<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-28 00:17:46Ngọc Lý>
.
THÁNG TƯ
XEM PHIM BOLINAO52

Chiếc thuyền vượt biên sau này mang tên “Bolinao 52,” trích trong phim quay từ chiến hạm USS Dubuque. Chuyến vượt biên làm chấn động thế giới với 110 người ra đi nhưng chỉ có 52 người sống sót, và vị hạm trưởng USS Dubuque bị truy tố vì đã không vớt họ.
VIFF 2007: “Bolinao 52” sự cảm thông đến từ những người còn sống
Tuesday, April 10, 2007
Tuesday, April 10, 2007
Thanh Nguyên/Người Việt
QUẬN CAM, California, (NV) - Trong mỗi một con người đều có một địa danh để đến viếng thăm, với ai đó là Paris tráng lệ, là Roma uy nghi, hoặc thành Viên cổ kính... nhưng với chị Trịnh Thị Tùng, một thuyền nhân người Việt Nam, thì địa danh đó là Bolinao. Bolinao là thiên đường trên địa giới hay địa ngục của trần gian? Bolinao là một làng chài nhỏ ở Phillipines có tình người và chứa đầy sự cảm thông toàn vẹn.
“Bolinao 52” là một bộ phim kể về câu chuyện của những thuyền nhân tị nạn Việt Nam. Vào năm 1988, tại Bến Tre, miền Nam Việt Nam, có 110 người đã đào thoát khỏi Việt Nam trên một chiếc thuyền nhỏ bé, hướng ra biển khơi để bắt đầu chuyến hải hành đi tìm tự do, đi tìm nguồn sống mới. Ngay từ ngày đầu tiên trên biển họ đã gặp cơn bão lớn, người tài công quyết định ngưng máy và chờ cho cơn bão qua đi để tiếp tục chuyến hải hành.
Nhưng tắt rồi thì máy không bật lại được nữa. Và đó là sự khởi đầu bi thương của những định mệnh bị trôi dạt. Năm ngày, 10 ngày, rồi 19 ngày sau... Chị Tùng, người dẫn chuyện trong phim, kể lại câu chuyện bằng những ngôn từ mộc mạc, bình dân và chân thành: “Mọi người chết từ từ, mỗi ngày đều có người chết.” Chị nói về cái chết, về sự mất tích của những người đồng hành cách đây 17 năm như chính câu chuyện mới xảy ra hôm qua. Ra đi, họ hy vọng sẽ đến được bờ tự do nếu có sự cứu vớt, giúp đỡ... nhưng hy vọng đã quay lưng với họ.
Với quốc tế, tên gọi “Bolinao 52” (tức là chuyến tàu mang 52 người sống sót, tới được làng chài Bolinao) còn là biểu tượng của sự mệt mỏi của thế giới khi liên tục phải cưu mang người Việt Nam tỵ nạn. Một vị hạm trưởng Hải Quân Hoa Kỳ, chỉ huy chiến hạm USS Dubuque, đã bị đưa ra tòa án quân sự vì ông chỉ lệnh cho cung cấp đồ ăn và nước chứ không vớt những người tỵ nạn trên chiếc thuyền này - mặc dù vị hạm trưởng không hề nhận được phép vớt họ. Một kết quả bi thảm đã xảy ra. Lương thực cứu trợ đã hết, tàu bị ngập nước và đang chìm dần dần... những thuyền nhân đã bò đến bờ vực địa ngục của sự tuyệt vọng. Họ đã phạm phải một điều cấm kị kinh hãi khi phải tìm kiếm nguồn sống từ những miếng thịt của đồng loại. Vụ án “Bolinao 52” đã làm chấn động thế giới!
Không ai có thể lý giải được cuộc đời mình khi chính số phận của mình cũng không do chính mình định đoạt. Ðược sống, được cứu vớt, được cưu mang hay bị xua đuổi thậm chí phải bỏ cuộc. Chị Tùng cứ lặp lại câu nói “Mỗi người đều có số phận của nó” với một tâm trạng khắc khoải, như mong tìm lại một chút bình yên. Người sống, hay người đã chết đều mong muốn có một chút cảm thông. Sự cảm thông được đặt lên trên số phận.
