#5 —
01.05.2007 08:21
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-14 16:31:05vũkimThanh>
Chào các bạn Cao Nguyên , Nhạn linh Phong ,Ngày ấy ta yêu nhau.....
Mình thì không hay nói chuyện về chính trị và cũng không thích tranh cãi nhiều về vấn đề này , nhưng ý kiến của các bạn thật là chí lý và đáng trân trọng lắm. mình xin bộc bạch một phần nào chút đời tư và cái nhìn của mình hiện nay về quê hương Việt Nam yêu dấu.
Mong tất cả các bạn hết sức thông cảm nhé.
ÐÔI DÒNG SỰ THẬT
Tôi là người sinh trưởng tại Hải Phòng , một thành phố lớn thứ nhì của miền bắc nước Việt Nam, năm 1980 cũng theo làn sóng vượt biên ra nước ngoài tìm tự do .cũng gặp và chứng kiến bao cảnh buồn vui trên con đường đi tỵ nạn , bão tố trên biển Ðông dập vùi con thuyền mỏng manh mấy lần suýt chết , rồi cuối cùng tôi cũng tới được Hồng Kông , trại tỵ nạn là một nơi thử thách và tôi là chứng nhân với bao cảnh nhục nhằn , cùng với những tấm lòng nhân đạo có , hiền lương có , tàn ác có và đểu giả cũng có cả …nghĩ lại thảm cảnh còn thấy buồn da diết …Rồi tôi cũng được may mắn đi định cư nước thứ ba đó là Anh quốc
Hôm đi phỏng vấn xin định cư đi Anh , người ta có hỏi tôi : tại sao mọi người cứ xin và chờ đợi đi định cư sang Mỹ , sao ông không xin đi Mỹ mà lại muốn sang nước Anh ?
Tôi trả lời rất vô tư và trung thực là : Tôi không thích đi Mỹ , vì người Mỹ đã mang bom đạn sang gây bao tang thương cho đất nước tôi , cho dân tộc tôi cho nên tôi không muốn sang Mỹ , mặc dù nghe nói bên Mỹ rất dễ làm ăn và lại giầu có nữa .Tôi chỉ muốn đến nơi nao thanh bình để ổn định đời sống càng nhanh càng tốt chứ không muốn nằm trong trại này chờ đợi lâu , rất phức tạp đôi khi còn thấy thất vọng vô cùng . Nay nước Anh có thông báo lấy người tỵ nạn thì tôi xin đi , tôi cũng rất hâm mộ tiếng đàn của ban nhạc The shadows và nền nghệ thuật về hội họa cũng như nhiều lĩnh vực khác rất phong phú và nổi tiếng , nên tôi thích tới đó định cư ,lúc đó tôi chưa biết nói tiếng Anh thông thạo , còn phải qua thông dịch viên của trại nói dùm . Tôi thấy họ nói gì đó và vui vẻ nói với tôi , sẽ nghiên cứu và sẽ trả lời kết qủa cho tôi một ngày sớm nhất .
Tôi đợi chờ gần 2 tháng thì nhận được tin gia đình tôi được chấp nhận đi Anh định cư , chúng tôi được chuyển trại và làm mọi thủ tục để bay sang Anh quốc.
Những ngày đầu sống trong trại tiếp cư , tôi và mọi người được sự chăm sóc rất ân cần tử tế của ông bà trại trưởng cũng như các nhân viên của trại , họ giúp đỡ và tổ chức xếp sắp các lớp học tiếng Anh , họ hướng dẫn cho biết các tập quán , sinh hoạt của người Anh ra sao cho mình dễ hội nhập , họ tổ chức những cuộc vui chơi giải trí trong các ngày lễ ngày Tết , và luôn động viên nhau phải biết đoàn kết và không nên phân biệt Bắc Nam gây mất đoàn kết, rối lọan trong trại , họ nhắc nhở mình cần học tiếng Anh cho tốt và cũng gìn giữ tiếng mẹ đẻ cho các cháu và văn hoá Việt đừng bị phôi phai trên con đường lưu lạc . Nói chung thì nhà nước Anh cũng như các người có trách nhiệm và nhân viên phục vụ rất tận tình và cảm thông với nỗi niềm xa xứ và nỗi đau thương mất mát của một dân tộc bị đọa đầy .
