Thảm sát ở đại học Mỹ diễn ra như thế nào?

Cảnh sát đứng bên ngoài tòa nhà. Ảnh: Daily Mail.
Sinh viên phải đứng dàn hàng dọc các bức tường trong lớp học và bị bắn theo kiểu xử tử. Kẻ sát nhân khóa trái cửa để ngăn nạn nhân thoát ra ngoài. Những thi thể đẫm máu xếp chồng lên nhau.
Theo thông tin ban đầu, tay súng đã cãi vã với bạn gái, vì y cho rằng cô đang hẹn hò với người khác. Một nhân viên trong trường được gọi tới để can. Nhưng thủ phạm rút súng và bắn chết cả bạn gái lẫn người này. Hai giờ sau, y đi khắp tòa nhà phía bên kia khu trường Virginia Tech ở Blacksburg, và bắt đầu bắn giết bừa bãi.
Sinh viên Matt Maroney cho biết: “Y có một lượng đạn nhiều kinh khủng trên người. Y mặc chiếc áo nhét đầy đạn và cứ thế bắn vào các lớp học”. Một nhân chứng khác thì nói về kẻ giết người: “Y mỉm cười nhưng trong mắt y không có chút cảm xúc”.
Trong khi còn ít nhất 15 người bị thương và số người chết có khả năng còn tăng, cảnh sát và giới chức trong trường học phải đối mặt với câu hỏi vì sao họ không làm được gì trong quãng thời gian hai giờ đồng hồ sống còn đó, để ngăn ngừa vụ thảm sát kinh hoàng nhất trong lịch sử Mỹ.
Trong hai giờ đó một số sinh viên tiếp tục học mà không biết có kẻ giết người đang ở ngay gần họ, mà trường chỉ gửi đi một email thông báo họ đang điều tra một vụ nổ súng.
Kẻ sát nhân có ngoại hình Á châu, đội mũ màu nâu hạt dẻ, mặc áo da và một chiếc áo đen nhà binh chuyên để mang súng. Những băng đạn đeo ngang ngực, trong khi y bình thản đi từ lớp học này sang lớp học khác, nạp liên tục hai khẩu súng 9 mm để bắn các sinh viên.
Y khóa trái một số lớp học để ngăn các nạn nhân chạy trốn. Một số sinh viên quá khiếp hãi đã nhảy qua cửa sổ, trong khi những người khác dùng bàn chặn cửa không cho hắn vào.
Sinh viên David Jenkins kể lại: “Tôi biết một bạn ở trong phòng khi kẻ giết người bước vào và mọi người đều bị bắn. Để sống sót, bạn ấy nằm trên sàn nhà và giả chết”.
Sinh viên Derek O’Dell, bị bắn trúng tay, kể về nỗi kinh hoàng khi mặt đối mặt với kẻ giết người.

Một người bị cảnh sát đè ra đất và còng tay. Ảnh: Daily Mail.“Y bước vào lớp chúng tôi và bắt đầu bắn. Y bắn hết một ổ đạn, và tôi có lẽ là một trong số 10 – 15 người bị bắn trúng. Y chẳng nói gì hết, cứ thế bắn rồi bỏ đi. Nhiều bạn học của tôi bị bắn, cả thày giáo của tôi nữa. Những người không bị thương nặng, giống như tôi, cố gắng giữ cửa vì y tìm cách vào lại trong lớp chúng tôi. Y bắn qua cửa. Rồi cảnh sát vào lớp và sơ tán tất cả mọi người. Chúng tôi ra chỗ xe cứu thương đang chờ”.
[/align]Người đứng đầu trường Virginia Tech Charles Steger cho biết: “Trường đã gặp phải một thảm kịch khủng khiếp”. Ông giải thích lúc đầu ban giám hiệu tưởng rằng vụ bắn súng đầu tiên tại ký túc xá là chuyện tranh chấp riêng tư và thủ phạm đã rời khỏi khuôn viên nhà trường. "Chúng tôi chỉ có thể đưa ra quyết định dựa trên những thông tin đã có vào thời điểm đó, chứ không có hàng giờ để cân nhắc".
Vụ bắn súng đầu tiên nổ ra vào lúc 7h15 phút sáng tại tòa nhà ký túc xá West Ambler Johnston, dành cho 895 sinh viên. An ninh tại đây thắt chặt và sinh viên vào phải trình thẻ. Sau khi xảy ra vụ việc, các sinh viên được lệnh phải ở nguyên trong phòng và tránh xa các cửa sổ trong khi cảnh sát đang kiểm tra. Khi một số sinh viên tìm cách chạy khỏi đây, họ bị cảnh sát đè ra đất và còng tay, lo ngại tên sát nhân sẽ thừa cơ trốn thoát. Tuy nhiên, các sinh viên sau đó được phép rời tòa nhà để kịp giờ học 8h sáng.
Trong khi cảnh sát còn đang điều tra bên ký túc xá thì họ đã nghe tin ở tòa nhà Norris Hall đang có kẻ nổ súng. Tên sát nhân bắn súng bừa bãi. Một số người y buông tha không vì lý do gì. Còn có những người y bắn từ khoảng cách 3 mét trở lại. Sau đó y chĩa súng vào mình mặc dù vẫn còn đạn.
Sinh viên Jason Piatt nhận xét: “Tôi rất phẫn nộ là có người chết trong một vụ nổ súng vào lúc 7h sáng mà bức email đầu tiên không nhắc gì đến chuyện hủy buổi học. Họ chỉ nói rằng đang điều tra một vụ bắn súng. Trong khi họ gửi đi bức email đó, những người này bị giết".

Sơ đồ hai vụ nổ súng. Đồ họa: Daily Mail.Nhiều sinh viên bị thương do nhảy từ trên cao xuống để thoát thân. Josh Wargo là một trong số này: “Tôi đang ở trong lớp. Đột nhiên, chúng tôi nghe thấy những tiếng nổ to, rồi tiếng hét qua những bước tường. Tất cả mọi người đều hoảng sợ và nhảy qua cửa sổ. Trong vòng 2 phút chúng tôi nghe thấy 40 – 50 phát súng. Cái cửa sổ tôi nhảy qua ở tầng hai hay tầng ba gì đó. Khi tiếp đất, mắt tôi hoa lên, tôi đã đứng bên ngoài tòa nhà. Một số bạn của tôi bị bắn. Người ta nói rằng giáo sư dạy chúng tôi bị bắn vào giữa mặt”.
[/align]Tiffany Otey, ở tầng trên, cho biết khi nghe thấy tiếng súng, cô và khoảng 20 bạn khác vào một văn phòng của một giáo viên và khóa cửa: “Những tiếng súng vang lên ở tầng dưới, nơi có khoảng nửa số bạn học cùng lớp tôi ở đó. Chúng tôi cứ ngồi trên này vì sợ kẻ giết người sẽ đi lên. Khoảng 10 phút sau, cảnh sát đến. Họ bảo chúng tôi giơ tay lên đầu nếu không họ sẽ bắn. Chúng tôi khiếp hãi và chạy ra khỏi tòa nhà”.
Vụ thảm sát sẽ làm khơi mào lại những tranh cãi về việc kiểm soát vũ khí ở Mỹ, nơi hiến pháp quy định người dân có quyền mang súng.[/align] [/align] [/align]
Những dấu hỏi sau vụ thảm sát
Cảnh sát và các quan chức trường đại học VT đang đối mặt với sức ép phải giải thích vì sao tên sát nhân lại có thể chạy trốn sau khi đã giết hai người, để có thể tiếp tục bắn chết 30 người nữa.
Trong trường đại học cũng như trên cả nước Mỹ, người ta đặt câu hỏi xung quanh vụ thảm sát đẫm máu nhất lịch sử này. Câu hỏi thì nhiều nhưng câu trả lời thì ít.
Liệu có phải kẻ giết hai sinh viên ở ký túc và kẻ khóa trái cửa các lớp học để giết 30 người ở khu giảng đường là một? Cảnh sát đã có thông tin nhận dạng ban đầu của hung thủ, nhưng chưa công bố.