Dân tộc Việt Nam ẩn chứa nhiều tiềm năng, trong đó tiềm năng giá trị nhất chính là sự chịu đựng khổ nhục và lụy phiền. Không chỉ riêng 52 con người trên chiếc tàu kia, mà còn rất nhiều thuyền nhân khác, đã sống sót và chấp nhận sự phiền lụy trong nỗi niềm câm lặng. Chị Trịnh Thanh Tùng, người sống sót, khi về thăm lại vùng đất ân nhân đã được những đàn bà người Phi trên đảo Bolinao gọi là “super woman”. Và với đạo diễn Ðức Nguyễn, chị Tùng thực sự là “super woman”, khi chị mạnh dạn nhận lời kể lại câu chuyện của chuyến hải hành đầy kinh hoàng đó.
Mang nỗi oan khuất của những người đồng hành xấu số, sự phẫn hận và thù ghét những trái tim của ý chí lạnh lùng... đã làm cho chị phiền lụy và đau khổ trong suốt 17 năm trời. Chị Tùng mặc dù đã ở bến bờ tự do, nhưng trong tâm khảm vẫn bị ràng buộc bởi những ám ảnh bi thương của chuyến tàu định mệnh.
Sự gặp gỡ giữa chị và người lính thủy trên chiến hạm USS Dubuque đã giải trừ nỗi phiền muộn, trăn trở hiểu lầm đến từ hai phía. Ðạo diễn Ðức Nguyễn đã cho họ gặp nhau, hàn gắn, để làm thanh thản và rửa lành những vết thương lòng sâu thẳm. Chị nói với người lính Mỹ: “It's OK now, I hope you don't feel bad like before.” Cả hai người đều khóc. Bolinao 52 đã làm cho người ta khóc. Khóc bởi vì họ là những con người.
Trong mỗi con người chúng ta, khi rơi vào tình trạng tuyệt vọng và phải chịu nhận lãnh thảm họa thì ý chí sống bỗng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. 52 con người sống sót trên chiếc thuyền đã có một sự chọn lựa đúng. Họ cần phải tát nước, họ cần phải ăn, vì họ cần phải sống.
Ðạo diễn Ðức Nguyễn đã không khai thác sự kiện Bolinao 52 như người ta đã khai thác trên khía cạnh rùng rợn, dã man gây chấn động. Ðức Nguyễn nói: “Tôi không muốn gợi lại sự hãi hùng mà là xoa dịu nỗi đau cho những người còn sống.”
Chị Trịnh Thị Tùng tìm về lại Bolinao, tìm lại quá khứ để cảm tạ những ân nhân. Chị tìm về lại Bolinao cũng để nhằm xoa dịu những nỗi đau của những người bạn đồng hành xấu số và quan trọng hơn là cho chính bản thân chị. Chị gặp lại người lính thủy xưa kia để hai bên xóa bỏ những mặc cảm hiểu lầm. Người sống tìm được sự cảm thông thì hy vọng người xấu số cũng ngậm cười nơi chín suối.
“Bolinao 52” là cuốn phim tài liệu không phê phán, tố cáo hay đòi quy trách nhiệm lên ai. Cuốn phim chỉ kể lại toàn bộ một chuyến hải hành của những thuyền nhân Việt Nam, với mong muốn tìm sự cảm thông đến từ nhiều phía. (T.N.)
____________________________________________________________________
Bolinao 52
Nguyễn Khoa Thái Anh

Nguyễn-Khoa Thái Anh
Bolinao 52
Nguyễn Khoa Thái Anh

Nguyễn-Khoa Thái Anh
Người Việt Nam có tiềm năng chịu đựng đau khổ. Trải qua một chiều dày lịch sử khốc liệt, có lẽ cái gene (gen) của người Việt đã hun đúc cho họ khả năng nhận lãnh thảm họa, và từ đó sự khổ đau đã trở nên một phần số của họ. Cả ngàn năm chiến tranh đô hộ, vận mệnh bao trùm trong vòng cai trị áp bức và phân ly đã tạo thành bản mệnh của dân tộc, cấu kết thành con người Việt hôm nay. Một ngày kia khi con dân Việt sẽ vùng dậy thoát khỏi cái bể khổ trầm luân này thì chúng ta phải nhớ rằng chính mình đã vượt qua được cái vực sâu của thảm sầu và tuyệt vọng. Nếu người Việt khắc phục được sự bất hạnh này có phải vì họ đã biết nhẫn nhục đợi chờ chứ không phải vì một ngoại lệ nào khác?