Trong trại một thời gian thì gia đình tôi được chu cấp một căn nhà 3 phòng ngủ ở ngoài tỉnh cách Luân đôn khoảng 150 km . nơi tôi sống cũng có mấy gia đình người Việt , nhưng họ ở miền nam Việt Nam , toàn những thành phần làm việc cho chế độ Sài Gòn cũ , khi chung sống gần nhau tôi cũng rất hiểu hoàn cảnh của họ và phần nào bối cảnh lịch sử đưa đẩy họ phải trôi dạt tha hương .Dần dần chúng tôi càng ngày càng hiểu nhau hơn và có sự cảm thông hơn lúc ban đầu . Tôi cũng kể cho họ nghe những năm tháng chiến tranh nơi miền bắc phải kham khổ ra sao , đạn bom Mỹ đã reo rắc trên thành phố Hà Nội , Hải Phòng và nhiều thành phố ,tỉnh lỵ , cầu cống , xóm làng khác , tôi là một nhân chứng nghe thấy những tiếng gầm rít xé rách bầu trời quê hương và bom rơi đạn nổ mịt mùng ra sao . bao tiếng khóc tới khản đặc cả giọng nói của những người tìm kiếm người thân trong đống đổ nát hoang tàn .Những xác người chết không nguyên vẹn và mùi tử thi ngập ngụa trong gió biển , nhà cửa đổ nát điêu tàn cùng với cảnh mất điện thường xuyên càng làm cho thành phố tôi như một bãi tha ma không tìm được nụ cười tình . Bao con người phải xếp lại ước mơ xanh rờn , nhập ngũ ra đi cầm súng bảo vệ quê hương đất nước .
Bao vành khăn tang tóc cứ thấp thóang , chất chồng trong dòng người nghèo khổ lam lũ và khao khát cảnh thanh bình . Bao trẻ thơ và các cụ già phải lìa xa gia đình thân yêu đi sơ tán , tá túc ở những vùng ngoại ô tránh bom đạn Mỹ .
Chiến tranh là một sự tàn khốc mà không bút nghiên nào tả nổi , không thể lý giải nổi sự man rợ và tàn nhẫn khôn lường .Sự bất hạnh luôn ập vào trong tâm hồn cũng như thể xác của con người và vật thể không báo trước .
Có sống trong cảnh đó mới thấy ngày hôm nay , thanh bình và độc lập tự do là yêu qúi biết nhường nào .
Ở hải ngoại ,tôi đã đi nhiều nơi tham quan , thăm viếng , tôi đã qua Mỹ , qua Pháp và một số nước khác . đã gặp gỡ một số người nổi tiếng trong hàng ngũ văn nghệ sĩ , chính khách , sĩ quan , biệt động , quân cảnh của chế độ Sài Gòn xưa để tìm hiểu và chứng kiến việc làm cũng như quan điểm của họ về cuộc sống cũng như cách nhìn nhận của họ về Việt nam , đất nước và con người hôm nay ra sao .
Nói chung thì những năm tháng trưóc thì họ còn sôi sục lắm , nhiều chính khách tích cực tuyên truyền và cố tình bóp méo chế độ cộng sản một cách ngang nhiên và khích lệ lòng thù hận dân tộc để mưu cầu mục đích của họ .Một số kẻ còn lợi dụng lòng thương dân nhớ nước của bà con tuyên truyền và kêu gọi giúp đỡ quyên góp tiền bạc và phương tiện để phục quốc v.v… Ôi thôi thì nhiều thứ đánh trống bỏ dùi , chẳng đâu vào đâu cả …. Nhưng tới nay thì các phong trào đó ở Anh và một số nước cũng đã giảm đi đáng kể , mấy năm gần đây tôi không thấy tổ chức tụ tập hội này hội nọ tuyên truyền chống phá nhà nước Việt Nam mấy nữa, chắc cũng còn số ít nhưng âm thầm chứ không bạo hành như xưa , còn nhiều người đã nhìn ra sự thực tự khép mình tôn trọng lịch sử .
Nhiều người tôi biết cũng đã trở về thăm Việt nam và cũng ngạc nhiên khi thấy nước nhà có đổi mới thực sự , tuy cũng vẫn còn cảnh nghèo khó và những vụ tham ô, móc ngoặc , cửa quyền và tệ nạn xã hội, nhưng dù sao thì Việt Nam cũng đã và đang trên đường tích cực xoá đói giảm nghèo và những chính sách của nhà nước cũng đã có nhiều thay đổi và cởi mở hơn xưa . Họ cũng đang lắng nghe tiếng nói muôn phương để rút kinh nghiệm dựng xây quê hương đất nước và cải thiện đời sống thực sự .
Họ dang rộng vòng tay chào đón bà con Việt Kiều về nước thăm quê và đầu tư xây dưng quê hương .
Tôi cũng đã trở về thăm quê hương , trong sự chào đón của mọi người thân , của bạn bè , và các nhà chức trách trong khu vực . họ không hề gây phiền hà gì cho tôi cả mà còn tận tình giúp đỡ và tới gia đình tôi chia vui sẻ buồn khi gia đình tôi có công kia việc nọ .
