo nhưng rất yếu về kiến thức âm nhạc, và giọng hát chỉ thuộc loại "thường thôi" dù đã qua xử lý của các phương tiện kỹ thuật. Hát nhép bỗng trở thành chuyện... dễ hiểu.
Thiếu thực lực nhưng vẫn muốn tồn tại và tỏa sáng nên các "ca sĩ búp bê" ấy buộc phải vay mượn nguồn lực bên ngoài: fan. Để có fan thật sự không dễ. Phải chiêu dụ bằng fan club, họp mặt đi chơi, tặng quà, album, hình ảnh, giảm giá vé live show... Đúng là càng nhiều lợi ích, fan càng đông. Nhưng rồi không ít ca sĩ ngỡ ngàng khi phát hiện fan của mình cũng là fan của đối thủ...
Những "bệnh" nói trên suy cho cùng cũng xuất phát từ sự dễ dãi của cả người sản xuất, người biểu diễn lẫn người thưởng thức nhạc trẻ.
Giang Nam Lãng Tử
Rách tả tơi rồi đôi hài vạn dặm
Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa
Rách tả tơi rồi đôi hài vạn dặm
Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa