Diễn Đàn » Thông Báo

Ký tên vì công lý

44 trả lời, 9.231 lượt xem — Trang 1 / 2
Ký tên vì công lý

Mỹ Hằng
Từ hơn 10 năm qua, Len Aldis dành rất nhiều thời gian, công sức của mình để ủng hộ các nạn nhân chất độc da cam ở VN. Những gì mà ông già người Anh 74 tuổi này làm, còn hơn cả vì tình yêu dành cho Việt Nam, đấy là tiếng gọi của lương tâm, tiếng gọi vì hoà bình, công lý.

"Còn bao nhiêu thế hệ nữa phải chịu hậu quả của chất da cam?" - Câu hỏi ấy Len Aldis muốn đặt ra với tất cả mọi người, khi ông lập ra kiến nghị trên mạng http://petitiononline.com/ AOVN/ ủng hộ vụ kiện của nạn nhân da cam từ đầu tháng 3.2004: "Cần công lý cho nạn nhân chất da cam. Hãy ký tên để giúp họ".

Là người sáng lập Hội Hữu nghị Anh - Việt năm 1992 và là Chủ tịch Hội, Len Aldis dành phần lớn những nỗ lực của mình để ủng hộ các nạn nhân chiến tranh ở Việt Nam. Len Aldis thường xuyên tới nói chuyện ở các trường đại học, các hội, nhóm ở Anh, tổ chức triển lãm ảnh, chiếu phim về hậu quả của chất độc da cam, quyên góp tiền cho các nạn nhân.
Đi đâu, Len Aldis cũng kêu gọi mọi người ký tên vào kiến nghị. Thậm chí, sang VN, ông đã "rủ" tất cả nhân viên một khách sạn trên phố Bảo Khánh nơi ông ở, ký tên vào bản kiến nghị.

Tới tặng quà cho các trường học ở Hà Tây, ông nói chuyện với các em học sinh về chất da cam. 2.500 học sinh của trường đã đồng ý ký tên vào kiến nghị.

Khó mà giải thích nổi tại sao ông lại yêu quý Việt Nam đến thế. Hơn 20 chuyến thăm VN từ năm 1992 đến giờ, ông đã trở thành người bạn thân thiết của người dân VN.

Rất nhiều người, cả người VN lẫn người nước ngoài, khi ký tên, đã viết thư cho Len Aldis. "Các bức thư rất xúc động, có khi, họ viết, tôi muốn gửi đến giúp đỡ 1 USD, 2 USD. Tôi cảm ơn họ và nói rằng, họ hãy gửi tiền đến Hội Chữ thập Đỏ VN giúp các nạn nhân. Nhưng quan trọng hơn là hãy nói cho bạn bè mình về kiến nghị này để họ cùng ký" - Len Aldis kể.

"Hãy làm theo công thức 1+10, một nguời ký lại bảo cho 10 người khác nữa. Đến tháng 12 năm nay, tôi sẽ khép lại kiến nghị trên mạng và gửi tới Chính phủ Mỹ, đến các công ty hoá chất. Nếu được 300 nghìn chữ ký chẳng hạn, đó sẽ là một sức ép lớn".

"Tôi hy vọng các nạn nhân sẽ được bồi thường. Những người như ông làm tôi tin tưởng vào tương lai tươi sáng của thế giới" - đấy là những gì rất nhiều người đã viết cho Len Aldis.

http://www.laodong.com.vn/pls/bld/display$.htnoidung(39,107705)
Đăng nhập để trả lời
0
"Bạn đã ký tên chưa?"


Mời bạn đọc nhấn vào đây để ký tên
TTO - Những ngày này, cư dân trẻ trên mạng đang chuyền tai nhau câu hỏi như thế. Bạn đã đọc những bài báo về nỗi đau dioxin gần đây không? và bạn đã ký tên vào kiến nghị ủng hộ vụ kiện của nạn nhân da cam trên đây chưa?

Đề tài về chất độc màu da cam đang nóng lên trên các diễn đàn trẻ hôm nay. Những bài báo hay và cảm động đều được trích dẫn lại trên các forum TTVNOL.com, Movieboom.com,..- từ những bài viết trên báo Lao động, Thanh Niên đến chuyên đề về Nỗi đau da cam trên báo Tuổi Trẻ Chủ Nhật, lá thư đặt ra câu hỏi làm mọi người giật mình Chúng ta có vô cảm không? trên báo Tuổi Trẻ TP.HCM và hàng loạt những lá thư hưởng ứng sau đó: Không thể nào chúng ta cứ mãi vô cảm! , Chúng ta không vô cảm trước nỗi đau dân tộc mình...

Những bài báo và những lời kêu gọi trên các forum, những đường link http://petitiononline.com/AOVN/ các cư dân mạng gửi cho nhau đã tác động không nhỏ đến số lượng chữ ký trên bản kiến nghị nhưng đến giờ phút này (3g15 ngày 6-8-2004) , với hơn 120 ngày, trang web mới chỉ thu thập được 33.114 chữ ký.

Còn cần hơn 200.000 chữ ký trong vòng 120 ngày nữa, liệu ông Len Aldis - chủ tịch Hội Hữu nghị Anh - Việt và người sáng lập bản kiến nghị ủng hộ nạn nhân chất độc da cam - có đạt được ít nhất 300.000 chữ ký như mong muốn khi khép lại bản kiến nghị vào tháng 12 này để gửi đến chính phủ Mỹ? Chẳng lẽ rất ít người trong chúng ta đã lắng nghe được những tiếng gọi vì hòa bình, vì công lý?

