📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

:: Một Góc Đời ::

753 trả lời, 81.040 lượt xem — Trang 18 / 26
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-21 12:42:55ichnguyen>
HỒI TƯỞNG.
Ngày về thăm lại quê hương.
Bóng người xưa vắng trên đường thuở nao.
Nghe lòng trống...nhớ hôm nào
Bây giờ biết đến chốn nao gặp nàng
                                 in
chungmotvuontho
machanvi
Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY LỄ TỪ PHỤ NGHĨ VỀ

NHỮNG NGƯỜI CHA CÔ ĐƠN



Trên một tờ báo điện tử, người ta đọc thấy một câu chuyện xúc cảm đầy nước mắt, tuy không hề nghe thấy một tiếng khóc. Một nhân viên người Việt còn trong giai đoạn tập sự tại một tỉnh trên miền Bắc xa khuất, nhận lời đến giúp một nhà hưu dưỡng hẻo lánh ít người thăm nom. Con đường đi vào căn nhà hưu dưỡng này quanh co và khúc khuỷu, chỉ có tiếng than van rền rĩ của rặng thông già âm u và cằn cỗi. Khi anh thanh niên này đến nơi và bắt tay vào việc, anh nhận ra có một ông già cứ ngồi trên xe lăn mà quay lưng vào trong, với một thái độ im lặng buồn bã. Anh đã đến gần và nhận ra đó là một người Việt Nam đã bước vào tuổi lão niên. Nhận ra anh là người Việt, ông già đó mừng rỡ lắm. Có lẽ không có sự mừng rỡ nào lớn hơn nữa, vì bao nhiêu năm, ông cụ không có dịp nói chuyện với ai. Cụ không rành tiếng Anh, mà chung quanh cả chục dặm cũng không có một người Việt nào lui tới. Sau khi hàn huyên và làm quen nhau, anh thanh niên hứa hẹn sẽ đến thăm cụ hoài. Anh đã giữ lời hứa trong một thời gian dài. Từ đó, anh mới biết tâm sự của cụ là một người cha đã hy sinh trọn cuộc đời cho một đứa con trai duy nhất.

Khi bà vợ đã khuất núi, cụ ở với đứa con trai và bao nhiêu thương yêu, cụ đã dành cho con hết cả. May mắn, cụ đã dựng được một cơ nghiệp đàng hoàng trên xứ Mỹ, có nhà đẹp, có xe tốt và có cả một tương lai thênh thang, hạnh phúc, không thiếu thốn điều chi. Hai cha con êm ấm sống chung với nhau cho đến khi cậu con trai đòi di chuyển đến thành phố lớn để theo đuổi việc học ở một trường danh tiếng hơn. Suy đi nghĩ lại mãi, cụ ông quyết định chiều ý con, mà bán hết cơ ngơi sự nghiệp của mình để đi theo cậu đến một nơi xa lạ. Ở đấy, vì không quen chỗ, cụ cứ phải từ từ tiêu dần tài sản dành dụm của mình cho sự học của cậu con mà không có cơ hội làm lại cuộc đời chi nữa, những mong cho con học thành tài là cụ vui sướng rồi. Điều cụ mong muốn đã đến. Sau nhiều năm học hành, cậu con ra trường, có việc làm tốt. Nhưng chỉ một thời gian ngắn, cậu đi theo tiếng gọi của con tim, bỏ cụ lại một mình, bỏ lại người cha hy sinh suốt đời cho con, bỏ lại bao kỷ niệm buồn vui giữa hai cha con, những ngày tháng xưa cũ đó. Cụ đau buốt tâm can. Nhất là tin tức của cậu dần dần biệt tăm. Quá đau khổ, cụ đã té ngã và bị liệt. Người ta đưa cụ vào nơi hẻo lánh này để chờ chết. Từ đó đến khi anh thanh niên tập sự kia gặp cụ, cũng đã mười năm…

Mười năm cô đơn, mười năm không có dịp nói tiếng quê hương, mười năm không thân nhân, thăm hỏi, mười năm đợi chờ trong tuyệt vọng... Mười năm hay mười thế kỷ?

Thời gian đằng đẵng trôi qua, mọi thứ hy vọng đã tàn lụi, cụ chỉ có một thèm khát duy nhất là một bát bún riêu nóng hổi. Chiều ý cụ, anh thanh niên kia đã lui cui tìm mọi cách để mang đến cho cụ một bát bún riêu theo như ý cụ mong muốn. Cụ đã vui mừng chầm chậm cho một tí mắm tôm vào tô bún, chầm chậm thưởng thức hương vị của bát bún riêu, như thưởng thức một phần đời người đang chết dở mà được sống lại.

Anh thanh niên không quen biết kia đã trở lại vài lần rồi vì công việc mới phải đi xa, nhưng anh hứa sẽ đến thăm cụ bất cứ khi nào tiện dịp. Rồi một ngày, anh nhận được tin báo của nhà hưu dưỡng: ông cụ đã qua đời, đúng ra là đã may mắn chấm dứt được cuộc sống đau khổ, buồn bã, cô đơn mà cụ đã phải gánh chịu nhọc nhằn trong nhiều năm qua. Thằng con trai của cụ, không biết lúc ấy ở đâu, nếu có vợ con, thì đứa bé cũng trên mười tuổi, và mỗi khi đến ngày Từ Phụ, chắc thằng con bất hiếu bất mục, vô ơn, khốn nạn ấy, lại nâng ly rượu đầy ắp, cười đùa vui vẻ khi nghe đứa bé nào đó chúc mừng “Happy Father Day, Dad!”

Hình ảnh người cha bất hạnh không phải là thiếu ở đâu đây. Hãy đến nhà hưu dưỡng ở Garden Grove, gần Trung Tâm Thủ Đô Tị Nạn này, sẽ thấy ngay một cụ ông trên 70 tuổi, còn nhanh miệng lắm, nhưng ngồi trên xe lăn mà nếu thấy ai có lòng, thì thế nào cũng nhờ “Ông ơi! Ông đẩy xe tôi ra bến xe Cần Thơ đi ông! Thằng con tôi nó đang đợi ở đó!” Rồi ông cụ giục “Nhanh lên! Nhanh lên! Kẻo nó không chờ nữa!” Và sau khi được đẩy ra tới cửa, thì ông cụ giơ tay, ngừng lại. “Đây rồi! Bến xe Cần Thơ đây rồi! Ông chờ tôi một tí nhé!” Người đẩy xe thế nào cũng nghẹn ngào, nghe nước mắt trong lòng đang chẩy xuống lặng lẽ. Con của cụ đâu cả rồi? Những đứa trẻ ngày xưa mà ông bồng bế, xi ỉa, tắm rửa, lau mặt, dậy cho nó đánh răng, dậy cho ngồi bô, ngồi cầu tiêu, dắt tay đi học… Những đứa trẻ hớn hở nhìn những quần áo mới mà bố chúng mới mua cho, ngày lễ, ngày Tết, bố con tung tăng trên đường phố Cần Thơ, hay ra bến Ninh Kiều hóng gió, mua cho con một quả bong bóng, một cây kem… Những đứa trẻ mà khi vượt biên còn đỏ hỏn, hay đã bắt đầu lớn, nhưng sợ hãi lo lắng thì nhiều, chỉ biết bám vào tay bố như một chỗ tựa nương duy nhất trong đời. Chúng nó bây giờ ở đâu? Bố chúng vẫn đợi chúng ở bến xe Cần Thơ ngay tại thủ đô tị nạn đấy…

Hãy vào trong nhà già này, thấy một cụ già ngồi trên xe lăn, không còn nói được, chỉ còn ánh mắt và hai bàn tay xếp những chữ A, B,C thành câu: “Ông bà đến chơi, tôi vui lắm!”

Cụ ông ngày xưa cũng đã một thời thanh niên bay nhẩy tung tăng, đi học, đi chơi với đào, rồi lấy vợ vui vẻ, hạnh phúc, nhìn những đứa con lớn lên với tất cả sự thoả mãn của một người cha trọn vẹn hy sinh. Giờ đây, những đứa con ấy ở đâu? Phương trời xa xôi nào? Có một lần nhớ đến người cha đã từng ẵm bồng chúng không?

