Diễn Đàn » Phòng Tán Dóc

moi tinh

0 trả lời, 367 lượt xem — Trang 1 / 1
9 năm thương nhớ một mối tình
Đã 9 năm rồi, chỉ còn thêm 1 năm nữa thôi là 10 năm tròn chẵn. 9 năm, một khoảng thời gian quá dài để thương nhớ một mối tình, nhưng với tôi sao cứ như mới ngày hôm qua. Cảm giác vẫn còn đó, hình ảnh vẫn còn đó, ngay cả giọng nói vẫn như còn văng vẳng quanh tôi. (Nkuyen)
From: nkuyen
Sent: Thursday, February 15, 2007 8:56 AM
To: tamsu@vnexpress.net
Subject: Van nho anh.

Chưa bao giờ tôi cảm thấy buồn như lúc này, có lẽ vì nỗi buồn trong 9 năm qua không làm cho tôi đủ can đảm để nói với người ấy rằng tôi nhớ người ấy biết dường nào. Hay tại vì tôi sợ, sợ phải đối diện với sự thật rằng đối với người ấy tôi chỉ còn là những kỷ niệm mà thôi.
Nhiều khi tôi không thể hiểu nổi trái tim mình đã bị lãnh cảm hay chưa, hay tại vì không hình ảnh nào đủ lớn để có thể làm cho tôi quên được những kỷ niệm ngày xưa. Những kỷ niệm mà 9 năm trước đây tôi đã cố gắng từ bỏ ra đi vì sự yếu đuối của mình, vì sợ hãi cảm giác trống rỗng, day dứt suốt đêm không thể nào ngủ được. Vì sợ hãi cảm giác lẻ loi, cô đơn, nhỏ bé khi đứng trước cửa trường học để cố gắng tìm kiếm, đợi chờ một người, rồi cuối cùng thất thểu ra về với một trạng thái vô hồn.
Thế nhưng, tôi cũng không ngờ rằng cảm giác đó vẫn theo tôi cho đến tận bây giờ. Thời gian, thời gian ơi có thể nào quay trở lại được không?
Valentine này tôi lại tiếp tục sống với những kỷ niệm của những mùa Valentine hơn 9 năm về trước. Tôi vẫn cầu mong rằng mình có thể gặp lại người ấy dù chỉ một lần, để nói với người ấy rằng: người ấy mãi mãi ở trong trái tim tôi.
Viết tặng người yêu cũ bài thơ tình
Đã 2 năm rồi, mọi thứ đã dần xa. Anh sẽ là quá khứ của em mãi mãi. Bài thơ tình này em đã viết tặng anh. Anh có cảm nhận được không? "Trái tim em đã tan vỡ vì anh/Khi những mảnh đời không ghép thành bức tranh cuộc sống/Khi hai trái tim không cùng nhịp đập/Hai nẻo đường dài lỡ lối nhịp cầu xa".
From: thu thuan
Sent: Monday, February 12, 2007 10:27 AM
To:
[email=tamsu@vnexpress.net]tamsu@vnexpress.net[/email]
Subject: Gửi người yêu dấu!
Chưa khi nào em cảm thấy buồn như thời gian này. Không phải vì mùa Valentine này không có anh. Em đã quên anh thật sự rồi. Chẳng còn gì để mà thương nhớ nữa. Em đã quá đa cảm. Và giờ thì lại quá cứng nhắc. Ngày xưa, bao nhiêu yêu thương, giận hờn và oán trách em đều trút lên những trang thơ tình. Để rồi giờ đây em sống trong cô đơn lặng lẽ.
Nhiều khi không thể hiểu nổi mình đã bị lãnh cảm hay chưa. Trái tim đa cảm và nhiều tổn thương này đã khiến em cảm nhận được tình yêu của anh không đủ lớn. Đã 2 năm rồi, mọi thứ đã dần xa. Anh sẽ là quá khứ của em mãi mãi. Bài thơ tình này em đã viết tặng anh. Anh có cảm nhận được không?
Trái tim em đã tan vỡ vì anh
Khi những mảnh đời không ghép thành bức tranh cuộc sống
Khi hai trái tim không cùng nhịp đập
Hai nẻo đường dài lỡ lối nhịp cầu xa.
Em thầm ước cho những tháng ngày qua
Đừng vội vã theo dòng đời nghiêng ngả
Chỉ duy nhất mình em mùa băng giá
Giọt giọt buồn hóa đá những niềm đau
Con đò này rồi mai sẽ về đâu?
Khi bến đỗ tình duyên còn nhuộm màu mây khói
Em chắt chiu những niềm đau không mệt mỏi
Rơi rớt buồn một bến đợi không tên.
Ký ức ơi, hãy ngủ quên
Viết câu chuyện này, tôi hy vọng anh nhận ra tôi chỉ để biết rằng trong tôi luôn có anh. Số điện thoại của anh tôi lưu vào trí nhớ, hình ảnh của anh tôi lưu vào trong tim. Một góc nhỏ thôi, nhưng không dám chạm vào, chỉ sợ những day dứt, những hối tiếc lại trỗi dậy… (Hai Anh)
From: Hai Anh
Sent: Thursday, February 08, 2007 9:09 AM
To: tamsu@vnexpress.net
Subject: Thôi nhé, hãy ngủ yên!