Chúng ta tin rằng công lý cho nạn nhân chất độc da cam phải đạt được. Nhưng câu hỏi Chúng ta có vô cảm không dường như vẫn còn đó, và câu trả lời không mong muốn cũng sẽ đau lòng không kém gì nỗi đau da cam đã cứa qua cuộc đời 5 triệu người VN.

PV
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=44214&ChannelID=7
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>Thái Nhi</b> -- <b>14.8.2004 21:17:07 </b> &gt;>
Một bài hát...

Vì Sao Em Chết
Nhạc Sĩ: Thanh Trúc

Đường phố đã vào hè,
bạn bè đã vào hè
mà sao em còn trong mê mải
Đường phố đã vào hè,
con ve đã kêu hè
mà sao em còn trong đớn đau

Ôi đứa em tôi,
đứa em cút côi
từ nay không còn nhìn đâu thấy nữa
Ôi đứa em tôi
đứa em cút côi
từ nay không còn ca hát nữa

Chúng nó giết em rồi
chúng giết bằng chất độc mầu da cam
chúng giết bằng chất độc mầu da cam
Chất độc mầu da cam năm xưa
đã giết chết mẹ tôi trong một trận càn
để lại cho tôi đứa em cút côi
tôi nuôi từng giọt đời
từng giọt nắng
Giành lại cho em từ bóng đêm
từng giọt hồng cuộc sống
Nhưng giờ đây
dư âm của chiến tranh
là chất độc mầu da cam đã tàn phá em tôi
đã vào cơ thể của em tôi
Mẹ ơi! không thể nào,
không thể nào còn gặp lại em yêu
Không thể nào còn gặp lại em yêu

http://203.162.1.208/vov/attuan/2001/tviet/visaoemchet.rm
Đăng nhập để trả lời
0
Và khi tôi viết những dòng này, số chữ ký đã là:

159520


Bạn đã ký chưa???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>huyautovn</b> -- <b>15.8.2004 20:50:10 </b> &gt;>
Trích đoạn: Thái Nhi

Và khi tôi viết những dòng này, số chữ ký đã là:

159520


Bạn đã ký chưa???

bạn có biết trong đó số chữ ký của người nước ngoài là bao nhiêu ko??? hic hic thật đáng buồn !! liệu chúng ta đã quá vô tâm ko????hãy ký đi các bạn !!H đã tham gia từ hôm qua rồi nhưng ko co thời gian để thông báo cho các bạn !! cảm ơn Thái nhi nhiều hen !!!
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn Thái Nhi đã thông báo.

Mars cũng đã tham gia chữ ký với chữ số là:

160454

Các bạn ơi, chúng ta hãy vì công lý mà ủng hộ nhé !
Thân mến,
Mars

----------------------------------

Đăng nhập để trả lời
0
uh, Easy cũng ký rồi đó, tại Easy cũng được mấy người bạn link cho mấy hôm trước.
hôm nay Easy thấy có 160 704 chữ ký rồi đó!

_-"Tự ái là thuốc độc giết chết tình bạn .(Balzac)"-_
Đăng nhập để trả lời
0
SF cũng kí rồi đó , chữ kí với chữ số là 160727 [:)]
[color=blue]Thân ái ,
SF


Đăng nhập để trả lời
0
R đã kí ngay khi có người gửi link tới ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>ct.ly</b> -- <b>15.8.2004 19:33:53 </b> &gt;>
Chữ Ký Của CT.LY mang số là 169873




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>NuHiepDeThuong</b> -- <b>15.8.2004 21:55:50 </b> &gt;>
NHDT và sư huynh TSAH đã ký lâu rồi cách đây 2 tháng... cho nên hổng nhớ số... [:(][:(]

Bây giờ ký tên nữa... không biết có sao hông hén? [8|][;)][:D]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
HB cũng đã bỏ tên vào rùi còn bạn nào chưa có tên hay nhanh chân chạy vào nhé , tham gia nhé...........!
t=17880

Nếu ko biết thế nào là đỗ vỡ
Thì làm sao thắm thía sự nguyên lành
Đăng nhập để trả lời
0
Một chút ít để đóng góp cho trẻ em chất độc màu da cam

[image]local://upfiles/143/5565F40FD75244C5BA924807361417D6.bmp[/image]
📎 cong ly sign
Đăng nhập để trả lời
0
SK cũng đã tham gia chữ ký với chữ số là: 198229


Đăng nhập để trả lời
0
Chà chà,

Cái website này từ hồi báo Tuổi trẻ giới thiệu có nhiều người biết đến quá hen.

Nhớ lần đâu LD ký mới có vài ngàn ah, ko biết đã lên đến số 10,000 nữa chưa.

Cách đây 2 tuần, lại được gửi link, tiếp tục ký thì mới khoảng chừng 60-70,000. Thế mà hôm nay đã thấy lên tới gần 200,000 rồi.

Mọi người hãy sử dụng hết các địa chỉ email minh đang có để ký tên, vì công lý.

