03-07-1968
Tháng 7 lại về với những cơn gió nam xào xạc thổi rung cây, từng buổi sớm mai dịu mát và từng đêm trăng êm ả giữa rừng. Tháng 7 năm nay trong cái nắng chói chang còn cháy bỏng niềm tin ở thắng lợi, cháy bỏng niềm mơ ước hoà bình, tháng 7 năm nay còn nặng chiếu đau thương căm thù khi đất nước còn chìm trong lửa khói chiến tranh. Từ những năm xa xôi mình đã biết tháng 7 với ngày 20, ngày hội nghị hiệp thương, nhưng nhận thức cho đầy đủ về ngày đó về sự đấu tranh xướng máu về cả một quá trình cách mạng vĩ đại bằng công sức của 30 triệu con người trên mảnh đất VN ngày lần anh hùng này thì hình như mới độ 6 năm nay. Đó là một mùa hè ở Hà nội, khi đêm tháng 7 êm dịu ôm trầm lấy không gian, trên con đường vắng mình từ giã người chiến sỹ giải phóng quân, tiễn anh lên đường đi vào cuộc kháng chiến thần thánh. Từ đó đến nay mình đã lớn thêm mỗi khi tháng 7 lại về.
Giờ đây, cũng là một ngày tháng 7, giữa núi rừng mình đang cùng thương binh chạy càn. Chạy càn ở từ thế chiến thắng, chỉ có những người VN như chúng ta mới thấy được cái thế chiến thắng dù địch đang đuổi theo sau lưng, dù vai nặng chĩu ba lô, dù chân đạp rừng băng suối đi lánh địch.
Mình từng nhớ đến câu thơ của Tố Hữu:
Khắp nơi đâu trên trái đất này
Như miền Nam đắng cay chung thuỷ
Như miền Nam gan góc dạn dày.
Nhà thơ của chúng ta đã nói đúng vô cùng, vì có nơi đâu như mảnh đất này không? Có nơi đâu mà mỗi người dân dều là một chiến sỹ diệt mỹ, mỗi mảnh đất đều thấm máu kẻ thù, mỗi gia đình đều mang khăn tang mà vốn kiên cường chiến đấu với niềm lạc quan ky lạ.
Thuỳ ơi, vinh dự biết bao khi Thuỳ được đứng trong đội ngũ chiến đấu ấy.
05-07-1968
Một người bạn của M. về bệnh xá. Câu chuyện mà anh nói với dụng ý ven đắp cho quan hệ giữa mình với M. ngược lại chỉ làm mình thêm tự ái và buồn. Quả thực M. không xứng đáng với tình yêu chung thuỷ của mình, tai sao mọi người lại khuyên mình hãy tha thứ cho M. và trở lại với M.? Không đâu, mình không bao giờ chịu một tình yêu chắp vá và M. cũng không phải là kẻ chịu van xin mình tha thứ để được một tình yêu chắp vá. M. nói rằng anh không hề phạm một sai lầm nào dù nhỏ đối với mình, đó là một lời nói không thực, chính buổi chia tay nhau cách đây 8 năm về trước M. đã nhận sai lầm là tại sao lại ngỏ tình yêu với một người con gái mà anh biết rằng không nên đặt vấn đề yêu đương và xây dựng gia đình. Sai lầm đó là khởi đầu để rồi sau này M. tiếp tục sai lầm nữa.
M. ơi! nếu anh đọc những dòng này anh sẽ nói sao? Sẽ mất bao nhiêu đêm để tranh luận cùng em cho ra lẽ.
06-07-1968
Những lá thư mộc mạc chân thành vẫn không sao an ủi và làm vơi nỗi nhớ thương của mình. Anh em bè bạn ở đâu cũng nhớ cũng thương mình vậy mà mình vẫn cảm thấy cô đơn. Mình chưa được dứng trong một tập thể tiên phong nhất. Trái tim mình thiếu ngọn lửa của Đảng và của tình yêu sưởi ấm! Mình đã đến với Đảng bằng cả con tim chân thành tha thiết, nhưng hình như sự đáp lại cũng không hề như vậy, và với M. anh cũng đã không xứng đáng. Cuộc đời có ba việc lớn: Lý tưởng, sự nghiệp và tình yêu. Chưa việc nào mình đạt được cả, vì vậy không buồn sao được.
