📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thể Thao

Thế Vận Hội Athens (TVHA)

12 trả lời, 299 lượt xem — Trang 1 / 1
Bắn súng

Bắn vào tâm điểm



Khi phong trào thi đấu Olympic được khởi xướng trở lại vào năm 1896, không ai có nghi ngờ gì là môn bắn súng sẽ được mang vào chương trình.

Nhà sáng lập phong trào Olympic hiện đại, nam tước de Coubertin là cựu vô địch Pháp môn bắn súng ngắn và vì vậy luôn nhiệt tình trong việc đưa môn này vào thi đấu.

Tuy nhiên cách thức thi đấu thì trong những năm vừa qua đã thay đổi một cách tương đối lớn.

Thoạt tiên chỉ có ba cuộc thi về súng trường và súng ngắn. Sau đó là 21 cuộc vào năm 1920, thế nhưng năm 1932 thì chỉ có hai cuộc.

Sau Thế chiến thứ hai, môn thi bắn súng đã trở nên có tổ chức hơn và nay là 17 cuộc thi tất cả tại Athens 2004.

Chính môn bắn súng đã mang lại những giờ phút sôi động ở các Thế Vận hội (TVH).

QUÝ VỊ CÓ BIẾT?



Oscar Swahn người Thụy Điển là vận động viên bắn súng cao tuổi nhất từng tham gia thi đấu Olympic. Tại TVH 1920 ông đã hơn 72 tuổi mà vẫn giành huy chương bạc.

Năm 1908, vào lứa tuổi 60 ông Swahn đã giành hai huy chương vàng và mộty huy chương đồng trong hai thể loại bắn đơn và bắn đôi.

Bốn năm sau đó, ông lấy thêm một huy chương vàng và một huy chương đồng tại TVH Stockholm.

Một vận động viên xuất sắc khác là cựu trung úy Karoly Takacs của Hungary. Ông này bị mất tay phải khi một quả lựu đạn nổ ngay trên tay ông.

Thế nhưng chỉ bằng tay trái ông đã giành huy chương vàng trong cuộc thi bắn nhanh ở London năm 1948, phá kỷ lục thế giới hơn 10 điểm.Bốn năm sau tại TVH Helsinki ông vẫn giữ vững vị trí của mình.

Phụ nữ bắt đầu được tham gia thi bắn súng kể từ TVH Mexico City năm 1968 cùng với nam giới. Tới TVH Los Angeles 1984 mới có thi riêng dành cho nữ.

Cho tới nay nhiều bộ môn vẫn còn thi đấu chung và tên tuổi cô Giang Sơn người Trung Quốc đã đi vào lịch sử khi cô thắng cuộc thi hỗn hợp nam nữ tại TVH Barcelona 1992. Đây cũng là lần cuối cùng phụ nữ và nam giới thi đấu chung.

Đội tuyển Anh quốc đã thi đấu khá xuất sắc tại TVH Sydney và thu gặt được các huy chương đầu tiên trong suốt 12 năm. Richard Faulds đã giành huy chương vàng và Ian Peel giành huy chương bạc.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/specials/2130_vietolympics/
Đăng nhập để trả lời
0
Bóng bàn


Từ trò tiêu khiển đến chính trị


Môn bóng bàn có nguồn gốc từ Anh Quốc, xuất hiện từ thế kỷ thứ 19 như một thú tiêu khiển của tầng lớp thượng lưu và dần dần lan ra toàn cầu để trở thành một bộ môn thể thao được tập luyện nhiều nhất trên thế giới.

Bộ môn này được ghi nhận lần đầu từ tận những năm 1880 khi các sĩ quan Anh tại Ấn Độ và Nam Phi sử dụng những cái nắp hộp đựng xì-gà làm vợt và nắp tròn của chai rượu vang làm bóng để chơi.

Sau đó trò chơi này được đưa trở lại Anh Quốc nơi James Gibb, người mang từ Hoa Kỳ về quả bóng nhân tạo rỗng ruột, đã dùng chúng để chơi môn tennis trong nhà.

Bộ môn mới này đã được gọi với nhiều cái tên khác nhau trước khi chữ 'ping-pong', tiếng động của quả bóng đập vào bàn, được gán luôn cho nó.

Nhà sản xuất dụng cụ thể thao Anh Quốc J.Jaques & Son Ltd đã đăng ký tên bản quyền vào năm 1901, một năm trước khi E.C.Goode cải tiến mặt vợt bằng cao su để tạo xoáy cho bóng.

Nhưng phải đến tận năm 1921 thì Hiệp hội Bóng bàn mới được thành lập tại Anh và tiếp theo đó là Liên đoàn Bóng bàn Quốc tế vào năm 1926.

London tổ chức giải bóng bàn thế giới lần đầu tiên vào năm 1927 và những giải tranh tài đầu tiên của bộ môn này chủ yếu diễn ra tại các quốc gia Trung Âu.

Nữ vận động viên Maria Mednyanszky với thành tích bảy lần vô địch giải nữ và Viktor Barna năm lần vô địch giải nam là những ngôi sao của bộ môn bóng bàn vào thời điểm đó.

Nhưng một cuộc cách mạng đã diễn ra trong bộ môn này vào những năm 1950. Các vận động viên châu Á dành được ưu thế và thống lĩnh bộ môn bóng bàn cho đến tận ngày nay.

Bạn có biết

Trung Quốc đã dành được tất cả bốn huy chương vàng, ba huy chương bạc và một huy chương đồng của môn bóng bàn tại TVH Sydney.



Horoi Satoh của Nhật Bản đã sử dụng một loại mút cao su mới cho mặt vợt vào năm 1952, cho phép tạo xoáy mạnh hơn và các vận động viên châu Á đã phát triển một kiểu cầm vợt 'Cầm thìa', giữ vợt giữa ngón tay trỏ và và ngón cái.

Trong khi Nhật Bản là cường quốc đứng đầu trong những năm 1950 và 1960 thì các quốc gia khác như Hungary và Thụy Điển cũng tiếp tục là đối thủ đáng gờm trong khi các tay vợt Trung Quốc bắt đầu xuất hiện.

Và bộ môn này còn được đưa lên một vũ đài lớn hơn vào năm 1971 khi thành ngữ 'Ngoại giao bóng bàn' xuất hiện trên trường chính trị.

Đội tuyển Hoa Kỳ đang thi đấu tại giải vô địch diễn ra tại Nhật Bản khi họ nhận được một lời mời bất ngờ từ đội tuyển Trung Quốc tới đất nước cộng sản thi đấu.