Nếu ai có thời gian, vao link này tham khảo nhe
http://www.ttvnol.com/khpl/379291.ttvn


Gebildet is, wer weisst, wo er findet, was er nicht weisst.
Đăng nhập để trả lời
0
Mình cũng đã ký rồi đó , số của mình là 200393. Cầu mong những điều tốt lành tới với những đứa trẻ bất hạnh.
Đăng nhập để trả lời
0
hic! cách đây gần 1 tháng mình và bạn của mình cũng đã ký rồi với con số là bao nhiêu cũng ko nhớ nữa, thôi thì ký 1 lần nữa, tại sao trên đời này có nhiều người bất hạnh!
Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi
Để một mai vươn hình hài lớn dậy
Ôi cát bụi tuyệt vời
Mặt trời soi một kiếp rong chơi.
Đăng nhập để trả lời
0
Thế giới ký tên ủng hộ
nạn nhân chất độc da cam Việt Nam



Thư ký Hội hữu nghị Anh-Việt Len Aldis cho biết tính đến chiều 31/7, đã có 25.845 người đăng ký tên trên địa chỉ trực tuyến do ông thành lập nhằm ủng hộ đơn khiếu kiện của các nạn nhân chất độc da cam/dioxin Việt Nam đối với các công ty hóa chất Mỹ đã sản xuất, cung cấp chất độc này cho quân đội Mỹ sử dụng trong cuộc chiến tranh Việt Nam trước đây.

Những người bạn của ông Len Aldis tại Pháp cũng đã dịch lời kêu gọi của ông và danh sách những người đăng ký tên ủng hộ các nạn nhân sang 4 thứ tiếng và đưa lên website riêng, địa chỉ www.aafv.org , để kêu gọi sự ủng hộ đối với các nạn nhân chất độc da cam/dioxin Việt Nam.

Ông Len Aldis đã tổ chức nhiều hoạt động ủng hộ các nạn nhân chất độc da cam/dioxin Việt Nam. Đầu năm 2004, ông đã lập địa chỉ trực tuyến http://www.petitiononline.com/AOVN/petition.html kêu gọi mọi người ký tên ủng hộ đơn khiếu kiện của các nạn nhân chất độc màu da cam/dioxin Việt Nam.

Được biết, đến 22h ngày 1/8, số người trên thế giới đăng ký tên ủng hộ tại địa chỉ trực tuyến trên đã lên đến con số 25.915 người. Trong đó, có nhiều người từ Mỹ, Úc, Pháp, Hàn Quốc, Hà Lan, Anh, Ý, Đức, Scotland, Canada, Nhật, Singapore, Malta, Bỉ, Czech, Philippines, New Zealand...

* Chương trình ca nhạc từ thiện ủng hộ trẻ em nạn nhân chất độc da cam/điôxin Việt Nam, do Quỹ Bảo trợ trẻ em Việt Nam, Quỹ Văn hóa Hà Nội và Hội Hữu nghị Việt Nam - Nhật Bản tổ chức tối 30/7 tại Hà Nội đã nhận được khoản tiền ủng hộ gần 600 triệu đồng và 12.100 USD (khoảng 200 triệu đồng) từ các cá nhân và tổ chức hảo tâm. Tham gia biểu diễn tại chương trình có nghệ sĩ Nhật Bản Yokoi Kumiko, một số ca sĩ nổi tiếng Việt Nam và đặc biệt là các em thiếu nhi Trung tâm Nghệ thuật tình thương trẻ em nhiễm chất độc da cam của làng Hòa Bình, quận Thanh Xuân, Hà Nội.

Ban tổ chức cũng đã tặng 20 suất quà cho các em con của cựu chiến binh bị di chứng chất độc da cam đang sống trong làng Hòa Bình.

http://www.quehuong.vnn.vn/so287-2004/tin6.htm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>Thái Nhi</b> -- <b>24.8.2004 9:52:53 </b> &gt;>
Bản tiếng Pháp

Justice pour les victimes de l’Agent Orange



VOIR LA LISTE DES SIGNATAIRES

Les produits chimiques contenant des doses élevées de dioxine, notamment le tristement célèbre Agent Orange, déversés sur le Vietnam de 1961 à 1971, ont tué et continuent à tuer plus de trois millions de personnes au Vietnam et à leur causer de grandes souffrances.

Aidez-les en signant et faisant signer cette pétition.

Nous nous félicitons de l’action en justice introduite par l’Association vietnamienne des victimes de l’Agent Orange et la soutenons. La demande a été adressée à un tribunal de New York au nom de toutes les personnes victimes des épandages de l’Agent Orange utilisés par l’armée américaine lors de la guerre du Vietnam. Nous venons d’apprendre qu’elle a été jugée recevable et passera au tribunal à l’automne.

Ce sera le premier procès intenté par des victimes vietnamiennes de l’Agent Orange devant un tribunal.

Nous appelons le Président des Etats-Unis, leur Gouvernement et les Sociétés d’industrie chimique mis en cause à reconnaître leur responsabilité pour les dommages causés par leurs actions et leurs produits, et à verser une pleine compensation aux victimes.
Đăng nhập để trả lời
0
Bản tiếng Tây Ban Nha

Justicia para las víctimas del agente Naranja

VER LA LISTA DE LOS SIGNATARIOS


Al Presidente de los Estados Unidos y otros

El producto químico llamado Agente Naranja mató, sigue matando y causando grandes sufrimientos a más de tres millones de personas en Vietnam.

Por favor ayúdelas con su firma

Apoyamos la demanda presentada en un tribunal neoyorquino por la Asociación vietnamita de las víctimas del Agente Naranja/dioxina y tres Víctimas vietnamitas, en nombre de todas las personas afectadas por los productos tóxicos usados en la guerra de Vietnam por las fuerzas armadas estadounidenses.

