Phan Thị Bích Hằng tại chùa Hoằng Pháp, TP. HCM (25/03/07)
(MC):
Nam mô bổn sư thích tăng ni Phật, kính bạch chi tôn đức, kính thưa toàn thể quý Phật tử,
Trước khi bước vào chương trình, thay lời ban tổ chức, chúng tôi xin trình bày sơ nét về nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng.
Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng sinh năm 1971, nguyên quán tại tình Ninh Bình. Hiện tại cô là một trong số rất ít những người thành công trong lĩnh vực ngoại cảm. Với khả năng đặc biệt này, trong nhiều năm qua, cô đã cùng các tổ chức, cá nhân, cũng như thân nhân của những người mất, đi tìm hài cốt các liệt sĩ, cũng như đồng bào đã mất trên khắp cả nước. Với việc làm này, ý nghĩa này xin toàn thể đại chúng cho một tràng pháo tay thật nồng nhiệt để cám thán khích lệ tinh thần cao đẹp của nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng.
Và câu hỏi đầu tiên chúng tôi xin phép được hỏi nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng: Chúng tôi được biết hiện nay, cô là một trong số rất ít những người có khả năng tìm mộ bằng ngoại cảm mà đặc biệt là hình thức đối thoại trực tiếp với những vong hồn đã mất. Vậy xin cô vui lòng cho biết, cô đã phát hiện ra bản thân mình có khả năng ngoại cảm này trong trường hợp nào và trong khoảng thời gian nào? Xin kính mời nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng.
(Phan Thị Bích Hằng):
Nam mô a di đà Phật,
Kính thưa các chư thiên, các chư vị, các Phật tử,
Hôm nay tôi rất là vui mừng và rất là vinh dự được có mặt trong cái buổi thuyết pháp thường niên của chùa Hoằng Pháp tại TP. HCM.
Lời đầu tiên tôi xin gửi tới tất cả các chư vị, các chư tôn, các chư tăng ni Phật tử, lời chúc sức khỏe đầu năm mới, và một lời cầu nguyện cho tất cả các linh hồn người thân của tất cả các chư vị được siêu sinh tịnh độ.
Xin kính thưa toàn thể các chư vị,
Tôi sinh ra ở một (cái) vùng quê thuộc đồng bằng Bắc bộ. Đấy là một vùng quê nghèo. Vừa rồi thì các chư vị cũng đã được nghe sơ lược cái khả năng của tôi có từ năm 1989, là năm đầu tiên tôi chuẩn bị bước vào ngưỡng cửa trường đại học. Và cái khả năng này đã… cũng đã là một trong những cái tác động làm cho tôi lỡ bước một năm vào đại học. Thì một cái tai nạn hy hữu đã xảy ra. Thì trong số chúng ta ngồi đây thì cũng không ít những người đã được nghe qua cái đĩa mà tôi đã tự bạch về quá trình làm việc cũng như cuộc đời của mình một cách chưa được chi tiết lắm nhưng đấy cũng là những nét khái quát cơ bản.
Tôi phát hiện ra khả năng của bản thân mình là bắt đầu từ ngày, chính thức là ngày 16/10/1989. Ngày đó là ngày giỗ của bà nội tôi. Và trước đó gần một năm thì tôi gặp phải một cái tai nạn. Và trong khi thập tử nhất sinh, thậm chí đã phải chết lâm sàng và tỉnh lại, thì trạng thái trong cơ thể có rất nhiều những cái sự biến đổi không bình thường. Và rồi cái, những cái hình ảnh, âm thanh khác lạ, siêu thực cứ chập chờn ở xung quanh. Và đã có lúc tôi tưởng như mình bị thần kinh, bị hoang tưởng. Và tôi đã kiểm chứng rất là nhiều. Những người thân trong gia đình cũng vậy. Mọi người rất là hoang mang và nghĩ rằng sau cái di chứng của bệnh dại cắn thì cái hệ thần kinh của tôi đã bị thay đổi và tôi không phải là người bình thường. Và trong quá trình đó thì tôi vẫn nghĩ rằng những cái điều mà mình nhìn thấy, mình cảm nhận thấy đó là do cái triệu chứng lâm sàng của những người bị bệnh hoang tưởng chứ không phải là dấu hiệu của một khả năng đặc biêt. Và chính vì thế nên là tôi đã phải đi khá nhiều bệnh viện và khá nhiều những cái cơ sở y học, kể cả về đông y, về tây y. Và thậm chí cả những cái mà gọi nôm na thì tôi thường gọi đùa là ‘âm y’. Nghĩa là phải đi xem rồi đi tìm hiểu khắp các nơi. Những nơi nào có thầy hay, có cô giỏi mà nghe thấy thông tin như vậy là gia đình tôi tìm đến để hỏi rõ cái căn nguyên mà cái tình trạng hiện nay tôi mắc phải là vì đâu. Vì đi tất cả các bệnh viện thì đều trả lời không phải bệnh tâm thần. Và sau tất cả những kiểm tra rất là khắt khe và các cuộc thử nghiệm thì hoàn toàn là trí não hoàn toàn bình thường. Như vậy căn nguyên nào mà cứ phát ngôn bừa bãi, bảo ai cũng chết. Rồi cứ nói việc này việc khác, nhìn thấy cái này cái kia. Vậy thì căn nguyên là do đâu, chắc chắn phải do là phần âm. Thế và rồi một loạt các mồ mả trong gia đình được chỉnh đốn, để nhằm mục đích là để cải thiện cái tình trạng thần kinh và tinh thần của tôi lúc ấy. Thế nhưng rất may trong công cuộc… đang đang rất là… mọi việc đang được đưa vào giám sát một cách hết sức là chặt chẽ thì đúng thời điểm là ngày giỗ của bà nội đến.