Hãy đi thêm một bước nữa, để gặp một cụ chưa tới 80, nhưng chiều nào cũng thế, nhờ người đẩy xe lăn ra cửa, ngồi đó nhìn ra ngoài đường cho đến khi mặt trời lặn sau những mái nhà trước mặt, bóng tối phủ xuống âm u rồi mới chịu cho người đẩy xe vào phòng, nơi những kỷ niệm không bóng không hình chìm chìm ngập ngập, lãng đãng xa gần, những bóng hình thân yêu, người vợ tận tuỵ, mấy đứa con tung tăng chạy nhẩy, đấm đá um nhà…

Hãy đi khắp các nhà hưu dưỡng hay “nhà già” này để thấy đâu đâu cũng có những người cha cô đơn, những tâm hồn kiệt quệ, mà nỗi chết gần kề không đáng sợ bằng ngày tắt hơi không người thân vuốt mắt, không có tiếng khóc nức nở nỉ non, chỉ có âm thầm vài người áo trắng, lăng xăng thu dọn cho lẹ, cho nhanh, gói ghém phủ liệm chỉ trong giây phút, rồi tống ra dàn thiêu…

Thế là hết những người cha, đã có một thời oanh liệt, hoặc thương gia, hoặc quân đội.

Có thể họ đã từng xông pha mũi tên hòn đạn, đã từng gào lên hai tiếng “xung phong!” rồi băng mình về phía trước. Có thế họ đã là những thầy giáo, đứng trên bục giảng, hướng dẫn tương lai cho lớp trẻ lên đường. Có thể họ là những người thợ máy, công nhân, ngày ngày đi làm đổ mồ hôi, chỉ mong về đến nhà trông thấy thằng cu Tý, cu Tèo đùa đùa giỡn giỡn, tung con lên cao và nở những nụ cười hạnh phúc…

Giờ đây, chúng đang ở nơi nào? Trong những căn phòng ấm cúng, có thể chúng cũng lặp lại y hệt những cử chỉ của cha chúng ngày xưa, cũng tung con lên, đùa đùa giỡn giỡn..

Hỡi những người con còn có trái tim, hãy đi và hãy đến những nơi gọi là “nhà già”, nơi chỉ có cặp mắt là sáng còn mọi vật đều tối đen…

Ngày Từ Phụ đang đến.




[/align]
Chu Tất Tiến
______________________
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-21 22:48:25hongsang>






----VỊ  MỤC  SƯ  ĐÁNG  MẾN ----
 
      Ở  Nhà  Thờ  BÌNH  AN , từ  lúc  ban  sơ...mọi  người  tụ  về ,  như  chim  chiều  về  tổ ...trong  buổi  ban  sơ  đó  rất  là  thưa  thớt , rồi  nhiều  dần...
      Ở  đây  tôi  muốn  nói  Nhà  Thờ  BÌNH  AN.  Không  giống  như  những  Nhà  Thờ  khác ,  không  có  khuôn  viên rộng  lớn...không  có  cây  cối...vườn  tược...không  có  trăm hoa  đua  nở...không  có  những  cây  Phong  già  cho  lá  vào  mùa  Thu...và  cũng  không  có  chim  hót  líu  lo  trên  cành.......
 
       Nhưng  có  một  Vị  Mục  Sư  trẻ ,  mang  đến  trong  mổi  chúng  ta , và  tất  cả  những  ai , trong  lòng  mọi  người , mổi  người  một  cành  Hồng  Nhung  tươi  thắm.....
 
       Lúc  trước  tôi  có  nghe  một  vài  người  nói :
-Ông  Mục  Sư  người  Mỹ  mà  nói  tiếng  Việt  hay  lắm...
Thoạt  đầu  tôi  cứ  nghĩ ,  là  một  Vị  Mục  Sư  già...đứng  tuổi...và  nghiêm  nghị...nhưng   mà  trái  lại...Vị  Mục  Sư  này  rất  trẻ...rất  vui  vẽ  với  mọi  người , trên  môi  Ông  luôn  luôn  nở  nụ  cười....
 
     Xe  cộ  vẫn  ầm  ì  xuôi  ngược , lướt  qua  vùn  vụt  trên  đường...thế  giới  bon  chen , tranh  đua....chỉ  cách  1  khoảng  trống , thụt  sâu  vào  lề  đường....Đây  là  nơi  trở  về  ĐẠO....Đây  là  nơi  trở  về  ngơi  nghỉ  cho  những  ai  sau  những  giờ , những  ngày , những  năm  tháng  tìm  kiếm  mỏi  mê , vất  vã  nhọc  nhằn ,  hoặc  bị  đọa  đày, lạc lõng...bi  thương  và  hờn  tủi....
 
        Trong  tất  cả  những  người  đến  đây ,  có  những  người  hằn  lên  những  nét  già  nua  trước  tuổi , có  những người  ưu  tư...trầm  ngâm...và  cũng  có  những  đứa  trẻ  thật  ngây  thơ  trong sáng...........
 
        Tiếng  đàn  vang  lên  nhịp  nhàng.  Bài  Thánh  Ca  vừa  dứt ,  tiếng  nói  Vị  Mục  Sư  với  giọng  lơ  lớ  nghe  thật  dễ  thương.  Ông  nói  toàn  tiếng  Việt. Và  nhất  là  vào  giờ  học ,  học  Anh  Ngữ ,  học  thi  Quốc Tịch.
 
         Trên  trán  kia  mồ  hôi  tuôn  chảy  ướt  mem ,  trên  chiếc  áo  sơmi   trắng  cũng  ướt  đẩm  cả  mồ  hôi.  Ông  tận  tâm  tận  lực , dạy  từng  người  một....những  người  đến  rồi  đi....nhưng  với  riêng  Ông  lúc  nào , giờ  nào...vẫn  là  cánh  cửa  mở  rộng......
 
        Có  một  dạo  ở  lớp  học  thưa  dần....võn  vẹn  có  5  người , con  gái  tôi  Thanh  Mai  thấy  ngại  quá ,  phone  về  nói  với  tôi :
- Mẹ !....đi  học  lại  đi....cho  đông  người...lớp  vắng  quá  Ông  Mục  Sư  rất  buồn.
khiến  tôi  nhớ  lại  4  câu  thơ "Ông  Lái  Đò"  ngày  xưa....

           " Tôi  đã  gặp  một  chiều  trên  bến  nước "
           " Ông  Lái  Đò  ngồi  đợi  khách  sang  sông "
           " Gió  đưa  thoãng  bên  hàng  lau  lã  lướt "
           " Ông  Lái  buồn  đưa  mắt  mỏi  mòn  trông "
 
      Thật  đúng  vậy.  Ông  giúp  đở  tất  cả  mọi  người  Dân  Việt  chúng  tôi , hầu  như  tất  cả  mọi  người..... những  lúc  nhàn  rổi  Ông  dở  từng  trang  Kinh , mần  mò  giáo  lý , trong  tâm  nguyện  của  Ông. Ông  cố  gắng  giúp  Đạo , giúp  Đời...làm  đẹp  nơi  này  an  lành  nơi  đây. Ông  mang  đến  bông  Hồng  cho  tất  cả  những  ai...........
 
      Có  một  lúc  nào  đó  tôi  ngồi  tâm  sự  với  Ông  thật  lâu ,  Ông  hỏi  tôi  một  ít về  đời  sống  và  sinh  hoạt , phong  tục  tập  quán  của  người  Việt.  Ông  nghe  trong  yên  lặng...Ông  nghe  trong  say  sưa....
       Ông  nói  là  Ông  rất  thích  những  món  ăn  của  người   Việt  và  rất  thích  những  phong  tục  tập  quán  của  người  Việt  Nam....
        Tôi  thủ  thỉ  tâm  sự :
        Những  năm  tháng  đi  qua.  Tôi  cũng  có  đời  sống  vui  buồn  như  những  người  khác...Có  lẽ  tâm  sự  của  người  Việt  tha  hương  chúng  tôi  có  nhiều  điểm  giống  nhau....Đời  sống  của  chúng  tôi  đã  từng  bị  nghiệt  ngã  đau  thương........
        Quê  Hương  đau  thương  kia  nằm  bên  bờ  Đại  Dương  xa  diệu  vợi ....Nỗi  nhớ  nhung  ngút  ngàn...... ngày  xưa  nơi  Lầu  Hoàng  Lạc  Ông  Thôi  Hiệu  cũng  đã  mơ  về  Quê  Hương :
         " Quê  Hương  khuất  bóng  hoàng  hôn "
         " Trên  sông  khói  sóng  cho  buồn  lòng  ai "
 