Esta será la primera acción judicial emprendida ante los tribunales por víctimas vietnamitas.

Les rogamos al Presidente de los Estados Unidos, al Gobierno de los Estados Unidos y a las Compañías Químicas demandadas que asuman sus responsabilidades por los daños causados por sus acciones y productos y paguen una plena compensación a las victimas.

Atentamente

Los abajo firmantes
Đăng nhập để trả lời
0
Bản tiếng Ý

Al Presidente degli Stati Uniti d’America e ad altri

VEDERE L'ELENCO DEI FIRMATARI



L’Agente Orange è una sostanza chimica che ha ucciso, uccide e causa enormi sofferenze a più di tre milioni di persone in Vietnam.

Auitateli firmando questa petizione.

I firmatari di questa petizione appoggiano e sostengono le azioni portate avanti dall’Associatione Vietnamita delle vittime dell’Agente Orange/diossina e da tre delle vittime. I documenti sono stati inviati a un tribunale di New York, in nome di tutte le persone vittime delle sostanze chimiche utilizzate dale forze armate americane durante la Guerra in Vietnam. Questa è la prima azione legale intrapresa dalle vittime dell’ Agente Orange.

Invitiamo il presidente e il Governo degli Stati Uniti, e le industrie chimiche citate nei documenti ad ammettere la loro responsabilità per il danno causato dalle loro azioni e dai loro prodotti e a risarcire pienamente le vittime

Cordiali saluti,

I firmatari
Đăng nhập để trả lời
0
Bản tiếng Đức

Gerechtigkeit für die Agent-Orange-Opfer

SIEHE DIE LIST DER UNTERZEICHNER

An den Präsidenten der Vereinigten Staaten und andere Empfänger :


Die Chemikalie Agent Orange hat bereits über 3 Millionen Menschen in Vietnam getötet und verursacht noch immer großes Leid.

Helfen Sie den Agent-Orange-Opfern, indem Sie diese Petition unterschreiben !

Wir sind sehr froh darüber, dass sich die vietnamesische Vereinigung der Agen-Orange/Dioxin-Opfer und drei vietnamesische Betroffene entschlossen haben, vor Gericht zu gehen, und wir unterstützen sie dabei. Die Klage wurde im Namen aller Personen, die Opfer des Einsatzes von Agent Orange durch die US-amerikanische Armee im Vietnamkrieg wurden, bei einem Gericht in New York eingereicht.

Dies ist der erste Prozess, der von vietnamesischen Agent-Orange-Opfern vor einem Gericht geführt wird.