Vào ngày 10 tháng Tư, đoàn Mỹ gồm bốn quan chức và hai cặp vợ chồng đã đi qua chiếc cầu nối Hồng Kông với Trung Quốc và là nhóm người Mỹ đầu tiên được cho phép đến Trung Quốc kể từ khi nhà nước cộng sản thành lập năm 1949.

Với chừng 40 triệu tay vợt trên toàn thế giới, không có gì đáng ngạc nhiên khi bóng bàn trở thành một thể thao được tranh tài tại Thế vận Hội Seoul 1988 với sự làm mưa làm gió của các tay vợt Nam Hàn và Trung Quốc.

Trung Quốc tiếp tục dẫn đầu với tổng số 26 huy chương Olympic trong bốn kỳ Thế vận Hội và là nhà vô địch mà mọi đội tuyển đều muốn hạ gục.


Bảnt thành tích nam( từ 1988)
• Trung Quốc: 6 vàng, 3 bạc, 2 đồng (Tổng số: 10)
• Nam Hàn: 1 vàng, 1 bạc, 5 đồng (tổng số: 7)
• Thụy điển: 1 vàng, 1 bạc, 1 đồng (tổng số: 3)
• Đức: 0 vàng, 1 bạc, 1 đồng (tổng số: 2)
• Pháp: 0 vàng, 1 bạc, 1 đồng (tổng số: 2)

Bản thành tích nữ( từ 1988)
• Trung Quốc: 7 vàng, 7 bạc, 2 đồng (Tổng số: 16)
• Nam Hàn: 1 vàng, 0 bạc, 4 đồng (tổng số: 5)
• Đài Loan: 0 vàng, 1 bạc, 1 đồng (tổng số: 2)
• Bắc Hàn: 0 vàng, 0 bạc, 2 đồng (tổng số: 2)
• Nam Tư: 0 vàng, 0 bạc, 1 đồng (tổng số: 2)

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/specials/2130_vietolympics/page2.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
Bóng chuyền hay volleyball

Bóng chuyền hay volleyball, được phát minh từ năm 1895, phối hợp từ hai môn quần vợt và bóng rổ.

Lúc đầu người ta đặt cho nó cái tên Mintonette, là sản phẩm của người Mỹ mang tên William G. Morgan. Nó được truyền sang châu Âu rồi ra khắp thế giới qua hai cuộc Thế chiến.

Sau Đệ nhị Thế chiến thì môn này được chính thức công nhận và Liên đoàn Bóng Chuyền Quốc tế được thành lập.

Nếu trong kỳ Olympics năm 1924 đây mới chỉ là môn thi đấu biểu diễn, thì đến năm 1964 nó đã được xếp vào danh sách các môn thi đấu chính thức ở Tokyo.

Không giống như các môn thể thao khác, cả hai nội dung thi đấu dành cho nam giới và nữ đều được bắt đầu cùng lúc, và Liên Xô là quốc gia thống trị trong cả hai nội dung.

Trong các kỳ Thế Vận Hội từ năm 1964 đến 1988, họ đều đoạt được giải đồng đội dành cho cả nữ lẫn nam, trừ lần tẩy chay vào năm 1984 ở Los Angeles.

Tổng cộng Liên Xô đoạt được 7 huy chương vàng, và trong số 43 trận đấu, thì đội tuyển nam chỉ thua có 6 trận còn đội tuyển nữ thua 3 trong số 33 trận.

Chỉ có Nhật Bản là nước duy nhất hạ được đội nữ Liên Xô, trở thành cường quốc bóng chuyền nữ trong các thập niên 1960 và 1970.

Năm 1964 tuyển nữ Nhật Bản hạ Liên Xô trong kỳ Thế Vận Hội trên sân nhà, và lặp lại thành tích đó vào năm 1976.

Trong một trận đấu giữa hai nước vào năm 1988, Nhật Bản lại cũng hạ Liên Xô.

Sau đó là đến lượt Cuba chiếm thế thượng phong trong các giải bóng chuyền nữ, đoạt các huy chương vàng dù chỉ một lần duy nhất vào năm 1992 vượt qua các vòng loại không thua đội nào cả.

Đội Cuba được xem là đội chậm thức giấc vì họ thường thua Nga ở vòng ngoài nhưng cuối cùng cũng vào đến tận vòng trong.

Tính ra giải bóng chuyền cho nam giới có vẻ cởi mở hơn, vì có đến bảy nước luân phiên giành 10 huy chương vàng.

Sau khi Liên Xô hai lần liên tục giành huy chương vàng trong hai kỳ TVH đầu tiên, thì chỉ có Hoa Kỳ là nước sau đó cũng hai lần liên tiếp giữ được danh hiệu vô địch với chiến thắng lịch sử hồi Chiến tranh lạnh năm 1988.

Nhật Bản và Ba Lan đoạt huy chương vàng trong thập niên 1970, rồi đến Liên Xô chiến thắng ở Olympic Mátxcơva, trước khi Hoa Kỳ kịp thắng trận sau.

Ba giải gần nhất lọt vào tay Brazil, Hà Lan và mới đây nhất là Nam Tư.

Bảng tống sắp huy chương, tính từ năm 1964, 5 đội hàng đầu:

Nước Vàng Bạc Đồng Tổng cộng
Nam:
Liên Xô 3 2 1 6
Hoa Kỳ 2 0 1 3
Nhật Bản 1 1 1 3
Brazil 1 1 0 2
Hà Lan 1 1 0 2

Nữ:
Liên Xô 4 3 0 7
Cuba 3 0 0 3
Nhật 2 2 1 5
Trung Quốc 1 1 1 3
Hoa Kỳ 0 1 1 2
Đăng nhập để trả lời
0
Năm môn phối hợp



Từ vật và ném đĩa đến bắn súng

Thời Cổ Hy Lạp, đỉnh cao của Thế Vận Hội gồm năm môn thi ném đĩa, phóng lao, nhảy xa và vật.

Nay năm môn thể thao phối hợp (pentathlon) gồm bắn súng, đấu kiếm, bơi 200 mét, phi ngựa vượt rào và chạy 3000 mét.

Trở lại thế kỷ 19 thì năm môn phối hợp được người Pháp áp dụng lại là hình thức thi đấu của các sỹ quan kỵ binh. Nó gồm bắn súng, cưỡi ngựa, đấu kiếm và chạy qua vùng chướng ngại vật, có khi là đất địch, để chuyển thông tin chiến sự.