Kẻ sát nhân này đã tự hủy diệt mình trong một phòng học của khu giảng đường, sau khi nã đạn vào các sinh viên và nhân viên nhà trường. Vụ thảm sát này rõ ràng đã được trù tính trước.
Cảnh sát cho hay y đã dùng dây xích để khóa các cánh cửa, ngăn không cho nạn nhân chạy trốn. 15 người bị thương vì bị bắn và vì nhảy qua cửa sổ mong thoát thân.
Mặc dù cảnh sát lúc đầu nói rằng chỉ có một tay súng, nhưng họ không khẳng định là hai vụ xả đạn có liên quan đến nhau, và rằng có một "người đàn ông" nhúng tay vào vụ bắn hai sinh viên một nam một nữ ở ký túc xá. Người đàn ông đó chưa bị bắt.
Được hỏi liệu có phải cảnh sát đã đuổi bắt và thẩm vấn nhấm người hay không, cảnh sát trưởng khu đại học Wendell Flinchum từ chối trả lời. "Tôi không nói là có một tay súng đang nhởn nhơ đâu đó".
Vụ nổ súng thứ nhất xảy ra lúc 7h15, khiến hai người thiệt mạng ở khu ký túc xá có hơn 900 sinh viên ở. Hai giờ đồng hồ sau, vụ thứ hai diễn ra tại khu giảng đường, nơi các sinh viên và giáo sư học tập giảng dạy. Ít nhất hai trong số những người thiệt mạng là giáo sư.
Tên sát nhân, theo lời mô tả của các nhân chứng, có vẻ ngoài châu Á, mặc đồ đên, cao khoảng 1m8, đi từ lớp học này sang lớp khác, không nói năng câu gì và xả đạn vào sinh viên bằng ít nhất một khẩu súng ngắn.
Tại Mỹ có hơn 30.000 người thiệt mạng mỗi năm vì các vụ nổ súng. Đây cũng là nước có số lượng súng do tư nhân sở hữu nhiều nhất thế giới. Những nỗ lực nhằm hạn chế quyền sử dụng súng nhiều lần bị ngăn cản bởi cá nhóm vận động cho quyền sở hữu loại vũ khí này.
(theo datviet.com)
[/align]

Cảnh sát đứng bên ngoài tòa nhà. Ảnh: Daily Mail.
Sinh viên phải đứng dàn hàng dọc các bức tường trong lớp học và bị bắn theo kiểu xử tử. Kẻ sát nhân khóa trái cửa để ngăn nạn nhân thoát ra ngoài. Những thi thể đẫm máu xếp chồng lên nhau.
Theo thông tin ban đầu, tay súng đã cãi vã với bạn gái, vì y cho rằng cô đang hẹn hò với người khác. Một nhân viên trong trường được gọi tới để can. Nhưng thủ phạm rút súng và bắn chết cả bạn gái lẫn người này. Hai giờ sau, y đi khắp tòa nhà phía bên kia khu trường Virginia Tech ở Blacksburg, và bắt đầu bắn giết bừa bãi.
Sinh viên Matt Maroney cho biết: “Y có một lượng đạn nhiều kinh khủng trên người. Y mặc chiếc áo nhét đầy đạn và cứ thế bắn vào các lớp học”. Một nhân chứng khác thì nói về kẻ giết người: “Y mỉm cười nhưng trong mắt y không có chút cảm xúc”.
Trong khi còn ít nhất 15 người bị thương và số người chết có khả năng còn tăng, cảnh sát và giới chức trong trường học phải đối mặt với câu hỏi vì sao họ không làm được gì trong quãng thời gian hai giờ đồng hồ sống còn đó, để ngăn ngừa vụ thảm sát kinh hoàng nhất trong lịch sử Mỹ.
Trong hai giờ đó một số sinh viên tiếp tục học mà không biết có kẻ giết người đang ở ngay gần họ, mà trường chỉ gửi đi một email thông báo họ đang điều tra một vụ nổ súng.
Kẻ sát nhân có ngoại hình Á châu, đội mũ màu nâu hạt dẻ, mặc áo da và một chiếc áo đen nhà binh chuyên để mang súng. Những băng đạn đeo ngang ngực, trong khi y bình thản đi từ lớp học này sang lớp học khác, nạp liên tục hai khẩu súng 9 mm để bắn các sinh viên.
Y khóa trái một số lớp học để ngăn các nạn nhân chạy trốn. Một số sinh viên quá khiếp hãi đã nhảy qua cửa sổ, trong khi những người khác dùng bàn chặn cửa không cho hắn vào.
Sinh viên David Jenkins kể lại: “Tôi biết một bạn ở trong phòng khi kẻ giết người bước vào và mọi người đều bị bắn. Để sống sót, bạn ấy nằm trên sàn nhà và giả chết”.
Sinh viên Derek O’Dell, bị bắn trúng tay, kể về nỗi kinh hoàng khi mặt đối mặt với kẻ giết người.

Một người bị cảnh sát đè ra đất và còng tay. Ảnh: Daily Mail.“Y bước vào lớp chúng tôi và bắt đầu bắn. Y bắn hết một ổ đạn, và tôi có lẽ là một trong số 10 – 15 người bị bắn trúng. Y chẳng nói gì hết, cứ thế bắn rồi bỏ đi. Nhiều bạn học của tôi bị bắn, cả thày giáo của tôi nữa. Những người không bị thương nặng, giống như tôi, cố gắng giữ cửa vì y tìm cách vào lại trong lớp chúng tôi. Y bắn qua cửa. Rồi cảnh sát vào lớp và sơ tán tất cả mọi người. Chúng tôi ra chỗ xe cứu thương đang chờ”.
[/align]Người đứng đầu trường Virginia Tech Charles Steger cho biết: “Trường đã gặp phải một thảm kịch khủng khiếp”. Ông giải thích lúc đầu ban giám hiệu tưởng rằng vụ bắn súng đầu tiên tại ký túc xá là chuyện tranh chấp riêng tư và thủ phạm đã rời khỏi khuôn viên nhà trường. "Chúng tôi chỉ có thể đưa ra quyết định dựa trên những thông tin đã có vào thời điểm đó, chứ không có hàng giờ để cân nhắc".
Vụ bắn súng đầu tiên nổ ra vào lúc 7h15 phút sáng tại tòa nhà ký túc xá West Ambler Johnston, dành cho 895 sinh viên. An ninh tại đây thắt chặt và sinh viên vào phải trình thẻ. Sau khi xảy ra vụ việc, các sinh viên được lệnh phải ở nguyên trong phòng và tránh xa các cửa sổ trong khi cảnh sát đang kiểm tra. Khi một số sinh viên tìm cách chạy khỏi đây, họ bị cảnh sát đè ra đất và còng tay, lo ngại tên sát nhân sẽ thừa cơ trốn thoát. Tuy nhiên, các sinh viên sau đó được phép rời tòa nhà để kịp giờ học 8h sáng.
Trong khi cảnh sát còn đang điều tra bên ký túc xá thì họ đã nghe tin ở tòa nhà Norris Hall đang có kẻ nổ súng. Tên sát nhân bắn súng bừa bãi. Một số người y buông tha không vì lý do gì. Còn có những người y bắn từ khoảng cách 3 mét trở lại. Sau đó y chĩa súng vào mình mặc dù vẫn còn đạn.
Sinh viên Jason Piatt nhận xét: “Tôi rất phẫn nộ là có người chết trong một vụ nổ súng vào lúc 7h sáng mà bức email đầu tiên không nhắc gì đến chuyện hủy buổi học. Họ chỉ nói rằng đang điều tra một vụ bắn súng. Trong khi họ gửi đi bức email đó, những người này bị giết".

Sơ đồ hai vụ nổ súng. Đồ họa: Daily Mail.Nhiều sinh viên bị thương do nhảy từ trên cao xuống để thoát thân. Josh Wargo là một trong số này: “Tôi đang ở trong lớp. Đột nhiên, chúng tôi nghe thấy những tiếng nổ to, rồi tiếng hét qua những bước tường. Tất cả mọi người đều hoảng sợ và nhảy qua cửa sổ. Trong vòng 2 phút chúng tôi nghe thấy 40 – 50 phát súng. Cái cửa sổ tôi nhảy qua ở tầng hai hay tầng ba gì đó. Khi tiếp đất, mắt tôi hoa lên, tôi đã đứng bên ngoài tòa nhà. Một số bạn của tôi bị bắn. Người ta nói rằng giáo sư dạy chúng tôi bị bắn vào giữa mặt”.