Những ngày này nhớ nhà vô kể, gió rừng xào xạc, mình nghe như khóm mía sau nhà đang xao xác trở mình cọ lá vào nhau. Nắng hè chói chang mình tưởng như đang cùng bè bạn học tập và vui đùa trong những chiều hành lang đầy nắng ở bệnh viện Bạch Mại… bất cứ một hình ảnh, một âm thanh nào cũng đèu có thể gợi lại những ngày sống trên miền Bắc XHCN. Bây giờ ngoài ấy ra sao? Ba má làm việc có thoải mái không? Có gặp những gì vướng mắc trong công tác không? Ba má yêu thương ơi, đứa con gái mà ba má đã cưng từ thuở nhỏ ấy bây giờ đang thực sự bước vào cuộc đời, một cuộc đời thực tế hết sức với đầy đủ mọi mặt: yêu thương, căm giận, tin tưởng, đau buồn, một cuộc đời có đầy đủ máu, nước mắt, mồ hôi và cả thắng lợi giành được từ trong muôn nghì gian khổ ấy.
Ba má có tin rằng con sẽ vượt qua được không? Đứa con gái đa sầu đa cảm nhưng lại giàu niềm vui và nghị lực của ba má sẽ thắng. Đó là một lời hứa nghiêm túc đó ba má ạ!
08-07-1968
Mấy bức tranh và dòng chữ đơn sơ của Mùi gửi tặng làm mình cảm thấy bâng khuâng: “Lần này mình không vứt cho tập thể một bức thư không phải vì không thương yêu người bạn gái rất quí của mình…”. Vậy thì vì sao hở Mùi? Tâm tình những đứa tiểu tư sản bao giờ cũng phức tạp, có điều lạ mình vân muốn như vậy hơn là cái giản đơn rành mạnh chất phát của người nông dân.
Tính tiểu tư sản của mình còn ở đó đó, chứ còn không phải như họ nói mình tác phong tiểu tư sản đâu. Tiểu tư sản gì đâu trong tác phong khi mà mình hoà mình được khắp trong mọi tầng lớp nhân dân?
11-07-1968
Một đêm dài nói chuyện với Luân, một học sinh đang học bổ túc y tá, những buổi nói chuyện như thế này đã bồi đắp cho tình thương của mình thêm phong phú, đã xây dựng cho mình một ý thức về sự giác ngộ cách mạng và về nhân sinh quan của một người cộng sản. Hơn những bài lý thuyết, cuộc đời Luân là một bài học về những vấn đề ấy. Từ 10 tuổi đâu Luân đã biết cách mạng, em biết nỗi căm thù của một gia đình bị cô lập trước chính quyền của Mỹ Diệm. Em biết nỗi thương bà già, thương mẹ trẻ, em thơ đang chịu muôn ngàn đau khổ dưới chế độ của chúng. Và em đã đi, đêm đêm băng rào của ấp chiến lược liên lạc đưa tin tức cho cán bộ. Rồi mới 15 tuổi đầu em cấm súng tham gia du kích, từ ấy đến nay bàn tay của cậu bé 21 tuổi ấy đã bao lần bắn gục Mỹ và cũng đã bao lần đỡ trên tay em những đồng chí của mình đã ngục xuống trên mảnh đất quê em. Cả mùa khô năm qua Luân đã trụ bám cùng đội du kích Phổ Minh, ngày nằm công sự, đêm đi làm công tác. Mưa gió phong sương đã đọng trên khuôn mặt của tuổi 20. Luân hơi già trước tuổi và già hơi rất nhiều lần so với tuổi đời về tuổi làm cách mạng. Mình thương Luân, phục Luân, tuy Luân còn một số nhược điểm nhưng đó là một trong những người dân Việt nam anh hùng và ngàn lần anh hùng.
Đêm khuya, đài phát thanh đã hết nói từ lâu, hai chị em vẫn còn thao thức, mỗi người một ý nghĩ. Mình nghĩ đến ngày hoà bình, minh mong ước Luân cũng như muôn ngàn thanh niên Miền Nam 20 năm ròng đắng cay gian khỏ sẽ còn sống còn được hưởng những ngày hạnh phúc ấy! Còn Luân, em nghĩ gì hở em? Hãy nuôi mãi niềm tin, hy vọng của tuổi trẻ, chị không muốn thấy sự khổ đau đang về trong đôi mắt còn thoáng nét ngây thơ của em đâu.
14-07-1968
Được tin cha chết, Thuận ngã trên giường khóc nức nở, tiếng khóc cố kìm lại vẫn bật lên, tiếng khóc của một người con trai đầy nghị lực như Thuận làm mình thấy xót xa như ai xát muối vào ruột. Thương Thuận vô vàn mà chẳng biết nói gì với Thuận.
