📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

xem xong trang không thể chuộc lỗi

8 trả lời, 563 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-14 16:30:24vũkimThanh>
Không gì đau đớn và nhục nhã bằng khi bị người ngoại bang hành hạ và tàn sát …  Mỗi con sông ,con suối ,mỗi mảnh đất , cung đường của nưóc Việt đã thấm đẫm máu và mồ hôi nước mắt của dân mình rồi . Hãy để cho mảnh đất đó hồi sinh trong nhân ái tình người , chúng ta không làm gì cho nó thêm xanh tươi được thì cũng đừng làm cho nó thêm tủi cực ,tàn úa đi …Hãy tôn trọng lịch sử và tình người dân tộc.
Vũ kim Thanh
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn anh Thanh đã nói hộ tất cả những gì Nhạn Linh Phong muốn nói. Quá khứ đã trôi vào lịch sử và hãy cứ để cho nó ngủ yên trong sự tôn trọng. Dù ai thắng ai thua thì cũng vẫn là máu và nước mắt của dân tộc Việt Nam đã đổ xuống cho mảnh đất quê hương mình được Độc lập - Tự do. Và chúng ta HÃY ĐỂ CHO MẢNH ĐẤT VIỆT NAM ĐƯỢC HỒI SINH TRONG NHÂN ÁI VÀ TÌNH NGƯỜI, CÙNG NHAU XÂY DỰNG MỘT TƯƠNG LAI MỚI. 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: vũkimThanh

Không gì đau đớn và nhục nhã bằng khi bị người ngoại bang hành hạ và tàn sát …  Mỗi con sông ,con suối ,mỗi mảnh đất , cung đường của nưóc Việt đã thấm đẫm máu và mồ hôi nước mắt của dân mình rồi . Hãy để cho mảnh đất đó hồi sinh trong nhân ái tình người , chúng ta không làm gì cho nó thêm xanh tươi được thì cũng đừng làm cho nó thêm tủi cực ,tàn úa đi …Hãy tôn trọng lịch sử và tình người dân tộc.
Vũ kim Thanh

 
@ To: Vũ Kim Thanh: Rất cảm kích trườc những bộc bạch chân tình của bạn - một người Việt Nam chân chính ( Dù chưa biết bạn là ai).
@ To: Nhạn Linh Phong: Cũng chia sẻ cùng bạn, nhưng không phải ngủ yên mà là : "Quá khứ đau buồn phải được khép lại để cùng hướng tới tương lai. Nhưng, không ai được phép lãng quên quá khứ bi tráng của dân tộc. Bởi vì, nó là máu xương của đồng đội, của nhân dân. Đạo lý Việt Nam là "Uống nước nhớ nguồn". Văn hóa Việt Nam là tôn thờ những người ngã xuống vì đất nước."
 
@ To all:
 
"Nứơc Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi"
(Lời Hồ Chí Minh)
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-01 07:42:12ngày ấy ta yêu nhau>

Kể cả những người từng đối đầu chiến tuyến, giờ đây, biết rằng, tàn dư của chiến tranh không thể xoá nhoà, nhưng hãy vì tình người để xẻ chia.

 GS Kenneth và các nạn nhân chất độc màu da cam


📎 ImageView.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-14 16:31:05vũkimThanh>
Chào các bạn Cao Nguyên , Nhạn linh Phong ,Ngày ấy ta yêu nhau.....
Mình thì không hay nói chuyện về chính trị và cũng  không thích tranh cãi nhiều về vấn đề này , nhưng ý kiến của các bạn thật là chí lý và đáng trân trọng lắm. mình xin bộc bạch một phần nào chút đời tư và cái nhìn của mình hiện nay về quê hương Việt Nam yêu dấu.
Mong tất cả các bạn hết sức thông cảm nhé.
 
ÐÔI DÒNG SỰ THẬT
 
Tôi là người sinh trưởng tại Hải Phòng , một thành phố lớn thứ nhì của miền bắc nước Việt Nam, năm 1980 cũng theo làn sóng vượt biên ra nước ngoài tìm tự do .cũng gặp và chứng kiến bao cảnh buồn vui trên con đường đi tỵ nạn , bão tố trên biển Ðông dập vùi con thuyền mỏng manh mấy lần suýt chết , rồi cuối cùng tôi cũng tới được Hồng Kông , trại tỵ nạn là một nơi thử thách và tôi là chứng nhân với bao cảnh nhục nhằn , cùng với những tấm lòng nhân đạo có , hiền lương có , tàn ác có và đểu giả cũng có cả …nghĩ lại thảm cảnh còn thấy buồn da diết …Rồi tôi cũng được may mắn đi định cư nước thứ ba đó là Anh quốc
Hôm đi phỏng vấn xin định cư đi Anh , người ta có hỏi tôi : tại sao mọi người cứ xin và chờ đợi đi định cư sang Mỹ , sao ông không xin đi Mỹ mà lại muốn sang nước Anh ?
Tôi trả lời rất vô tư và trung thực là : Tôi không thích đi Mỹ , vì người Mỹ đã mang bom đạn sang gây bao tang thương cho đất nước tôi , cho dân tộc tôi cho nên tôi không muốn sang Mỹ , mặc dù nghe nói bên Mỹ rất dễ làm ăn và lại giầu có nữa .Tôi chỉ muốn đến nơi nao thanh bình để ổn định đời sống càng nhanh càng tốt chứ không muốn nằm trong trại này chờ đợi lâu , rất phức tạp đôi khi còn thấy thất vọng vô cùng . Nay nước Anh có thông báo lấy người tỵ nạn thì tôi xin đi , tôi cũng rất hâm mộ tiếng đàn của ban nhạc The shadows và nền nghệ thuật về hội họa cũng như nhiều lĩnh vực khác rất phong phú và nổi tiếng , nên tôi thích tới đó định cư ,lúc đó tôi chưa biết nói tiếng Anh thông thạo , còn phải qua  thông dịch viên của trại nói dùm . Tôi thấy họ nói gì đó và vui vẻ nói với tôi , sẽ nghiên cứu và sẽ trả lời kết qủa cho tôi một ngày sớm nhất .
Tôi đợi chờ gần 2 tháng thì nhận được tin gia đình tôi được chấp nhận đi Anh định cư , chúng tôi được chuyển trại và làm mọi thủ tục để bay sang Anh quốc.
Những ngày đầu sống trong trại tiếp cư , tôi và mọi người được sự chăm sóc rất ân cần tử tế của ông bà trại trưởng cũng như các nhân viên của trại , họ giúp đỡ và tổ chức xếp sắp các lớp học tiếng Anh , họ hướng dẫn cho biết các tập quán , sinh hoạt của người Anh ra sao cho mình dễ hội nhập , họ tổ chức những cuộc vui chơi giải trí trong các ngày lễ ngày Tết , và luôn động viên nhau phải biết đoàn kết và không nên phân biệt Bắc Nam gây mất đoàn kết, rối lọan trong trại , họ nhắc nhở mình cần học tiếng Anh cho tốt và cũng gìn giữ tiếng mẹ đẻ cho các cháu và văn hoá Việt đừng bị phôi phai trên con đường lưu lạc . Nói chung thì nhà nước Anh cũng như các người có trách nhiệm và nhân viên phục vụ rất tận tình và cảm thông với nỗi niềm xa xứ và nỗi đau thương mất mát của một dân tộc bị đọa đầy .
Trong trại một thời gian thì gia đình  tôi được chu cấp một căn nhà 3 phòng ngủ ở ngoài tỉnh cách Luân đôn khoảng 150 km .  nơi tôi sống cũng có mấy gia đình người Việt , nhưng họ ở miền nam Việt Nam , toàn những thành phần làm việc cho chế độ Sài Gòn cũ , khi chung sống gần nhau tôi cũng rất hiểu hoàn cảnh của họ và phần nào bối cảnh lịch sử đưa đẩy họ phải trôi dạt tha hương .Dần dần chúng tôi càng ngày càng hiểu nhau hơn và có sự cảm thông hơn lúc ban đầu . Tôi cũng kể cho họ nghe những năm tháng chiến tranh nơi miền bắc phải kham khổ ra sao , đạn bom Mỹ đã reo rắc trên thành phố Hà Nội , Hải Phòng và nhiều thành phố ,tỉnh lỵ , cầu cống , xóm làng khác , tôi là một nhân chứng nghe thấy  những tiếng gầm rít xé rách bầu trời quê hương và bom rơi đạn nổ mịt mùng ra sao . bao tiếng khóc tới khản đặc cả giọng nói của những người tìm kiếm người thân trong đống đổ nát hoang tàn .Những xác người chết không nguyên vẹn và mùi tử thi ngập ngụa trong gió biển , nhà cửa đổ nát điêu tàn cùng với cảnh mất điện thường xuyên càng làm cho thành phố tôi như một bãi tha ma  không tìm được nụ cười tình . Bao con người phải xếp lại ước mơ xanh rờn , nhập ngũ ra đi cầm súng bảo vệ quê hương đất nước .