Wir rufen den Präsidenten der Vereinigten Staaten von Amerika, die US-Regierung und die beteiligten Chemie-Firmen auf, sich zu ihrer Verantwortung für den durch sie verursachten Schaden zu bekennen und die Opfer in voller Höhe zu entschädigen.
Đăng nhập để trả lời
0
CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM
Mark McDonald
Mercury News, 23-4-2000
Những cánh tay dài ngoằng của chất độc màu da cam bóp nghẹt cuộc đời những thế hệ con, cháu.
Căn hộ của gia đình nhỏ bằng một ga ra cho 1 xe ôtô của Mỹ, do đó khó mà lọt khỏi tai những tiếng rên rỉ, than vãn.
Những tiếng khóc thút thít đó là của một cô gái bệnh tật 26 tuổi tên là Thúy đang nằm co quắp trên một chiếc phản gỗ. Mẹ của cô, một thợ may, làm việc bên cạnh giường với một chiếc máy Singer đạp chân đã cũ. Bố của cô, một người lính bộ binh quân đội Bắc Việt trước đây, đang rót trà mời khách.
Anh Nguyễn Thanh Sơn, 48 tuổi, một thợ chụp ảnh, nói: “Con bé trước rất xinh xắn, như một thiên thần vậy, giống như tất cả mọi đứa bé khác. Nhưng dần dần, những dấu hiệu bất bình thường bắt, đầu xuất hiện. Mọi quá trình phát triển bình thường đều dừng lại. Nó không thể nói, không thể nghe, không thể tập đi. Con bé có đôi mắt đẹp, nhưng nó chẳng nhìn thấy gì đâu.”
Một bức ảnh màu chụp cảnh Thúy nằm co quắp trên giường được treo tại Bảo tàng Chứng tích chiến tranh ở thành phố Hồ Chí Minh. Bức ảnh của cô là một phần góc triển lãm về những tác động cho là do chất độc màu da cam, một chất làm rụng lá cây rất độc hại mà lính Mỹ đã rải xuống nhiều khu vực rộng lớn của Việt Nam trong chiến tranh.
Anh Sơn, người có một người con 21 tuổi khác tên là Tùng bị mù, nói: “Chúng tôi cho là chất hóa học đã gây nên những bệnh tật của cả hai cháu. Vợ tôi và tôi lớn lên ở Hà Nội, không hề tiếp xúc với các hóa chất độc hại. Người Hà Nội không có những đứa trẻ tật nguyền như vậy, mà chỉ những ai vào chiến trường rồi quay trở về’’. Chất độc màu da cam, gọi theo các dải băng màu da cam dán bên ngoài các thùng 55 gallon chứa chất này, có chứa những chất dioxin gây ung thư, và chính phủ Việt Nam khẳng định có khoảng 50.000 trẻ dị tật bẩm sinh vì cha mẹ hoặc ông bà bị nhiễm độc.
Chính quyền Mỹ nói rằng chưa có đủ các bằng chứng khoa học để rút ra bất kỳ kết luận nào về tác động cua việc rải chất độc trong chiến tranh. Và mặc dù cả hai chính phủ nói họ ủng hộ thành lập một nhóm nghiên cứu chung để đánh giá vấn đề, nhưng vẫn còn xa mới đi tới một sự thoả thuận chính thức.
Trong lúc đó, tại một căn hộ chật chội trong một khu lao động của Hà Nội, anh Sơn nói anh không còn có bất kỳ sự tức giận nào đối với lính Mỹ, những người đã rải chất độc xuống.
“Tức giận chẳng đem lại điều gì. Tức giận với ai? Về cái gì chứ? Chúng tôi chỉ mong muốn rằng sẽ không ai còn có những đứa con như thế này. Tất nhiên, chúng tôi buồn, và chúng tôi lo lắng cho tương lai của bọn trẻ. Khi tôi già và yếu, chúng sẽ sống ra sao? Ai sẽ chăm sóc chúng?”
Anh Sơn, một con chiên sùng đạo, sinh ra ở Hà Nội là con của một thợ máy và thôi học sau khi học hết lớp 10 để làm việc trong một nhà máy dệt tất. Anh là một cậu bé nhẹ cân, chỉ nặng khoảng 40 kg, nhưng ngay khi anh 18 tuổi, anh đã xin gia nhập quân đội Bắc Việt.
Sơn được điều về một tiền đồn gần biên giới với Lào với tư cách là chiến sỹ xác định toạ độ cho một khẩu cao xạ 175 ly có nhiệm vụ bảo vệ đường mòn Hồ Chí Minh.
Anh cũng được điều vào sư đoàn bộ binh 304, chiến đấu tại vùng đất lởm chởm và nguy hiểm xung quanh khu phi quân sự. Anh kể rằng đã có nhiều trận giáp lá cà ác liệt và rất nhiều chất độc màu da cam đã được rải trong không khí. Anh cho biết anh đã bị rải chất độc khoảng 6 lần.
Anh nói: “Vào lúc đó, tôi không biết gì về việc bị nhiễm độc. Chúng tôi không có một cái tên riêng cho chất độc màu da cam. Chúng tôi chỉ biết rằng đó là một loại khói trắng phủ lên lá cây và giết hại cây cối. Không có một con vật nào sống sót. Không một con nào. Và chúng tôi sống giữa tất cả những thứ đó - uống nước, nấu nướng, ăn uống, và tắm giặt”.
Trong một chuyến đi phép ngắn ngày trở lại Hà Nội vào tháng giêng năm 1975, Sơn có linh cảm rằng anh sẽ chết khi quay trở lại chiến trường. Anh đã thuyết phục cô bạn gái từ thời niên thiếu của mình, một cô gái hoạt bát tên Hoa, rằng họ cần phải lấy nhau trước khi anh quay trở lại đơn vị.
Anh nói: “Nếu lúc đó tôi biết về sự nhiễm độc, tôi sẽ không bao giờ lấy vợ”.
Đăng nhập để trả lời
0
NƠI CHIẾN TRANH VẪN TIẾP DIỄN
Kari Huus/MSNBC,
25 tháng 4 năm 2000

Cái chết lặng lẽ
Một mối đe doạ khác còn lại của cuộc chiến - thường rơi vào im lặng - nhưng lại khó hóa giải hơn nhiều. Nó không phải là vũ khí mà là một loại thuốc diệt cỏ: chất độc màu da cam, được rải đi rải lại nhiều lần tại trung phần Việt Nam và nhiều vùng thuộc miền Nam Việt Nam trong thời gian cuộc chiến, nhằm loại trừ các nơi trú ẩn của kẻ thù. Các nhà nghiên cứu giờ đây nghi rằng chất này chính là tác nhân của tỷ lệ cao quái thai - từ sứt hàm ếch đến nứt đốt sống.
Hãy so sánh kết quả điều tra của bác sĩ Nguyễn Viết Nhân tại Cam Lộ, Quảng Trị, nơi bị chất da cam rải nhiều, và một làng gần Huế: Sứt hàm ếch ở Cam Lộ cao gấp 3 lần. Mắt xếch 4,5 lần cao hơn bình thường. Một gia đình có nguy cơ có hơn một đứa con dị tật cao hơn bình thường 9,5 lần.
Kết quả này làm ông Nhân choáng váng. Tuy nhiên, ông nhận ra rằng: việc tìm kiếm bằng chứng kết luận có thể là rất tốn kém và mất nhiều năm - giống như việc xác lập tác động của hút thuốc. Ông nói: “Chúng ta phải làm gì đó cho các trẻ em dị tật, vì các em không thể chờ đến khi chúng ta có đủ bằng chứng.”
Đối với người Mỹ, cuộc chiến đã kết thúc năm 1975 và để lại nhiều kỷ niệm đau đớn. Nhưng ở những làng mạc Việt Nam này, tàn dư cuộc chiến tiếp tục giết chóc và làm tàn phế con người. Đối với người dân nơi đây, từng ngày một, cuộc chiến cho sự sống còn vẫn tiếp diễn.
Đăng nhập để trả lời
0
Vụ kiện chất độc màu da cam: Con kiến mà kiện củ khoai?