Sau cuộc chiến ý thức hệ 1975, miền Nam được/bị áp đặt dưới chủ nghĩa xã hội và hiện tượng của một cuộc di tản thuyền nhân cũng bắt đầu. Ngày 22 tháng Năm 1988, 110 người từ Bến Tre đã quyết định vượt biên trốn khỏi sự cai trị Cộng sản bằng đường biển, trong số người này có chị Trịnh Thanh Tùng, người anh trai, đứa con trai và một đứa cháu trai. Ngày đầu vừa ra khỏi hải phận Việt Nam thì họ găp một cơn giông lớn, tài công phải tắt máy ghe, sau đó họ định quay về Việt Nam nhưng máy lại không nổ. Đến khi gặp một tàu Nhật họ đốt lửa để kêu gọi sự cứu vớt, nhưng vẫn bị bỏ rơi. Đến ngày thứ 19, khi lương thực đã cạn kiệt, họ gặp chiếc USS Dubuque, một tàu chiến Mỹ trên đường đến giữ an ninh ở Vịnh Ba Tư (Persian Gulf) nên ông thuyền trưởng quyết định chỉ tiếp tế thức ăn và nước uống nhưng không vớt. Trôi giạt cả thảy 37 ngày trên biển cả, nhiều người đã kiệt sức chết, những người sống sót buộc phải ăn thịt người. Cuối cùng, họ được những người đánh cá Phi (Philipines) cứu mang vào đảo Bolinao. Cả thảy trong con số 110 người ra đi, 58 người đã bị thiệt mạng, chỉ còn lại 52 người.
Trên đây là tóm lược câu chuyện Bolinao 52(1). Đạo diễn Nguyễn Hữu Đức – cũng là một thuyền nhân, nhưng may mắn hơn nhóm Bolinao, nhóm của anh được chiếc USS Long Beach vớt sau bốn ngày trên biển khơi – là người đã bỏ ra năm năm trời để thực hiện cuốn phim tài liệu này. Anh tốn rất nhiều thời gian và công sức, sau khi phát hiện ra được câu chuyện thương tâm Bolinao, anh phải đăng quảng cáo trên báo chí và radio, rao tìm người sống sót để thực hiện cuốn phim. Tuy gặp được người anh trai của chị Tùng, anh Xuân đã từ chối không chịu nói chuyện với nhà đạo diễn về chuyến đi hãi hùng đó. Cuối cùng cảm nhận được lòng thành và sự kiên trì của đạo diễn, anh Xuân đã giới thiệu anh Đức với người em gái của mình là chị Tùng và sau đó có lẽ một định mệnh nào đó đã an bài, câu chuyện được tiếp tục xúc tiến và kết quả là một cuốn phim đã đánh động dư luận báo chí và lòng người.
Phải nói trong giai đoạn then chốt khi thực hiện cuốn phim tài liệu này, sự đóng góp và yểm trợ của cộng đồng người Việt là yếu tố tiên quyết để gầy dựng vốn cũng như sự tài trợ của nhiều quỹ thiện nguyện và phim ảnh của Hoa kỳ về sau. Mặc dầu biến cố thuyền nhân là một giai đoạn lịch sử — kết hợp bằng nhiều đợt vượt biên tang thương, thiết yếu trong chuyện định cư của người Việt trên thế giới và Hoa Kỳ — nhiều người vẫn không ngờ rằng có đến hơn 1.000.000(2) người đến Hoa Kỳ bằng phương kế vượt biên này. Theo chiết tính của Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp Quốc trong số những những thuyền nhân đã đến lánh nạn ở các quốc gia thứ hai thì 50% bị tử nạn trên đường vượt biên. Do đó đây là một phim tài liệu cần thiết trong nổ lực quảng bá đến những dòng chính chuyến ra đi thống khổ của người Việt tị nạn.

Nhân chứng, diễn viên Trịnh Thanh Tùng (T) và đạo diễn Nguyễn Hữu Đức (P) “in action” tại phim trường
Nguồn: Bolinao 52
________________________________________________________________
Dù tin rằng mình am hiểu tình cảnh của thuyền nhân, khán giả cũng nên mang theo khăn mu-xoa để xoa dịu những cảnh tượng mủi lòng và tội tình trong phim. Tuy rằng ra đi là chấp nhận sự mất mát có thể đến, cuộc ra đi của chuyến tàu định mệnh Bolinao 52 có biết đâu đã nằm trong thiên tai. Trịnh Thanh Tùng, một người đàn bà như nhiều người đàn bà bình thường khác, cùng người anh trở về sau 5 năm học tập cải tạo đã bỏ xứ ra đi thử thời vận, có lúc vì muốn để dành nước cho con trai, phải uống nước tiểu của nó, hoặc phải chứng kiến cái chết đến thật sững sờ trong vòng tay của mình sau một đêm ôm ấp xác chết của một phụ nữ đồng hành, không ngờ lời yêu cầu: "Tùng ơi, ôm Năm được không? Không biết sao mình lạnh quá!" chính là lời trối trăn cuối cùng của người đàn bà xấu số.