          Quê  Hương  tôi  đã  bao  năm  đi  qua , giờ  còn  lại  những  gì....có  chăng...chỉ  còn  là  dĩ  vãng.....
          Bao  nhiêu  năm  lưu  lạc  xứ  người , chúng  tôi  thầm   cám  ơn  những  ai  đã  giúp  đở,  cưu  mang  chúng  tôi  trên  Quê  Hương  thứ  2  trong  những  lúc  khó  khăn  và  trong  lúc  té  ngã.
            " Quê  Hương  tôi  nước  mặn  đồng  chua"
            " Làng  tôi  nghèo  đất  cày  lên  sỏi  đá " 
  
           











[/align]










Hơn  50  năm  từ  khi  tôi  được  sinh  ra  đời...tang  tóc  trên  Quê  Hương  cứ  tiếp  diễn , hết  ngoại  xăm...đến  nội  thù...thế  hệ  tôi . Ông  Cha , Bà  Mẹ  cứ  mãi  bồng  bế  dắt  dìu  nhau  chạy  loạn....chiến  tranh...nước  mắt...đói  nghèo...đau  thương...thiếu  học....tất  cả  mọi  thứ  đó  như  là  chất  liệu  trong  đời  sống  người  Dân.....mùi  khói  đạn  đã  loang  vào  hơi  thở , nước  mắt  chan  lấy  chén  cơm.....và  tôi  cũng  đã  nói  với  Ông :
 
       Quê  Hương  tôi  từ :  SaiGon -  Hà Nội  -  Huế  -  Bạc  Liêu - Cà Mau - Năm  Căn..v...v...tất  cả  cùng  1  màu  da...1  màu  tóc...1  tiếng  nói.....tất  cả  những  đứa  trẻ  thơ  ra  đời  đều  bập  bẹ  một  ngôn  ngữ....1  thứ  tiếng  VIỆT  NAM.....
 
        Có  những  đứa  trẻ  phải  bú  bằng  nước  cháo....lớn  lên  bằng  miếng  cơm  manh  áo  của  người  hàng  xóm...lớn  lên  trong  èo  uột  xanh  xao....học  được  vài  chữ ...rồi  lại  phải  quay  cuồng  vào  hận  thù...vào  chiến  tranh....
"Gia  tài  của  Mẹ  để  lại  cho  con  là  những  hận  thù "
"Gia  tài  của  Mẹ  để  lại  cho  con  là  Quê  Hương  ngàn  dặm"
NHững  nhớ  thương  dằn  dặt....ngôn  ngữ  bây  giờ  thật  là  xa  lạ 
 
Còn  một  tấm  lòng  hướng  về  Chúa...thì  chúng  ta  cảm  thấy  thanh  thản  hơn  bao  giờ  hết...bình  an  hơn  bao  giờ  hết...
sau  đây  tôi  có  bài  thơ  xin  tặng  Mục  Sư :
 
      -----TỔ  CHIM  VÀ  MỤC  SƯ -----
 
Vị  Mục  Sư  thẩn  thơ  trên  đồi  vắng.
Mãi  mê  nhìn  ánh  nắng  buổi  chiều  hôm.
Đôi  chân  ung  dung  dạo  bước  đường  mòn.
Nắng  nhợt  nhạt  của  cuối  ngày  còn  lại.
 
Dọc  bên  đường  cạnh  lùm  hoa  cỏ  dại.
Có  tổ  chim  bị  nạn  rất  thảm  thương.
Mục  Sư  dừng  chân  xem  xét  tận  tường.
Chim  bị  nạn  đau  thương  kêu  chíp  chíp.
 
Ồ !  may  quá  có  thể  còn  cứu  kịp.
Đem  chim  về  băng  bó  lại  vết  thương.
Thời  gian  trôi  qua  bày  chim  lành  mạnh.
Xoãi  cánh  bay  về  nơi  chốn  rừng  xa...
 
Chiều  hôm  nay  cũng  một  buổi  chiều  tà.
Vị  Mục  Sư  ngắm  bày  chim  bay  mãi.
Ngài  chợt  nghĩ...đời  không  gì  tồn  tại.
Chuyện  họp  tan  tan  họp  tự  ngàn  xưa.
 
Chiều  hôm  nay  cây  rụng  lá  lưa  thưa.
Vị  Mục  Sư  thẩn  thơ  trên  đồi  vắng.....
 
Boise  vào  Đông.
 
=hongsang=      








[/align]


(Xin  bấm  vào  hình  để  nghe)

[/align]
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-22 22:45:38hongsang>
-----THU  VÀ  MẸ ------
 
Con  viết  lá  thư  này  trong  mùa  VU  LAN , con  biết  mùa  VU  LAN  là  một  mùa  báo  hiếu , bao  nhiêu  năm  đơn  độc  trong  đời  con , với  tấm  lòng  ngậm  ngùi , con  không  thể  nào  thấu  hiểu  hết  những  nỗi  đau  thương  và  nỗi  bất  hạnh  của  Mẹ.  Mẹ  đã  nuôi  dưỡng  và  dạy  dỗ  chúng  con  từ  lúc  thơ  ấu...cho  đến  tuổi  trưởng  thành , chưa  xong  niềm  ao  ước  của  Mẹ . Mẹ  chưa  từng  hưởng  một  ngày  yên  vui....
 
     Mẹ  thường  dạy  các  con  rằng : " hạnh  phúc  của  Mẹ  là  được  thấy  các  con  trưởng  thành , nên  người  và  hạnh  phúc "...Con  chỉ  biết  rằng  trong  giây  phút  đó  nước  mắt  hòa  trong  tiếng  nấc  nghẹn  ngào  của  con ,con  đã  kêu  lên  hai  tiếng : " Mẹ  ơi ! ".
 
     Con  còn  nhớ  ngày  đó ,con  còn  bé  quá...lúc  đó  con  chỉ  có  mỗi  mình  Mẹ  thôi...khi  đi  học  về  ngoài  trời  mưa  tầm  tã  lạnh  quá...con  vội  vã  chạy  xông  vào  trong  vòng  tay  Mẹ. Con thấy  như  có  hơi  ấm  từ  nơi  Mẹ  truyền  sang ,  khi  con  đau  bịnh  con  rất  sợ  uống  thuốc  Mẹ  hiền  lành  bảo : " uống  thuốc  đi  con...thuốc  đắng  dã  tật "...khi  con  lười  ăn...Mẹ  ân  cần  khuyên  bảo : " này !  ăn  cho  mau  lớn , học  cho  giỏi  cho  ngoan  Mẹ  cưng "
 
     Cách  đây  nhiều  năm ,  Mẹ  con  ta  sang  định  cư  trên  nước  Mỹ  xa  lạ  này ,  đất  nước  và  con  người  không  cùng  tiếng  nói  giống  ta , một  Mẹ  cùng  bốn  đứa  con  bắt  đầu  lại  cuộc  sống  mới  trong  những  ngày  đầy  hoang  mang  lo  âu...và  sợ  hãi....
 
      Có  những  đêm  con  ngồi  trong  phòng  học , có  tiếng  đóng  cửa  xe...con  nhìn  ra...bóng  của  Mẹ  đang  đi  trong  tuyết , tuyết  rơi  rơi  phủ  xuống  tóc  Mẹ...phủ  xuống  người  của  Mẹ .  Mẹ  bước  vào  nhà  có  phảng  phất  mùi
dầu  mỡ  của  nhà  Hàng. Ôi !  Mẹ  cả  đời  tần  tảo  vì  các con...Con  hỏi  Mẹ : " Sao  Mẹ  về  trễ  quá  vậy  Mẹ ? "  Mẹ  bảo : " Tuyết  hôm  nay  rơi  nhiều  quá....Mẹ  không  dám  lái  xe  nhanh ! Thôi  con  vào  mà  ngủ  cho  sớm  đi , ngày
mai  còn  phải  đi  học  nữa  đó ".
     Thì  ra  Mẹ  cứ  lo  cho  các  con. Còn  riêng  thân  Mẹ  Mẹ  không  bao  giờ  nghĩ  đến....
     Sáng  sớm  Mẹ  thức  dậy  lúc  4 - 5  giờ  sáng...ra  đi  khi  các  con  chưa  thức....khuya  Mẹ  về  thì  các  con  đã  ngủ  say...suốt  bao  nhiêu  năm   Mẹ  vò  võ  một  bóng...như  cánh  Cò  lặn  lội  bên  sông....