.“Hai cha con anh Nguyễn Văn Trác cười vui bỏ lại quá khứ đau khổ phía sau của một thời đạn bom chiến tranh. Nhìn bức ảnh này khó mà tưởng tượng được gia đình anh Trác có đến hai đứa con bị mù, câm và tâm thần. Người lính hậu cần dũng cảm năm xưa nay vẫn hăng say làm công việc tại địa phương. Tôi ghi ảnh hai cha con anh và thích cái cười đôn hậu của họ biết bao!”. (Đòan Đức Minh)
TTCN - “Lần đầu tiên, một hành động pháp lý đã được tiến hành tại Mỹ nhân danh các nạn nhân người Việt của cuộc chiến tranh VN. Hôm 30-1-2004, một hồ sơ kiện đã được Hội Các nạn nhân chất độc da cam/dioxin nộp tại một tòa án cấp quận của New York.

Tuy chỉ ba công dân VN đứng nguyên đơn, song phán quyết của vụ kiện sẽ được áp dụng cho mọi công dân VN nào đã từng là nạn nhân của chất độc da cam từng được (Mỹ) phun xịt. Do lẽ Chính phủ Hoa Kỳ không thể bị truy tố, nên vụ kiện nhắm đến mấy chục công ty Mỹ, trong đó có các công ty Dow Chemical và Monsanto, vốn là chủ chốt trong việc sản xuất chất độc gọi là da cam được quân đội Mỹ sử dụng trong chiến tranh.

Bất cứ ai đã từng quen thuộc với các tác hại kinh khủng của chất độc da cam này sẽ hài lòng vì bước đầu tiên trong việc tìm kiếm công lý cho hàng triệu nạn nhân người Việt đã được tiến hành” - mãi đến 5-2-2004 Thông tấn xã AP mới loan đi tin này. Mạng Military.com của quân đội Mỹ sau đó đã đăng lại.

Theo số liệu của Hội Chữ thập đỏ, ở VN có khoảng 150.000 trẻ em bị ảnh hưởng chất da cam, trong thời chiến có khoảng 3 triệu người bị nhiễm độc và ít nhất có 1 triệu người sức khỏe bị ảnh hưởng trầm trọng. Chất độc này trong thực tế đã không chừa bất cứ ai, quân nhân hay thường dân cả hai miền Nam Bắc, do tiếp xúc trực tiếp với chất độc trong chiến tranh hay do di truyền. Cho nên, có thể nói vụ kiện này là vụ kiện của tất cả nạn nhân của chất độc da cam, “không ranh giới”...

Theo Thông tấn xã AP, thẩm phán Jack Weinstein, người xét xử vụ kiện này, đã phát biểu rằng vụ kiện có thể còn động chạm đến các vấn đề nhân quyền, tội ác chiến tranh và diệt chủng.

Không rõ có phải tình cờ mà thẩm phán Jack Weinstein chính là người đã từng thụ lý vụ kiện đầu tiên (thành hình) giữa một nạn nhân của chất độc này, bà Shirley Ivy - vợ góa của một cựu quân nhân, chống lại Công ty Diamond Shmarcok Chemical cùng các công ty khác, tại Tòa án quận Brooklyn năm 1988. Theo các bác sĩ điều trị người chồng quá cố của bà Ivy, cựu đại úy thủy quân lục chiên Mỹ Donald Ivy đã chết vì bị ung thư gan và tụy, có thể do bị nhiễm chất độc da cam khi còn phục vụ tại Nam VN.

Khi còn sống, Donald Ivy đã kể rằng trong chiến tranh sau mỗi khi phải tiếp xúc với chất độc này, ông và các đồng đội được cho đi tắm biển (ở Đà Nẵng) để “cọ rửa” ô nhiễm...! Sở dĩ gọi vụ kiện này là vụ kiện đầu tiên được thành hình do lẽ trước đó bốn năm một cựu quân nhân Mỹ khác cũng đã đâm đơn kiện, song tòa đã bác đơn và các công ty hóa chất thắng kiện từ trong trứng nước (xem Seeking Texas Justice).

Nhắc lại vụ kiện trên là để thấy rằng đấu lý với các “đại gia” của ngành công nghiệp hóa chất Mỹ không phải dễ, nhất là khi họ đã từng có kinh nghiệm “chạy làng” ở cả Mỹ lẫn trên thế giới. Thế nhưng cũng có một số cơ may. Đầu tiên là thẩm phán Jack Weinstein từng am hiểu vấn đề như đã nêu trên, song điều đó không có nghĩa là trông mong một “ân huệ” từ vị thẩm phán được coi là công minh này. Bởi vào đầu năm 2004, ông đã bác đơn của các cựu binh Mỹ đòi tăng tiền bồi thường. Một cơ may khác là đã có những phán quyết tiền lệ mà phần thắng nghiêng về các nạn nhân cựu chiến binh Mỹ. Ngoài ra, còn có một thực tế không thể chối cãi được: chất độc này “không phân biệt màu da”.

Cái "áo giáp" khoa học


“Khi tôi đến nhà gia đình anh Hùng ở tổ 24 đường Đề Thám, thị xã Thái Bình, cô con gái vừa trông chừng người anh tật nguyền cho mẹ đi làm vừa học bài, còn Huấn nằm liệt trên giường. Nét tươi vui hồn nhiên của em đã làm ngôi nhà tràn đầy sinh khí và đủ để tôi hiểu được rằng dẫu có bao khổ đau cuộc đời vẫn còn đáng sống biết chừng nào!" (Đoàn Đức Minh).
Thế nhưng, cũng có một số khác biệt cơ bản. Nếu trong trường hợp cố đại úy Donald Ivy, vốn đã uất giận khi biết mình bị ung thư (vì dioxin) quá muộn: năm 1987, tức một năm trước khi ông qua đời, thì các nạn nhân ở VN đã biết rõ về bệnh tình của mình từ lâu, và không một chính phủ Mỹ nào, một công ty Mỹ nào liên quan đến chất độc này cùng việc sử dụng nó tại VN đã từng lên tiếng cảnh báo về nguy cơ có thể có khi sử dụng nó.