Rồi đến khi anh Minh trưởng nhóm tuyên bố: “Những người nào tát nước sẽ được phát phần ăn!” chị Tùng cũng thoái thác với người anh (Xuân) rằng: “Thôi em không tát nước nữa đâu, nhường cho anh phần ăn đó!” Bởi vì chị Tùng không muốn ăn thịt người. Chị kể có hai anh em, người em đói quá cầm tay người anh cắn, đau quá người anh rút tay lại làm ngườii em khóc sướt mướt: “Cho em ăn đi! Em đói quá chết anh ơi!”
Nhiều lần chị lập lại: “Con người ai cũng có số hết, mỗi người có phần số riêng.” Phải chăng chị thắc mắc muốn biết vì sao mình sống mà người khác phải chết? Điển hình như một số người làm bè bằng những bình ny-lông cột vào những miếng ván, bơi xa khỏi tàu để không bao giờ còn lại dấu tích. Có khác nào trường hợp người cha và con gái cùng hai người đàn ông khác đang đêm lẳng lặng rời bỏ tàu bằng phao bơi vào cõi u minh để rồi chỉ hai tiếng đồng hồ sau, những người còn lại trên chiếc Bolinao được ghe đánh cá của người Phi đến cứu kéo vào bờ.
Chị Tùng với tư cách giản dị và bình dân đã thu hút người xem với những lời nói thật thà và thẳng thắn, không màu mè, nhưng trong một tâm hồn bình dị ấy chứa chất một bản gốc nhân ái, nhiều vị tha. Nếu câu chuyện chỉ lồng trong sự sống sót của chuyến đi 37 ngày đầy tuyệt vọng và kinh dị của chiếc ghe thôi, thiết tưởng cũng đã đầy đủ tình tiết, làm nhiều người thương cảm. Nhưng trong một tâm tư trong sáng cộng với tấm lòng quảng đại, chị Tùng đã vượt qua được sự cay đắng của đời thường để tìm gặp lại ông Bill Cloonan, đại diện cho thủy thủ đoàn của chiếc tàu USS Dubuth, phải thừa lệnh thuyền trưởng John Balian (sau này bị đưa ra tòa án quân sự) đã bỏ rơi chị và những thuyền nhân khác 17 năm trước đây, để tha thứ, giúp cho ông trút bỏ được mặc cảm tội lỗi của mình. Chẳng những thế, chị cũng tìm cách cầu siêu, hạ màn cho những linh hồn xấu số đã bỏ mình trên cuộc hành trình tuyệt mệnh đó, giúp vong hồn họ tìm về chốn vĩnh hằng, giải thoát khỏi kiếp oan khiên trên biển cả.
Đáng kể là sau 17 năm định cư ở Mỹ, ước nguyện lớn nhất của chị là gặp những ân nhân đã cứu vớt mình và những thuyền nhân khác ở Bolinao để đích thân được đội ơn và cảm tạ họ. Nhờ đến cuốn phim này, năm 2005 chị Tùng mới thực hiện được chuyến du lịch đầu tiên, một cuộc hội ngộ trùng phùng đầy nước mắt.

Đạo diễn Duc Nguyen, phụ tá GĐ sản xuất Nguyễn Mai-Phương và diền viên Trịnh Thanh Tùng
Nguồn: Bolinao 52
Có lẽ không tình cờ mà một con người đầy nhân bản như chị đã được chọn làm phát ngôn viên cho phim tài liệu này, mà trái lại, có thể nào những vong linh của 58 người đồng hành đã chẳng chọn chị, ký thác gởi gấm ở chị sứ mạng đi tìm một kết cục cho câu chuyện thương tâm của 19 năm trước? Trong ý tưởng đó không những người đã khuất được mãn nguyện mà cả những người sống cũng được hài lòng với vai trò của chị trong Bolinao 52, một mảng đời đầy bi ai và khó quên. Nếu bố cục và sự dàn dựng tài tình của đạo diễn Nguyễn Hữu Đức đã mang lại an bình và sự kết thúc cho cốt chuyện chưa có hồi kết thì Trịnh Thanh Tùng chính là ưu và tâm điểm của cuốn phim. Chuyện khổ lụy, chịu đựng của người sống hay những vong linh vất vưởng từ nay sẽ tìm về nơi thanh nhàn.
