Trích đoạn: Phạm Không Trùng
Thơ
Thơ
thêu dệt giấc mơ hồng
chiêm bao quên tuổi
quên sông
quên đò
Thơ
từ trong cõi mồ côi
từ nơi xa vắng
chơi vơi nỗi buồn
Thơ
vờn mỏng mảnh làn sương
như mây
như khói
dẫn đường hư vô
Thơ
thì lại vẫn là thơ
Vẫn là lục bát
mơ mơ màng màng
Vâng
Vâng
thì vẫn cứ là thơ
giấc mơ vẫn cứ là mơ một đời
Vâng
từ dạo ấy xa xôi
em về bến lạ bỏ người năm xưa
Vâng
rồi ta lỡ chuyến đò
chợ phiên ngày cuối ngẩn ngơ một mình
Vâng
khi hát khúc xa tình
có cây si đứng lặng thinh bên đường !
Bên kia cõi trời xa lắc,
Ai còn thức đợi hoa quỳnh ?...
Ai còn thức đợi hoa quỳnh ?...