  
     Qua  vài  năm  sau  đó ,  một  buổi  chiều  trong  một  gian  phòng  mà  con  chỉ  có  nghe  tiếng  tíc  tắc  tíc  tắc  của  chiếc  đồng  hồ  treo  tường  qua  từng  giây  từng  giây  Mẹ  nắm  tay  con  thật  chặt...Mẹ  bấu  tay  con  thật  chặt  Mẹ  như  sợ  bị  vuột  mất  con  ra  khỏi  đời  Mẹ...Con  thấy  một  dòng  nước  mắt  lăn  xuống  từ  đôi  má  trũng  sâu  của  Mẹ...Như  có  điều  gì  muốn  nói  với  con  rằng  Mẹ  còn  nuối  tiếc  cái  điều  gì  đó...và  bàn  tay  Mẹ  từ  từ  buông  lõng  nơi  con , sự  buông  lõng  bàn  tay  của  Mẹ  ra  khỏi  đời  con  nay  đã  bao  năm....hình  ảnh  của  Mẹ  và  lời  nói  của  Mẹ  vẫn  còn  vang  vang  nơi  con...xin  những  hình  ảnh  và  lời  nói  ấy  hảy  bay  xa  đến  một  nơi  nào  con  tín  ngưỡng , như  một  lời  cầu  nguyện  của  con...
 
     Nhân  một  ngày  nghỉ , một  mình  con  trong  căn  phòng  đối  diện  với  bức  ảnh  thờ  của  Mẹ. Con  cố  gắng  sống  hết  ý  nghĩa  cho  tình  Mẹ....Những  lời  con  viết  ra  đây  sẽ  chuyên  chở  hết  tâm  tư  đời  con...Con  muốn  ý  tưởng  này  của  con  sẽ  tan  vào  không  gian....để  Mẹ  nghe   được...như  nghe  được  từng  hơi  thở  trong  con...
 
     Thưa  Mẹ !  Đại  Lễ  VU  LAN  thường  rơi  vào  mùa  Thu ,lòng  con  chợt  như  có  chút  gì  buồn  buồn  khi  mà  những  chiếc  lá  úa  vàng  ngoài  kia  lao  đao  rơi  xuống...
      Con biết  con  đã  mất  Mẹ  từ  bao  lâu  nay...bên  cạnh  con  có  những  người  còn  Mẹ  còn  Cha , con  thấy  họ  hạnh  phúc  quá...Con  ước  ao  thèm  muốn...ước  muốn  1 chút  gì  đầm  ấm  nơi  lòng  con...một  nơi  nương  tựa  cho
con  khi  mà  mai  sau  đời  sống  vắp  phải  những  bất  hạnh - khổ  đau, con  biết  lấy  ai  xẻ  chia  ngọt-bùi-cay-đắng. 
 

     Mùa  Thu  năm  nay  lại  về , con  thấy  một  màu  mây  ảm  đạm , gió  hiu  hiu  thổi  làm  se  lạnh  lòng  con , khi  bước  chân  ra  khỏi  nơi  làm  việc.  Gió  mùa  Thu  đây  rồi !  Man  mác  và  buồn  tênh...Có  phải  Thu  và  Mẹ  cùng  một  nỗi  lòng ?  khi  mà  con  nhớ  ngày  xưa  Mẹ  thường hát  ru : 
                    " Gió  mùa  Thu  Mẹ  ru  con  ngủ"
                " Năm  canh  chày  thức  đủ  năm  canh "
Hai  câu  ca  dao  này  thực  sự  hôm  nay.  không  còn  Mẹ , con  mới  hiểu  ra....chỉ  có  gió  mùa  Thu  mới  chuyên  chở  hết  tiếng  lòng  của  Mẹ. Mang  theo  nỗi  lạnh  lẽo , cô  đơn  quạnh  vắng  suốt  năm  canh  trường...để  cầu  cho  con  giấc  ngủ  bình  an...Con  cũng  đã  từng  trằn  trọc  suốt  đêm ....có  những  đêm  con  không  ngủ  được , con  mới  cảm  thấy  được  nỗi  quạnh  vắng  mênh  mông  của  màn  đêm  vô  tận...Con  mới  cảm  thấy  được  lòng  Mẹ  bao  la  vô  tận....



     Nay  ngồi  đây  với  những  tiện  nghi vật  chất  mà  con  có   được  ngày  hôm  nay  con  nghĩ  nó  cũng  đánh  đổi  nước  mắt  hòa  cùng  chén  cơm  trong  Mẹ...
Có  những  ngày  nghỉ  lòng  buồn  vô  hạn , con  lang  thang  đến  những  Mall  nhìn  ngắm  người  qua  kẻ  lại , con  cảm  thấy  cô  đơn  quá  đỗi , xung quanh  con  không  một  người  thân...không  một  đồng  bào...Con  lên  tưởng  đến  nỗi  quạnh  vắng  cùng  cực ,nỗi  đơn  độc  của  một  kiếp  người ....
 
     Mùa  Lễ  VU  LAN  năm  nay  con  biết  sự  tích  Bồ  Tát  Đại  Hiếu  Mục  Kiền  Liên  đi  tìm  Mẹ. Ngài  quán  chiếu  trong  nhiều  cõi  và  thấy  được  Mẹ  Ngài  đang  thọ  báo... Hạnh Nguyện  của  Ngài  và  mười  phương  Hạnh Nguyện Bồ  Tát  đã  giải  thoát  cho  Mẹ  Ngài  hết  tội  trầm  luân...
 
    Nhiều  năm  nay  con  cũng  đi  tìm  Mẹ. Con  lục  tìm  trong  ký  ức  tuổi  thơ  của  con, con  chỉ  thấy  hình  ảnh  người  Mẹ  nhọc  nhằn  lao  khổ  âm  vang  đâu  đây  như  những  tiếng  ru  con  trong  đêm  khuya  khoắc  của  Mẹ...
    Con  còn  nhớ  Mẹ  thường  kể  rằng :  Thời  gian  1975...khi  Cha  con  vào  tù, 3  tháng  sau  Mẹ  mới  sanh  con. Mẹ  già  đi  nhiều  so  với  tuổi  đời  của  Mẹ. Mẹ  ra  đi  từ  sáng  sớm  tinh  sương  đến  chiều  tối. Mẹ  như con  chim  có  đôi  cánh  hạc , bay  vào  giông  tố...xoãi  cánh  ngàn  phương,giữa  trời  đất  mông  lung , để  tìm  kiếm  cho  bằng  được  miếng  mồi  tha  về  cho  chúng  con, khi  về  đến  nhà  Mẹ  mang  về  những  thức  ăn  đôi  khi  là  những  củ  khoai  củ  sắn , đôi  khi  là  những  hạt  bo  bo...
 
     Tất  cả  những  buồn  thương  đã  hiện  lên  đôi  mắt  đó  của  Mẹ...nỗi  nhớ  xa  xăm  về  Cha, nỗi  lo  lắng  cho  đời  sống  chúng  con  như  bóng  đêm  mịt  mù  xa  thẳm. Con  còn  nhớ  1  câu  trong  bài  hát  nào  đó " Đau  thương  này  con  biết  trả  lại  cho  ai "... Con  biết  nước  mắt  con  chỉ  làm  giàu  chất  mặn  cho  biển  mà  thôi...
 
