📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Khoa Học Huyền Bí

Bài nói chuyện của các nhà ngoại cảm

35 trả lời, 11.514 lượt xem — Trang 2 / 2
(tiếp theo)

Các nỗ lực của các nhà ngoại cảm rất là cần thiết. Nếu có một sự phối hợp giữa các nhà ngoại cảm và các nhà tâm linh Phật giáo thì chúng tôi tin chắc rằng là sau khi phát hiện ra một hài cốt nào đó, với cuộc đối thoại trực tiếp giữa nhà ngoại cảm với các nhà… các hương linh, cho biết rằng là họ chưa được siêu sinh thoát hóa, thì lúc bấy giờ cái phần còn lại, cái phần gia trì phổ độ của các nhà sư, các sư cô, các vị phật tử, thì chúng ta sẽ giúp toàn phần hồn của các hương linh nhẹ nhàng thư thái ra đi trong sự an lành và hạnh phúc.
 
Chân thành cám ơn nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng đã giúp cho chúng ta có thêm kiến thức về thế giới của cõi âm. Nhờ kiến thức đó chúng ta thấy rất rõ các nỗ lực của các nghi thức cầu siêu và trai đàn chẩn tế của các ngôi chùa Phật Giáo Bắc tông từ hàng ngàn năm qua là có giá trị trị liệu và diệu hóa rất lớn.
 
Kính chúc tất cả các hương hồn, khi nghe được sự trình bày của nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng, hãy hướng về ba ngôi báu tại chùa Hoằng Pháp, trung tâm tâm linh của tình đồng tông, nơi mà niềm tin gia trì hộ độ của Đức Phật A di đà, của Bồ tát Địa tạng, của tất cả các vị Bồ tát, sẽ có thể hỗ trợ cho các hương linh được siêu sanh và thoát hóa.

(còn nữa)

Đăng nhập để trả lời
0
(tiếp theo)

(MC)
Nam mô A di đà Phật, các đại chúng minh,
Nam mô bổn sư Thích ca mâu ni,
 
Vừa qua toàn thể đại chúng đã nghe được lời nhận xét cũng như trình bày về quan điểm của thầy Nhật Từ đối với trường hợp ngoại cảm của nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng. Thì qua đó quý vị cũng đã thấy được ít nhiều về đời sống, sinh hoạt, cũng như những cái tâm lý diễn biến của những người đã mất khi họ vẫn còn bám víu vào những cảm xúc, những cái bị nỗi khổ niềm đau, nói chung là bị những cái buồn vui, những cái tiếc nuối chi phối khiến cho họ không thể đi vào cái cảnh giới tái sanh được. Và nhờ thông qua cái lời trình bày giải thích hết sức sâu sắc của thầy Nhật Từ. Và một lần nữa chúng ta cũng thấy rằng nhờ có những nhà ngoại cảm thì mới một phần nhỏ đã vén lên cái bức màn mà từ trước đến giờ tất cả chúng ta ai cũng đang muốn tìm hiểu, đang muốn nhìn nhận tường tận về những người đã mất của mình trong cái thời gian vừa qua.
 
Một lần nữa chúng con xin thành kính tri ân sự đóng góp nhiệt thành của thầy Nhật Từ, đã mang đến cho toàn thể đại chúng có những cái nhận định, cũng như thấy rõ cái quan điểm của thầy về đối với Phật giáo về vấn đề ngoại cảm này. Chúng con mong chân thành kính tri ân thầy.
 
Và để kết thúc chương trình hôm nay thì một lần nữa chúng con xin kính thỉnh thầy Thích Chân Tín sẽ có đôi lời nhận xét cũng như sẽ cho lời để kết thúc chương trình hôm nay.
 
Xin thành kính cung thỉnh thầy.

(còn nữa)

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-30 09:43:03khachxa>
(tiếp theo)

(MC)
Nam mô bổn sư đức Thích ca mâu ni Phật, chúng con xin thành kính tri ân lời nhận xét sau cùng của thầy Thích Chân Tín. Và kính thưa quý vị, cô Bích Hằng, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng cũng đã hết sức cởi mở khi phần cuối chương trình, nhà ngoại cảm cũng sẽ gửi đến quý vị địa chỉ để quý vị liên lạc. Xin mời nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng.
 
Và trước khi nhà ngoại cảm gửi địa chỉ đến cho quý vị thì chúng tôi xin đính chính lại, do sự nhầm lẫn nãy nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng nói là phát hiện ra cái khả năng ngoại cảm của mình năm 1989, nhưng mà thức chất là sớm hơn 1 năm, tức là năm 1988 cô đã phát hiện ra được khả năng ngoại cảm của mình và cô chính thức công khai làm việc ngoại cảm này vào năm 1990 khi bước sang tuổi 18. Đó là phần đính chính vừa rồi.
 
Xin mời nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng.
 
(Phan Thị Bích Hằng)
 
A di đà Phật, con kính bạch chư tôn giáo phẩm thượng tọa, giảng sư chủ trì chùa Hoằng Pháp, Thích Chân Tín,
Kính bạch chư thượng tọa, tăng ni,
Thưa toàn thể quý nam nữ Phật tử tham dự trong giờ nói chuyện ngoại cảm của con hôm nay,
 
Với nhân duyên Phật pháp đại tràng thanh tịnh, thì con xin kính chúc thượng tọa chụ trì, cùng toàn thể quý chư tăng, quý chư vị, là cây bồ đề bóng mát cho chúng sinh nương tựa. Cầu nguyện cho thế giới tâm linh muôn loại được vãng sinh.
 
Kính chúc quý nam nữ Phật tử tại chùa Hoằng Pháp như con của một nhà, của đức Phật để tỏa sáng cho quý Phật và ngoài nước phụng Phật yêu nước là trọng trách và trách nhiệm của toàn dân.
 
Và nhân đây cũng xin gửi tới các quý vị cái địa chỉ. Đây là địa chỉ hai văn phòng làm việc ở ngoài Hà Nội.
 
