📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Chiều quê ngày áp tết

0 trả lời, 1.609 lượt xem — Trang 1 / 1
Những ngày áp tết, lòng tôi sao rất bồi hồi. Một năm cũ sắp qua, một năm mới sắp tới. Bâng khuâng lưu luyến, hồi hộp ngóng chờ. Tâm sự của mỗi năm một khác. Khi còn trẻ tuổi, ta chỉ mong có ngày mai. Với người đứng tuổi có cả hai đầu mong - nhớ.
Lòng tôi nhớ những ngày xưa, trong cái làng nhỏ bé nghèo nàn của tôi, khi tết sắp về cả làng rậm rịch. Những buổi sáng mai khi trời còn tối đất đã í ới gọi nhau đi vào rừng. Rừng vàng là nơi giúp cho người bao nhiêu nguồn lợi. Củi rừng được đốn đem về bán cân cho hàng thuyền, bán cho nhà hàng đậu, tích trữ để đun nấu trong dịp tết. Rồi lấy giang, lấy lá đem ra chợ bán lấy tiền tiêu tết. Những phiên chợ trong tháng chạp gọi là chợ tết. Chợ tết, người đi nườm nượp, hàng gánh kìn kìn rặt có của rừng trẩy xuống. Những gánh ống để đựng mắm tôm được làm từ cây nứa (bây giờ có còn ai hiểu thế nào là lấy ống nữa không?). Những gánh củi với những thanh củi chắc nịch hứa hẹn một lò than hồng quạt chả.
Cả năm làm lụng chắt chiu, tần tảo, dụm dành để đến tết được đàng hoàng, no đủ. Chẳng phong lưu cũng ba ngày Tết. Ngày tết nhà nào cũng phải bánh trưng thịt mỡ, dưa hành. Ôi, những cái tết xưa thiêng liêng là vậy. Con cháu lễ tết ông bà bằng một cặp bánh trưng, một đôi bánh tẻ. Ông bà, trước cúng tổ tiên, sau ăn nếm bánh, bánh nào dẻo ngon là đứa con cháu ấy có tính cẩn trọng lại khéo tay hay làm.
Cái tết hiện ra sừng sững báo hiệu một năm đã hết. Dù muốn thế nào thì qua tết vẫn phải là năm mới. Bao nhiêu việc trong năm phải gấp gáp làm cho xong cho kịp. Không thể lai rai, lừng chừng, năm hết tết đến rồi kia, phải nhanh chân, mạnh tay mà hoàn thành kế hoạch. Ông bà ta dạy cháu con như thế đó.
 Một cô gái đến tuổi lấy chồng mà chưa có chàng nào dòm ngó, cái tết đến lại thêm một tuổi. Lòng cô phải bâng khuâng. Tính cô phải thay đổi. Chăm chỉ hơn, ngoan hiền hơn, mong một ngày có nhân duyên được một đức lang quân danh giá.
Một chàng trai đến tuổi trưởng thành mà tết đến vẫn chưa tìm được đám nào vừa ý là bố mẹ lại nhắc nhở rằng con phải lưu tâm. Tháng ngày nào có đợi ai. Đời người thấp thoáng như bóng câu qua cửa sổ.
Mỗi năm tết đến, lòng tôi lại rất bồi hồi. Tôi đã làm được gì trong năm qua nhỉ. Trở trăn, suy tính, bùi ngùi luyến tiếc thời gian. Và lòng tôi buồn một cái buồn dịu ngọt. Nỗi buồn của nàng Chiêu Quân sắp qua cửa ải. “Quá quan này khúc Chiêu Quân”, câu Kiều vẳng vẳng bên tai khiến tôi cảm thương người cung nữ phải ra đi. Bao nhiêu công lao trau dồi nhan sắc để một ngày kia lên đường, để một ngày kia bùi ngùi nhìn ngắm quê hương qua làn nước mắt. Hỡi bậc quân vương, ngài bị bao lần cách trở từ nhà trên xuống nhà dưới để Chiêu Quân chỉ được gặp một lần khi lạy tạ giã từ theo xe về xứ khác.
Qua cái tết là hết một năm. Một năm mới là một dự định mới. Thời giờ có đợi ai đâu. Hãy làm đi cho kịp những gì ta có thể làm.
Năm tháng qua đi, những nề nếp xưa cũng dần thay đổi theo sự đổi thay của lề lối làm ăn thời mở cửa. Con cháu đi làm ăn xa, mải lo ngược xuôi buôn bán. Bây giờ không thể lo tết cả tháng trời như xưa, vả lại cũng không cần. Hai mươi tám tết mới thật ở nhà mọi thứ đều có thể mua miễn sao có được đồng tiền.
Những buổi chiều quê trong ngày áp tết, trời hừng lên một thứ ánh sáng non tơ như kêu gọi lòng tôi hướng về phía trước. Lòng tôi bùi ngùi năm cũ sắp qua, sắp phải chia tay cái cũ. Phía xa kia là một chân trời mới đang lên tiếng gọi mời.
Đức Trí
Đăng nhập để trả lời
0