Chính người cha của Thế Vận Hội hiện đại, Pierre de Coubertin đã đưa năm môn phối hợp trở lại với Olympics năm 1912 ở Stochkolm, Thụy Điển.


Ý tưởng của De Coubertin là qua năm môn phối hợp, người vận động viên “phải đem ra thử thách sức mạnh đạo đức cũng như thể lực và kỹ năng, và qua đó, đạt được thể chất lý tưởng của nhà thể thao”.

Năm môn phối hợp nay được nhiều học viện quân sự châu Âu đưa vào kỳ thi tốt nghiệp cho các học viên.

Ban đầu, người Thụy Điển thu về nhiều thành tích nhất trong năm môn phối hợp, những gần đây, Hungary và các nước thuộc khối xã hội chủ nghĩa cũ đã nhanh chóng lớn mạnh ở môn này.

Bốn năm trước vận động viên Nga Dmitry Svatkovsky đã giành huy chương vàng tại Sydney, còn Gabor Balogh của Hungary thì giành huy chương bạc. Huy chương đồng thì về tay Pavel Dovgal của Bạch Nga. Balan cũng nằm trong năm nước đứng đầu thế giới về môn này với ba huy chương vàng.

Về pentathlon cho nữ, dù mới vào cuộc bởi nữ chỉ được cho thi đấu từ 2000, nước Anh cũng huy chương vàng do Stephanie Cook mang về. Kate Allenby của Anh thì được huy chương đồng tại Sydney còn Emily de Riel của Mỹ thì giành huy chương bạc.

Năm nay, Ủy ban Olympics Quốc tế (IOC) đồng ý cho tăng số vận động viên dự thi môn pentathlon từ 48 lên 64 người, trong đó có 32 nam và 32 nữ. Nhưng hiện đang có lo ngại là môn này sẽ bị bỏ kể từ Olympics 2008 ở Bắc Kinh.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/specials/2130_vietolympics/page4.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
Thể dục dụng cụ



Môn thể thao của các thiên thần

Thể dục là môn thi đấu lâu đời nhất tại Thế Vận Hội, có từ thời Hy Lạp cổ đại cũng như là môn thi đấu chính thức tại Olympics hiện đại đầu tiên năm 1896.

Từ thể dục hay "gymnastics" bắt nguồn từ chữ Hy Lạp "gymnos" có nghĩa là "để trần", tức là các vận động viên để người trần khi thi đấu.

Hình thức thi đấu mà ta thấy hiện nay chỉ xuất hiện từ thế kỷ 19. Hai phong cách thi đấu thể dục có vẻ mâu thuẫn nhau - đó là hệ thống thi đấu của Thụy Điển và của Đức.

Vận động viên người Đức Frederick-Ludwig Khan đã đưa vào trường thi các xà ngang thay vì cho việc chỉ thi đấu trên sàn.

Ngày nay, thể dục được chia thành ba môn thi: thể dục nghệ thuật, thể dục dụng cụ và môn nhảy bật tức trampoline.

Liên đoàn Thể dục Quốc tế được thành lập vào năm 1881, và môn thể dục nghệ thuật của nam giới đã được đưa vào thi tại Olympics 1896 còn cho nữ giới thì ở Olympic 1928.

Năm 1936, môn thi thể dục cá nhân của nam giới đã gần như giống hệt ngày nay, còn chương trình thi bốn môn cho nữ thì được đưa vào lần đầu tại Thế Vận Hội (TVH) 1952.

QUÝ VỊ CÓ BIẾT



Điểm son của môn thi đấu thể dục có lẽ là trong những năm 1970, khi vận động viên người Nga Olga Korbut đã gây ấn tượng mạnh mẽ tại TVH Munich 1972 và vận động viên Romania là Nadia Comaneci đã rất xuất sắc đạt điểm 10.00 tuyệt đối tại TVH Montreal bốn năm sau đó.

Nga vẫn đang là quốc gia hùng mạnh trong lĩnh vực thể dục nghệ thuật. Trung Quốc, Romania và Tây Ban Nha cũng là những nước có nhiều vận động viên giỏi thường xuyên gặt hái huy chương.

Thể dục dụng cụ, một môn đua tài với tính cạnh tranh cao đã được khởi đầu tại Liên Xô cũ vào những năm 1940 trước khi Liên đoàn thể dục thế giới chính thức công nhận môn này vào năm 1961.

Nó được đưa vào lịch thi Olympic lần đầu vào năm 1984 và tới TVH Atlanta 12 năm sau thì thêm môn thi đấu tập thể.

Nga vẫn là quốc gia đứng đầu trong lĩnh vực thể dục dụng cụ, thế nhưng tại TVH Atlanta Tây Ban Nha cũng đã giành được nhiều huy chương.

Môn nhảy bật trampoline bắt nguồn từ những năm 1800 thế nhưng phải tới cuối thế kỷ mới được phổ biến.

Môn này thực sự được thi đấu rộng rãi khi Liên đoàn Trampoline quốc tế được sáp nhập vào Liên đoàn Thể dục Quốc tế năm 1999.

Năm đầu tiên trampoline được đưa vào chương trình Olympic là tại TVH Sydney và tại đó các vận động viên Nga đã giành huy chương vàng cả nam lẫn nữ.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/specials/2130_vietolympics/page5.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
Bóng đá

Hương sắc bóng đá Olympic


Cúp bóng đá tại Thế Vận Hội là giải đi trước, mở đường cho World Cup.

Mặc dù không thể chối cãi là hiện nay Cúp bóng đá Olympics đã bị giải World Cup lấn át quá nhiều thế nhưng Olympic có thể tự hào về lịch sử phong phú của mình.

Pele trước đây luôn nói là một đội bóng Phi châu sẽ giành được World Cup trong thế kỷ 20, thế nhưng dự đoán đó của ông chưa bao giờ thành hiện thực, với việc các đội Brazil, Argentina và Đức luôn chiếm ngôi đầu bảng danh dự của giải này.

Nhưng ngược lại, tại giải thi đấu Olympics, những đội lên bục chiến thắng lại khá đa đạng.

Huy chương vàng Olympic đã được trao cho cả châu Âu, Bắc Mỹ, Nam Mỹ và gần đây nhất là châu Phi, với Nigeria và Cameroon giành được danh hiệu cao quý tại hai đợt TVH trước đây.