Thế thì trong tâm nguyện của tôi, lúc nào tôi cũng rất là mong được nhìn thấy bà. Và luôn luôn ước nguyện là cái chết của bà nội và bà ngoại cùng đến trong một năm. Và tôi rất là gắn bó với bà, tôi nghĩ rằng đấy như là một giấc mơ. Và tôi chỉ mong rằng lúc nào tỉnh giấc mơ trở lại thì cái việc hai bà đã chết đấy chỉ là giấc mơ thôi và tôi lại thấy hai bà sống bình thường. Nên hôm ngày giỗ thì vẫn một cái suy nghĩ đấy, là suy nghĩ thường trực trong tôi kể từ ngày bà mất năm 1980. Sau đấy, đến hôm ngày giỗ tôi đến thắp hương cũng như những ngày khác trong năm và những ngày giỗ bình thường và tôi lên thắp hương. Và sau lúc khoảng 10 phút tập trung nhìn lên bàn thờ và khấn bà những cái điều rất bình thường “bà phù hộ cho cháu mạnh khỏe” và cái điều quan trọng nhất là “bà phù hộ cho cháu để cho cháu trở lại bình thường. Cháu thì nghĩ là cháu bình thường, nhưng mà mọi người bảo cháu không bình thường. Thế cho cháu được trở lại bình thường để cháu lại được đi học”. Thì trong lúc như vậy thì tôi nhìn thấy hình ảnh của bà nội. Và lúc đầu tôi tưởng mình hoa mắt, mấy lần tôi cứ dụi mắt. Nhưng không phải bà tôi ở trong cái ảnh là mặc áo dài rồi đeo chuỗi tràng hạt, trông rất là sang trọng. Nhưng mà trên thực tế bà nội tôi là một người phụ nữ đặc trưng của đồng bằng Bắc bộ, tức là có một hàm răng hạt na trông rất là phúc hậu, và bà bình dị. Đời bà chưa một lần biết xỏ vào cái áo dài, bà chỉ mặc một cái áo trắng nom cũng bình thường. Và đến khi bà mất ấy, cái tiêu chuẩn phiếu vải cuối cùng của mẹ cũng chỉ đủ để may cho bà một bộ quần áo để khâm liệm vào năm 80, những cái năm cũng là khó khăn chung của đất nước. Thì bà hiện về với cái áo mầu nâu như vậy thì tôi bảo rằng ‘rõ ràng không phải là cái ảnh ở trên… cái ảnh nó tạo ảo ảnh, mà cái hình ảnh tôi đang nhìn thấy là thực’. Và tiếp theo thì thấy bà bế hai người cháu ở hai bên. Tôi nghĩ rằng bà bế hai đứa trẻ, tự nhiên tôi gọi là “Bà ơi”. Tôi quay lại “Ông, cháu thấy bà rồi”, thì cả nhà kinh hoàng, nghĩ rằng lại chuẩn bị… chắc là tôi nhớ bà quá, tôi căng thẳng và chuẩn bị cơn bệnh dại lại tái phát. Và cả nhà trong tâm trạng hoảng hốt. Có người đang ăn cơm bỏ hết bát đũa đứng dậy để xem tôi nói gì. Thì tôi nhìn mọi người bảo “mọi người đừng mất bình tĩnh như vậy, cháu nhìn thấy bà. Bà bế một đứa trẻ tám tháng tuổi (tầm vậy thôi) và dắt một đứa trẻ 3 tuổi bụ bẫm và xinh lắm”. Thì lúc đó ông nội tôi đứng… đầu tiên là mặt ông tái đi rồi sau đó ông sững sờ, ông đến ông cầm tay tôi lay lay tôi bảo: “Cháu tỉnh không đấy?”, “Cháu hoàn toàn tỉnh táo”. Thế ông nội nói là “Đấy là hai người con của ông. Một người chết lúc 3 tuổi, chết vào năm 45 và một người chết lúc được 8 tháng tuổi. Như vậy cháu có nghĩa là cháu nhìn thấy bà thật” và ông tôi quay lại ông tôi nói với bố tôi rằng “Anh không nghi ngờ gì nữa, đây