Văn phòng thứ nhất là của Liên hiệp khoa học UIA. Ở nơi đó là do chú Tổng giám đốc Vũ Thế Khanh, là người đứng ra làm công tác nghiên cứu về tâm linh trong mười mấy năm qua. Thì văn phòng đó nằm ở số 1, Đông Tác, Kim Liên, Hà Nội.
 
Văn phòng thứ 2 là văn phòng tại số 211 nhà B19 khu Tập thể Kim Liên, Đống Đa, Hà Nội. Đấy là văn phòng của con, tức là Phan Thị Bích Hằng. Và nếu như các quý vị mà có yêu cầu tìm người thân mất tích thì xin gửi về, xin gửi yêu cầu về địa chỉ của 2 văn phòng đó.
 
Cái địa chỉ số 1, Đông Tác, Kim Liên, Hà Nội cũng  thuộc quận Đống Đa, Hà Nội.
 
Còn một lý do nữa mà con không nêu ra là cái số điện thoại. Vì trên thực tế thì cũng mong quý vị hết sức thông cảm và đại xá. Bởi vì cái thời gian làm việc của con hiện nay là vẫn phải làm công việc ở trường, công việc của cơ quan, vẫn phải làm cái trách nhiệm của một người con, người mẹ, người vợ trong gia đình. Cho nên chính vì thế, nhiều khi cái sự liên lạc về điện thoại của các quý vị từ khắp nơi trên đất nước quá nhiều, và gọi đến cho nên không thể xử lý hết được. Và chính vì thế cho nên xin được bí mật về số điện thoại. Bởi vì con đã có hẳn một cái nhóm, tức là một số các em ở bên công nghệ thông tin, và một số các chị vợ, và em và con của các liệt sĩ thường xuyên trực ở hai cái văn phòng này để làm cái nhiệm vụ là đón nhận yêu cầu của bách gia trăm họ gửi đến. Và họ xử lý trước khi chuyển đến cho các nhà ngoại cảm. Chính vì vậy nên là xin các quý vị hoan hỉ vui lòng cho về cái việc là không cung cấp số điện thoại.
 
A di đà Phật.
 
(MC)
 
A di đà Phật,
Vừa rồi là phần gửi đến quý vị cái thông tin để chúng ta có thể liên lạc khi mà quý vị nào có yêu cầu tìm mộ. Và chúng ta cũng biết được là ngoài những công việc làm ở cơ quan thì nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng vẫn là… vẫn mong muốn hết sức có được một cuộc sống bình thường như bao người dân khác. Vì thế khi quý vị nào có yêu cầu liên hệ thì xin chúng ta liên hệ trực tiếp về các cơ quan đại diện, chứ không liên hệ nơi cá nhân của nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng. Và nếu như có thể thì chúng ta... sau khi chương trình này kết thúc, quý vị hãy trở về văn phòng để chúng tôi sẽ chép lại cái địa chỉ này dán ở ngoài bảng thông báo để quý vị đến xem. Chúng ta không nên đến trực tiếp nơi nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng để yêu cầu những cái vấn đề như là địa chỉ hoặc số điện thoại liên lạc. Chúng tôi cũng xin quý vị hết sức là hữu tri.
 
Nam mô bổn sư Thích ca mâu ni Phật, kính bạch chư tôn đức, kính thưa toàn thể quý Phật tử,
 
Vừa rồi phần trình bày của nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng cũng như lời nhận xét của thầy Thích Nhật Từ, và thầy Thích Chân Tín đã khép lại chương trình ‘Ánh sáng Phật pháp kỳ 5 năm 2007’.
 
Thay lời Ban tổ chức, chúng con thành kính tri ân chư tôn thượng tọa, đại đức, tăng ni đã hoan hỉ quang lâm về chứng minh cho chương trình ngày hôm nay của chúng con được diễn ra tốt đẹp.
 
Chúng con cầu nguyện hồng ân tâm bảo gia hộ phù hộ cho quý ngài luôn được phát thể, sinh an, tuệ đăng tường chiếu, chúng sanh dị độ mọi Phật sự luôn được viên thành.
 
Và thay mặt những người thực hiện chương trình xin chân thành cám ơn sự hiện diện của nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng đã đến tham dự chương trình. Kính chúc cho cô và quý vị trong đoàn có mặt hôm nay được nhiều sức khỏe để tiếp tục cống hiến năng lực đặc biệt của mình vào việc tìm hài cốt liệt sĩ, đồng bào đã hy sinh, góp phần cùng xã hội xoa dịu những nối mất mát của thân nhân, phần nào thể hiện tinh thần đền ơn đáp nghĩa đối với những người có công với đất nước.
 
Một lần nữa xin được chân thành cám ơn sự đóng góp nhiệt thành của cô. Nam mô a di đà Phật.
 
Chúng tôi cũng xin kính chúc cho toàn thể quý Phật tử về dự tu niệm Phật ngày hôm nay có được một ngày niệm Phật an lạc và an chú trong câu danh hiệu của Đức từ phụ a di đà. Nam mô a di đà Phật.
 
Chúng con thành kính cung thỉnh chư tôn đức cùng toàn thể đại chúng khởi thân chắp tay hồi hướng.

(xin hết)
Đăng nhập để trả lời
0
Phan Thị Bích Hằng tại chùa Hoằng Pháp, TP. HCM (25/03/07)  
(MC):
 
Nam mô bổn sư thích tăng ni Phật, kính bạch chi tôn đức, kính thưa toàn thể quý Phật tử,
 
Trước khi bước vào chương trình, thay lời ban tổ chức, chúng tôi xin trình bày sơ nét về nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng.
 
Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng sinh năm 1971, nguyên quán tại tình Ninh Bình. Hiện tại cô là một trong số rất ít những người thành công trong lĩnh vực ngoại cảm. Với khả năng đặc biệt này, trong nhiều năm qua, cô đã cùng các tổ chức, cá nhân, cũng như thân nhân của những người mất, đi tìm hài cốt các liệt sĩ, cũng như đồng bào đã mất trên khắp cả nước. Với việc làm này, ý nghĩa này xin toàn thể đại chúng cho một tràng pháo tay thật nồng nhiệt để cám thán khích lệ tinh thần cao đẹp của nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng.
 
Và câu hỏi đầu tiên chúng tôi xin phép được hỏi nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng: Chúng tôi được biết hiện nay, cô là một trong số rất ít những người có khả năng tìm mộ bằng ngoại cảm mà đặc biệt là hình thức đối thoại trực tiếp với những vong hồn đã mất. Vậy xin cô vui lòng cho biết, cô đã phát hiện ra bản thân mình có khả năng ngoại cảm này trong trường hợp nào và trong khoảng thời gian nào? Xin kính mời nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng.
 
(Phan Thị Bích Hằng):
 
Nam mô a di đà Phật,
 
Kính thưa các chư thiên, các chư vị, các Phật tử,
 
Hôm nay tôi rất là vui mừng và rất là vinh dự được có mặt trong cái buổi thuyết pháp thường niên của chùa Hoằng Pháp tại TP. HCM.
 
Lời đầu tiên tôi xin gửi tới tất cả các chư vị, các chư tôn, các chư tăng ni Phật tử, lời chúc sức khỏe đầu năm mới, và một lời cầu nguyện cho tất cả các linh hồn người thân của tất cả các chư vị được siêu sinh tịnh độ.
 
Xin kính thưa toàn thể các chư vị,
 
Tôi sinh ra ở một (cái) vùng quê thuộc đồng bằng Bắc bộ. Đấy là một vùng quê nghèo. Vừa rồi thì các chư vị cũng đã được nghe sơ lược cái khả năng của tôi có từ năm 1989, là năm đầu tiên tôi chuẩn bị bước vào ngưỡng cửa trường đại học. Và cái khả năng này đã… cũng đã là một trong những cái tác động làm cho tôi lỡ bước một năm vào đại học. Thì một cái tai nạn hy hữu đã xảy ra. Thì trong số chúng ta ngồi đây thì cũng không ít những người đã được nghe qua cái đĩa mà tôi đã tự bạch về quá trình làm việc cũng như cuộc đời của mình một cách chưa được chi tiết lắm nhưng đấy cũng là những nét khái quát cơ bản.
 
Tôi phát hiện ra khả năng của bản thân mình là bắt đầu từ ngày, chính thức là ngày 16/10/1989. Ngày đó là ngày giỗ của bà nội tôi. Và trước đó gần một năm thì tôi gặp phải một cái tai nạn. Và trong khi thập tử nhất sinh, thậm chí đã phải chết lâm sàng và tỉnh lại, thì trạng thái trong cơ thể có rất nhiều những cái sự biến đổi không bình thường. Và rồi cái, những cái hình ảnh, âm thanh khác lạ, siêu thực cứ chập chờn ở xung quanh. Và đã có lúc tôi tưởng như mình bị thần kinh, bị hoang tưởng. Và tôi đã kiểm chứng rất là nhiều. Những người thân trong gia đình cũng vậy. Mọi người rất là hoang mang và nghĩ rằng sau cái di chứng của bệnh dại cắn thì cái hệ thần kinh của tôi đã bị thay đổi và tôi không phải là người bình thường. Và trong quá trình đó thì tôi vẫn nghĩ rằng những cái điều mà mình nhìn thấy, mình cảm nhận thấy đó là do cái triệu chứng lâm sàng của những người bị bệnh hoang tưởng chứ không phải là dấu hiệu của một khả năng đặc biêt. Và chính vì thế nên là tôi đã phải đi khá nhiều bệnh viện và khá nhiều những cái cơ sở y học, kể cả về đông y, về tây y. Và thậm chí cả những cái mà gọi nôm na thì tôi thường gọi đùa là ‘âm y’. Nghĩa là phải đi xem rồi đi tìm hiểu khắp các nơi. Những nơi nào có thầy hay, có cô giỏi mà nghe thấy thông tin như vậy là gia đình tôi tìm đến để hỏi rõ cái căn nguyên mà cái tình trạng hiện nay tôi mắc phải là vì đâu. Vì đi tất cả các bệnh viện thì đều trả lời không phải bệnh tâm thần. Và sau tất cả những kiểm tra rất là khắt khe và các cuộc thử nghiệm thì hoàn toàn là trí não hoàn toàn bình thường. Như vậy căn nguyên nào mà cứ phát ngôn bừa bãi, bảo ai cũng chết. Rồi cứ nói việc này việc khác, nhìn thấy cái này cái kia. Vậy thì căn nguyên là do đâu, chắc chắn phải do là phần âm. Thế và rồi một loạt các mồ mả trong gia đình được chỉnh đốn, để nhằm mục đích là để cải thiện cái tình trạng thần kinh và tinh thần của tôi lúc ấy. Thế nhưng rất may trong công cuộc… đang đang rất là… mọi việc đang được đưa vào giám sát một cách hết sức là chặt chẽ thì đúng thời điểm là ngày giỗ của bà nội đến.
 