[/align]Tiffany Otey, ở tầng trên, cho biết khi nghe thấy tiếng súng, cô và khoảng 20 bạn khác vào một văn phòng của một giáo viên và khóa cửa: “Những tiếng súng vang lên ở tầng dưới, nơi có khoảng nửa số bạn học cùng lớp tôi ở đó. Chúng tôi cứ ngồi trên này vì sợ kẻ giết người sẽ đi lên. Khoảng 10 phút sau, cảnh sát đến. Họ bảo chúng tôi giơ tay lên đầu nếu không họ sẽ bắn. Chúng tôi khiếp hãi và chạy ra khỏi tòa nhà”.
Vụ thảm sát sẽ làm khơi mào lại những tranh cãi về việc kiểm soát vũ khí ở Mỹ, nơi hiến pháp quy định người dân có quyền mang súng.[/align] [/align] [/align]
Những dấu hỏi sau vụ thảm sát
Cảnh sát và các quan chức trường đại học VT đang đối mặt với sức ép phải giải thích vì sao tên sát nhân lại có thể chạy trốn sau khi đã giết hai người, để có thể tiếp tục bắn chết 30 người nữa.
Trong trường đại học cũng như trên cả nước Mỹ, người ta đặt câu hỏi xung quanh vụ thảm sát đẫm máu nhất lịch sử này. Câu hỏi thì nhiều nhưng câu trả lời thì ít.
Liệu có phải kẻ giết hai sinh viên ở ký túc và kẻ khóa trái cửa các lớp học để giết 30 người ở khu giảng đường là một? Cảnh sát đã có thông tin nhận dạng ban đầu của hung thủ, nhưng chưa công bố.
Kẻ sát nhân này đã tự hủy diệt mình trong một phòng học của khu giảng đường, sau khi nã đạn vào các sinh viên và nhân viên nhà trường. Vụ thảm sát này rõ ràng đã được trù tính trước.
Cảnh sát cho hay y đã dùng dây xích để khóa các cánh cửa, ngăn không cho nạn nhân chạy trốn. 15 người bị thương vì bị bắn và vì nhảy qua cửa sổ mong thoát thân.
Mặc dù cảnh sát lúc đầu nói rằng chỉ có một tay súng, nhưng họ không khẳng định là hai vụ xả đạn có liên quan đến nhau, và rằng có một "người đàn ông" nhúng tay vào vụ bắn hai sinh viên một nam một nữ ở ký túc xá. Người đàn ông đó chưa bị bắt.
Được hỏi liệu có phải cảnh sát đã đuổi bắt và thẩm vấn nhấm người hay không, cảnh sát trưởng khu đại học Wendell Flinchum từ chối trả lời. "Tôi không nói là có một tay súng đang nhởn nhơ đâu đó".
Vụ nổ súng thứ nhất xảy ra lúc 7h15, khiến hai người thiệt mạng ở khu ký túc xá có hơn 900 sinh viên ở. Hai giờ đồng hồ sau, vụ thứ hai diễn ra tại khu giảng đường, nơi các sinh viên và giáo sư học tập giảng dạy. Ít nhất hai trong số những người thiệt mạng là giáo sư.
Tên sát nhân, theo lời mô tả của các nhân chứng, có vẻ ngoài châu Á, mặc đồ đên, cao khoảng 1m8, đi từ lớp học này sang lớp khác, không nói năng câu gì và xả đạn vào sinh viên bằng ít nhất một khẩu súng ngắn.
Tại Mỹ có hơn 30.000 người thiệt mạng mỗi năm vì các vụ nổ súng. Đây cũng là nước có số lượng súng do tư nhân sở hữu nhiều nhất thế giới. Những nỗ lực nhằm hạn chế quyền sử dụng súng nhiều lần bị ngăn cản bởi cá nhóm vận động cho quyền sở hữu loại vũ khí này.
(theo datviet.com)
[/align]