Cùng với môn water polo, bóng đá là môn thi đấu thể thao đồng đội lâu đời nhất tại Olympics, được đưa ra vào năm 1900.

Và như water polo, Anh Quốc đã giành huy chương vàng tại giải đầu tiên. Khi đó, họ gửi đội bóng Upton Park FC đi tham dự.


Otto Rehhagel sẽ rước đuốc Olympic qua cầu Rio-Antirio


Anh còn giành được các huy chương vàng khác vào năm 1908 và 1912; một thành tích mà sau đó đội Uruguay cũng đạt được vào những năm 1924 và 1928, trước khi có đợt nghỉ Olympic duy nhất trong lịch sử, vào năm 1932.

Vào năm mùa giải sau đó, danh hiệu vô địch này được trao cho năm quốc gia khác nhau. Nam Tư cuối cùng cũng giành được giải này vào năm 1960 sau khi thua ba trận chung kết liên tiếp.

Một trong năm nước giành được huy chương vàng đó, là Hungary, đã tỏ ra nổi bật trong các giải thi đấu vào thập kỷ 60.

Họ đã chiến thắng trong 18 trận để giành được các huy chương vàng liên tiếp, tổng số là ba huy chương vàng cả thảy.

Kể từ năm 1968, tám nước khác nhau đã giành được Cúp Olympic, và Liên bang Xô-Viết cũng giành được Cúp này vào năm 1988.

Trong thời gian đó, giải thi đấu bóng đá Olympic còn rất quan trọng, với những tên tuổi chuyên nghiệp lớn được cho phép tham gia kể từ năm 1984.

Giải bóng đá nữ được đưa ra vào năm 1996, và khi đó, đội chủ nhà Mỹ đã giành Cúp vàng.

Bốn năm trước đây, đội tuyển nữ Na Uy giành được Cúp vàng này sau khi chiến thắng Hoa Kỳ trong trận chung kết.

Cũng tại giải đó, đội tuyển Cameroon giành chức vô địch bóng đá nam, là nước thứ 17 đoạt được danh hiệu này.


Thành tích bóng đá nam
• Hungary: 3 vàng, 1 bạc, 1 đồng (Tổng số: 5)
• Anh: 3 vàng, 0 bạc, 0 đồng (Tổng số: 3)
• Liên Xô: 2 vàng, 0 bạc, 3 đồng (Tổng số: 5)
• Uruguay: 2 vàng, 0 bạc, 0 đồng (Tổng số: 2)
• Ðan Mạch: 1 vàng, 3 bạc, 1 đồng (Tổng số: 5)
• Nam Tư cũ: 1 vàng, 3 bạc, 1 đồng (Tổng số: 5)

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/specials/2130_vietolympics/page6.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
Điền kinh

Điền kinh là tâm điểm của Thế vận hội


Các sự kiện điền kinh đã luôn là trung tâm tại các Thế Vận Hội ngay từ những cuộc tranh tài thể thao thời cổ đại Hy Lạp.

Những trận tranh tài ban đầu ở Hy Lạp bao gồm các môn chạy đua, nhảy xa, ném đĩa và phóng lao. Kể từ thời xa xưa ấy, những bài kiểm tra căn bản về tốc độ và sức khỏe tiếp tục là yếu tính trong TVH hiện đại.

Môn điền kinh là một phần quan trọng tại Olympic đầu tiên ở Athens năm 1896. Khi ấy, huy chương trao cho môn chạy 100 mét, 1500 mét, vượt rào 110 mét, chạy marathon, nhảy xa, nhảy ba bước, ném đĩa, đẩy tạ và nhảy cao.


Liên đoàn Điền kinh Nghiệp dư Quốc tế ra đời năm 1912 với 17 liên đoàn quốc gia.

Ở TVH Paris 1924, lần đầu tiên người ta đưa vào các môn thi cho phụ nữ - chạy 100 mét, 800 mét, 4x100 mét, nhảy cao và ném đĩa.

Hoa Kỳ giành 9 trong 11 huy chương vàng tại TVH 1896 và đến nay vẫn là cường quốc trong điền kinh.

Jesse Owens là ngôi sao thật sự đầu tiên trên đường đua, trở thành nhân vật huyền thoại sau khi giành 4 huy chương vàng và sáu kỷ lục thế giới tại TVH Berlin 1936.

Các thành tích của vận động viên người Mỹ da đen này càng mang một ý nghĩa quan trọng khi diễn ra trước sự chứng kiến của Adolf Hitler, nhà độc tài phát-xít kỳ thị chủng tộc.

Mặc dù Hoa Kỳ thống trị trên bảng huy chương, nhưng cũng có nhiều vận động viên các nước khác ghi danh trong lịch sử thể thao.

Thành tích
Có ai lại quên Paavo Nurmi và Lasse Viren của Phần Lan, rồi Emil Zatopek của Czech, Abebe Bekila của Ethiopia trong môn chạy marathon, hay Sergei Bubka của Ukraina trong môn nhảy cao và Bob Beamon của Mỹ trong môn nhảy xa!


Một số vận động viên lừng danh
• Jesse Owens
• Paavo Nurmi
• Carl Lewis
• Sergei Bubka
• Marion Jones

Có ai lại quên các nữ vận động viên, người chạy nước rút Fanny Blankers-Koen của Hà Lan, Irena Sewinska-Irszetstein của Ba Lan trong môn nhảy xa và chạy nước rút, và gần đây nhất là Marion Jones của Mỹ!

Năm 1984, sự xuất hiện của Carl Lewis tại Olympic Los Angeles, khi anh giành bốn huy chương vàng, đã đưa điền kinh lên một tầm mức khác.

Khi đòi hỏi về rèn luyện và thi đấu bị đẩy lên mức độ mới, Liên đoàn Điền kinh Quốc tế IAAF - vốn từ bỏ quan niệm về sự nghiệp dư vào năm 1982 - đã cho phép lập các quỹ đầu tư cho các vận động viên năm 1985.

Năm 1997 lần đầu tiên trong lịch sử, IAAF thưởng tiền cho các vận động viên giành chiến thắng.


Doping

Một chủ đề khiến điền kinh - giống như nhiều môn thể thao khác - gặp khó khăn là chuyện dùng thuốc tăng lực.

Chính tại Olympic Seoul 1988, vấn đề này trở thành chuyện trên trang nhất các báo vì vận động viên Canada Ben Johnson đã vượt qua Lewis với tốc độ kinh khủng 9.79 giây trong cuộc thi chạy 100 mét.