Thế thì trong tâm nguyện của tôi, lúc nào tôi cũng rất là mong được nhìn thấy bà. Và luôn luôn ước nguyện là cái chết của bà nội và bà ngoại cùng đến trong một năm. Và tôi rất là gắn bó với bà, tôi nghĩ rằng đấy như là một giấc mơ. Và tôi chỉ mong rằng lúc nào tỉnh giấc mơ trở lại thì cái việc hai bà đã chết đấy chỉ là giấc mơ thôi và tôi lại thấy hai bà sống bình thường. Nên hôm ngày giỗ thì vẫn một cái suy nghĩ đấy, là suy nghĩ thường trực trong tôi kể từ ngày bà mất năm 1980. Sau đấy, đến hôm ngày giỗ tôi đến thắp hương cũng như những ngày khác trong năm và những ngày giỗ bình thường và tôi lên thắp hương. Và sau lúc khoảng 10 phút tập trung nhìn lên bàn thờ và khấn bà những cái điều rất bình thường “bà phù hộ cho cháu mạnh khỏe” và cái điều quan trọng nhất là “bà phù hộ cho cháu để cho cháu trở lại bình thường. Cháu thì nghĩ là cháu bình thường, nhưng mà mọi người bảo cháu không bình thường. Thế cho cháu được trở lại bình thường để cháu lại được đi học”. Thì trong lúc như vậy thì tôi nhìn thấy hình ảnh của bà nội. Và lúc đầu tôi tưởng mình hoa mắt, mấy lần tôi cứ dụi mắt. Nhưng không phải bà tôi ở trong cái ảnh là mặc áo dài rồi đeo chuỗi tràng hạt, trông rất là sang trọng. Nhưng mà trên thực tế bà nội tôi là một người phụ nữ đặc trưng của đồng bằng Bắc bộ, tức là có một hàm răng hạt na trông rất là phúc hậu, và bà bình dị. Đời bà chưa một lần biết xỏ vào cái áo dài, bà chỉ mặc một cái áo trắng nom cũng bình thường. Và đến khi bà mất ấy, cái tiêu chuẩn phiếu vải cuối cùng của mẹ cũng chỉ đủ để may cho bà một bộ quần áo để khâm liệm vào năm 80, những cái năm cũng là khó khăn chung của đất nước. Thì bà hiện về với cái áo mầu nâu như vậy thì tôi bảo rằng ‘rõ ràng không phải là cái ảnh ở trên… cái ảnh nó tạo ảo ảnh, mà cái hình ảnh tôi đang nhìn thấy là thực’. Và tiếp theo thì thấy bà bế hai người cháu ở hai bên. Tôi nghĩ rằng bà bế hai đứa trẻ, tự nhiên tôi gọi là “Bà ơi”. Tôi quay lại “Ông, cháu thấy bà rồi”, thì cả nhà kinh hoàng, nghĩ rằng lại chuẩn bị… chắc là tôi nhớ bà quá, tôi căng thẳng và chuẩn bị cơn bệnh dại lại tái phát. Và cả nhà trong tâm trạng hoảng hốt. Có người đang ăn cơm bỏ hết bát đũa đứng dậy để xem tôi nói gì. Thì tôi nhìn mọi người bảo “mọi người đừng mất bình tĩnh như vậy, cháu nhìn thấy bà. Bà bế một đứa trẻ tám tháng tuổi (tầm vậy thôi) và dắt một đứa trẻ 3 tuổi bụ bẫm và xinh lắm”. Thì lúc đó ông nội tôi đứng… đầu tiên là mặt ông tái đi rồi sau đó ông sững sờ, ông đến ông cầm tay tôi lay lay tôi bảo: “Cháu tỉnh không đấy?”, “Cháu hoàn toàn tỉnh táo”. Thế ông nội nói là “Đấy là hai người con của ông. Một người chết lúc 3 tuổi, chết vào năm 45 và  một người chết lúc được 8 tháng tuổi. Như vậy cháu có nghĩa là cháu nhìn thấy bà thật” và ông tôi quay lại ông tôi nói với bố tôi rằng “Anh không nghi ngờ gì nữa, đây rõ ràng là trời cho nó ăn lộc, chứ không phải nó bị thần kinh đâu”. Và khi đó tôi cảm thấy một cái tâm trạng, tôi rất là vui mừng, nhưng tôi lại nghĩ rằng, bởi vì thật ra tôi và gia đình tôi rất là ưa lý sự, rất là hay biện luận, nhất là bố tôi. Bố tôi đặt vấn đề rằng bà nội tôi là người rất thân của tôi nên có thể là cái ấn tượng về bà và cái tình cảm đối với bà đã tạo nên cái dư ảnh đó và tôi đã nhìn thấy. Bởi vì bố tôi cũng là một người rất giỏi về vật lý. Bố tôi bảo “Chính vì những cái điều đó cho nên tôi có một cái hình dung trong óc tôi như vậy thế thì…” Sau khi cái lập luận đấy được đưa ra thì có vẻ là có khả năng rất là thuyết phục. Nhưng mà bản thân tôi thì không nghĩ như vậy. Tôi bảo rõ ràng đấy là hình ảnh tôi nhìn thấy, và một hình ảnh rất là sống động. Tôi còn nhìn thấy sự biểu cảm trên khuôn mặt của bà nội, khi tôi nói rằng “Bà hãy giúp cháu để chứng minh cho mọi người rằng cháu là người bình thường và cháu trở lại bình thường như ngày xưa”, thì bà nhìn tôi, tức là cái nhìn thoáng có vẻ xót xa nhưng mà đầy âu yếm và trìu mến, và cái ánh mắt ấy như là an ủi và tôi có nhìn thấy miệng bà nói. Nhưng lúc ấy tôi không nghe thấy tiếng, không nghe thấy nói một cái gì cả, chỉ biết là miệng bà có lắp bắp và hình dung là bà đang an ủi mình điều gì đó. Thế và đến khi mà ông đứng lên, thì tôi nhìn thấy bà nhoẻn miệng cười, khi ông xác nhận rằng đấy là hai đứa con, thì chắc là bà nghe thấy và bà nhoẻn miệng cười. Thì rõ ràng là cái đấy không thể là cái ảo ảnh mà tôi tự hình dung ra được. Thì rõ ràng cái tôi nhìn thấy trước mắt. Thế sau đó thì tôi nghĩ rằng khó mà thuyết phục được bố mình, thì tôi mới nghĩ cách tôi bảo là ‘ở trên bàn thờ mình còn nhìn thấy, vậy thì thử ra mộ xem sao. Chắc chắn là ra mộ thì sẽ nhìn thấy rõ ràng hơn’. Nhưng mà thật ra là đúng là cái việc ra mộ tôi chọn hơi sai lầm và tôi đã bị ngất xỉu ngay tại chỗ khi những hình ảnh đầu tiên đập vào mắt. Đáng lý ra, ra một cái nơi mà chỉ có một mình bà nội nằm thôi, ở chỗ đó rất là ít mộ, thì tôi sẽ giữ được bình tĩnh hơn. Nhưng mà tôi đi thẳng lên cái nghĩa địa của làng, cách nhà khoảng hơn một cây số. Và khi bước chân lên nghĩa địa thì ở nơi đó là một bên là chôn những mộ đã cải táng và một bên là chôn những mộ mới. Thế thì khi tôi bước vào con đường giữa của hai khu ấy, thì bắt đầu là những hình ảnh, một bên thì toàn nhìn thấy những bộ xương thôi, còn một bên thì nhìn thấy nào vải trắng, vải đen nó cứ bùng nhùng ra. Và nhìn thấy rất nhiều người, họ nằm, họ ngồi, họ đứng. Thế và lúc ấy thì tôi, sau khi tôi nhìn thấy như thế thì tôi hét lên và tôi ngất xỉu ngay ở tại trên cái con đường đi ra nghĩa địa và sau đó thì tôi về phải vào khoảng một tháng sau không dám ra… không dám mon men ra nghĩa địa nữa, không dám nhìn, không dám ngó nghiêng gì cả.