Bao vành khăn tang tóc cứ thấp thóang , chất chồng trong dòng người nghèo khổ lam lũ và khao khát cảnh thanh bình . Bao trẻ thơ và các cụ già phải lìa xa gia đình thân yêu đi sơ tán , tá túc ở những vùng ngoại ô tránh bom đạn Mỹ .
Chiến tranh là một sự tàn khốc mà không bút nghiên nào tả nổi , không thể lý giải nổi sự man rợ và tàn nhẫn khôn lường .Sự bất hạnh luôn ập vào trong tâm hồn cũng như thể xác của con người và vật thể không báo trước .
Có sống trong cảnh đó mới thấy ngày hôm nay , thanh bình và độc lập tự do là yêu qúi biết nhường nào .
Ở hải ngoại ,tôi đã đi nhiều nơi tham quan , thăm viếng , tôi đã qua Mỹ , qua Pháp và một số nước khác . đã gặp gỡ một số người nổi tiếng trong hàng ngũ văn nghệ sĩ , chính khách , sĩ quan , biệt động , quân cảnh của chế độ Sài Gòn xưa để tìm hiểu và chứng kiến việc làm cũng như quan điểm của họ về cuộc sống cũng như cách nhìn nhận của họ về Việt nam , đất nước và con người hôm nay ra sao .
Nói chung thì những năm tháng trưóc thì họ còn sôi sục lắm , nhiều chính khách tích cực tuyên truyền và cố tình bóp méo chế độ cộng sản một cách ngang nhiên và khích lệ lòng thù hận dân tộc để mưu cầu mục đích của họ .Một số kẻ còn lợi dụng lòng thương dân nhớ nước của bà con tuyên truyền và kêu gọi giúp đỡ quyên góp tiền bạc và phương tiện để phục quốc v.v… Ôi thôi thì nhiều thứ đánh trống bỏ dùi , chẳng đâu vào đâu cả …. Nhưng tới nay thì các  phong trào đó ở Anh và một số nước cũng đã giảm đi đáng kể , mấy năm gần đây tôi không thấy tổ chức tụ tập hội này hội nọ tuyên truyền chống phá nhà nước Việt Nam mấy nữa, chắc cũng còn số ít nhưng âm thầm chứ không bạo hành như xưa , còn nhiều người đã nhìn ra sự thực tự khép mình tôn trọng lịch sử .
Nhiều người tôi biết cũng đã trở về thăm Việt nam và cũng ngạc nhiên khi thấy nước nhà có đổi mới thực sự , tuy cũng vẫn còn cảnh nghèo khó và những vụ tham ô, móc ngoặc , cửa quyền và tệ nạn xã hội, nhưng dù sao thì Việt Nam cũng đã và đang trên đường tích cực xoá đói giảm nghèo và những chính sách của nhà nước cũng đã có nhiều thay đổi và cởi mở hơn xưa . Họ cũng đang lắng nghe tiếng nói muôn phương để rút kinh nghiệm dựng xây quê hương đất nước và cải thiện đời sống thực sự .
Họ dang rộng vòng tay chào đón bà con Việt Kiều về nước thăm quê và đầu tư xây dưng quê hương .
Tôi cũng đã trở về thăm quê hương , trong sự chào đón của mọi người thân , của bạn bè , và các nhà chức trách trong khu vực . họ không hề gây phiền hà gì cho tôi cả mà còn tận tình giúp đỡ và tới gia đình tôi chia vui sẻ buồn khi gia đình tôi có công kia việc nọ .