Sau đó, Ben Johnson bị phát hiện đã dùng doping để giành thắng lợi.

Đã có nhiều ngôi sao nổi danh bị kiểm tra dương tính trong vài năm gần đây. Nhưng dù vậy đến nay, điền kinh vẫn duy trì vị thế là tâm điểm của các hoạt động thể thao tại Olympics.


http://www.bbc.co.uk/vietnamese/specials/2130_vietolympics/page6.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
Judo

Nhu đạo ra đòn Âu-Á và Cuba


Judo là môn thể thao được Nhật Bản, nước chủ nhà của Thế Vận Hội Opympics năm 1964 đưa vào chương trình thi đấu quốc tế.

Đến nay, các cường quốc môn này vẫn là các nước Đông Á, sau đến châu Âu và đặc biệt là có cả Cuba.

Các nước châu Mỹ, nhất là Nam Mỹ xem ra say mê trái bóng tròn hơn môn võ mang tinh thần Á Đông này.

Thậm chí nó còn bị loại khỏi chương trình Thế Vận Hội ở Mexico City nhưng rồi được đưa trở lại trong cuộc thi tài tại Munich năm 1972.

Vẫn còn rất mới



Và cũng chỉ tới năm 1992 nữ giới mới tham gia thi đấu judo ở Olympics. Nay thì họ được đánh giá cao không kém gì nam giới và thi đấu cả ở bảy hạng cân.


Và có ai ngờ các cô gái Cuba không chỉ nhảy samba cha-cha-cha rất giỏi, mà đang đứng đầu thế giới về số huy chương vàng Thế Vận Hội từ 1992 đến nay trong judo.

Tính từ năm 1992 đến nay, đội nữ của Cuba đem về 13 huy chương trong đó có 4 vàng, 4 bạc và 5 đồng, so với số huy chương cả ba loại của các đội còn lại là Trung Quốc (10), Pháp (8), Tây Ban Nha (5) và Nhật (13).

Ngay tại Việt Nam, judo nữ cũng là môn thể thao mạnh với ba huy chương vàng cho đội nữ tại SEA Games 2003.

Xuất xứ từ môn jujitsu, nhu đạo đã đưa vào chương trình Olympics một loạt từ ngữ mới gốc từ tiếng Nhật hay Hán. Chẳng hạn như vận động viên môn này được gọi là judoka, một từ trước đó không có trong các tiếng Âu Mỹ.

Nhưng nay nó không còn là ‘độc quyền’ của người châu Á nữa. Cũng từ hồi còn Liên Xô, quốc gia này, tính về judo nam, đã chỉ đứng sau Nhật Bản (35) về số huy chương (26). Sau đó là Pháp (24), (Hàn Quốc 21) và Hà Lan (8).

Trận gây tranh cãi

[image][/image]http://newsimg.bbc.co.uk/media/images/39978000/jpg/_39978685_tamura_getty203.jpg

Võ sỹ judo hạng nặng của Pháp, anh David Douillet đã trở thành một huyền thoại của Olympics sau khi đoạt huy chương vàng lần thứ nhì bốn năm về trước tại Sydney.



Trước khi vào chiếu, Douillet đã phải vượt qua chấn thương nặng sau một vụ tai nạn xe môtô và thắng Shinichi Shinohara trong một trận đến nay vẫn còn gây tranh cãi.

Shinohara đã khóc trong suốt lễ trao giải sau khi nghe quyết định lấy đi hy vọng của nước Nhật muốn giành huy chương vàng liên tiếp lần thứ năm.

Cũng có một vụ gây tranh cãi khác là khi Debbie Allan của Anh không được phép tham gia thi đấu vì quá với hạng cân của mình. Cô chỉ ‘nặng’ hơn mức quy định đúng 50 gram.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/specials/2130_vietolympics/page8.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
Đua xe đạp

Những tay đua về đích


Đua xe đạp đã trở thành một môn quan trọng của Olympic kể từ khi các môn thi đấu hiện đại bắt đầu vào năm 1896.

Môn này bắt đầu với việc tổ chức thi đấu trên các đường đua, và vòng đua xe Olympic đầu tiên được tổ chức với quãng đường bằng chiều dài gấp hai lần môn chạy marathon.

Paul Masson, tay đua người Pháp, là ngôi sao sáng tại Athens khi đó, khi chiến thắng được ba trong tổng số sáu vòng đua khác nhau, là giải 1km, giải 10km và giải nước rút 1000m.

100 năm sau, môn xe đạp leo núi mới được tham dự Thế Vận Hội tại Atlanta, và việc đưa vào thi đấu một số đường đua khá lạ tại Sydney đã nâng nội dung thi đấu của môn đua xe hai bánh này lên tới con số 11.

Sự phát triển công nghệ trong thế kỷ qua đã chứng kiến xe đạp được biến thành một cỗ máy tốc độ ở kỷ nguyên vũ trụ.

Người ta lần đầu tiên nhìn thấy bánh xe theo kiểu đĩa bằng sợi carbon, không có nan hoa tại TVH Los Angeles 1984.


Niềm hy vọng Anh Quốc

Và Chris Boardman đã khiến dư luận xôn xao tại Olympic Barcelona năm 1992, khi anh sử dụng một xe đạp kiểu mới hoàn toàn, và trở thành người chiếm huy chương vàng lần đầu tiên về môn đua xe đạp cho Anh Quốc sau 72 năm.

Với chiếc xe đạp cực nhẹ, chế tạo theo lối khí động lực học và để người đua ngồi trong vị trí siêu nhân-superman, Boardman còn viết lại kỷ lục mới cho môn đua xe đạp cá nhân 4 ngàn mét.

Phụ nữ không tham gia các môn đua xe đạp Olympic cho tới tận năm 1984, và ít nhất, trong trường hợp của Jeannie Longo-Ciprelli, cô đã chứng tỏ mình tìm cách bù đắp thiệt thòi này.

Longo tham gia tới năm giải đua xe Olympic, mặc dù cô phải đợi đến TVH lần thứ ba mới giành được huy chương.

Cô bị đâm xe trên đường đua tại Los Angeles, và bị tụt xuống thứ 21 tại TVḤ 1988, trước khi giành được huy chương bạc tại Barcelona bốn năm sau đó.Cô cuối cùng cũng giành được huy chương vàng tại Atlanta.