(còn nữa)

Đăng nhập để trả lời
0
(tiếp theo)



Khi tôi bình tĩnh trở lại và trấn át được tinh thần của mình, trấn an tinh thần của mình ấy, thì tôi lại nghĩ tôi sẽ quay trở ra, tức là quay ra cái mộ của bà nội và của chú, chính là cái người con ba tuổi mà ông… người con mà ông bảo mất lúc ba tuổi. Thì hỏi ông mộ của chú ở đâu, thì mộ của chú lúc bấy giờ là một cái nấm đất lè tè chui vào trong một cái bờ tre, thì rất là khó phát hiện. Ngày xưa là chết còn nhỏ thì nhiều khi các cụ quan niệm là để cho mau siêu thoát và đầu thai đi kiếp khác, cho nên các cụ không quan tâm lắm đến chuyện thờ cúng và mồ mả. Thì tôi đi ra mộ bà nội, thì lúc đấy là tôi khá bình thản, đi ra cách mộ khoảng 6-7m đã nhìn thấy bà rồi. Tôi thắp hương bàn thờ “Bà ơi, cháu đi ra thăm nhà của bà đây. Thế mà nếu mà cháu thực sự nhìn thấy bà là thật thì bà hôm nay bà lại cho cháu nhìn thấy ở trên mộ”. Thế là cách nhà 6-7m thì tôi đã thấy bà tôi bước ra và rất là tươi cười đón tôi. Hôm đó thì chỉ có một mình chứ không phải là với hai người con kia nữa. Thì bà nói rằng “Hôm nay cháu đến thăm nhà bà”. Thì tôi cứ nhìn cái miệng bà cười cười xong bà chỉ, tôi hình dung ra cái câu nói ấy là như vậy. Thì tôi lại trả lời lại rất là vô thức “Vâng, cháu đến thăm nhà bà đây. Thế bác với chú đâu rồi”. Tôi thấy bà cười và lắc đầu, thế rồi chỉ hai tay ra hai nơi. Tôi hiểu rằng có thể bà đang nói với tôi rằng bác ở chỗ này, chú ở chỗ kia vì ông bác thì mất mộ rồi. Thế thì lúc đó thì tôi cứ đứng ở trên mộ bà “Cháu nhìn thấy bà nói nhưng cháu không nghe thấy. Ước gì cháu được nghe nhỉ”. Tôi cứ nói và tôi cứ ước như thế thôi và hai bà cháu chỉ gật gù và giao lưu với nhau bằng ánh mắt thôi. Thế sau đó thì tôi về. Tôi về, tôi chạy nhẩy chân sáo từ mộ bà về và “Ông ơi ông, cháu nhìn thấy thật đấy”. Và mọi người thì rất ngạc nhiên: tại sao nó lại cứ chạy từ ngoài đường về nó bảo là “thế thì không phải cháu bị điên, thế thì không phải cháu bị điên”. Thế là hàng xóm quay ra nhìn, khi hàng xóm họ hỏi là tại sao cháu lại nói như vậy tôi cũng lý giải, tôi bảo “Cháu nhìn thấy bà nội, cháu nhìn thấy bà nội ở ngoài mộ”. Thế thì khi ông tôi nghe thấy tiếng xôn xao, thì ông tôi bảo rằng “Cháu nhìn thấy bà nội, vậy bây giờ ông dẫn cháu ra chỗ mộ của chú xem cháu có nhìn thấy chú không”. Bởi vì chú là người tôi chưa hề biết mặt, tôi chưa hề biết mặt một lần nào vì chú mất lúc 3 tuổi, lúc đó bố tôi cũng còn rất nhỏ, bố tôi mới có 6 tuổi thôi thì chú đã mất. Cho nên là ông bảo cháu ra… cháu ra mộ chú xem cháu có nhìn thấy không. Thế khi tôi ra mộ chú thì tôi đã miêu tả tường tận cho ông là “cháu nhìn thấy một cái nồi tròn tròn, ở trong đấy có một cái bộ xương với một cái đầu bé tí”. “Thế xong… thế sau cháu nhìn thấy gì?” Thì sau khoảnh khắc đầu tiên như vậy thì một lát sau “cháu nhìn thấy một cậu bé chừng ba tuổi, mặt trái xoan, mắt to và sáng mà da trắng lắm”. Thế là ông tôi xác nhận, ông tôi bảo cái người con thứ hai của ông khi sinh ra thì tướng mạo khác thường, da trắng môi đỏ mũi cao và mặt thì trái xoan, đẹp lắm. Và các cụ thường nói là sinh ra như vậy thì xinh đẹp quá, thì khó nuôi. Cho nên đến năm chú 3 tuổi, tức là vào năm 45, chú không phải là chết đói, tức là đến tháng 5 năm 45 thì chú tự nhiên bị một cơn ho. Có lẽ là như bây giờ gọi là viêm phổi cấp tính, thế lúc đó chỉ bảo là một cơn ho và chú ấy ra đi rất là nhẹ nhàng. Và lúc ra đi thì ông bảo là bế trên tay vẫn còn đầy đặn nguyên, bụ bẫm, đầy đặn, trắng trẻo. Và ông phải để một nửa ngày sau ông vẫn chưa dám làm gì cả vì ông nghĩ rằng con ông ngủ. Nhưng đến buổi chiều thì bắt đầu thấy tái dần, tái dần và bắt đầu người tím ngắt đi, thì ông biết là… là chú đã chết thật. Thế ông mới đem chú đi chôn cất. Và khi tôi tả lại thì ông khóc. Và những giọt nước mắt cứ lên trên gò má nhăn nheo và ông quay lại ông bảo là “Ơn Trời, ơn Phật, ơn tiên tổ, cháu tôi hoàn toàn bình thường và đây là chắc là Trời Phật giao nhiệm vụ cho cháu và cháu phải làm một cái gì đó”. Và thế là ngay khi đó thì tôi lại vẫn tiếp tục, tức là vẫn tiếp tục đi để kiểm chứng cái khả năng của mình. Bởi vì thực ra thì tôi vẫn là một người tương đối là cứng đầu, cứng cổ vì được đào tạo dưới mái trường XHCN, là con của một nhà cộng sản. Bố tôi là một người cực kỳ bôn-sê-vích và cụ đã từng ở chiến trường chôn cất bao nhiêu đồng đội của mình, nhưng mà cụ vẫn quan niệm là theo như triết học rồi là theo như quan niệm chung cái thời của thời đại bấy giờ là chết là hết không còn gì cả. Và tất cả những cái gì mà thuộc về những người đã chết được đưa ra đều được coi là mê tín dị đoan, là nhảm nhí. Rồi tất cả những cái việc ví dụ nhìn thấy người chết, hay là gọi hồn là bố tôi đều quy vào đồng bóng và bố tôi không tin. Và đến bây giờ cái… cái việc quan trọng nhất đối với tôi là làm sao thuyết phục được bố mình để bố mình tin rằng cái khả năng ấy là có thật.
 