     Con  được  Mẹ  sinh  ra  vào  mùa  Thu 1975-Mẹ  kể  rằng "Ngày  xưa  Mẹ  là  một  Thiếu  Nữ  ở  quê. Mẹ  như  một  bông  hoa  đồng  nội , gặp  Cha  con  trong  môi  trường  chinh  chiến  lúc  đi  đi  lúc  về  về , ít  khi  đoàn  tụ  chiến  trường  miền  Nam  dữ  dội  quá  Mẹ  thầm  lo  như  nỗi  lòng  người  chinh  phụ. Biến  cố  75  trước  ngày  sanh  ra  con  thì  Cha  con  đã  vào  tù. Cha  ra  đi  chưa  được  thấy  mặt  con. Cha  chưa  nói  với  con  lời  nào...Lúc  đó  Cha  đã  nói  gì  với  Mẹ...Rồi  thôi ! Cha  không  trở  về  Cha  vĩnh  viễn  ở  lại  núi  rừng  Việt  Bắc. Để  Mẹ  phải  đối  diện  với  biển  đời  mênh  mông  sợ  hãi  tang  tóc  của  những  
năm  tháng  đó...30  năm  hôm  nay  của  con  cũng  là  30  năm  con  vẫn  hằng  nghĩ  rằng  Cha  con  vẫn  thường  có  mặt  trong  con , cho  nên  thường  đêm  đứng  nhìn  về  hướng  sao  khuya  lòng  con  như  ngọn  đèn  đốt  lên.
                       " Mỗi  đêm  mỗi  đốt  đèn  trời"
                  " Cầu  cho  Cha  Mẹ  sống  đời  với  con"
 
    Một  lần  con  được  xem  30  năm  nhìn  lại  của  Trung  Tâm  ASIA  phát  hành , con  không  cầm  được  nước  mắt ,
con  thấy  sự  hy  sinh  to  lớn  của  Ông  Cha  Bà  Mẹ. Sự  thầm  lặng  hy  sinh  đó  như  những  giọt  nước  rĩ  rã  từ  mạch  nguồn  qua  bao  ghềnh  thác , rồi  kết  tụ  về  Biển  Đông....Giọt  nước  mắt  của  người  Cha....Giọt  nước  mắt  của  người  Mẹ...đã  thấm  vào  lòng  đất  vượt  qua  muôn  trùng  ngại  chướng  để  nuôi  dưỡng  cho  muôn  loài....
 
     Con  đã  thấy  những  đứa  trẻ  không  còn  Cha...không  còn  Mẹ. Bơ  vơ  như  chim  non  lạc  loài  giữa  hư  không...
Mẹ  và  Cha  của  những  đứa  trẻ  này  cũng  là  những  người  Dân  Việt...cùng  một  ngôn  ngữ...cùng  một  màu  da...
 
    Con  đã  thấy  trên  Biển  Đông....đồng  bào  mình  vượt  bão  tố....đi  tìm  TỰ  DO....kẻ  còn  người  mất....
 
     Con  đã  thấy  trong  trại  tỵ  nạn.....
 
      Con  đã  thấy  nơi  rừng  sâu...những  ngục  tù. Có  linh  hồn  Cha  con  ở  đó....
 
       Con  đã  thấy  khi  Ông  Cha  Bà  Mẹ  dắt  dìu  những  đứa  con  bước  vào  thế  giới  mới  hoang  mang  đầy  lo  sợ ....và  con  cũng  thấy  TÌNH  CHA  NGHĨA  MẸ...
 
         Thay  lời  này  con  xin  nguyện  đến :
 
   " HẠNH  PHÚC  CHO  NHỮNG  AI  CÒN  CHA  CÒN  MẸ"
 
Mùa  VU  LAN  2007.
 (viết  cho  con  trai  út  joey Do)
 
 
 
 
 
 Chớm  Thu...
-hongsang- 
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-22 01:30:16ichnguyen>
VU LAN.
Con còn nhớ cũng vào mùa thu ấy.
Mẹ đưa con sang lễ Phật Chùa Hang.
Lội mấy dòng sông qua những con đường
Con mới hiểu niềm tin là mảnh liệt.
Rồi chiến tranh lan tràn trên đất việt.
Xa quê ngèo con mẹ phải ra đi.
Năm tháng xa quê bất cứ việc gì.
Khi bán báo ,khi đi tìm việc khác.
Thuở ấy còn thơ nên thường nhút nhác.
Mẹ phải đi làm để con được vui chơi
Nay về thăm mẹ đâu nữa mẹ ơi!
Con ân hận cả một đời con trẻ.
Nay lớn nên người ,mỗi lần cậu kể.
Về mẹ yêu con không thể nào yên
Chỉ ước linh hồn mẹ lên cõi bề trên.
Con chẳng được đáp đền ân hật quá.,.
                         ichnguyen



📎 A84C1CFA51..88136299
chungmotvuontho
machanvi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-22 22:55:51hongsang>
Trích đoạn: ichnguyen

VU LAN.
Con còn nhớ cũng vào mùa thu ấy.
Mẹ đưa con sang lễ Phật Chùa Hang.
Lội mấy dòng sông qua những con đường
Con mới hiểu niềm tin là mảnh liệt.
Rồi chiến tranh lan tràn trên đất việt.
Xa quê ngèo con mẹ phải ra đi.
Năm tháng xa quê bất cứ việc gì.
Khi bán báo ,khi đi tìm việc khác.
Thuở ấy còn thơ nên thường nhút nhác.
Mẹ phải đi làm để con được vui chơi
Nay về thăm mẹ đâu nữa mẹ ơi!
Con ân hận cả một đời con trẻ.
Nay lớn nên người ,mỗi lần cậu kể.
Về mẹ yêu con không thể nào yên
Chỉ ước linh hồn mẹ lên cõi bề trên.
Con chẳng được đáp đền ân hật quá.,.
                         ichnguyen





Ngày  xưa  theo  Mẹ  đi  Chùa
Thắp  nhang  lạy  Phật  xin  bùa  bình  an
Bởi  xưa  khấn  chẳng  rỏ  ràng
Bình  an  thì  có , lỡ  làng  duyên  tơ
Từ  con  cất  bước  đến  giờ
Đời  con  là  những  bài  thơ  thật  buồn
Cũng  đành  kiếp  sống  bi  thương
Cũng  đành  phận  bạc  má  hường  mà  thôi ...
 
"Kiếp  sau  xin  chớ  làm  người"
Làm  cây , làm  cỏ  cho  đời  thêm  xanh...
 
HS  
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hongsang

Trích đoạn: ichnguyen

VU LAN.
Con còn nhớ cũng vào mùa thu ấy.
Mẹ đưa con sang lễ Phật Chùa Hang.
Lội mấy dòng sông qua những con đường
Con mới hiểu niềm tin là mảnh liệt.
Rồi chiến tranh lan tràn trên đất việt.
Xa quê ngèo con mẹ phải ra đi.
Năm tháng xa quê bất cứ việc gì.
Khi bán báo ,khi đi tìm việc khác.
Thuở ấy còn thơ nên thường nhút nhác.
Mẹ phải đi làm để con được vui chơi
Nay về thăm mẹ đâu nữa mẹ ơi!
Con ân hận cả một đời con trẻ.
Nay lớn nên người ,mỗi lần cậu kể.
Về mẹ yêu con không thể nào yên
Chỉ ước linh hồn mẹ lên cõi bề trên.
Con chẳng được đáp đền ân hật quá.,.
                         ichnguyen





Ngày  xưa  theo  Mẹ  đi  Chùa
Thắp  nhang  lạy  Phật  xin  bùa  bình  an
Bởi  xưa  khấn  chẳng  rỏ  ràng
Bình  an  thì  có , lỡ  làng  duyên  tơ
Từ  con  cất  bước  đến  giờ
Đời  con  là  những  bài  thơ  thật  buồn
Cũng  đành  kiếp  sống  bi  thương
Cũng  đành  phận  bạc  má  hường  mà  thôi ...
 
"Kiếp  sau  xin  chớ  làm  người"
Làm  cây , làm  cỏ  cho  đời  thêm  xanh...
 
HS  
chungmotvuontho
machanvi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-24 05:10:53ichnguyen>
Hồng Sang ơi! Em ước làm cây cỏ khiến anh lại nhớ về bài hát Một Đời Người...Một Rừng cây.....
Nếu vậy thì anh sẽ làm cây thông già đứng giữa trời mà reo.sống gần cây cỏ xanh mượt thích quá...
 Anh muốn làm cây thông.
Để rừng kia đủ thứ.
Để cho người cô lữ
 tựa mát buổi trưa hè.
Và nhánh ,tàng sẽ che.
Cho cây nào nho nhỏ.
Hoặc là cho cây cỏ
để thơm ngát hương đời.
Chiều chim về nghỉ nghơi.
Nơi tình yêu đến dựa.
Được nghe nhiều tâm sự
của trai gái đang yêu.
Và cuối cùng cháy thiêu
khi người châm lửa đỏ
Họ đem về xẻ gỗ.
Để làm đẹp cho đời.,.
          ichnguyen
            




📎 3FE07105D7..DE2F1CD0
chungmotvuontho
machanvi
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: ichnguyen

Hồng Sang ơi! Em ước làm cây cỏ khiến anh lại nhớ về bài hát Một Đời Người...Một Rừng cây.....
Nếu vậy thì anh sẽ làm cây thông già đứng giữa trời mà reo.sống gần cây cỏ xanh mượt thích quá...
 Anh muốn làm cây thông.
Để rừng kia đủ thứ.
Để cho người cô lữ
 tựa mát buổi trưa hè.
Và nhánh ,tàng sẽ che.
Cho cây nào nho nhỏ.
Hoặc là cho cây cỏ
để thơm ngát hương đời.
Chiều chim về nghỉ nghơi.
Nơi tình yêu đến dựa.
Được nghe nhiều tâm sự
của trai gái đang yêu.
Và cuối cùng cháy thiêu
khi người châm lửa đỏ
Họ đem về xẻ gỗ.
Để làm đẹp cho đời.,.
          ichnguyen
----ẢO  VỌNG-----
 
Trên  bờ  vai  ảo  vọng.
Trĩu  nặng  nỗi  đau  dài.
Mang  theo  vào  cuộc  sống.
Thương  hoài  chẳng  hề  phai.
 