Cách đây bốn năm, ở tuổi 41, Longo-Ciprelli giành huy chương Olympic thứ bốn của mình, với huy chương đồng môn đua đường dài.

Những vận động viên tên tuổi khác bao gồm Leontien Zijlaard với các huy chương vàng tại các dải đường trường, cũng như huy chương bạc tại vòng đua tính điểm.

Nữ vận động viên Paola Pezzo của Ý sẽ nhắm tới huy chương vàng môn xe đạp leo núi tại Athens, trong khi nam vận động viên đồng hương Jan Ullrich là một trong những ứng cử viên sáng giá sau khi đã giành được huy chương vàng và bạc tại Sydney.

Đối thủ lớn của Ullrich, là tay đua người Mỹ Lance Armstrong, người sáu lần vô địch Tour de France, giành được huy chương đồng trong cuộc đua tính giờ năm 2000.

Vận động viên người Mỹ này cho biết anh ao ước có được huy chương vàng Olympic để đặt trong tủ chiến lợi phẩm của mình.

Thành tích đua xe đạp nam (kể từ 1896)
• Pháp: 32 vàng, 17 bạc, 22 đồng (Tổng:71)
• Ý: 30 vàng, 15 bạc, 7 đồng (Tổng:52)
• Mỹ: 11 vàng, 11 bạc, 14 đồng (Tổng:36)
• Anh: 10 vàng, 22 bạc, 17 đồng (Tổng:49)
• Đức: 10 vàng, 11 bạc, 11 đồng (Tổng:32)


Thành tích đua xe đạp nữ (kể từ 1976)
• Pháp: 5 vàng, 4 bạc, 1 đồng (Tổng:10)
• Hà Lan: 4 vàng, 2 bạc, 3 đồng (Tổng:9)
• Ý: 4 vàng, 0 bạc, 0 đồng (Tổng:4)
• Mỹ: 1 vàng, 3 bạc, 3 đồng (Tổng:7)
• Úc: 1 vàng, 3 bạc, 1 đồng (Tổng:5)

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/specials/2130_vietolympics/page9.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
Bóng rổ

Giấc mơ Mỹ


Hoa Kỳ đã thống trị bộ môn bóng rổ tại Olympics kể từ thế vận hội đầu tiên diễn ra 1936, với 109 trận thắng và chỉ thua hai trận.

Chiều dài của thành công được tiếp nối bằng hai thời kỳ với sự thay đổi lớn diễn ra năm 1992.

Vào năm 1989, các vận động viên chuyên nghiệp được quyền tham gia thế vận hội và kết quả là đội tuyển Mỹ lại càng mạnh hơn bao giờ hết tại Olympics Barcelona.

Đội tuyển ' trong mơ' này có những tên tuổi vang dội trên làng thể thao thế giới như Larry Bird, 'Magic' Johnson và Michael Jordan, người từng đoạt huy chương vàng trong đội hình nghiệp dư.

Huấn luyện viên Chuck Daly đã dùng tính từ 'hùng mạnh' để miêu tả đội bóng của ông.

Đội tuyển 'Trong mơ' (1992)

Charles Barkley, Larry Bird, Clyder Drexler, Patrick Ewing, Magic Johnson, Michael Jordan, Christian Laettner, Karl Malone, Chris Mullin, Scottie Pippen, David Robinson và John Stockton.



Ông Daly nói: ' Người ta sẽ còn chứng kiến các đội tuyển bóng rổ chuyên nghiệp tại Olympic nhưng tôi không cho là sẽ có một đội tuyển thứ hai như thế này.'

Charles Barkley kết thúc giải đấu với danh hiệu cầu thủ ghi điểm nhiều nhất và Jordan ghi nhiều điểm nhất trong một trận trước màn thắng Croatia với tỉ số 117-85 với 22 điểm.

Barkley trở lại vào năm 1996 với những danh thủ cũ như David Robinson, Scottie Pippen và John Stockton với sự góp mặt của Shaqhille O'Neal và Reggie Miller.

Tuy đội tuyển ' Trong mơ' thứ hai này không đạt được đỉnh cao như đội thứ nhất nhưng cũng đủ khiến các quốc gia khác đành phải đấm đá nhau để dành vị trí thứ hai tại Atlanta cũng như tại Sydney 2000.

Tuy nhiên trong lần thế vận hội cách đây bốn năm tuyển Mỹ chỉ lọt vào được chung kết sau trận thắng sít sao 85-83 trước Lít-va.

Nhưng nếu như kết quả này đem lại hy vọng cho các tuyển đối thủ thì có lẽ những quốc gia này phải đánh giá lại khi một tuyển ' toàn sao' lại một lần nữa xuất hiện.

Và bất kỳ ai hy vọng vào chiếc huy chương vàng lần Olympic này cũng sẽ phải đối diện trước một lịch sử với bề dày thành tích của Hoa Kỳ.

Bạn có biết

Các cầu thủ có chiều cao 6ft 2in tức cỡ một mét chín, đã không được thi đấu tại giải bóng rổ năm 1936.

Môn bóng rổ ra đời tại Hoa Kỳ vào năm 1891 và sau khi được giới thiệu vào năm 1904 như một môn thể thao thì đến năm 1936, bóng rổ chính thức có mặt tại Olympic năm 1936.



Mặc dù bị mưa xối xả khiến trận đấu trên sân đất nện tại Berlin gần như không thể tiến hành nhưng tuyển Mỹ đã lọt dành chiến thắng trong trận đấu có tỉ số thấp.



Đó là chiếc huy chương vàng đầu tiên trong cuối bảy lần vô địch liên tiếp của tuyển Mỹ với 63 trận thắng trước sự kiện gây tranh cãi năm 1972 liên quan đến tuyển Liên bang Xô-viết.

Tuyển Mỹ sau đó đã từ chối nhận huy chương bạc sau khi thua đúng duy nhất một điểm dù trước đó dẫn trước cũng một điểm chỉ một giây trước đó.

Bốn năm tiếp theo và sự kiện này dần trôi vào quá khứ khi tuyển Mỹ lại tiếp tục chiến thắng cho đến trận cuối cùng trước khi áp dụng luật cho cầu thủ chuyên nghiệp thi đấu, khi họ lại một lần nữa thất thủ trong trận bán kết năm 1988, cũng lại trước Liên Xô mà sau đó trở thành nhà vô địch.