Tôi đã vào thăm viếng Sài Gòn . tôi còn nhớ rất rõ  hôm đó có vào thăm viện bảo tàng chiến tranh .những hình ảnh và vật chứng như máy bay , xe tăng ,những khẩu pháo nòng dài ,  súng đạn và chuồng cọp giam người . Những tấm ảnh của các phóng viên chiến trường người nước ngoài cùng phóng viên trong nước chụp những cảnh binh lính Mỹ tàn sát người Việt Nam trong đó có người già ,có trẻ em , phụ nữ , hết sức man rợ . Những nụ cười rất khả ố của lính viễn chinh bên những xác người nát bét …những cảnh mổ bụng moi gan người Việt, những cảnh ném người  trên máy bay trực thăng và xe tăng xuống đất , những cái đầu người Việt bị chặt lăn long lốc trên cỏ v.v…thực sự làm tôi xúc động và thấy được sự thật tàn bạo của con người ngày đó…những trẻ thơ và các mẹ già run lập cập trước sự hống hách của quân thù ….sự đớn đau không nói thành lời của quê hương đất nước , bạo lực vô nhân đạo phơi bày thực tế qua những tấm hình mà nghe còn vang vọng quanh đây ….Lúc đó trong phòng triển lãm cũng có một số người nước ngoài tới tham quan , tôi thấy ai cũng ưu tư nét mặt , có người mím môi , có người thảng thốt , có người buộc miệng nói  : thật kinh khủng.
Tôi xúc động tới nghẹn lời , mắt tôi nhạt nhoà , tôi muốn khóc oà lên như đứa trẻ . hai dòng lệ nóng trào ra tôi không kìm nổi và tôi đã khóc . mấy người ngoại quốc đi bên tôi họ lắc đầu dường như thông cảm .
một người đàn bà tóc vàng nhìn tôi nói bằng tiếng Anh : ông buồn lắm phải không ?
Tôi trả lời : Buồn vô cùng bà ạ ,người Mỹ đến quê hương tôi như vậy đó .
Nói vậy rồi tôi bật khóc thực sự vì không kìm được nữa , tôi vẫy tay ra hiệu byebye rồi đi ra ngoài phòng khác  , tôi không muốn tôi như một đứa trẻ nức nở trước mắt người nước ngoài , dù sao thì cũng đã là quá khứ …
Tôi bước nhanh ra ngoài , trời Sài Gòn nắng vàng như mật , cảnh người xe đan nhau rộn rã , cây cối xanh tươi , bầu trời quang đãng , thanh bình , nhộn nhịp …
Ôi đẹp biết bao và hạnh phúc biết bao khi tiếng xe máy các loại thay tiếng xe xích sắt và tiếng bom rơi …tiếng cười nói liú lo của những người đi đường thay tiếng kêu la thảm thiết ….
Có đi vào phòng tưởng niệm tìm về quá khứ , tiếp cận với hình ảnh có thực của dĩ vãng mới biết được cái thanh bình và tự do sung sướng hạnh phúc biết dường nào ….Tôi suy nghĩ miên man về tình người dân tộc , về quê hương bao nhiêu năm tháng đoạ đầy, tủi nhục , uất hờn …về sự hào hùng chống lại giặc ngoại xâm đem lại hoà bình cho muôn dân , đất nước của cha ông ta  xưa và nay , về những con người đã nằm yên vĩnh viễn trong những cánh rừng , những hố bom , những cung đường máu lửa để cho tổ quốc thanh bình …
Về những con người  chân chất sống trong những sự xếp sắp và thủ đoạn của những kẻ lấy máu người làm vui thú , lấy quê hương người làm bãi chiến trường để thử mọi vũ khí hiện đại , về những lòng nhân ái của bao người trên toàn thế giới lên tiếng ủng hộ Việt Nam , giúp đỡ Việt Nam giành lại độc lập , thống nhất non sông ,và hiện còn giúp đỡ không ngừng hàn gắn vết thương chiến tranh , dựng xây đất nước ngày một vững mạnh , hùng cường trên mọi phương diện
Tôi là người Việt Nam lưu vong , mặc dù bao năm tháng hội nhập với đất nước Anh , đã nhập vào quốc tịch Anh từ năm 1988 ,tính đến nay là 29 năm rồi mà mầu tóc sắc da và tâm hồn vẫn là sắc tộc Việt nam bất hủ …
Quê hương tôi còn đó , bố mẹ tôi đã qua đời nằm trên mảnh đất của quê hương , tôi trở về thăm với nghi ngút khói hương  và những ánh mắt  hiền từ sẻ chia nỗi buồn sâu thẳm …Tôi chẳng làm được gì nhiều để giúp đỡ cho quê hương đất nước tôi ,tôi chỉ là ngưòi dân bình thường giản dị. Nhưng tôi sẽ cố gắng sống sao cho lương thiện và tự hào mình là người Việt Nam có một quê hương lịch sử huy hoàng .
 