Tình  giấu  kín  bao  năm.
Sao  cứ  mãi  âm  thầm.
Giữa  dòng  đời  xiêu  lạc.
Phải  chăng  mối  tình  câm.
 
Mắt  màu  xanh  của  lá.
" Một  góc  đời "  lệ  tuôn.
Như  con  chim  cánh  cụt.
Bay  mãi  Biển  Bắc  buồn.
 
Tóc  nhuộm  màu  sương  trắng.
Trắng  cả  mảnh  vườn  hoang.
Bên  Thông  già  đứng  lặng.
Đợi  ngọn  gió  Đông  sang.
 
Môi  tắt  mọi  tiếng  cười.
Qua  quảng  đời  cát  bụi.
Như  con  Sáo  cuối  trời.
Hát  lời  buồn  khôn  nguôi.
 
Ru  hồn  ta  êm  êm.
Cho  vị  ngọt  êm  đềm.
Khóc  cho  cuộc  tình  muộn.
Trên " mạng lưới" nghìn  đêm...
 
HS


            





http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: ichnguyen

Hồng Sang ơi! Em ước làm cây cỏ khiến anh lại nhớ về bài hát Một Đời Người...Một Rừng cây.....
Nếu vậy thì anh sẽ làm cây thông già đứng giữa trời mà reo.sống gần cây cỏ xanh mượt thích quá...
 

-----BÊN  GÓC  THÔNG  GIÀ------
 
Cám  ơn  ngươi ,  góc  Thông  già.
Chiều  nay  tạm  biệt  người  nha  ta  về.
Những  lúc  ta  buồn  ủ  ê.
Thân  người - Ta  tựa  tỉ  tê  khóc  thầm.
Thông  già  vẫn  đứng  lặng  câm.
Gió  lùa  trong  gió  thì  thầm  vi  vu.
Chao  ơi !  như  những  lời  ru.
Chiều  Thu  năm   đó ,  chiều  Thu  năm  này.
Phải  chăng  con  tạo  an  bài.
Nỗi  đau  ta  đó ,  chỉ  người  thương  ta.
Ngút  ngàn  chiều  vắng  mờ  xa.
Bóng  ta  với  cội  Thông  già  mà  thôi.
Nụ  cười  đã  tắt  trên  môi.
Nắng  chiều  cũng  tắt....đành  thôi  ta  về....
 
-----------hongsang---------- 
            





http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0



            





Chiều  nay  trở  lại  rừng  Thông.
Tiếng  reo  trong  gió  nghe  lòng  ta  đau.
Thông  già  ơi !  Đừng  thì  thào.
Khóc  giùm  ta  một  nỗi  đau  tuyệt  vời.
Ta  buồn - Chỉ  có....người  thôi.
Lưng  người -  Ta  tựa....thế  rồi  cũng  quen.
Ta  mơ  vòng  tay  êm  đềm.
Mà  người  cứ  đứng  lặng  yên  thì  thầm.
Dang  tay....ôm  người  tình  câm.
Chiều  nghiêng  ngã  bóng  rừng  Thông  nhạt  mầu.
Tiếng  Nai  ngơ  ngác  tìm  nhau.
Tiếng  ta...nức  nỡ  tìm  đâu....một  người?
Dang  tay...ôm  góc  Thông  thôi.
Mỏi  mòn  ta  quỵ  bên  đồi  Thông  reo....
 
-----------hongsang-----------
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hongsang

            





Chiều  nay  trở  lại  rừng  Thông.
Tiếng  reo  trong  gió  nghe  lòng  ta  đau.
Thông  già  ơi !  Đừng  thì  thào.
Khóc  giùm  ta  một  nỗi  đau  tuyệt  vời.
Ta  buồn - Chỉ  có....người  thôi.
Lưng  người -  Ta  tựa....thế  rồi  cũng  quen.
Ta  mơ  vòng  tay  êm  đềm.
Mà  người  cứ  đứng  lặng  yên  thì  thầm.
Dang  tay....ôm  người  tình  câm.
Chiều  nghiêng  ngã  bóng  rừng  Thông  nhạt  mầu.
Tiếng  Nai  ngơ  ngác  tìm  nhau.
Tiếng  ta...nức  nỡ  tìm  đâu....một  người?
Dang  tay...ôm  góc  Thông  thôi.
Mỏi  mòn  ta  quỵ  bên  đồi  Thông  reo....
 
-----------hongsang-----------
chungmotvuontho
machanvi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-24 10:51:52ichnguyen>
THÀ LÀM CÂY THÔNG
Ta thà làm gốc thông già
Còn hơn gỗ quý để mà người cưa
Nỗi buồn gởi tận rừng thưa.
Để không còn phải đón đưa ai về.
Mỏi mòn đứng giữa chiều hoe.
Để chờ cánh bướm đàn ve bay về.
Biết thương cây cỏ bên lề.
Chỡ che khỏi nắng rẽ về nương thân.
Mừng thay nay được ở gần.
Chùm cây ,Đám cỏ đỡ phần  đớn đau.
Bây giờ thông sẽ cùng nhau
Cố lên để cỏ ngày sau nên rừng.
Để chim kia có chỗ dừng
Bay về xây tổ hát mừng líu lo.
Dẫu đời còn lắm quanh co.
Đem tình yêu để gởi cho cây rừng.,.
                 ichnguyen




📎 B7A4C84AEB..11B54CFA
chungmotvuontho
machanvi
Đăng nhập để trả lời
0





ichnguyen

titleAndStar(537,0,false,false,"","")
Mạnh thường quân


 