Thế khi hai ông cháu đi kiểm chứng thì bố đi công tác không có nhà. Thế khi về thì bố lại bảo rằng đấy là cái trò con trẻ. Biết đâu trong lúc nào vô tình ông kể lại nó nghe thấy. Đấy thế là bố tôi vẫn chưa tin và sau đó thì tôi chỉ còn một cách là tôi kéo bố đi “Bố đi với con, bố chịu khó nghe con một lần đi”. Đấy, thế nhưng mà bố tôi rất là ngại, bố tôi bảo rằng “Nếu bây giờ con đi với cháu là vô hình dung, con làm, tức là coi như là… như là nối giáo cho giặc ấy, tức là tiếp tay cho nó để nó vẫn tiếp tục cái đà hoang tưởng. Hôm nay nó tưởng nó thế này, mai nó tưởng nó thế kia. Thì không biết rồi sẽ như thế nào”. Thời gian cứ thế cứ trôi đi và tôi vẫn cứ bị sống trong cái cảnh tức là cứ nơm nớp nơm nớp lo sợ không biết mình nó là cái loại gì. Sau đó thì tôi mạnh dạn tôi chạy sang hàng xóm, tôi hỏi han một số các ông bà già có kinh nghiệm: là các bác, các cụ hay đi xem bói thì họ như thế nào? Thế xong người ta mới kể lại như thế như thế, thì tôi bảo gần giống mình. Thế sau đó thì tôi với cả anh trai của tôi trong một… mấy lần rất là tình cờ chúng tôi đi, thì đi ra ngoài ruộng thì tôi mới nhìn thấy ở dưới những luống lạc, luống đỗ, luống khoai mà thấy những người người ta nằm ở đấy. Bảo người ta nằm ở đấy thế thì chắc ở dưới có mộ. Thế tôi mới gọi anh trai tôi ra “Anh ra đây thử, thử xem”. Thế là hai anh em tôi đã đào đã cuốc, và anh em tôi đã cuốc khá nhiều những ngôi mộ như vậy lên. Cứ nhìn thấy có người nằm là cuốc. Và cuốc lên, đào lên thì là thấy ở dưới có tiểu hoặc có quan tài. Thế xong như vậy thì anh em tôi đắp lại. Nhưng mà cái việc đó bố không biết, mẹ không biết, ông nội cũng không biết. Hai đứa trẻ âm thầm đi làm với nhau. Anh tôi sinh năm 69 hơn tôi hai tuổi.
 