(Người Mỹ) có biết (người Việt cũng bị nhiễm chất độc da cam) hay không biết? Câu trảlời cho câu hỏi này lại thuộc phạm trù đạo đức. Tiếc thay, đạo đức, trong không ít trường hợp, lại “co dãn”, nhất là khi khoa học được huy động để phủ định, bao che, bào chữa cho tội ác.

Cũng đã có những hợp tác Việt - Mỹ về vấn đề này, bằng cớ các hội nghị khoa học trong hai năm qua, song những bước tiến thì còn chậm rãi. Trần Đình Thanh Lâm của Asia Times (19-3-2002) đã tỏ thái độ qua bài US in no hurry to resolve Agent Orange legacy (Hoa Kỳ không vội vã giải quyết di sản của chất độc da cam). Tác giả viết: “Các nhà khoa học của Washington nói rằng (để) đổ lỗi cho chất da cam và dioxin về các dị tật bẩm sinh nơi các thế hệ sau này cùng các bệnh tật khác tại VN cần phải nghiên cứu thêm nhiều năm nữa.

Còn các nhà khoa học của EPA (Cơ quan Bảo vệ môi trường Hoa Kỳ) và NIEHS (Viện Khoa học y tế môi trường Hoa Kỳ) cho rằng phải xem xét lại và lặp đi lặp lại các nghiên cứu từ phía VN. Thế nhưng VN lại thiếu phương tiện để cung cấp những bằng cớ tuyệt đối xác định mỗi vụ là hậu quả của chất độc này. Các xét nghiệm tốn khoảng 10.000 USD/vụ, quá nhiều đối với ngân sách eo hẹp của Chính phủ VN.

William Farland của EPA bảo rằng Hoa Kỳ sẵn sàng cung cấp hỗ trợ kỹ thuật nhằm giảm nhẹ chi phí xét nghiệm. Song dự án thí điểm, trị giá 400.000 USD, lại chỉ tập trung cho việc xét nghiệm thổ nhưỡng... Chưa nghe nói gì về việc Mỹ tham gia vào những chương trình như thế”. Cái “áo giáp” chứng liệu khoa học này quả là “che chắn” !


Bản đồ của quân đội Mỹ về các khu vực bị rải chất độc dioxin
Những người tổ chức và tham dự Hội nghị môi trường Campuchia, Lào và VN tại Stockholm ngày 26 và 28-7-2002 đã giải thích về chuyện “chậm rãi” này trong báo cáo mang tên “Hậu quả lâu dài của chiến tranh VN” (tr.55-56): ”Cánh cửa sổ khoa học của cơ hội cứ hẹp dần trong khi chất dioxin còn đọng lại trong môi trường cứ trôi ra biển... Cơ hội tiến hành các nghiên cứu cơ bản đã mất đi, và tất nhiên các điều kiện cần thiết cho các nghiên cứu dịch tễ học cũng tan biến theo.

William Farland của EPA nhấn mạnh: “Ngày càng giảm độ (nhiễm) và khả năng xác định ai bị nhiễm, ai không bị nhiễm càng khó khăn hơn”. Chính trong bối cảnh đó, thiếu các chứng cứ khoa học, các quan chức VN lại bị tố cáo là “có ít xít ra nhiều” và “thủ đoạn chính trị” trong vấn đề chất độc dioxin khi khẳng định các liên quan trực tiếp giữa chất da cam với các vấn đề về sức khỏe, mặc cho Chính phủ Mỹ đã thừa nhận các liên hệ trực tiếp giữa việc tiếp xúc với chất dioxin với một loạt các điều kiện y khoa...

Có những hậu quả chiến tranh đâu cần phải được điều tra một cách khoa học. Có thể lấy thí dụ: chuyện các khu vực, các kho quân sự cũ và các điểm nóng khác tập trung cao độ chất dioxin đe dọa đặc biệt đến người dân địa phương đã quá rõ rồi”.

Thế nhưng, do lẽ đây là vụ kiện “không ranh giới” - chất dioxin đâu có phân biệt ai là Mỹ, ai là Việt - nên có thể tin vào tiền lệ phần thắng nghiêng về các cựu chiến binh Mỹ. Andrew Wells-Dang, đại diện tại Hà Nội của Quĩ Hòa giải và phát triển (Fund for Reconciliation & Development, FFRD), nhắc lại với TTCN rằng: “Các cựu chiến binh Hoa Kỳ đâu có cần phải chứng minh nồng độ dioxin trong máu họ cao bao nhiêu hoặc họ bị bệnh vì chất độc da cam. Chỉ cần họ đã phải tiếp xúc với chất này và nay có một trong những chứng bệnh được Viện hàn lâm Khoa học Mỹ xác nhận là đủ”.

"Con kiến" có cô độc?