Còn giải bóng rổ nữ thì được tổ chức năm 1976 đã chứng kiến một cuộc tranh tài sôi động ngang ngửa hơn giải nam nhưng kể từ khi Mỹ tẩy chay Thế Vận Hội Matxcơva 1980, thì tuyển nữ của họ cũng nhét túi được bốn trong năm kỳ Olympic.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/specials/2130_vietolympics/page10.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
Cầu lông

Môn thể thao của châu Á?


Nguồn gốc môn đánh cầu lông đã có từ nhiều thế kỷ, phát xuất từ một trò chơi trẻ em mà tiếng Anh cổ dùng chữ "battledore and shuttlecock".

Các tay chơi sử dụng vợt để giữ cho quả cầu lông nhỏ bay trên không càng lâu càng tốt.

Trò chơi đã được trẻ em ở châu Á chơi hàng thế kỷ rồi và được quân đội Anh đóng ở Ấn Độ thập niên 1860 học hỏi và bắt chước.

Người Anh thêm vào cái lưới và trò chơi trở thành môn thi đấu có tên "poona". Năm 1867 thì người ta bắt đầu ghi lại thành văn các luật chơi.

Năm 1893, môn thể thao được đưa về Anh và từ giờ, tên của nó trong tiếng Anh là "badminton". Lý do là vì các vị khách tại lâu đài Badminton House, trong một bữa tiệc do bá tước xứ Beaufort khoản đãi, đã gọi môn thể thao này là "trò chơi ở Badminton".

Năm 1877, bộ quy tắc chuẩn đầu tiên được câu lạc bộ cầu lông xứ Bath đề đạt.


Nathan Robertson và Gail Emms là hy vọng hàng đầu của Anh Quốc


16 năm sau, một tổ chức cấp quốc gia của Anh ra đời. Rồi năm 1899, họ tổ chức giải đấu tại Anh lần đầu tiên.

Trong thế kỷ 20, môn cầu lông ngày càng được ưa chuộng và nhanh chóng đạt mức quốc tế với sự thành lập của liên đoàn cầu lông quốc tế IBF năm 1934.

Ban đầu chỉ có chín thành viên sáng lập, IBF giờ đây có 149 thành viên, từ Aruba đến Zambia.

Tại các thế vận hội 1972 và 1988, cầu lông mới chỉ được đưa vào như môn thể thao trình diễn.

Nhưng bắt đầu từ 1992, môn này đạt vị trí là môn thi đấu tại Olympics.

Trong kỳ thi đấu Olympic đầu tiên ấy, Indonesia thống trị đấu trường, giành huy chương vàng tại cả bốn môn và tổng cộng đoạt bảy huy chương. Huy chương vàng của Indonesia trong cầu lông cũng là huy chương vàng đầu tiên của họ tại Olympic.

Ở Atlanta 1996, Poul-Erik Hoyer-Larsen của Đan Mạch vô địch giải đơn nam, còn Bang Soo-Hyun của Nam Hàn đứng nhất đơn nữ.

Indonesia bảo vệ thành công tại giải đôi nam, trong lúc Trung Quốc nhất giải đôi nữ.

Bốn năm trước, Indonesia một lần nữa giành giải đôi nam, nhưng Trung Quốc vẫn giành nhiều huy chương vàng nhất.

Một trong những điều quyến rũ của cầu lông là trong hạng mục đôi nam nữ, hai phái có thể thi đấu với khả năng tương đối ngang ngửa nhau. Giải đôi nam nữ lần đầu tiên được đưa vào Olympic Sydney 2000.

Và hơn một thế kỷ sau khi giúp giới thiệu cầu lông ra thế giới, nước Anh mới giành được huy chương đồng giải đôi nam nữ với Simon Archer và Jo Goode.


http://www.bbc.co.uk/vietnamese/specials/2130_vietolympics/page11.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
Đua thuyền

Những mái chèo Olympic


Lịch sử môn chèo thuyền đã có từ hàng ngàn năm trước vì thuyền là phương tiện giao thông lâu đời nhất của loài người.

Những chiếc thuyền đầu tiên được làm từ vỏ cây và da thú, còn những mẫu thuyền hiện đại ngày nay lại mang dáng của những chiếc thuyền được thổ dân Bắc Mỹ sử dụng.

'Kayak' là tên gọi của người Inuit Canada đặt cho loại thuyền bọc bằng da hải cẩu, trong khi từ Canoe có nguồn gốc từ những chiếc thuyền cổ của người da đỏ Canada.

Môn đua thuyền ngày nay là sản phẩm của Anh Quốc từ thế kỷ 19, khi một luật sư người Scotland tên là John MacGregor thử nghiệm một loại thuyền kayak mới trên sông Thames vào cuối những năm 1850 và đầu 1860.

McGregor thành lập Câu lạc bộ Đua thuyền Hoàng gia vào năm 1866 và những cuộc tranh tài đầu tiên được tiến hành trong cùng một năm.


Niềm hy vọng Tim Brabants của Anh Quốc

Tại Bắc Mỹ, những loại thuyền có độ bền trở nên phổ biến hơn vào những năm 1890 và những loại thuyền ván dần được thay thế ở cả loại chèo đơn lẫn chèo kép.

Loại thuyền mới này được xuất khẩu sang Anh và Pháp, rồi từ đó loại thuyền mui trần được dùng trên khắp Âu châu.

Liên đoàn Đua thuyền Thế giới (ICF) được thành lập vào năm 1924, năm mà môn đua thuyền nước lặng lần đầu tiên được giới thiệu tại TVH.

Luật thi đấu của môn đua thuyền nước lặng nam giới được áp dụng vào TVH lần đầu tiên vào năm 1936 tại TVH Berlin.

Luật thi dành cho nữ lần đầu tiên được đưa ra tại TVH 1948 diễn ra ở London.

Slalom hay đua thuyền vượt thác xuất hiện lần đầu tại Olympic 1972 tại Munich nhưng chỉ được đem ra thi đấu lần nữa ở Olympic Barcelona 1992.

Vận động viên thành công nhất là cô Birgit Fischer-Schmidt , người đã đại diện cho Đông Đức và nước Đức thống nhất trong suốt 20 năm từ năm 1980. Trong quãng thời gian này, cô đã giành được bảy huy chương vàng trên tổng số mười huy chương.

Khi cô dành chiến thắng ở thể loại thuyền đơn tại Matxcơva ở lứa tuổi 18, cô đã trở thành nhà vô địch môn đua thuyền trẻ nhất tại Olympic.