Thế đến có một buổi đi làm như vậy thì nó xẩy ra một cái việc là không… không trong dự định. Có nghĩa là khi hai anh em tôi cuốc lên ở ngay cái đám ruộng mà cái tiêu chuẩn giáo viên được chia để tăng gia thêm của mẹ tôi, thì tôi mới thấy có một người đàn bà nằm ở dưới. Bảo “Anh ơi, bây giờ anh em mình cuốc cái bà này lên”. Thế sau khi cuốc lên thì thấy ở dưới có một cái tiểu. Nhưng mà khi cách… cách tiểu khoảng chừng 20 phân thì cảm nhận nóng như mình sờ lên một cái chõ xôi. Tức là khi anh tôi đang đạp chân xuống anh tôi phải nhẩy phắt lên bờ “Nóng quá em ơi! Hay là có rắn”. Bảo “Thế anh cứ thử xem!”. Cuốc, càng cuốc xuống dưới thì càng nóng. Nóng cho đến lúc chạm mặt tiểu thì nó nóng, rất là nóng, nóng mà cái hơi nóng nó lan tỏa ra xung quanh. Nhưng chỉ ở mặt đất thôi, chứ còn lên không khí thì không nóng. Chỉ nóng ở đất khi mình sờ cái đất thì là thấy nóng. Thế sau đó anh em tôi rất là liều, lật những viên gạch đấy lên. Khi lật viên gạch đấy lên thì ở trong tiểu có một cái bộ xương nguyên vẹn mà mầu đen như hắc ín, đen đúng như nhựa đường luôn. Thế là tôi rất là liều lĩnh, tôi bạo lắm, tôi mới thò tay tôi cầm tôi nhấc. Thế thì khi nhấc lên một cái thì nhấc toàn bộ, tức là nhấc như là nhấc một bức tượng lên chứ không phải là từng cái xương rời ra. Thế xong rồi bảo “Anh ơi, sao lại thế này?” Thế là hai anh em thả xuống. Sợ quá và… và lấp lại. Thế trong cái lúc thò tay nhấc thì tôi thò tay thì cầm không may cái ngón tay cái nó lại vào cái hàm răng của cái bộ hài cốt.  Thế lúc lôi tay ra nó cứ mắc, cứ mắc. Thế xong tôi bảo này chứ “Anh ơi, bà đó cắn em”. Thế… thế là tôi hoảng hốt. Lần đầu tiên tôi hoảng hốt tôi vất uỵch cái bộ xương xuống cái tiểu, không kịp đậy kín gạch lại. Thế là hai anh em lấp lại và tôi về, lần đầu tiên tôi biết sợ. Tức là sau cái việc sợ lần trước là sợ vì nhìn thấy nhiều người quá. Nhưng mà cái lần thứ hai là cái lần mắc vào cái răng ấy mà không hiểu vô tình hay cố ý nữa: thế cứ mắc vào, mắc mãi không kéo được tay ra. Thế là hai anh em lấp xong chạy về cứ toát mồ hôi ra. Thế xong sau đó anh tôi về và anh tôi nằm sốt li bì. Không hiểu vì sợ hãi quá hay vì lý do gì đấy sốt 15 ngày liền: chỉ uống nước thôi, không ăn uống được gì. Uống được một chút nước trái cây và cứ sốt. Nhưng mà uống thuốc thì càng sốt cao hơn và chỉ có thể đắp bằng khăn ướt thôi thì đỡ. Tức là uống tất cả các loại lá cây nhưng vẫn không đỡ. Đến ngày thứ năm thì gia đình đưa đi khám, thì tất cả những cái chẩn đoán của bác sĩ nào là lúc thì nghi là viêm gan, lúc thì bảo là viêm thận hay viêm một cái cơ quan gì như ngũ tạng trong cơ thể. Nhưng mà tất cả mọi xét nghiệm cho thấy đều không… không thấy vấn đề gì cả. Thậm chí xét nghiệm máu cho thấy bạch cầu vẫn bình thường, chứng tỏ là không bị viêm nhiễm. Thế thì bị làm sao đây?

(còn nữa)
Đăng nhập để trả lời
0
(tiếp theo)



Thế thì ông về ông mới kiểm soát. Ông mới nói là “Các cháu có chót nghịch ngợm đền chùa gì không?” Tức là bây giờ tất cả những cái về y học thì đã bó tay rồi, thế thì lại quay lại về vấn đề tâm linh. Quanh đi quẩn lại thì vẫn là ‘Có bệnh thì vái tứ phương’. Thì hỏi là “Bây giờ cháu kể cho ông nghe xem cháu đã làm gì, ở chỗ nào? Chứ không thì cháu không nói thì anh cháu chết.” Thế tôi sợ quá tôi kiểm soát lại thì tôi bảo “Cháu có làm hai việc. Thứ nhất là có cái miếu Bà cô, tức là miếu Công chúa, ở làng tôi có thờ công chúa Huyền Chân mà, cháu thấy cái đôi hài đẹp, thế là cháu nhặt cháu thả xuống sông làm thuyền.” Đấy là việc thứ nhất, thì đã ra cúng miếu Công chúa nhưng không khỏi. “Việc thứ hai là anh em cháu có đào vào một ngôi mộ”. Thế xong tôi mới kể lại cho ông nghe. Thế xong ông mới bảo “Thôi cháu đào phải mộ kết rồi. Vậy mộ ở chỗ nào, dẫn ông ra”. Thế lúc đấy tôi sợ lắm, tôi chỉ sợ ra lại bị cắn lần nữa. Tôi mới nói với ông rằng “Cháu không ra”. Thế ông bảo là “Không ra thì anh sẽ chết mất, cháu phải dẫn ông ra”. Thế tôi mới dẫn ông ra tôi chỉ “Đây này, ở chỗ này này”. Mà tôi vẫn còn run. Thế là khi mà tôi ra tôi nhìn thấy bà, bà cụ ấy, bà ấy đứng lên, mặt bà ấy thì rất là giận dữ. Thế thì tôi sợ quá, tôi cứ nép sau lưng ông, tôi bảo “Đấy, đấy. chỗ đấy”. Thế xong là tôi quay đầu tôi chạy về mất. Thế là ông tôi mới nói là “Về tôi sẽ chuẩn bị lễ. Ra đây lễ tạ ngôi mộ”. Thì thực ra là vì lúc đấy là bố tôi vẫn kịch liệt phản đối. Nhưng vì giữa cái sống và cái chết của con trai cho nên bố tôi chiều lòng, bố tôi phải chuẩn bị tất cả mọi thứ để cùng với ông ra mộ và quỳ lậy ở cái ngôi mộ đó bảo là “hai cháu chót dại thì xin cụ tha thứ”. Và tôi cũng không hiểu vì đấy là cái sự tác động tâm lý hay là một cái gì đó. Thì khi mọi người ra mộ lễ xong quay trở về thì khoảng tầm 6h chiều thì anh trai tôi ngồi dậy và hỏi là “Đi cúng về có xôi không? Cho con xin một miếng”. Cả nhà mừng quá, sau 17 ngày thì đến ngày thứ 17 thì đòi ăn. Thế sau đấy là ăn, ăn hết một nửa cái đĩa xôi mà vừa mới đi cúng ngoài mộ về, một nửa cái đĩa xôi gấc. Thế sau đó thì anh ấy ngồi dậy, mắt anh nhìn mọi người. Tức là khó tả lắm. Cũng như là hàm chứa cái lời cảm ơn ấy. Sau hôm đấy là tôi có chi tiết là sau khi lễ tạ xong thì đã đi gần về đến nhà rồi, thì bố tôi nghĩ sao bố tôi lại quay lại và trời thì đã tối rồi, nhá nhem tối nhưng một mình bố cứ lấy xẻng bố đắp, bố đắp cái mộ đấy lên rất là to. Thực ra lúc đấy đang trồng một ít rau, một ít đỗ, phá đi rất là tiếc, nhưng mà bố tôi vẫn đào, phá hết cả lạc đỗ xung quanh để đắp lên cái mộ rất là lớn cho bà cụ ấy và thắp một bó hương lên xong rồi về. Thế khi thắp hương xong đi cách mộ khoảng 15m thì thấy bó hương bùng lên cháy. Thế là bố cũng cảm thấy như là yên tâm. Thì là về nhà thấy con trai đang ngồi xơi xôi nhoen nhoẻn ở trên giường.
 