Năm năm với những nỗ lực thăng trầm để thực hiện cuốn phim tâm huyết, có phải nhà đạo diễn tài năng, nhiều nhân hậu và bình dị như Nguyễn Hữu Đức đã vui mừng trong những ngày qua khi cuốn phim Bolinao đã gặt hái được nhiều tán thưởng trong các vòng liên hoan phim? Thú thật đây là lần đầu người viết đã đi xem một phim hai lần trong một tuần: thứ Hai, 20 tháng Ba ở Liên hoan phim Á-Mỹ ở San Francisco, và thứ Bảy, 24 tháng Ba, 2007 ở San Jose. Trong hai buổi trình chiếu đó, Bolinao 52 đã bán được một số vé đáng kể, tổng cộng gần 600 người đến dự ở vùng Vịnh. Đó là chưa kể những cảm tình viên đến dự hai buổi tiếp tân sau buổi chiếu phim đễ ủy lạo đạo diễn, phu nhân và đội ngũ phim ảnh của hai người.
© DCVOnline
DCVOnline:
1: Bolinao 52: Phim tài liệu của nhà làm phim độc lập được trợ cấp của The Center for Asian American Media (CAAM), do Nguyễn Hữu Đức (Duc Nguyen) viết kịch bản, đạo diễn, và sản xuất. Phim dài 58 phút, nói tiếng Việt, Tagalog và phụ đề Anh ngữ. Ngày khai mạc: 2007 Liên hoan Phim Á Mỹ tại San Francisco (19/3) và San Jose (24/3) (World Premiere at 25th San Francisco Internal Asian Film Festival, Mar 15-25, 2007). Trang Bolinao 52
2: Theo tài liệu The State of The World's Refugees 2000: Fifty Years of Humanitarian Action - Chapter 4: Flight from Indochina, UNHCR (Cao Uỷ Tị Nạn Liên Hiệp Quốc), tổng số người tị nạn Việt Nam được định cư tại Hoa Kỳ khoảng 750.000 người trong khoảng 1975-1997. Cũng theo tài liệu này thì có khoảng 175.000 người tị nạn đến Mỹ trong hai năm 1975-1977, đa số đến trong vòng vài tuần sau ngày 30/4/1975. Đợt thứ hai có hơn 400.000 thuyền nhân (boat people) đến Hoa Kỳ trong khoảng 1978-1997 (trích dẫn nguồn chính từ W.C. Robinson, Terms of Refuge:The Indochinese Exodus and the International Response, Zed Books, London, 1998, table, p. 295). Trong khoảng 1979-1999, theo chương trình ODP (Orderly Departure Program), khoảng 500.000 người đã định cư tại Hoa Kỳ.
[ Trở lại ]
Đọc những bài khác trong mục Văn hóa - Nghệ thuật
Trang in
Gởi điện thư
Đăng Ý kiến của bạn về bài này? Ý kiến Bạn đọc
(DCVOnline không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ bạn đọc)
Re: Bolinao 52
2007-03-30 00:36:33
Chau anh Chuong
Xin cám ơn tất cà mọi người đã góp tâm sức để thực hiện phim tài liệu này.Phim tài liệu này, cũng như phim Vượt Sóng là 2 cuốn phim để cho các thế hệ sau có thể hình dung được một giai đoạn đen tối trong lịch sử của dân Viêt :"Giai đoạn đảng CS nắm quyền cai trị,một vết nhơ trong lịch sử oai hùng của dân tộc."
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Bolinao 52: Nhìn trong đôi mắt nữ thuyền nhân .. ..
2007-03-30 01:11:23
Nguyễn Hữu Viện
Nhìn trong đôi mắt nữ thuyền nhân .. ..
======================
Giữa hoang đảo tị nạn:
Đêm mơ màng khúc ca «Biển nhớ«
Biển nhớ gọi về hỗn mang hoang mang
Hồn lê thê trại Sambawang
Giữa hoang đảo tị nạn:
Lời tự tình "Biển nhớ« vang vang
Chuyến bay đêm vỡ lẽ muộn màng
Em hành trang lên đường -
Định cư Miền Đất Hứa:
Cali - Hamburg - Sydney - Quebec - Paris
Tiễn đưa phi trường Changi miên man
Em khuất vùng trời chân mây Thiên Thai ?
Trở về căn lều vải giữa trại
Chân không khoảng trống hư không
* * *
Giữa hoang đảo tị nạn:
Những giọt lệ vỡ ngắn vỡ dài
Thuyền nhân thuyền nan
Con thuyền không bến
Trôi dạt mãi mãi
Đầu gành cuối bến vô định ngày mai
* * *
Giữa hoang đảo tị nạn:
Nhịp tim bơ vơ tan vỡ
Sóng thần Biển Đông đêm bão
Cùng nhau sinh tử bên nhau
Con thuyền nan định mệnh
Giây phút phân ly chia tay
Buông trôi theo dòng đời
Muôn phương muôn ngã
Giọt lệ vỡ ngắn vỡ dài
Cặp tình nhân Liêu Trai
* * *
Giữa hoang đảo tị nạn:
Đêm nay em đi định cư
Quần đảo Sương Mù ngàn năm
Sân bay Luân Đôn điểm đến
Mặc sóng trùng dương ngập hồn
Đêm khuya đưa tiễn em đi
Về miền đất lưu đày
Hoa biển tan vỡ về nguồn cội thơ ngây .. ..
* * *
Giữa hoang đảo tị nạn:
Những chuyện đợi chờ
Nguyện thề hò hẹn
Phố biển Đà Thành
Sông Hàn xa xa thiên thanh
Nhà máy lọc dầu bên kia lên đèn
Tưởng đôi mắt Mẹ già chờ đợi
Nhắn vọng gọi về biển động trùng khơi
Tân Gia Ba giờ đây chốn xa xôi
Ngàn hoa biển tan vỡ cõi đời
Bầy cá mập - hải tặc - sóng thần
Đói khát dạt trôi tuyệt vọng
Chân trời Mới hy vọng
Cánh buồm Tự do khao khát ơi !
* * *
Giữa hoang đảo tị nạn:
Nụ hôn ngỡ ngàng vòng tay đan chặt
Sợ mong manh như Hoa Biển vỡ tan
Ngày mai Em lên đường:
Định cư trời Bắc Âu - Đan Mạch
Mang cả hồn Anh biển cả thủy thủ
Chôn vùi một chuyện tình với Ngư nhân
Nàng Tiên Cá Bến cảng Copenhagen
Thạch hóa hóa đá tạc tượng một tình nhân
* * *
Giữa hoang đảo tị nạn:
Sáng nay chút sương mù Bán đảo
Singapore lệ đá thầm vỡ tuôn trào
Đêm khuya trắng Em giã từ
Phi trường sân bay Changi
Chuyến bay đêm muộn màng
Chuyến không trình mang em về miền đất lạnh Na Uy
Chuyến không trình mang em về miền nắng ấm Cali
Chuyến không trình mang em về Thủ đô Tình yêu Paris
* * *
Giữa hoang đảo trại tị nạn:
Anh còn lại những gì ?
Kỷ niệm chuyến hải trình gian khổ
Xao xuyến lo âu ngày mai bất định
Thương cả mây bay ngàn năm nâng chuyến bay Em
Hàng đêm trắng mơ màng nghe "Biển nhớ"
Biển nhớ gọi về hoang mang
Hồn lê thê trại Sambawang
Đảo quốc Tân Gia Ba
Phản chiếu trong đôi mắt Em
Ánh tịch dương hoàng hôn xế tà
* * *
Giữa hoang đảo tị nạn:
Em ngắm nhìn biển xa
Về bờ bên kia xứ ấy .. ..
Anh chợt thấy niềm chân tin lại về
Tổ quốc Việt Nam Dân chủ Duy tân
Bừng chiếu sáng trong đôi mắt Em
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: Bolinao 52
2007-03-30 05:06:32
nguyen.K
Trích từ tác giả:
" kết hợp bằng nhiều đợt vượt biên tang thương, thiết yếu trong chuyện định cư của người Việt trên thế giới và Hoa Kỳ — nhiều người vẫn không ngờ rằng có đến hơn 1.000.000(2) người đến Hoa Kỳ bằng phương kế vượt biên này. Theo chiết tính của Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp Quốc trong số những những thuyền nhân đã đến lánh nạn ở các quốc gia thứ hai thì 50% bị tử nạn trên đường vượt biên
---------------------------
Theo tài liệu The State of The World's Refugees 2000: Fifty Years of Humanitarian Action thì có 1 triệu người vượt biên đến Hoa Kỳ bằng đường biển.
Theo Cao ủy Tị Nạn Quốc Tế thì khoảng 50% tử nạn trên đường vượt biên.
Chỉ nhìn sơ 2 con số ở trên thì đã thấy chế độ man rợ cũa Cọng Sản đã giết chết bao nhiêu người giữa biển?
Đúng là Việt Nam đã bị một bọn ác quỉ man rợ nhất lịch sử xâm lăng.
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: Bolinao 52
2007-03-30 12:18:00
Thần Báo
Năm 1982 khi Thần Báo còn làm việc trong chương trình The Save Children Program của Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc tại các trại tỵ nạn Đông Nam Á, thì cứ một người Việt Nam sống sót thì đã có hai người vượt biên bị chết. Như thế, một triệu người VN tỵ nạn còn sống thì... ít nhất đã hai triệu người chôn xác trong lòng Biển Đông!
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: Bolinao 52
2007-03-30 08:39:06
Dạ Lan
Biết là chết mà vẫn ra đi ! hàng triệu người sẵn sàng chấp nhận cái chết thay vì sống dưới chế độ của "đỉnh cao trí tuệ" !! hầu hết dân miền nam VN muốn ra đi nhưng không có phương tiện !
Trong lịch sử VN, trong lịch sử loài người, đã có chế độ nào kinh hoàng hơn ?
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: Bolinao 52
2007-03-31 10:43:49
nguyen
Vang! Dung nhu vay, kinh hoang lam! Tu hoi con nho toi luc truoc khi vuot bien toi thich bien lam, toi co the ngoi o bo bien, nhin ra bien hang tieng dong ho ma khong nhuc nhich. Tu sau khi vuot bien toi nay, moi khi ra gan hoac toi bien toi luon ngam ngui va khong co luc nao co 1 niem vui tron ven. Con ba vo toi thi rat so moi khi noi ve bien. Luc moi dinh cu, khoang 4,5 nam chung toi luon co ac mong trong dem vi bi noi am anh cua su vuot bien. Kinh hoang thiet do cac ban a. Muon quen di ky niem buon do ma khong the duoc. Vai dong tam su voi thuyen nhan VN.
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: Bolinao 52
2007-03-30 11:22:44
tamnguyen
Ai đã từng đi vượt biên bằng đường biển đều biết những gian nan của thuyền nhân VN khi trốn chạy thiên đường CS. Thống kê của Cao Ủy LHQ về người tỵ nạn cho biết cứ 4 con tàu vượt biên thì có 1 tàu không đến được nơi muốn đến thay vào đó là cái chết vì tàu đắm do bão tố, tàu qúa cũ nát hoặc do hải tặc bắt người trên tàu và sau đó đâm chìm tàu này và cũng có trường hợp bị công an VN rượt bắt được hoặc tàu hư máy lại quay trở về hải phận VN. Đó là vượt biên bằng đường biển. Còn bắng đường bộ thì hấu hết chọn con đường băng qua nước Cao Miên nhưng con đường này cũng đầy rẫy cái chết đang chờ. Có khi bị người dắt đường bất lương bỏ người vượt biên bơ vơ giữa rừng rồi những người này lọt vào tay tàn quân Khmer Đỏ. Gặp đám này là cái chết. Nếu bị đám lừa gạt bỏ người tỵ nạn ngay khu dân cư bên Cao Miên thì còn có cơ may sống sót. Đã có rất nhiều Việt sau khi bị đám lừa đảo bỏ rơi bên đất Cao Miên đành phải chọn Cao Miên làm chốn dung thân luôn. Có rất nhiều người Việt sinh sống tại cảng KomPongsom(trước kia có tên là Cảng Shihanuk)sau 1 chuyến vượt biên bất thành. Tiền bạc mất hết, quay trở về VN không được đành phải sinh sống bên Cao Miên thôi. Người góp ý bài này cũng đã từng 2 lần ghe vượt biên đã ra khỏi hải phận VN nhưng sau đó lại phải quay về vì bị tàu hải tặc Thái Lan cướp, bắt toàn bộ phụ nữ trên ghe rồi sau đó kéo chiếc ghe này vào 1 đảo hoang vắng trong hải phân Cao Miên may nhờ đám tàu tuần tra Cao Miên phát giác không thì cả ghe sẽ khó tránh khỏi chết vì đói trên hòn đảo hoang vắng đó. Sau đó, cả ghe bị tù tại Cao Miên gần 3 tháng trời rồi mới được thả. Nói không hết những nỗi cơ cực của người Việt phải bỏ trốn thiên đàng CS. Gần đây thì có chuyện những người thiểu số vùng Cao Nguyên phải lần mò trong rừng sâu để sang Cao Miên tỵ nạn. Công an VN cho tay chân đi lùng bắt những người thiểu số này. Có tin cho biết khi bắt được chúng đã giết ngay tại chỗ, xác vùi nơi nào đó trong rừng.
Có những người sau bao lần thất bại, khi vượt biên thành công đến được trại tỵ nạn thì lại bị cái vụ thanh lọc của Cao Ủy LHQ về người tỵ nạn để xem coi ai là người tỵ nạn thực sự(cần phải rời khỏi VN càng sớm càng tốt vì bị ngược đãi quá sức chịu đựng) hoặc di dân về kinh tế(ra đi để tìm 1 đời sống tốt hơn bên quê nhà và khi định cư ở nước người rồi thì tìm cách trở về nước Việt trong bộ vó Việt kiều để ăn nhậu, chơi bời trên sự đau khổ của người dân bên quê nhà). Đến được trại tỵ nạn thành công rồi sau đó có người đã chọn cái chết tại trại tỵ nạn vì đã bị viên chức thanh lọc cho là thành phần di dân về kinh tế, phải quay trở về ổ quỷ đỏ. Họ đã tự kết liễu đời họ. Thật thảm thương cho người tỵ nạn VN.
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: Bolinao 52
2007-03-30 12:32:28
Ledan1972
Cám ơn ông Nguyễn khoaThái Anh đã viết bài này. Cũng rất mong các lưỡi gỗ cùng đám cs thông tin mạng đọc qua cho biết để cái lưỡi bớt gỗ đi một chút. Đọc bài này thấy tội nghiệp cho dân tộc mình qúa. Bán mạng cho biển cả, rừng sâu để bỏ nước ra đi mong tìm lại cuộc sống của một kiếp người cho ra nguời cũng chỉ vì lũ cộng nô xảo quyệt tạo ra bao oan nghiệt cho non sông đất nuớc VN thân yêu. Nhớ lại bài viết của Trần giao thủy, nhìn cái tựa đề với cái dấu chấm hỏi sau chữ vẻ vang mà thấy buồn cho chính tác giả bài viết. Không biết khi đặt bút viết bài ấy ông Thủy còn là... người không? Qua tin tức trong tuần này, chúng ta thấy rõ VNcs đang cố gắng triển khai những hoạt động ngoại giao và tuyên truyền trên mặt trận văn hóa nhằm hỗ trợ cho những hành động trấn áp các lực lượng đấu tranh dân chủ trong nước. Một mặt chúng vinh danh mấy tay nắm vùng "việt kiều yêu nước" một mặt chúng tìm cách hạ giá trị bằng những bài viết bôi xấu để tạo mặc cảm thấp kém cho người Việt hải ngoại. Nhưng những tên lưỡi gỗ này lầm, những thủ đọan gian manh của chúng luôn bị vạch mặt chỉ tên trên các diễn đàn và cái hiệu ứng boomerang sẽ chỉ gây ra những bất lợi cho chúng thôi.
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
_______________________________________________________________
Re: Bolinao 52
2007-03-30 19:36:59
http://www.ngayve.net
Trần Tàng Tàng
sanleandro ca
Thuở xưa vận nước phải kỳ.
Vượt biên quyết phải ra đi xứ người.
Não nùng thay phút chia phôi.
Ôi thôi biển với nước trời mênh mông.
Vì đâu ác qủy xâm lăng.
Bao nhiêu mạng đã mang săng nằm hòm.
Nằm hòm là phước người ơi
Bao người đã chết ngoài khơi mịt mù.
Nổi trôi như lá mùa thu.
Hồn đang vất vưởng thiên thu ngậm ngùi
Biết là chết vẫn phải đi.
Còn hơn sống với man ri vượn người.
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: Bolinao 52
2007-03-30 20:20:57
http://www.ngayve.net
Trần Tàng Tàng
sanleandro ca
Thôi em không tát nước đâu.
Phần ăn,tát nước, cho khâu người làm.
Có ai muốn chết cho cam.
Nhưng em sợ lắm, đói làm em ăn.
Thịt người đồng chủng Phật răn câu thề.
Thôi anh hãy đề em về.
Thân mà cát bụi chi nề bụi tro.
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&file=article&sid=3171
[/align]