Thuận mồ côi mẹ từ nhỏ, người cha cặm cụi nuôi ba đứa con, người chị gái của Thuận mới bị pháo bắn chết cách đây hơn nửa tháng, bỏ lại 4 đứa con thơ dại. Đó phải chăng là nỗi buồn thỉnh thoảng hiện lên trong đôi mắt rất đẹp của người trai trẻ tuổi ấy. Thuận còn một em gái, đứa em từ lúc chưa đến tuổi trưởng thành cũng đã đi làm cách mạng. Ngay từ buổi đầu gặp gỡ mình đã cảm thấy mến thương Thuận, không phải vì Thuận có gương mặt của một arteur, khi anh còn là sinh viên, mà là vi tính nết chăm học chăm làm, biết đối xử có tình có lý với mọi người xung quanh của Thuận.
Bây giờ biết nói gì để an ủi Thuận được đây, cha Thuận chết ai sẽ nuôi hai anh em đi thoát ly công tác, nhà cửa ruộng vườn sẽ bỏ cho ai. Chính mình, mình cũng chẳng hiểu sẽ giải quyết ra sao để trọn vẹn đôi đường. Thuận đang ngồi trước mặt mình, đôi mi dài chớp chớp cố dấu nỗi nghẹn ngào nhưng giọng nói vẫn hơi đứt quãng: “Chị cho em về nhà giải quyết sắp xếp việc gia đinh mấy bữa rồi sẽ trở lên, nhà em bây giờ trâu bò ruộng đất chỉ còn em giải quyết chị thông cảm cho em!”. Không hiểu Thuận còn định nói gì nữa không mà câu nói dừng lại đó.
Vuốt nhẹ trên đôi tay đang nóng bừng vì sổt rét của Thuận mình cũng nghẹn lòng: “Em cứ về lo giải quyết cho xong công việc nhà, vấn đè học tập em đừng lo, chị và lớp sẽ tất cả cho em. Mong sao em vững vàng trong công tác và học tập”.
Đi nghe em, đi cho vững trên con đường máu lửa nhưng vô cùng vinh quang mà em đã chọn.
18-07-1968
Nhận được 10 lá thư miền Bắc một lúc. Mỗi người một vẻ nhưng tất cả đều toát lên niềm thương yêu tha thiết đối với mình và mỗi người mỗi nét vẽ thành một bức tranh sinh động về miền Bắc anh hùng. Miên Bắc thân yêu vẫn khoẻ mạnh vươn lên trong bom rơi lửa đạn. Chiến tranh không hề làm chậm bước đi của đất nwocs ta trên đường chiến thắng. Dĩ nhiên vân có những vết thương đau trên mình đất nước nhưng như một người trai đầy nghị lực mặc dù vết thương đau chàng trai vẫn đi, nụ cười trên môi và niềm tin trong đôi mắt. Mình đã gặp biết bao nhiêu người trai như vây trên đất miền Nam anh hùng này và hôm nay qua những lá thư miên Bắc hình ảnh chàng trai ấy lại hiện lên vĩ đại và sinh động vô cùng.
20-07-1968
Những ngày bận rộn công tác dồn dập, thương nặng, người ít, mọi người trong bệnh xá đều hết sức vất vả. Riêng mình trách nhiệm càng nặng nề hơn bao giờ hết, mỗi ngày làm việc từ sáng tinh mơ cho đến đêm khuya khôi lượng công việc quá lớn mà người không có nên một mình mình vừa phụ trách bệnh xá vừa lo điều trị, vừa giảng dạy. Vô cùng vất vả cũng còn nhiều khó khăn trong công việc nhưng hơn bao giờ hết mình cảm thấy rằng mình đã đem hết tài năng, sức lực của mình để cống hiến cho cách mạng. Đôi mắt người thương binh hôm nào đau nhức tưởng chừng như phải bỏ, hôm nay cũng đã sáng lại một phần, cánh tay anh bộ đội sưng phù đe doạ chảy máu bây giờ cũng đã lành lặn. Những cánh tay xương gãy rồi cũng liền lại… đó chính là sức lực của mình và những người y tá đêm ngày lăn lộn trong công tác bên giường bệnh.
Và rồi những học sinh mình cũng đã đem lại những điều quý giá trong lý luận về y học. Mình đến lớp không phải chỉ vì tinh thần trách nhiệm mà bằng cả tình thương của một người chị đối với những đứa em đã chịu biết bao nhiêu thiệt thòi đau khổ vì bọn bán nước nên không tìm đến với khoa học được. Thương biết mấy những Thuận, những Liên, những Luân, Xuân, Nghĩa mỗi người một hoàn cảnh nhưng đều rất giống nhau: rất ham học, rất cố gắng để đạt mức hiểu biết cao nhất, Thuận mới vừa khóc cha chết, hai chiếc tang còn đè nặng trên ngực nhưng nụ cười đã trở lại trên đôi môi nhợt nhạt. Thuận đã hát, đã cười đã sôi nổi thảo luận, nhìn Thuận mình biết bao mến thương và cảm phục..