Thế là bắt đầu từ đấy là cái… cái quan niệm trong bố tôi bắt đầu là thay đổi và cái lập trường của ông bắt đầu bị lung lay. Và ông bảo nếu như không có cái việc hôm nay thì sẽ không có cái chuyện là con trai mình bị như thế. Thế và rồi bắt đầu là bố tôi bị thuyết phục dần dần bởi những cái gì tôi nhìn thấy và tôi nói ra. Và cho đến một cái ngày mà cái khả năng đấy được công nhận một cách hoàn toàn chính là cái ngày tôi tìm thấy mộ của ông… ông tổ.
 
Thế là ra đình tôi thì vốn là rất trân trọng về cái chuyện mồ mả, tiên tổ. Và ông nội tôi là một người theo Nho giáo, cho nên cụ là một trong những người điển hình là về cái nguyên tắc và đạo đức sống của những người đồ nho ngày xưa. Và đến cứ… năm nào đến ngày giỗ, ngày tết là việc đầu tiên là đi thắp hương ngoài mộ này, xong sau đó về lau dọn bàn thờ. Và nhà dù nghèo hay là giầu, dù nhiều tiền hay ít tiền, không quan trọng. Mà đối với ông, ngày giỗ là ông cứ dùng từ là, gọi là ‘thanh bông, hoa quả, chén nước, nén nhang’. Tức là ông rất đầy đủ và chu đáo và thành kính thắp hương cho những người đã khuất. Và tôi có một ấn tượng là thực ra tôi rất sợ nhìn thấy người khác khóc. Nhưng mà từ bé đến lớn tôi rất hay nhìn thấy ông nội khóc, và khóc rất nhiều lần. Và tôi chỉ hỏi thăm và hồi tôi 9, 10 tuổi tôi vẫn hình dung được cái cảnh cả nhà tôi: thuốn này, xẻng này, cuốc này, năm nào cũng đi đào, cũng đi bới, cũng đi tìm. Thế và ông nội tôi mỗi lần đi tìm về thì cái thất vọng lại tăng lên, nghĩa là bị mất mộ của cụ. Mà ngôi mộ ấy chính ông tôi là người chôn cất và là người chuyển.
 
Thế cái năm đó là lại đến ngày giỗ cụ. Ông tôi lại khóc. Thế thì lúc đấy trong tôi mới lại hình thành một cái ý tưởng là: cháu sẽ đi tìm mộ cụ. Thế, ngày giỗ thì mọi người chuẩn bị ăn cơm, thì tôi bảo là “Cho cháu đi ra tìm mộ”. Và tôi đã chạy, chạy ra cái khu vực mà ngày xưa gia đình vẫn đào bới tìm kiếm. Thì tôi nhìn thấy cụ tôi đứng ngay ở trên giữa con đường đi. Bảo “Không lẽ cụ nằm trên đường đi?” Khi nhìn thấy cụ thì tôi bảo là “Bây giờ đào”. Nhưng hai anh em không đủ sức bởi vì không thuyết phục được dòng họ ra. Bởi vì mọi người vẫn chưa tin lắm. Thế là hai anh em hì hục đào và có sự hỗ trợ của một số người là bảo vệ ở… ở địa phương. Và khi đào thấy mộ cụ thì lúc ấy là cả họ hàng, cả dân làng bị chinh phục hoàn toàn. Tức là không ai nghĩ rằng trên một con đường đi hàng ngày người ta vẫn đi chợ, người ta vẫn đi trên con đường ấy, cả hai làng đi qua đi lại cùng một con đường mà ở giữa con đường ấy, mà có thể đào lên mà có một ngôi mộ nằm ở bên dưới. Vì sau thời cải cách ruộng đất họ nắn lại đường. Thế khi đào xong ngôi mộ thì ông cụ ra. Ông tôi chạy ra với đầy đủ những cái tấm gỗ để ở bên trên, và có khảm những cái chữ, ví dụ như là, một mặt là ‘Ẩm thủy khôi nguyên’, một mặt là ‘Vinh quy bái tổ’. Đấy là ông tôi đã đặt lên trên mộ cho cụ. Thế khi tìm thấy như vậy thì không còn gì thắc mắc nữa, và đấy là một bằng chứng hùng hồn để chứng minh rằng cái khả năng này là hoàn toàn là có thật. Và tôi hoàn toàn bình thường. Thế, thì cái quá trình phát hiện được cái khả năng của tôi là như vậy.

(còn nữa)

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»