Tôi đã vào thăm viếng Sài Gòn . tôi còn nhớ rất rõ hôm đó có vào thăm viện bảo tàng chiến tranh .những hình ảnh và vật chứng như máy bay , xe tăng ,những khẩu pháo nòng dài , súng đạn và chuồng cọp giam người . Những tấm ảnh của các phóng viên chiến trường người nước ngoài cùng phóng viên trong nước chụp những cảnh binh lính Mỹ tàn sát người Việt Nam trong đó có người già ,có trẻ em , phụ nữ , hết sức man rợ . Những nụ cười rất khả ố của lính viễn chinh bên những xác người nát bét …những cảnh mổ bụng moi gan người Việt, những cảnh ném người trên máy bay trực thăng và xe tăng xuống đất , những cái đầu người Việt bị chặt lăn long lốc trên cỏ v.v…thực sự làm tôi xúc động và thấy được sự thật tàn bạo của con người ngày đó…những trẻ thơ và các mẹ già run lập cập trước sự hống hách của quân thù ….sự đớn đau không nói thành lời của quê hương đất nước , bạo lực vô nhân đạo phơi bày thực tế qua những tấm hình mà nghe còn vang vọng quanh đây ….Lúc đó trong phòng triển lãm cũng có một số người nước ngoài tới tham quan , tôi thấy ai cũng ưu tư nét mặt , có người mím môi , có người thảng thốt , có người buộc miệng nói : thật kinh khủng.
Tôi xúc động tới nghẹn lời , mắt tôi nhạt nhoà , tôi muốn khóc oà lên như đứa trẻ . hai dòng lệ nóng trào ra tôi không kìm nổi và tôi đã khóc . mấy người ngoại quốc đi bên tôi họ lắc đầu dường như thông cảm .
một người đàn bà tóc vàng nhìn tôi nói bằng tiếng Anh : ông buồn lắm phải không ?
Tôi trả lời : Buồn vô cùng bà ạ ,người Mỹ đến quê hương tôi như vậy đó .
Nói vậy rồi tôi bật khóc thực sự vì không kìm được nữa , tôi vẫy tay ra hiệu byebye rồi đi ra ngoài phòng khác , tôi không muốn tôi như một đứa trẻ nức nở trước mắt người nước ngoài , dù sao thì cũng đã là quá khứ …
Tôi bước nhanh ra ngoài , trời Sài Gòn nắng vàng như mật , cảnh người xe đan nhau rộn rã , cây cối xanh tươi , bầu trời quang đãng , thanh bình , nhộn nhịp …
Ôi đẹp biết bao và hạnh phúc biết bao khi tiếng xe máy các loại thay tiếng xe xích sắt và tiếng bom rơi …tiếng cười nói liú lo của những người đi đường thay tiếng kêu la thảm thiết ….
Có đi vào phòng tưởng niệm tìm về quá khứ , tiếp cận với hình ảnh có thực của dĩ vãng mới biết được cái thanh bình và tự do sung sướng hạnh phúc biết dường nào ….Tôi suy nghĩ miên man về tình người dân tộc , về quê hương bao nhiêu năm tháng đoạ đầy, tủi nhục , uất hờn …về sự hào hùng chống lại giặc ngoại xâm đem lại hoà bình cho muôn dân , đất nước của cha ông ta xưa và nay , về những con người đã nằm yên vĩnh viễn trong những cánh rừng , những hố bom , những cung đường máu lửa để cho tổ quốc thanh bình …
Về những con người chân chất sống trong những sự xếp sắp và thủ đoạn của những kẻ lấy máu người làm vui thú , lấy quê hương người làm bãi chiến trường để thử mọi vũ khí hiện đại , về những lòng nhân ái của bao người trên toàn thế giới lên tiếng ủng hộ Việt Nam , giúp đỡ Việt Nam giành lại độc lập , thống nhất non sông ,và hiện còn giúp đỡ không ngừng hàn gắn vết thương chiến tranh , dựng xây đất nước ngày một vững mạnh , hùng cường trên mọi phương diện
Tôi là người Việt Nam lưu vong , mặc dù bao năm tháng hội nhập với đất nước Anh , đã nhập vào quốc tịch Anh từ năm 1988 ,tính đến nay là 29 năm rồi mà mầu tóc sắc da và tâm hồn vẫn là sắc tộc Việt nam bất hủ …
Quê hương tôi còn đó , bố mẹ tôi đã qua đời nằm trên mảnh đất của quê hương , tôi trở về thăm với nghi ngút khói hương và những ánh mắt hiền từ sẻ chia nỗi buồn sâu thẳm …Tôi chẳng làm được gì nhiều để giúp đỡ cho quê hương đất nước tôi ,tôi chỉ là ngưòi dân bình thường giản dị. Nhưng tôi sẽ cố gắng sống sao cho lương thiện và tự hào mình là người Việt Nam có một quê hương lịch sử huy hoàng .
Vũ kim Thanh
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
★
★
★
★
★
0