Vũ kim Thanh
 
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn Vũ Kim Thanh và tất cả các bạn,

Những lời viết của bạn thật sự  làm cho tôi rất xúc động và cảm kích. Cuộc đời người thực việc thực của bạn quả là bài học quý giá về nghị lực vươn lên trong gian khó, ở nơi đất khách quê người, nhưng bạn luôn thể hiện tinh thần dân tộc rất cao. Dù bạn cũng trải qua không ít khó khăn gian khổ như bao người việt xa xứ khác, nhưng cái nhìn của bạn rất hướng thiện, trân trọng những giá trị lịch sử của dân tộc Việt Nam một cách trung thực. Bạn cũng như chúng tôi, dù đi bất cứ nơi đâu, nhưng vẫn ngẩng cao đầu và tự hào chúng ta là người Việt Nam, người con của một dân tộc anh hùng.
Xin chia sẻ cùng bạn tất cả những nỗi niềm...
Tôi tâm đắc nhất câu cuối cùng bạn viết:

"Quê hương tôi còn đó , bố mẹ tôi đã qua đời nằm trên mảnh đất của quê hương , tôi trở về thăm với nghi ngút khói hương  và những ánh mắt  hiền từ sẻ chia nỗi buồn sâu thẳm …Tôi chẳng làm được gì nhiều để giúp đỡ cho quê hương đất nước tôi ,tôi chỉ là ngưòi dân bình thường giản dị. Nhưng tôi sẽ cố gắng sống sao cho lương thiện và tự hào mình là người Việt Nam có một quê hương lịch sử huy hoàng . "

Cám ơn bạn tất cả những gì bạn đã mang đến cho chúng tôi trong bài viết này, đó là tình người, tình quê hương xứ sở....

