Sau cuộc "đại phẫu thuật"
Đã có cuộc "đại phẫu" cho nền âm nhạc đang rệu rã. Hàng loạt quyết định, kiểm điểm, phê bình, phạt nặng, phạt nhẹ... được đưa ra. Kéo theo đó là hàng loạt các qui định mới trong qui chế 47 - về tổ chức biểu diễn - ra đời nhằm "gò" lại nền âm nhạc đang vô tư phát triển. Nhưng qui chế này lại cho thấy một khía cạnh khác: sự yếu kém trong khâu quản lý.
Và đây chính là cốt lõi của những căn bệnh trên. Chúng ta đã không có được luật lệ rõ ràng, cụ thể trong từng hoạt động văn hóa, để ai muốn làm gì thì làm, muốn "lách" luật cũng không khó, đến khi "có chuyện" lại nháo nhào, không biết xử ra sao; hốt hoảng, vội vã cho ra những qui chế, điều lệ không mấy hoàn chỉnh, chưa hợp tình hợp lý. Đến nay dù đã có hiệu lực, qui chế 47 vẫn còn đang gây nhiều tranh cãi (để đưa tới hướng dẫn cuối cùng đẩy thẩm quyền quyết định về hội đồng thẩm định nghệ thuật ở các địa phương).
Sự thật là sau cuộc "đại phẫu", nghệ sĩ vẫn loay hoay chưa biết mình phải và nên làm gì. Người thưởng thức nhạc chưa thấy được một "làn gió mới" nào rõ rệt. Vẫn còn khá nhiều giải pháp khả thi để chữa một số căn bệnh cho nền nhạc Việt hiện tại. Những giải thưởng âm nhạc, văn hóa lớn như Làn sóng xanh, VTV bài hát tôi yêu, Mai Vàng... nên chăng có những hạng mục dành cho âm nhạc truyền thống VN, những hạng mục tôn vinh các ca khúc đương đại nhưng mang đậm giai điệu quê hương? Các phương tiện truyền thông nên bắt tay tẩy chay, không để nghệ sĩ có cơ hội phát biểu linh tinh, quảng bá những hình ảnh không tốt? (kêu gọi này có lẽ quá khó với những tờ tạp chí dễ dãi đang nhan nhản trên thị trường), tạo thêm nữa những sân chơi âm nhạc lành mạnh cho giới trẻ...
Về phía những nhà quản lý, việc đặt ra những qui chế là vô cùng cần thiết, nhưng cũng cần cân nhắc sao cho những qui chế ấy thật thích hợp với một nền âm nhạc Việt vừa có bề dày lịch sử vừa đang thay đổi, phát triển. Bên cạnh đó cũng cần có những chính sách mở đúng mức để kích thích, phát triển hơn nền âm nhạc đương đại. Đồng thời cũng nên nghiên cứu, vận dụng kinh nghiệm quản lý từ các nước đã nhiều năm có công nghiệp biểu diễn - quan trọng nhất là các biện pháp pháp qui, đưa mọi thứ vào nề nếp luật định.
Mong rằng thị trường nhạc trẻ Việt chóng hồi phục sau cuộc "đại phẫu" để còn tiếp tục thực thi sứ mạng tốt đẹp của mình.
Theo Quỳnh Nguyễn, báo Tuổi Trẻ
Đã có cuộc "đại phẫu" cho nền âm nhạc đang rệu rã. Hàng loạt quyết định, kiểm điểm, phê bình, phạt nặng, phạt nhẹ... được đưa ra. Kéo theo đó là hàng loạt các qui định mới trong qui chế 47 - về tổ chức biểu diễn - ra đời nhằm "gò" lại nền âm nhạc đang vô tư phát triển. Nhưng qui chế này lại cho thấy một khía cạnh khác: sự yếu kém trong khâu quản lý.
Và đây chính là cốt lõi của những căn bệnh trên. Chúng ta đã không có được luật lệ rõ ràng, cụ thể trong từng hoạt động văn hóa, để ai muốn làm gì thì làm, muốn "lách" luật cũng không khó, đến khi "có chuyện" lại nháo nhào, không biết xử ra sao; hốt hoảng, vội vã cho ra những qui chế, điều lệ không mấy hoàn chỉnh, chưa hợp tình hợp lý. Đến nay dù đã có hiệu lực, qui chế 47 vẫn còn đang gây nhiều tranh cãi (để đưa tới hướng dẫn cuối cùng đẩy thẩm quyền quyết định về hội đồng thẩm định nghệ thuật ở các địa phương).
Sự thật là sau cuộc "đại phẫu", nghệ sĩ vẫn loay hoay chưa biết mình phải và nên làm gì. Người thưởng thức nhạc chưa thấy được một "làn gió mới" nào rõ rệt. Vẫn còn khá nhiều giải pháp khả thi để chữa một số căn bệnh cho nền nhạc Việt hiện tại. Những giải thưởng âm nhạc, văn hóa lớn như Làn sóng xanh, VTV bài hát tôi yêu, Mai Vàng... nên chăng có những hạng mục dành cho âm nhạc truyền thống VN, những hạng mục tôn vinh các ca khúc đương đại nhưng mang đậm giai điệu quê hương? Các phương tiện truyền thông nên bắt tay tẩy chay, không để nghệ sĩ có cơ hội phát biểu linh tinh, quảng bá những hình ảnh không tốt? (kêu gọi này có lẽ quá khó với những tờ tạp chí dễ dãi đang nhan nhản trên thị trường), tạo thêm nữa những sân chơi âm nhạc lành mạnh cho giới trẻ...
Về phía những nhà quản lý, việc đặt ra những qui chế là vô cùng cần thiết, nhưng cũng cần cân nhắc sao cho những qui chế ấy thật thích hợp với một nền âm nhạc Việt vừa có bề dày lịch sử vừa đang thay đổi, phát triển. Bên cạnh đó cũng cần có những chính sách mở đúng mức để kích thích, phát triển hơn nền âm nhạc đương đại. Đồng thời cũng nên nghiên cứu, vận dụng kinh nghiệm quản lý từ các nước đã nhiều năm có công nghiệp biểu diễn - quan trọng nhất là các biện pháp pháp qui, đưa mọi thứ vào nề nếp luật định.
Mong rằng thị trường nhạc trẻ Việt chóng hồi phục sau cuộc "đại phẫu" để còn tiếp tục thực thi sứ mạng tốt đẹp của mình.
Theo Quỳnh Nguyễn, báo Tuổi Trẻ
Giang Nam Lãng Tử
Rách tả tơi rồi đôi hài vạn dặm
Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa
Rách tả tơi rồi đôi hài vạn dặm
Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa