Đầu bếp 'trăm tay, ngàn mắt'
Đầu bếp Olympic phải đáp ứng nhu cầu của các vận động viên từ hơn 200 nước
Mời qúy vị tới Olympic, nhưng không phải tới các sàn thi đấu mà là vào bếp nơi mỗi ngày người ta phải chuẩn bị 50 ngàn bữa ăn cho những người kén ăn nhất hành tinh.
Người qúy vị sẽ gặp là ông Costas Tsingas, một người luôn bận rộn và thời gian dành cho BBC có lẽ là một trong những khoảng lặng hiếm hoi trong ngày của ông.
Ông Tsingas phụ trách 1000 nhân viên nhà bếp và đưa ra thực đơn gồm 750 món. Để soạn ra thực đơn này, người ta đã phải mất một năm trời thu xếp.
Ông Costas Tsingas nói chuyện với phóng viên Tom Hagler của chương trình The World Today của đài BBC.
COSTAS TSINGAS:: Tôi phải nói rằng đây là công việc khó khăn một cách hết sức lạ lùng. Nó đòi hỏi rất nhiều thời gian và công sức. Chẳng hạn trong sáu ngày qua tôi chỉ ngủ có 20 giờ thôi. Hơn thế nữa, đây cũng là công việc đòi hỏi rất nhiều năng lượng vì tôi phải quản lý tất cả các nhân viên của tôi, một ngàn nhân viên ở độ tuổi 20 tới 25 làm việc trong bếp.
Tom Hagler: Ông nói rằng có tới một ngàn nhân viên?
COSTAS TSINGAS:: Vâng, thực ra là hơn một ngàn nhân viên thì đúng hơn. Chúng tôi có hơn một ngàn nhân viên trong bếp và khoảng một ngàn nữa là những người giúp việc. Họ chạy bàn, giúp mang thức ăn tới các nơi nữa.
Tom Hagler: Vậy thì liệu ông có còn thời gian để nghĩ tới kỹ thuật nấu nướng và các cách để hoàn thiện các kỹ thuật đó không?
COSTAS TSINGAS:: Phải thú thực tôi không có thời gian để làm chuyện đó bởi vì đây là công đoạn khó nhất và nhiều khi tôi phải đầu hàng vì không có thời gian. Chúng tôi muốn các vận động viên cảm thấy hoàn toàn hài lòng với cái bụng của họ, với các món ăn họ được phục vụ nhưng nếu có món này hay món kia thiếu đi chút rau sống hay chút tỏi thì tôi cũng hy vọng họ thông cảm.
Tom Hagler: Và có lẽ ông đang phải phục vụ những người kén ăn hạng nhất trên thế giới này đúng không ạ?
COSTAS TSINGAS:: Đúng thế mà cũng không hẳn như thế. Họ chỉ kén ăn khi họ mới tới thôi, khi họ mới nhìn thấy các món ăn, còn sau đó thì họ ăn uống cũng dễ tính thôi. Có vận động viên tôi chứng kiến ăn tới bảy miếng bít-tết trong vòng 12 phút, nếu tôi nhớ không nhầm thì đó là một vận động viên người Sudan. Nói chung họ ăn như điên ấy.
Tom Hagler: Thế còn các món ăn kiêng và các món ăn dân tộc thì sao? Chẳng hạn những người theo đạo Hồi muốn ăn thịt Halal, thịt phải được chuẩn bị theo các nghi lễ. Vậy thì thực đơn của các ông phải lớn lắm đúng không?
COSTAS TSINGAS:: Chúng tôi có 350 món tráng miệng và hơn 400 món ăn nguội. Chúng tôi cũng có những món ăn hợp với người Hồi giáo, các món ăn không đường hoặc không muối. Chỉ riêng chuyện hoàn thành thực đơn này, chúng tôi cũng đã mất một năm rưỡi.
Tom Hagler: Ông sống tại New York, có nhà hàng tại New York ngay tại một khu có cái tên là Hell's Kitchen, có nghĩa là "Bếp Địa Ngục", thế bây giờ ông có thấy là ông đúng là đang ở trong một cái bếp địa ngục không?
COSTAS TSINGAS:: Đúng là một cái bếp địa ngục thực sự vậy. Nó còn tồi tệ hơn so với bất cứ những gì tồi tệ mà những ai đã từng làm việc trong bếp có thể hình dung ra. Lúc nào anh cũng đâm sầm vào mọi người; thế nhưng thực ra đây cũng là một điều hay, bởi vì ở đây, anh gặp người từ mọi nơi trên thế giới. Cái bếp này, theo một nghĩa nào đó, nó cũng giống như một vila giành cho các vận động viên vậy, vì nó chứng kiến các vận động viên từ mọi nơi trên thế giới đổ về đây.
Tom Hagler: Có mấy từ mà chắc ông không bao giờ dùng tới, đó là Ngộ Độc Thực Phẩm. Vâng, nghe những từ đó mới kinh khủng làm sao, vì nó có thể phá tan những tham vọng của nhiều người….
COSTAS TSINGAS:: Thực tế mà nói thì đó là vấn đề mà không ai trong chúng tôi có nhiều kinh nghiệm lắm, bởi vì chúng tôi đã có một đội ngũ khổng lồ bao gồm các bác sĩ, các nhân viên phòng lab, các kỹ thuật viên…, là những người luôn đi lại đo lường nhiệt độ hay kiểm tra các tủ lạnh..vv… Ngoài ra chúng tôi lại còn có một đội ngũ bác sĩ mà chính phủ Hi Lạp cung cấp để theo dõi mọi thứ, do đó, chúng tôi không lo sợ về chuyện này lắm.
Tom Hagler: Đúng là được mời đi làm công việc tại đây cũng là một vinh dự, thế nhưng thực ra thì khi người ta gọi ông và nói, chẳng hạn chúng tôi muốn ông tới đây làm việc để phục vụ cho khoảng 20 ngàn người, thì lúc đó thực ra ông nghĩ gì?
COSTAS TSINGAS:: Thực ra thì ban đầu tôi còn chẳng nghĩ về điều đó, tôi trả lời ngay là Vâng, và cũng chả buồn thảo luận về các điều khoản trong hợp đồng hay các chi tiết làm việc hay bất cứ thứ gì. Nhưng vì tôi nghĩ tôi là người Hi Lạp, và sự kiện này diễn ra tại Hi Lạp có lẽ cũng chỉ một lần trong đời tôi, do đó, điều này là quá tốt, quá tốt đối với tôi. Có lẽ họ nên tổ chức Olympic nhiều hơn!
18 Tháng 8 2004 - Cập nhật 10h53 GMT
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/worldnews/story/2004/08/040818_olympic_chef.shtml
Đầu bếp Olympic phải đáp ứng nhu cầu của các vận động viên từ hơn 200 nước
Mời qúy vị tới Olympic, nhưng không phải tới các sàn thi đấu mà là vào bếp nơi mỗi ngày người ta phải chuẩn bị 50 ngàn bữa ăn cho những người kén ăn nhất hành tinh.
Người qúy vị sẽ gặp là ông Costas Tsingas, một người luôn bận rộn và thời gian dành cho BBC có lẽ là một trong những khoảng lặng hiếm hoi trong ngày của ông.
Ông Tsingas phụ trách 1000 nhân viên nhà bếp và đưa ra thực đơn gồm 750 món. Để soạn ra thực đơn này, người ta đã phải mất một năm trời thu xếp.
Ông Costas Tsingas nói chuyện với phóng viên Tom Hagler của chương trình The World Today của đài BBC.
COSTAS TSINGAS:: Tôi phải nói rằng đây là công việc khó khăn một cách hết sức lạ lùng. Nó đòi hỏi rất nhiều thời gian và công sức. Chẳng hạn trong sáu ngày qua tôi chỉ ngủ có 20 giờ thôi. Hơn thế nữa, đây cũng là công việc đòi hỏi rất nhiều năng lượng vì tôi phải quản lý tất cả các nhân viên của tôi, một ngàn nhân viên ở độ tuổi 20 tới 25 làm việc trong bếp.
Tom Hagler: Ông nói rằng có tới một ngàn nhân viên?
COSTAS TSINGAS:: Vâng, thực ra là hơn một ngàn nhân viên thì đúng hơn. Chúng tôi có hơn một ngàn nhân viên trong bếp và khoảng một ngàn nữa là những người giúp việc. Họ chạy bàn, giúp mang thức ăn tới các nơi nữa.
Tom Hagler: Vậy thì liệu ông có còn thời gian để nghĩ tới kỹ thuật nấu nướng và các cách để hoàn thiện các kỹ thuật đó không?
COSTAS TSINGAS:: Phải thú thực tôi không có thời gian để làm chuyện đó bởi vì đây là công đoạn khó nhất và nhiều khi tôi phải đầu hàng vì không có thời gian. Chúng tôi muốn các vận động viên cảm thấy hoàn toàn hài lòng với cái bụng của họ, với các món ăn họ được phục vụ nhưng nếu có món này hay món kia thiếu đi chút rau sống hay chút tỏi thì tôi cũng hy vọng họ thông cảm.
Tom Hagler: Và có lẽ ông đang phải phục vụ những người kén ăn hạng nhất trên thế giới này đúng không ạ?
COSTAS TSINGAS:: Đúng thế mà cũng không hẳn như thế. Họ chỉ kén ăn khi họ mới tới thôi, khi họ mới nhìn thấy các món ăn, còn sau đó thì họ ăn uống cũng dễ tính thôi. Có vận động viên tôi chứng kiến ăn tới bảy miếng bít-tết trong vòng 12 phút, nếu tôi nhớ không nhầm thì đó là một vận động viên người Sudan. Nói chung họ ăn như điên ấy.
Tom Hagler: Thế còn các món ăn kiêng và các món ăn dân tộc thì sao? Chẳng hạn những người theo đạo Hồi muốn ăn thịt Halal, thịt phải được chuẩn bị theo các nghi lễ. Vậy thì thực đơn của các ông phải lớn lắm đúng không?
COSTAS TSINGAS:: Chúng tôi có 350 món tráng miệng và hơn 400 món ăn nguội. Chúng tôi cũng có những món ăn hợp với người Hồi giáo, các món ăn không đường hoặc không muối. Chỉ riêng chuyện hoàn thành thực đơn này, chúng tôi cũng đã mất một năm rưỡi.
Tom Hagler: Ông sống tại New York, có nhà hàng tại New York ngay tại một khu có cái tên là Hell's Kitchen, có nghĩa là "Bếp Địa Ngục", thế bây giờ ông có thấy là ông đúng là đang ở trong một cái bếp địa ngục không?
COSTAS TSINGAS:: Đúng là một cái bếp địa ngục thực sự vậy. Nó còn tồi tệ hơn so với bất cứ những gì tồi tệ mà những ai đã từng làm việc trong bếp có thể hình dung ra. Lúc nào anh cũng đâm sầm vào mọi người; thế nhưng thực ra đây cũng là một điều hay, bởi vì ở đây, anh gặp người từ mọi nơi trên thế giới. Cái bếp này, theo một nghĩa nào đó, nó cũng giống như một vila giành cho các vận động viên vậy, vì nó chứng kiến các vận động viên từ mọi nơi trên thế giới đổ về đây.
Tom Hagler: Có mấy từ mà chắc ông không bao giờ dùng tới, đó là Ngộ Độc Thực Phẩm. Vâng, nghe những từ đó mới kinh khủng làm sao, vì nó có thể phá tan những tham vọng của nhiều người….
COSTAS TSINGAS:: Thực tế mà nói thì đó là vấn đề mà không ai trong chúng tôi có nhiều kinh nghiệm lắm, bởi vì chúng tôi đã có một đội ngũ khổng lồ bao gồm các bác sĩ, các nhân viên phòng lab, các kỹ thuật viên…, là những người luôn đi lại đo lường nhiệt độ hay kiểm tra các tủ lạnh..vv… Ngoài ra chúng tôi lại còn có một đội ngũ bác sĩ mà chính phủ Hi Lạp cung cấp để theo dõi mọi thứ, do đó, chúng tôi không lo sợ về chuyện này lắm.
Tom Hagler: Đúng là được mời đi làm công việc tại đây cũng là một vinh dự, thế nhưng thực ra thì khi người ta gọi ông và nói, chẳng hạn chúng tôi muốn ông tới đây làm việc để phục vụ cho khoảng 20 ngàn người, thì lúc đó thực ra ông nghĩ gì?
COSTAS TSINGAS:: Thực ra thì ban đầu tôi còn chẳng nghĩ về điều đó, tôi trả lời ngay là Vâng, và cũng chả buồn thảo luận về các điều khoản trong hợp đồng hay các chi tiết làm việc hay bất cứ thứ gì. Nhưng vì tôi nghĩ tôi là người Hi Lạp, và sự kiện này diễn ra tại Hi Lạp có lẽ cũng chỉ một lần trong đời tôi, do đó, điều này là quá tốt, quá tốt đối với tôi. Có lẽ họ nên tổ chức Olympic nhiều hơn!
18 Tháng 8 2004 - Cập nhật 10h53 GMT
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/worldnews/story/2004/08/040818_olympic_chef.shtml