Liên vừa lo học vừa lo làm việc trong bệnh xá, Liên lăn lộn trong mọi công việc từ sớm đến tối như một con chim nhanh nhẹn vui cười đi đầu trong mọi gian khổ. Đó cũng là một hình ảnh mà mình cần học tập.
Kể làm sao cho hết những người anh hùng vô danh mà mảnh đất miền Nam đau thương khói lửa này đã tạo nên họ. Cho nên được tham gia vào cuộc cách mạng miền Nam quả là một điều vinh dự lớn đối với mình.
25-07-1968
Một buổi ngồi bên giường bệnh của Lâm, Lâm bị một mảnh đạn cối cá nhân xuyên vào tủy sống, mảnh đạn ác nghiệt đã giết chết một nửa người Lâm. Từ ½ ngực trở xuống Lâm hoàn toàn bại liệt, lở loét và biết bao nhiêu đau đớn hành hạ Lâm.
Lâm năm nay 24 tuổi, là một cá bộ y tế xuất sắc của Phổ Văn, ban dân y huyện mới rút Lâm về bổ sung chưa được một tháng, trong lần đi công tác vừa qua địch càn đến, Lâm xuống công sự nhưng khi tay anh vừa mở nắp công sự thì bọn Mỹ đã đến sát sau lưng, một mảnh đạn nhỏ đã giết hại đời Lâm một cách đau đớn. Lâm chưa chết, nhưng chỉ còn nằm để chờ chết, đứt tuỷ sống trong điều kiện miền Bắc còn bó tay nữa là ở đây.
Lâm biết điều đó nên đau khổ vô cùng, chiều nay ngồi bên Lâm, Lâm đưa lá thư của Hạnh (người vợ trẻ của Lâm) cho mình coi rồi nói khẽ với mình:
“Chị ơi, các chị tận tình, gia đình tận tình nuôi em để làm gì, trước sau em cũng chết, em có sống cũng chỉ làm khổ các chị và gia đình mà thôi…”. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy ốm của Lâm.
Thương Lâm vô cùng mà chẳng biết nói sao nếu đặt mình vào hoàn cảnh của Lâm chắc mình cũng nói như vậy mà thôi. Nhưng không lẽ không động viên Lam. Ôi! Chiến tranh sao mà đáng căm thù đến vậy và đáng căm thù vô cùng là bọn quỷ hiếu chiến vì sao chúng lại thích đi tàn sát bắn giết những người dân hiền lành giản dị như chúng ta. Ví sao chúng đang tâm giết chết những thanh niên đang tha thiết yêu đời, đang sống và chiến đấu với bao nhiêu mơ ước như Lâm, như Lý, như Hường và nghìn vạn người khác nữa?
28-07-1968
Anh Khả bị bắt rồi!
Buồn biết bao nhiêu, anh Khả mới hôm nào đó nắm tay Thùy thân thiết, bàn tay của người anh đồng hương, đồng nghiệp ấm nòng thân tình, mới hôm nào đó hai anh em lúi cúi bên bàn mổ, nét chữ anh còn in trên bệnh án hôm nay… anh đang nằm ở đâu? Trong một chiếc cùm nặng chĩu hay trong phòng tra tấn của một nhà giam nào. Buổi sáng ấy (20/07) anh ra đi, chắc anh không bao giờ nghĩ rằng anh sẽ sa vào tay giặc nên anh chào mọi người với nụ cười đùa vui, anh nắm tay mình nói khẽ “anh đi nghe Thuỳ” rồi đi xa mấy bước anh nói to hơn: “Độ mươi bữa nữa anh về, nhiều lắm là 15 bữa”. Anh Khả mến thương ơi, đến bây giờ Th. càng thấy quý anh, thương anh hơn bao giờ hết. Tình thương mộc mạc rất đỗi chân tình ấy có từ những buổi Thuỳ còn quàng chiếc khăn đỏ trên vai, từ những ngày anh còn là chú Khả. Nhớ anh, Thuỳ nhớ cả một chuỗi ngày êm ấm, ở đó có một căn nhà xinh có đôi mắt đen tròn của bé Kim… Có bao giờ gặp anh nữa không hở anh? Ba lô anh còn đây, mỗi khi nhìn thấy nó Thùy thấy đau nhói trong lòng.
★
★
★
★
★
0