Bốn năm trước, cô đã dành được huy chương ở nội dung đua đôi và đua bốn và nếu như Đức không tẩy chay TVH năm 1984, thì bộ sưu tập vàng của cô sẽ tăng lên gấp đôi.

Vận động viên nam thành công nhất là Gert Fredriksson, người dành được sáu huy chương vàng nội dung đơn, một bạc và một đồng trong quãng thời gian 1948 và 1960.

Thành tích năm quốc gia hàng đầu- Nam( từ 1936)
• Liên Xô: 22 vàng, 12 bạc, 6 đồng (tổng:40)
• Đức: 15 vàng, 10 bạc, 4 đồng (tổng:29)
• Hungary: 12 vàng, 19 bạc, 16 đồng (tổng:47)
• Thụy Điển: 11 vàng, 9 bạc, 2 đồng (tổng:22)
• Romania: 9 vàng, 9 bạc, 10 đồng (tổng:28)


Nữ(từ 1980)
• Liên Xô: 8 vàng, 2 bạc, 3 đồng (tổng:13)
• Đức: 7 vàng, 6 bạc, 1 đồng (tổng:14)
• Đông Đức: 6 vàng, 2 bạc, 1 đồng (tổng:9)
• Thụy Điển: 3 vàng, 2 bạc, 2 đồng (tổng:7)
• Hungary: 2 vàng, 6 bạc, 5 đồng (tổng:13)

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/specials/2130_vietolympics/page11.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
Quần vợt
Quần vợt tiếp tục gây sốc


Quần vợt là một trong các bộ môn thể thao thuộc hạng cao cấp nhất trên thế giới với các tuyển thủ hàng đầu được quốc tế biết tiếng.

Môn này được chơi đầu tiên ở Anh dưới thời vua Henry Thứ Tám hồi thế kỷ 16, được biết đến với cái tên “tennis thực sự”.

Các loại vợt căng dây và luật chơi được áp dụng ngay vào cuối thế kỷ 16, và cho đến thế kỷ 19 thì sự bành trướng của đế quốc Anh đã truyền bá môn thể thao này ra khắp thế giới.

Giải quần vợt nam đầu tiên được tổ chức trên sân All England Club ở Wimbledon vào năm 1877. Giải đấu cho các tay vợt nữ được tiến hành sau đó 7 năm và quần vợt hiện diện ở Thế Vận Hội kể từ năm 1896.

Các tranh cãi quanh định nghĩa thế nào là nghiệp dư khiến bộ môn này bị rút khỏi danh sách các môn thi đấu của Olympics năm 1928, và sau đó tiếp tục là đề tài mâu thuẫn giữa môn quần vợt và Thế Vận Hội.


Cựu chủ tịch của Ủy ban Olympic Quốc tế, ông Juan Antonio Samaranch là người đứng đằng sau những nỗ lực nhằm đưa quần vợt trở lại Olympic.

Năm 1984 quần vợt đã được trình đấu tại Olympic và đến năm 1988 tại Olympic ở Seoul, thì trở thành một thi đấu chính thức tranh huy chương của TVH.

Tầm cỡ và lịch sử của bốn giải Grand Slam hàng năm là giải Úc, Pháp, Mỹ mở rộng và Wimbledon tiếp tục gây ra các câu hỏi về tính chính đáng của môn quần vợt ở Olympic với tư cách là thể thao đỉnh cao.

Bất kể các khó khăn, ít nhất là trong việc đảm bảo các tay vợt hàng đầu chọn thi đấu tại Olympic, thì trong 16 năm trở lại đây vẫn có những pha ngoạn mục trong lịch sử thi đấu Tennis ở Thế Vận Hội.

Bạn có biết?



Nhà vô địch quần vợt nữ kỳ Olympic 1988 cũng đã dành chiến thắng trước đó bốn năm tại TVH Los Angeles lúc mới 15 tuổi khi quần vợt được thi đấu biểu diễn tại kỳ Olympic này.

Có lẽ đỉnh cao của môn tennis ở các kỳ Olympics ngày nay là sự kiện Steffi Graf đoạt huy chương vàng cho nước Đức vào năm 1998 khi quần vợt trở lại Olympic.

Chiến thắng tại TVH đã đem lại cho Steffi Graf cái được gọi là Grand Slam vàng với tấm huy chương Olympic thêm vào danh hiệu vô địch tại bốn giải lớn nhất của quần vợt thế giới trong cùng năm đó.

Miloslav Mecir từ Slovakia gây bất ngờ trong giải nam khi hạ tay vợt Mỹ Tim Mayotte.

Bốn năm sau ở Barcelona, chiến thắng của Marc Rosset còn đem lại nhiều bất ngờ hơn nữa, khi trên sân có đủ cả Pete Sampras, Boris Becker và Stefan Edberg.

Giải quần vợt nữ của Thế Vận Hội cũng từng chứng kiến tay vợt mới 16 tuổi Jennifer Capriati hạ gục Steffi Graf trong 3 ván để đem huy chương vàng về cho Hoa Kỳ.

Ở kỳ thế vận hội Atlanta năm 1996, Hoa Kỳ với ưu thế trên sân nhà, Andre Agassi đã hạ gục Sergi Bruguera và Lindsay Davenport đoạt huy chương vàng nữ.

Ở kỳ TVH Sydney năm 2000 vé xem tennis bán hết sạch khi lần đầu tiên Yevgeny Kafelnikov và Venus Williams mạnh mẽ vào đến vòng trong đoạt huy chương vàng.

Trong tennis, thắng thua thường phụ thuộc rất nhiều vào mặt sân, và trong điều kiện Athens dùng mặt sân cứng như giải US Open sẽ tạo nhiều lợi thế cho các tay vợt thiên về tấn công.

Thế nhưng lịch sử vẫn luôn cho thấy trong thể thao có nhiều bất ngờ.

Bảng huy chương / 5 nước hàng đầu:

Nước Vàng Bạc Đồng Tổng cộng
Nam (từ năm 1896)
Anh 11 9 11 31
Mỹ 7 5 6 18
Pháp 6 5 6 17
Đức 3 2 2 7
Nam Phi 3 2 0 5

Nữ (từ năm 1900)
Mỹ 9 0 4 13
Anh 5 5 5 15
Pháp 2 2 1 5
Tây Đức 1 0 1 2
Hi Lạp 1 1 1 3


http://www.bbc.co.uk/vietnamese/specials/2130_vietolympics/page13.shtml
Đăng nhập để trả lời
0