Bài viết đã đăng: 537
Gia nhập ngày: 20.2.2009
Hiện trạng: online
NGƯỜI VỀ TỪ GIÔNG BÃO.
Hòa trong đòan người chạy trốn ,là gia đình Hạ và hai đứa cháu ,một đứa em.Hạ phải thay đồ sơ mi ,quần tây chứ đâu còn dám mang đồ lính.Hai bên đường ngổn ngang xác người sình thúi.Có lúc người nằm sình to gấp ba bốn lần còn sống ,không còn tấm vải che thân. Đêm sau bảy lăm gia đình anh phải ngủ đêm ở một cái chợ  sát đường lộ.Cả đêm gia đình anh phải thức chờ trời sáng để tìm cách về quê.Vừa lo ,vừa sợ khi bên kia đường tiếng ca hát ,ầm ỉ của du kích địa phương.Vừa mới tản sáng ,may quá có đòan xe bộ đội đi từ phía Huế vào.Anh xin và cả gia đình được xe bộ đội cho quá gian..
Về đến nơi gia đình anh , ai nấy đều thở phào nhẹ nhỏm.Bấy giờ mới rùng mình khi phải nín thở vì mùi thây chết sình ,đã mấy ngày xông vào lổ mủi.Về quê anh bị địa phương cho đi cải tạo xa nhà.Hơn hai năm trôi qua,Hạ biết cuộc đời mình bất hạnh.Mới bước chân vô ngõ ,không khí như nặng nề thêm. Ngày đi D mới tròn ba tuổi ,còn Q thì vừa mới thôi nôi.Những năm tháng trên rừng.không thể nào kể hết nỗi buồn ,và tủi nhục ,thế mà anh vẫn thấy vui hơn khi được trở về.Trong căn nhà cấp bốn ,nơi anh và gia đình tạm ở đậu cho qua ngày đọan tháng.Biết bao kỷ niệm buồn vui..Vừa mới mãn tù lại bị nạn đói. vào những năm cả miền Nam phải ăn bo bo ,khoai ,lan,khoai mì độn.Dựa vào nghề hớt tóc dạo anh sống lây lất qua ngày.Vợ anh giáo viên nên suốt ngày đứng lớp ,.Lây lất qua ngày với cuộc sống luôn bị dồn nén trong hồn.Vì lý lịch của anh chị phải nghỉ dạy ,.Cho dù anh ruột và cha vợ anh là đảng viên có cở.Hạ biết thân phận mình nên anh đưa vợ con vào Đồng Nai bằng con đường kinh tế mới tự do.Mua được miếng đất có khoai mì nhưng chỉ trong mấy ngày là người ta nhổ trộm hết sạch.Bán đất hùn lò gặch thì bị quan làng cướp trắng.Cuối cùng chỉ còn con đường làm thuốc qua ngày ,nghề gia truyền của người anh để lại.
Lầm lủi bao năm ,cứ dư đồng nào là anh đi kiện.Từ trung ương xuống địa phương không chỗ nào là sót đơn anh.Nghĩ hận ,và buồn cho số phận mình. Nhất là mỗi lúc anh nghĩ về cảnh xe ủi ,xe xúc ,tù vào nhà áp đảo vợ con anh để cướp đất.Thậm chí con anh mới mười tuổi đầu đã bị bắt xiềng tại xã. Nghĩ đến ngôi bàn thờ Chúa của mình bị họ chia nhau làm củi ,mà anh đau nhói trong tim.Anh quyết tâm đòi cho bằng được sự công bằng ,đối với gia đình anh.Nhưng bọn tham nhũng có móc xích thì khó mà có ai giải quyết. Cũng may các con anh đứa nào cũng có công ăn việc làm và học hànht tạm đủ.Đêm về khi hòang hôn xuống là anh ra nhìn sao trời ,và luôn tự trách mình sinh nhằm ngôi sao xấu.Một hôm về Sài Gòn chơi.Bất ngờ có tiếng gọi lớn :Dượng !.Hạ cố tìm trong trí nhớ của mình để mắt tập trung về người quen mà mình không còn nhớ nổi.Hảo đây Dượng.Dượng quên cháu rồi sao. Gặp nhau buồn buuồn ,tủi tủi !.Hạ theo Hảo về nhà.
Ngôi nhà mặt tiền đương Điện Biên Phủ đã làm chóang ngợp Hạ.Nhìn bàn tiệc đủ đồ cao lương mỹ vị mà anh cảm thấy xót xa thêm..Tâm sự nhau một hồi Hạ say thiếp đi lúc nào không biết.
Khi tỉnh dậy ,Hảo đưa ra về còn kèm theo một thùng tiger.
Ngồi trên xe Hạ luôn miên mang nghĩ về những ngày anh chưa vào trại.Giá như anh về luôn sài Gòn ,giờ này có thua gì Hảo.Nghĩ đến các con anh ,có đứa học hành chưa tới nơi tới chốn, mà anh càng đau khổ hơn.Nhất là người mẹ đã từng sẻ chia gian khổ với mình ,mà nay không còn nữa...
Anh lại hồi tưởng về quê hương và nhớ lời anh mình dạy.Em vào trong ấy chỉ có làm nghề ,khoa học ,văn học chứ đừng bao giờ tham gia chính trị ,mà thương nhớ anh vô cùng.
Dù sao trước phút ra đi anh vẫn trang bị cho mình một chút kiến thức nhỏ nhoi.Với vị trí giáo sư Bác sĩ mà cũng chỉ sống với nghế y thì Hạ như thế đủ lắm rồi.Còn đang nghĩ vẩn vơ ,tài xế xe đã gọi ai Long thành xuống xe.Anh đã trở về với hiện thực của mình.,.
         ichnguyen

&lt; Sửa đổi bởi: ichnguyen
chungmotvuontho
machanvi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-26 00:54:56ichnguyen>
NỖI LÒNG
Những đêm trăng tỏ bên sông.
Là mình lại thấy nhớ mong quê nhà.
Lâu đài cũng của người ta.
chỉ thương quê mẹ  bao la cánh đồng.
Chim về đậu ở bờ sông.
Én vờn bay lượn để mong xuân về.
Người ơi! còn ở xa quê.
Có bao giờ nghĩ ngày về thăm nhau.
Luốn cà giàn mướp vườn rau.
Tình quê hương tỏa một màu xanh tươi.
Quê nhà giờ cũng đẹp rồi
Trở thành đô thị như người khác chi.
Nguyện cầu hạnh phúc người đi.
Ngày xuân sum họp khắc ghi vào lòng.,.
                          ichnguyen



📎 W7
chungmotvuontho
machanvi
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: ichnguyen

NỖI LÒNG
Những đêm trăng tỏ bên sông.
Là mình lại thấy nhớ mong quê nhà.
Lâu đài cũng của người ta.
chỉ thương quê mẹ  bao la cánh đồng.
Chim về đậu ở bờ sông.
Én vờn bay lượn để mong xuân về.
Người ơi! còn ở xa quê.
Có bao giờ nghĩ ngày về thăm nhau.
Luốn cà giàn mướp vườn rau.
Tình quê hương tỏa một màu xanh tươi.
Quê nhà giờ cũng đẹp rồi
Trở thành đô thị như người khác chi.
Nguyện cầu hạnh phúc người đi.
Ngày xuân sum họp khắc ghi vào lòng.,.
                          ichnguyen
 
Nỗi  Lòng...
 
Nỗi  lòng  của  kẻ  ly  hương
Nỗi  lòng  con  gái  thương  Cha  Mẹ  già
Nỗi  lòng  người  vợ  xót  xa
Nỗi  lòng  của  chị  bôn  ba  dặm  trường
Nỗi  lòng  nhớ  bạn  muôn  phương
Nỗi  lòng  người  mẹ  mến  thương  con  mình
Nỗi  lòng  bà  nhớ  cháu  xinh
Nỗi  lòng  phận  bạc...thương  mình  truân  chuyên...
 
hongsang





 
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0

Lẻ  Loi
 
"Chim  xa  rừng  thương  cây  nhớ  cội"
Mi  nhớ  ai  mà  tội  thế  kia ?
Nằm  ì  dưới  đất  hổng  dìa
Bạn  Mi...chờ  mãi  từ  khuya  đến  giờ [sm=mecry.gif]
 
-HS-

http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0

Mưa  Xứ  Người
 
Cuối  tuần  mưa  cứ  mãi  rơi
Như  đau  nỗi  nhớ  như  khơi  nỗi  sầu
Gió  ơi !  tan  tác  gì  đâu
Mưa  ơi !  sao  để  giọt  sầu  cho  ta.
 
Bụi  hồng  lấm  chiếc  áo  hoa
Vì  đâu  để  cả  đời  ta  đượm  buồn
Mưa  rơi  từng  giọt  tuôn  tuôn
Mưa  ơi !  Gió  hỡi ! ướt  luôn  chiều  này.
 
Ngước  lên  tìm  một  áng  mây
Mây  trời  u  ám  bao  vây  cuộc  đời
Xin  thương  chút  phận  bèo  trôi
Đừng  mưa  ướt  nữa...mảnh  đời  thương  đau...
 
-HS-
 
r

Đính kèm (1)

&lt; Sửa đổi bởi: Huyền Băng -- 9.3.2008 19:15:44 &gt;
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
Bấy lâu tín bặt vô âm
Chẳng hay bạn cũ đồng tâm hẵng còn?
Tôi dan díu cuộc vuông-tròn
Về đây xin được lại bon chen lời...


www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-22 22:33:58hongsang>
Trích đoạn: TrinhTuan

Bấy lâu tín bặt vô âm
Chẳng hay bạn cũ đồng tâm hẵng còn?
Tôi dan díu cuộc vuông-tròn
Về đây xin được lại bon chen lời...

Gió  rên  rỉ  qua  rừng  chồi
Như  ta  mong  ước  cuộc  đời  sớm  hôm
Một  ly  trà  nóng  hương  thơm
Mời  nhau  trong  gió  nắng  hồng  nhẹ  bay...
 
hs
 
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
Gió  rên  rỉ  qua  rừng  chồi
Như  ta  mong  ước  cuộc  đời  sớm  hôm
Một  ly  trà  nóng  hương  thơm
Mời  nhau  trong  gió  nắng  hồng  nhẹ  bay...


Thơ xưa người cũ là đây
Cội thi nguyên đoá xuân đầy chửa tan
Trộm vui trong cuộc bầy đàn
Khúc tương tri tấu miên man cõi lòng...
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-22 22:35:11hongsang>
Trích đoạn: TrinhTuan

Gió  rên  rỉ  qua  rừng  chồi
Như  ta  mong  ước  cuộc  đời  sớm  hôm
Một  ly  trà  nóng  hương  thơm
Mời  nhau  trong  gió  nắng  hồng  nhẹ  bay...