“Cậu bé Gregory và mẹ là Dr. Cheryl ở San Francisco đã chia sẻ với tôi nhiều lắm về công trình ảnh mà tôi đang thực hiện, cả ba chúng tôi đều muốn thảm cảnh như thế này thôi xảy ra bất kỳ nơi đâu trên thế giới còn đầy rẫy những bạo tàn đang xảy ra từng ngày. Buồn thay Gregory không còn nữa: em đã mất cách đây vài tháng vì di chứng của chất độc hóa học mà cha Gregory đã mắc phải trong cuộc chiến vùng Vịnh". (Đòan Đức Minh)
Một vụ kiện luôn là một sự kiện truyền thông, cần được công luận biết đến. Andrew Wells-Dang của FFRD cho TTCN biết: “Người Mỹ biết chất độc da cam là gì và hiểu rằng vụ kiện này là thích đáng, do lẽ cựu chiến binh Mỹ cũng đã từng kiện các công ty hóa chất ra tòa vì những tổn thương do chất dioxin. Các nhóm đấu tranh vì hòa bình ở Anh, Pháp và Thụy Sĩ... đang luân chuyển bản ký tên ủng hộ vụ kiện. Tổ chức FFRD cũng đang thực hiện việc này tại Mỹ”.

Tổ chức mà Andrew Wells - Dang đại diện đang tiến hành “Dự án giáo dục về chất da cam” tại Hoa Kỳ nhằm nâng sự hiểu biết của dân chúng về những hậu quả của chất độc da cam, thu hút công luận hướng đến mục tiêu Chính phủ Mỹ sẽ đưa việc hỗ trợ các nạn nhân chất độc da cam vào chương trình viện trợ nhân đạo. Trong số các đại diện dân cử, cũng đã có người hiểu biết và tham gia giải quyết vấn đề chất da cam như dân biểu Lane Evans, Đảng Dân chủ, thuộc Ủy ban cựu chiến binh Hạ viện Mỹ.

Không chỉ ở Mỹ mà tại Anh, vụ kiện này cũng đã có được nhiều hậu thuẫn. Nhờ hoạt động chí tình của tổng thư ký Hội hữu nghị Anh - Việt Len Aldis, vụ kiện này được biết đến trong Hạ viện Anh và được hai dân biểu Cohen và Harry (Đảng Lao động) đưa vào nghị trình ngay từ hạ tuần tháng 2-2004, dưới dạng một kiến nghị với nội dung như sau: “Hạ viện hoan nghênh tin ba người Việt, vốn phải chịu đựng các tác dụng của chất da cam mà trước kia được quân đội Mỹ phun xuống đất nước họ, nay tiến hành kiện chống lại các nhà sản xuất, nhằm đòi bồi thường thiệt hại.

Hạ viện cũng ghi nhận rằng vào tháng 5-1996, tổng thống Clinton đã thừa nhận “việc gây thương tổn một cách không cố ý cho con em đất nước này bằng cách để họ tiếp xúc với chất da cam”. Hạ viện mong thấy một kết cục thành công cho vụ kiện quan trọng này đối với 2 triệu nạn nhân người Việt của chất da cam”.

Trở lại với các nhà khoa học Mỹ, không phải ai cũng đều “vô cảm” cả. Có những nhà nghiên cứu như tiến sĩ Jeanne Mager Stellman của Trường Y tế công cộng Viện đại học Columbia, tiến sĩ Wayne Dwernychuk ở Vancouver (Canada) với các nghiên cứu thực địa ở A Lưới - một trong những “điểm nóng” , phó tiến sĩ Diane Fox... Việc các nhà khoa học năm ngoái công bố trên chuyên san khoa học Nature các số liệu mới về số lượng chất da cam đã được phun xuống VN là một bằng chứng cho tinh thần khoa học chân chính “không ranh giới”.

Củ khoai lớn thật nhưng con kiến không cô độc và lẽ phải luôn thắng, trừ phi kẻ bị kiện chơi cờ bạc bịp.

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=43618&ChannelID=119
Đăng nhập để trả lời
0
Chúng ta đã có được
326980 chữ ký

Nhưng cuộc đấu tranh vì công lý vẫn tiếp diễn!
Đăng nhập để trả lời
0
Trang này đủ chữ ký rồi nhưng sao lại không hoạt động nữa nhỉ?Phải chăng có ai hack hoặc là họ không cần chữ ký nữa?Khó hiểu quá nhỉ!Ai nỡ hack trang này, còn chữ ký dù đủ rồi thì vẫn cần nữa để tuyên truyền cho mọi người hiểu chứ nhỉ?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>Thái Nhi</b> -- <b>26.8.2004 22:11:00 </b> &gt;>
Trang Web bị hack (thiếu gì người cảm thấy bị đụng chạm) nhưng đã họat động lại
Và số chữ ký hiện thời là:
379395

Một website bằng tiếng Việt
Thử truy tìm cụm từ "chất độc màu da cam"+"nạn nhân"+"ký tên" bằng Google. Kết quả: 1,510 website!
Đăng nhập để trả lời
0
[8|] để có 300.000 chữ ký quả không khó, Việt Nam ta có khoảng 8 triệu dân lận mà, sao thu thập được ít chữ ký thế nhỉ ???
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0
Đơn giản vì truyền thông kém, có phải ai cũng biết đâu!Ngoài ra cũng phải ai cũng biết dùng internet ngoài mấy cậu bé hay chát chít đâu!Các bậc phụ huynh của chúng ta có mấy ai có email đâu mà đăng ký!Dù sao bây giờ cũng có 400 000 chữ ký rồi, chắc chắn sẽ tăng nhanh thôi, từ giờ đến tháng 12, theo mình thì sẽ có ít nhất 600 000 chữ ký[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»