Đăng nhập để trả lời
0
Ngày mới trên quê hương
 
Hỡi những đứa con đang xa rời vòng tay người Mẹ.
Hỡi những mảnh cắt của tâm hồn đang vương vấn bởi hai tiếng Quê hương.
Mẹ Việt Nam, Mẹ của muôn người con đang lặn lội khắp năm châu bốn bể. Người luôn giang rộng vòng tay ấm áp chở che đón các con về thăm mái nhà dấu yêu xưa của mình.
Tàn khốc của Máu - Lửa – binh đao, của nòng súng vẫn phảng phất từng luồng khói. Và sự tàn khốc ấy còn dai dẳng cho đến tận bây giờ, nó phá trụi và nghiền nát biết bao tâm hồn, cả tinh khôi và hằn dấu thời gian.
Cám ơn anh, bài viết của anh đã làm bao người thức tỉnh. Người đi vào thù hận, người lại đau đáu đập tan niềm thù hận ấy. Một tấm lòng thuỷ chung, một tình người bất diệt luôn là cái đích của mỗi thế hệ của cả cõi nhân gian này. Ai là người không có mẹ? Ai là người không có cha? Chẳng ai cả. Dù cố quên, thì lại càng trằn trọc niềm nhớ nhung khôn cùng mà thôi. Không ai có thể xổ toẹt vào sự thật ấy, càng không ai có thể xổ toẹt vào quá khứ, dẫu quá khứ ấy đong đầy máu và nước mắt.
Chiến tranh đã đi qua, mất mẹ, mất cha, gia đình li tán. Nhưng có một sự thật không thể chối cãi, những người con của đất mẹ ngày xưa ra đi trong những dòng lệ thương đau, thì nay trở về trong những dòng lệ của yêu thương đoàn tụ. Đã từ lâu, danh từ “Việt kiều” đã lặng lẽ đi qua cái vận mệnh của mình, và được thay bằng “đồng bào Việt Nam ở nước ngoài”. Những tưởng sự thay đổi bé nhỏ này không dính dáng gì tới phạm trù ngữ nghĩa. Nhưng không, chỉ bấy nhiêu thôi đã làm biết bao những tâm hồn quay quắt ấy lại một lần hé nở trên môi những nụ cười đích thực.
Đúng. Chiến tranh tàn khốc. Nhiều người vịn vào cái cớ là khát máu, là báo thù để biện minh cho lập luận của mình khi nói về con dân nước Việt. Nhưng, hãy nhìn những xác người không còn nguyên vẹn rơi lã chã trước bàn tay, họng súng quân thù; Những người đàn ông, những người đàn bà mặt không còn chút máu trước lưỡi dao đang rạch ngang ổ bụng. Đau lắm chứ. Nỗi đau thể xác lúc đó sẽ còn uất hận đến tận ngày sau. Cái trong lành của tâm hồn người Việt là sự đau xót trước nỗi khổ đau của đồng loại. Liệu đã người nào chứng kiến một chiến sĩ giải phóng quân mổ bụng quân thù hay chưa. Dẫu biết rằng, chiến tranh luôn tàn nhẫn, mạng người chỉ là những làn gió nhẹ lay. Nhưng cả ngàn, cả triệu làn gió ấy sẽ là bão, là lốc để đánh đuổi quân thù. Đi sau vào những chi tiết nhỏ nhặt ấy để nhớ về, để gợi lại tính nhân bản của tình người mà thôi.
Đất nước đã thanh bình. Nhưng không hẳn là đã hết “chiến tranh”. Những phá hoại của thời bình, hẳn nhiên đâu đâu cũng có. Ta không thể diệt trừ, ta chỉ có thể giới hạn nó ở mức thấp nhất mà thôi. Ở thư quán, có một cái box gọi là “Tin tức”. Hãy xem một thời gian nó hoạt động mà xem, nào là đánh, giết, cướp, hiếp... Buồn lòng lắm thay. Mục đích của người cầm cân nảy mực sẽ là người nhấn mạnh cái tốt, phê phán cái xấu. Với hàng ngàn tờ báo trong nước, cả báo in, cả báo viết thì những mục như vậy còn đầy rẫy. Nhưng, các bài đánh, giết, cướp, hiếp... nếu so với những gương anh hùng, gương người tốt thì vẫn chỉ là thiểu số. Ta thường thấy cụm từ “Báo lá cải” là những tờ báo chuyên giật những title như thế để câu khách, để đè nén sự phát triển hoàn thiện nhân cách của con người. Mục Tin tức của Thư quán cũng đang như vậy, buồn lắm thay.
Bùi Tín, một người đang điên cuồng chống phá sự nghiệp đổi mới của nước nhà. Hiện tại cũng phải thay đổi cách nghĩ qua những bài phỏng vấn gần đây. Dĩ nhiên, là những người ở nước ngoài phỏng vấn. Bùi Tín đã khẳng định: “Tôi thương xót tất cả những người đã ngã xuống cho cả hai đầu chiến tuyến”. Dĩ nhiên, lòng thương xót của một người dám dứt bỏ tất cả để chạy theo một mơ ước hão huyền cũng cần phải xem lại.
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-08 21:17:04vũkimThanh>
NGƯỜI VIỆT NAM ƠI
 
Tác giả : Vũ kim Thanh
Diễn ngâm : Hồng Ngát
 

 
 
NGƯỜI VIỆT NAM ƠI

Ðã từ lâu tôi khắc khoải mong chờ
Ngày trở về với quê hương đoàn tụ
Trái tim hồng lạc loài trong thác lũ
Nhớ biển trời , đường phố cũ yêu thương

Người Việt Nam vất vả khắp muôn phương
Trong tâm thức cả đại dương sầu nhớ
Bao bến bờ đã nát tan dang dở
Bao mảnh đời bị lốc cuốn sa cơ

Bom đạn rơi và lửa khói xác xơ
Hãy ngủ yên trong bảo tàng kỷ niệm
Người Việt Nam mở rộng lòng xao xuyến
Xóa hận thù chắp nối nhịp cầu thơ

Mẹ Việt Nam vẫn đứng đợi từng giờ
Ðàn con nhỏ bơ vơ miền đất lạ
Tình thân ái ,vị tha như biển cả
Nhìn lại mình cùng mồ mả Tổ tiên

Bắc- Trung- Nam cùng một mái nhà hiền
Dòng lịch sử sáng soi nguồn dân tộc
Trời Việt Nam đang vặn mình bão lốc
Quét sạch tan những thảm khốc ngày qua

Mùa Xuân ơi … Hãy đầm ấm hoan ca
Cho băng tuyết trong lòng đau rệu rã
Ðường tương lai sáng tươi vươn mọi ngả
Tới muôn hồn lưu lạc khắp nơi xa …

V ũ kim Thanh

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn Nhà Thơ Vũ Kim Thanh!
Đăng nhập để trả lời
0