Thơ xưa người cũ là đây
Cội thi nguyên đoá xuân đầy chửa tan
Trộm vui trong cuộc bầy đàn
Khúc tương tri tấu miên man cõi lòng...

Kéo  chăn  ngủ  muộn  ngày  Đông
Nhạc  mềm  ru  giấc  thinh  không  cơ  đồ
Bồng  bềnh  hạnh  phúc  hư  vô
Cỏ  non  làm  gối  mộng  hồ  hồ  say...
 
hs


📎 33
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hongsang


Mưa  Xứ  Người
 
Cuối  tuần  mưa  cứ  mãi  rơi
Như  đau  nỗi  nhớ  như  khơi  nỗi  sầu
Gió  ơi !  tan  tác  gì  đâu
Mưa  ơi !  sao  để  giọt  sầu  cho  ta.
 
Bụi  hồng  lấm  chiếc  áo  hoa
Vì  đâu  để  cả  đời  ta  đượm  buồn
Mưa  rơi  từng  giọt  tuôn  tuôn
Mưa  ơi !  Gió  hỡi ! ướt  luôn  chiều  này.
 
Ngước  lên  tìm  một  áng  mây
Mây  trời  u  ám  bao  vây  cuộc  đời
Xin  thương  chút  phận  bèo  trôi
Đừng  mưa  ướt  nữa...mảnh  đời  thương  đau...
 
-HS-
 
r

Đính kèm (1)

&lt; Sửa đổi bởi: Huyền Băng -- 9.3.2008 19:15:44 &gt;

 
 
Mưa trời viễn xứ 
 
 
o0o
Hôm nay mưa giả rít
Giữa xứ người cô đơn
Tâm trạng bỗng bồn chồn
Thôi mưa ơi! Đừng đến.
 
Hôm nay mưa trong nhớ
Bóng quê _ của ngày xưa
Gợi về giữa trời trưa
Trong mưa phồng bong bóng...
 
Mưa rơi... lẫn mưa... lòng
Trong lẻ loi sầu khắc
Xa nhà ... " ta phiêu lạc..."
Buồn giữa trời tha hương...
 
Như Hằng
21/06/09
 
 
 
 
 
 
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-27 05:03:46hongsang>
Bao Giờ Nhỉ Tôi Về Thăm Xứ Quảng

Trần Trung Đạo

Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng
Mười năm dài mộ mẹ chẳng ai trông
Cỏ có cao hơn nỗi nhớ trong lòng
Đất có lạnh hơn mùa đông Bắc Mỹ

Hải Vân đứng ngậm ngùi bao thế kỹ
Chảy về đâu lai láng nước Thu Bồn
Thuở học trò tôi hay đứng ven sông
Nghe nước vỗ dưới chân cầu Vĩnh Điện

Còn chăng nhỉ những con đường kỉ niệm
Những bạn bè dăm đưá lạc nơi đâu
Tóc chưa xanh mà đã vội hoen màu
Thời ly loạn tìm nhau trong ký ức

Cho tôi ghé thăm trường Trần Quí Cáp
Những màu rêu gạch ngói củ còn chăng
Bài thơ xưa còn để dấu bên thềm
Tôi vẫn viết nhưng giọng buồn hơn trước
Đường Phố Hội chưa mưa đà ngập nước
Những căn nhà lụp xụp nối vai nhau
Đình Cẫm Phô, Khu Khỗng Miếu, Chuà Cầu
Tên nghe lạ nhưng vô cùng tha thiết

Cho tôi ghé bến xe đò Nam Phước
Lần cuối cùng em đến tiễn tôi đi
Ngày chia tay sao chẳng nói năng gì
Nghìn năm để mây buồn vương trong mắt

Bao giờ nhỉ tôi về thăm Núi Quế
Đứng bên cầu Chợ Đụn nước trôi xuôi
Mùa sim lên ti'm rực cả lưng đồi
Hương ngây ngất tôi mộng làm thi sĩ

Ai đứng đó bên kia bờ Giao Thủy
Khăn lụa vàng còn chít ở ngang vai
Nghiệp tầm tơ khuya sớm vẫn đeo hoài
Nghề canh cửi chắc còn nhiều cực khổ

Trái tim tôi có một dòng máu đỏ
Sẽ một ngày chảy đến tận Câu Lâu
Nước sông Thu dù lụt lội đục ngầu
Nghe vẫ n ngọt như bòng bong Đại Lộc

Bao giờ nhỉ tôi trở về Đà Nẵng
Nghe ngàn khơi thổi lạnh xuống sông Hàn
Bến Bạch Đàng còn những chuyến đò sang
Ngày hai buổi nối cầu qua An Hãi

Em Trường Nữ có bao giờ trở lại
Thả tơ tình trêu chọc đám con trai
Đường Hùng Vương thuở ấy rất là dài
Sao quá ngắn trong những chiều chung bước

Mây có trắng trên đỉnh chuà Non Nước
Mưa có buồn giăng kín núi Tiên Sa
Về chưa em sương phủ xuống Sơn Chà
Còn chăng nhĩ dấu chân tình trên cát

Tôi một thuở hay ôm đàn đứng hát
Bài ca buồn tiếng quốc vọng đêm khuya
Quảng Nam ơi khúc ruột đã chia lià
Chiều viễn xứ ngậm ngùi cho non nước

Tôi đã bảo thơ tôi buồn hơn trước
Đời lưư vong chẳng hẹn buổi quay về
Câu hỏi nầy chỉ hỏi để tôi nghe
Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng...
 

[/align] 
[/align][color=darkorchid]KHI NÀO ANH VỀ ...

Khi anh về , xin cho tôi nhắn gửi
Ghé giùm thăm lại vườn Bưởi Biên Hòa
Từ miền Trung vào đó thật là xa
Phải đi trọn một ngày đường mới tới .

Đường vào Nam dù xa xôi vời vợi
Tình bạn bè xin anh hiểu giùm cho
Bao nhớ nhung và bao nỗi âu lo
Lúc khốn đốn mới đo lòng bạn tốt .

Anh và tôi , tuy hai mà giống một
Những mái đầu tóc đã điểm màu sương
Ta giống nhau , cùng một kiếp tha hương
Thương đất nước , những đêm trường khoắc khoải .

Nhắc tới đây , lòng nghe đau oằn oại
Thương nhớ Quê Hương xa tít mù xa
Làng quê tôi trong những buổi chiều tà
Ngôi nhà cũ , có người em tàn tật .

Em của tôi , sống cả đời chân thật
Vui , buồn cùng ruộng luá với đồng sâu
Thay thế tôi , tưới nước mấy liếp rau
Mảnh vườn nhỏ , đậm thơm mùi hoa Bưởi .

Mời anh hảy vào một lần cho biết
Làng tôi nghèo nhưng đượm thắm tình quê
Tôi nghĩ rằng anh chẳng muốn quay về
Bởi tình cảm khiến lòng anh dào dạc .

Vì , nước Phước Long thật trong thật mát
Đường Phước Long , hạt cát nhỏ dễ đi ...

Hồng Sang[/color]
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-26 21:57:10hongsang>

Lẻ Loi

http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
Tưởng người thơ lại đăng thơ
Vô xem thấy ảnh
thần thờ
lại ra...

:D
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: TrinhTuan

Tưởng người thơ lại đăng thơ
Vô xem thấy ảnh
thần thờ
lại ra...

:D

Tim  tím..nho  nhỏ
Cành  hoa
Thoáng  trong  hương  gió...
bóng  tà...
       huy  bay...
 
hs
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-29 00:28:38hongsang>

Bờ  quạnh  hiu , một  người  đứng  đợi
Nhìn  trăng  vàng  dịu  vợi  trời  xa
Một  ngày  mỏi  cánh  chim  qua
Ngoáy  đầu  nhìn  lại  tóc  hoa  râm  rồi...


Phiêu  du  đã  hết  một  đời
Giờ  đây  mỏi  cánh  chim  trời  bâng  khuâng
Hình  như  đã  hết  tuổi  xuân
Để  lòng  chợt  thấy  bần  thần  nỗi  đau...
 
HS
📎 rszdactrun..gggggcv5
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-06 10:23:19hongsang>
[8|][8|]??
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0