Tôi quen anh trong những ngày đầu mới bước chân vào ký túc xá. Anh học trước tôi 2 khóa, dáng dong dỏng, da trắng và đặc biệt anh có hai chiếc răng khểnh rất duyên. Lần đầu gặp mặt, tôi đã có cảm tình với anh vì anh rất hiền và... rất hay cười.
KTX nam tổ chức giao lưu với KTX nữ. Sinh viên nữ năm thứ nhất đặc biệt được chú ý. Hát hò, trò chơi tập thể, tiếng cười nói rộn ràng… Sau cùng là tiết mục tự do giao lưu và nhận đồng hương. Duyên cớ đó đã cho anh và tôi có cơ hội được gặp nhau (dù quê anh và quê tôi cách nhau gần nghìn cây số). Từ đó, cứ 2-3 ngày anh lại ghé KTX để nói chuyện cùng tôi. Cũng từ đó, anh đã luôn bên cạnh, quan tâm và giúp đỡ tôi trong học tập cũng như trong cuộc sống, từ việc mua cho tôi viên thuốc khi tôi ốm, mượn giáo trình cho tôi học, đêm đêm ngồi trước cổng KTX tâm sự đủ thứ chuyện trên đời mà muỗi cắn cũng không hay…
Sinh nhật tôi, anh mượn xe máy chạy gần 30 cây số lên Trung tâm Giáo dục Quốc phòng nơi tôi đang học chỉ để tặng tôi một cuốn sổ nhỏ với dòng chữ: "Chúc em sinh nhật vui vẻ". Tôi xúc động và lúng túng chẳng nói nên lời cho đến khi bóng anh khuất rồi tôi mới tỉnh ra... Cuốn sổ đó tôi đã ghi lại những vần thơ, những cảm xúc của tôi từ ngày tôi được làm bạn với anh.
26/3 năm đó, trường tôi tổ chức cắm trại tại Khu du lịch Văn Thánh, trại của lớp anh và lớp tôi chỉ cách nhau vài bước chân mà ngại bạn bè trêu chọc nên anh và tôi cứ như người dưng, chẳng dám ngồi gần. Lúc bế mạc trại, bạn bè tranh thủ… về hết để tôi ở lại cho anh chở về, ngồi sau lưng anh mà tim tôi đập thình thịch, chân tay thì cứ thừa thãi không biết để đâu.
Bạn bè trêu anh ốm o chắc không chở nổi tôi qua cầu dốc cao ngất ngưỡng (ngày đó đi xe đạp mà tôi thì... tròn), tôi cũng chuẩn bị sẵn tinh thần để đi bộ. Thế nhưng anh chở tôi chạy băng băng lên cầu và chọn một đường vòng, đi thật xa và thật chậm để có thể ở bên tôi lâu hơn…
Vậy mà, khi tình yêu chín muồi, lúc anh muốn bày tỏ tình cảm thì tôi lại lảng tránh anh. Tôi đổi chỗ ở liên tục, tôi nói dối để anh phải đi tìm tôi. Anh xin tôi cuộc hẹn tôi cũng từ chối, dù thực lòng tôi rất thích anh. Tôi cũng không hiểu vì sao tôi hành động như vậy. Tôi sợ ảnh hưởng đến học tập. Tôi sợ phải vào nhà thờ làm lễ cùng anh, sợ quê anh xa xôi… Những nỗi sợ vô hình và vớ vẩn đó đã làm anh không còn kiên nhẫn, đã đẩy anh dần xa tôi.
Ba năm sau anh lấy vợ, tôi truy tìm số điện thoại của anh chỉ để chúc mừng hạnh phúc của anh. Chị ấy đã sinh cho anh một bé trai xinh xắn. Một năm sau, tôi theo chồng, không mời cũng không báo tin cho anh. Nghe tiếng anh trong điện thoại trách “...dù sao thì…”, “Dù sao hả anh?”, “dù không đến được với nhau thì mình vẫn xem nhau như anh em, như bạn”.
Viết câu chuyện này, tôi hy vọng anh nhận ra tôi chỉ để biết rằng trong tôi luôn có anh. Số điện thoại của anh tôi lưu vào trí nhớ, hình ảnh của anh tôi lưu vào trong tim. Một góc nhỏ thôi, nhưng không dám chạm vào, chỉ sợ những day dứt, những hối tiếc lại trỗi dậy…
Thôi nhé, ký ức ơi, hãy ngủ yên!  
 
📎 3855529062..1_6401
Đăng nhập để trả lời
0