rõ ràng là trời cho nó ăn lộc, chứ không phải nó bị thần kinh đâu”. Và khi đó tôi cảm thấy một cái tâm trạng, tôi rất là vui mừng, nhưng tôi lại nghĩ rằng, bởi vì thật ra tôi và gia đình tôi rất là ưa lý sự, rất là hay biện luận, nhất là bố tôi. Bố tôi đặt vấn đề rằng bà nội tôi là người rất thân của tôi nên có thể là cái ấn tượng về bà và cái tình cảm đối với bà đã tạo nên cái dư ảnh đó và tôi đã nhìn thấy. Bởi vì bố tôi cũng là một người rất giỏi về vật lý. Bố tôi bảo “Chính vì những cái điều đó cho nên tôi có một cái hình dung trong óc tôi như vậy thế thì…” Sau khi cái lập luận đấy được đưa ra thì có vẻ là có khả năng rất là thuyết phục. Nhưng mà bản thân tôi thì không nghĩ như vậy. Tôi bảo rõ ràng đấy là hình ảnh tôi nhìn thấy, và một hình ảnh rất là sống động. Tôi còn nhìn thấy sự biểu cảm trên khuôn mặt của bà nội, khi tôi nói rằng “Bà hãy giúp cháu để chứng minh cho mọi người rằng cháu là người bình thường và cháu trở lại bình thường như ngày xưa”, thì bà nhìn tôi, tức là cái nhìn thoáng có vẻ xót xa nhưng mà đầy âu yếm và trìu mến, và cái ánh mắt ấy như là an ủi và tôi có nhìn thấy miệng bà nói. Nhưng lúc ấy tôi không nghe thấy tiếng, không nghe thấy nói một cái gì cả, chỉ biết là miệng bà có lắp bắp và hình dung là bà đang an ủi mình điều gì đó. Thế và đến khi mà ông đứng lên, thì tôi nhìn thấy bà nhoẻn miệng cười, khi ông xác nhận rằng đấy là hai đứa con, thì chắc là bà nghe thấy và bà nhoẻn miệng cười. Thì rõ ràng là cái đấy không thể là cái ảo ảnh mà tôi tự hình dung ra được. Thì rõ ràng cái tôi nhìn thấy trước mắt. Thế sau đó thì tôi nghĩ rằng khó mà thuyết phục được bố mình, thì tôi mới nghĩ cách tôi bảo là ‘ở trên bàn thờ mình còn nhìn thấy, vậy thì thử ra mộ xem sao. Chắc chắn là ra mộ thì sẽ nhìn thấy rõ ràng hơn’. Nhưng mà thật ra là đúng là cái việc ra mộ tôi chọn hơi sai lầm và tôi đã bị ngất xỉu ngay tại chỗ khi những hình ảnh đầu tiên đập vào mắt. Đáng lý ra, ra một cái nơi mà chỉ có một mình bà nội nằm thôi, ở chỗ đó rất là ít mộ, thì tôi sẽ giữ được bình tĩnh hơn. Nhưng mà tôi đi thẳng lên cái nghĩa địa của làng, cách nhà khoảng hơn một cây số. Và khi bước chân lên nghĩa địa thì ở nơi đó là một bên là chôn những mộ đã cải táng và một bên là chôn những mộ mới. Thế thì khi tôi bước vào con đường giữa của hai khu ấy, thì bắt đầu là những hình ảnh, một bên thì toàn nhìn thấy những bộ xương thôi, còn một bên thì nhìn thấy nào vải trắng, vải đen nó cứ bùng nhùng ra. Và nhìn thấy rất nhiều người, họ nằm, họ ngồi, họ đứng. Thế và lúc ấy thì tôi, sau khi tôi nhìn thấy như thế thì tôi hét lên và tôi ngất xỉu ngay ở tại trên cái con đường đi ra nghĩa địa và sau đó thì tôi về phải vào khoảng một tháng sau không dám ra… không dám mon men ra nghĩa địa nữa, không dám nhìn, không dám ngó nghiêng gì cả.
(còn nữa)
★
★
★
★
★
0