
Sài Gòn ánh sáng của đèn đêm
Sương rơi có ướt mắt mi mềm
Có thấy mây tràn trên xứ lạnh ?
Có vớt trăng vàng trên phố đêm...
Bên này...chiều Xuân nắng rụng nhiều
Gió mùa Đông Bắc thổi đìu hiu
Con sông gợn sóng nghe rung rẩy
Đỉnh núi phai vàng bóng tịch liêu...
Đâu biết ngày Xuân , nắng nhuộm buồn
Khung trời sắc tìm đượm yêu đương
Ví mà giết được con tim héo
Để đổi cho nhau khúc nghê thường...
Xa lắm...xa rồi mãi nhớ mong
Ngày Xuân Én biếng lượn trên không
Vườn Xuân con Bướm còn say ngủ
Bỏ lại hoa viên nắng nhạt hồng...
hs
Sài gòn – phương Bắc cách xa
Tình xưa giờ đã nhạt nhòa khói sương
Chỉ đọng một thoáng dư hương
Mỗi người tìm chọn con đường mà đi
Người ơi !..gợi lại mà chi
Biết bao kỷ niệm…còn gì nữa đâu
Còn chăng một mối tình sầu
Lạnh lùng người bước qua cầu sang sông
Phương Bắc tuyết lạnh mùa đông
Vòng tay hạnh phúc…nên lòng ấm êm
Bên này mưa gió nửa đêm
Nhớ thương dĩ vãng…càng thêm đau lòng
Biết rằng tình ảo hư không
Như mây gió thoảng mênh mông trên trời
Sài gòn đâu thấy tuyết rơi
Sao tim lạnh buốt…vì đời cô đơn…
-NS-
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Cầm thư góp trả nợ với đời

![[:)]](/images/smiley/s1.gif)

![[8|]](/images/smiley/s13.gif)


Chốn này trời đất mênh mông




