📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Một Thời Để Nhớ

895 trả lời, 111.364 lượt xem — Trang 3 / 30




Mơ Một Ngày Về...





Một chút mơ về lại với quê hương
Để nhìn thấy hàng bần xanh gió hát
Lã ngọn đùa cùng nghìn con sóng bạc
Nhấp nhô dòng mờ nhạt bóng trăng đêm.

 
Một chút mơ trên đường quê vắng lặng
Nắng hoàng hôn chiếu dọi tím mây chiều
Lúa đòng đòng xạc xào mùa gió chướng
Ta thả hồn theo gió thoáng đăm chiêu.

 
Một chút mơ nhìn dòng sông êm chảy
Miệt mài trôi từng con nước hiền hòa
Vài con gió nhẹ chao dòng sông lặng
Khóm lục bình tim tím một màu hoa.

 
Một chút mơ trước sân trường ngày cũ
Nhìn phượng buồn nhớ lại tuổi hoa niên
Được nghe lại tiếng ve sầu trong gió
Cho lòng đau vơi bớt chút ưu phiền.

Một chút mơ mùa hạ về nắng đỏ
Áo nào bay lộng gió trước sân trường
Chừng như đã in sâu vào tâm tưởng
Đã bao năm còn nặng một tình thương.

 
Một chút mơ gót giầy trên lối cũ
Lang thang đi nhặt lại chút hương thừa
Mấy mươi năm phong trần chừng quá đủ
Hảy để hồn dạo lại khúc mơ xưa.

 
PT.937
Đăng nhập để trả lời
0




Ta Biết Về Đâu..?!





Ta biết về đâu nếu mất em ?
Lạc lõng mình ta giữa bóng đêm
Trăng treo nửa mảnh hồn thương nhớ
Nửa mảnh tình thơ mộng đã chìm.

 
Ta biết về đâu mai cách xa
Khi ân tình nọ đã phôi pha
Hoang vu bóng ngã chiều lạc lối
Nhân ảnh mờ che bóng nhạt nhòa.

 
Ta biết về đâu buổi hạ về
Gió chiều mưa bụi bước lê thê
Độc hành lầm lũi trên đường vắng
Nếu lỡ lời xưa ước nguyện thề.

 
Ta biết về đâu lúc thu rơi
Vàng bay xác lá ngập khung trời
Heo may gợi nhớ buồn hoang lạnh
Lòng sầu thầm gọi cố nhân ơi !

 
Ta biết về đâu buổi chớm đông
Gió bấc từng cơn lạnh thấm lòng
Tuyết rơi trắng xóa màu tang trắng
Như phủ tang lòng em biết không ?

 
Ta biết về đâu nếu mất Xuân
Hết mộng cùng nâng chén rượu mừng
Hết mong ,hết đợi ngày tao ngộ
Chỉ còn sầu đọng giọt rưng rưng !

 
Ta biết về đâu hởi bạn lòng
Nếu lỡ mai nầy trên bến sông
Ta thêm lần nửa người đưa tiển
Bến vắng mình ta dõi mắt trông .

 
Ta sợ lắm rồi em biết không ?
Sợ mai bão nỗi dậy sóng lòng
Em ơi ! Hãy nói lời em nhé
Để mộng tình thơ mãi sáng hồng.

 
PT.937
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-31 21:42:24phuongtim>
Một Mình Trên Lối Vắng.





Trên lối xưa đâu còn em gót nhỏ
Nỗi buồn len theo gió chợt quay về
Một thoáng lạnh chao hồn rung lá cỏ
Đời buồn tênh từng nỗi nhớ lê thê.

 
Lất phất rơi mờ mờ cơn mưa bụi
Trống vắng chiều lầm lũi bước đơn côi
Gót giầy buông nhịp đều trên lối vắng
Hồn như tan vào khoảng lặng hư không.

 
Bên vạt cỏ vài đóa hoa tím nở
Tim tím buồn một mầu sắc chia ly
Mây chùng thấp chạm hồn từng nỗi nhớ
Gót chân nào đã cùng lối chung đi.

 
Chiều hôm nay bỗng nhiên trời trở gió
Con đường trơn mưa đẫm lối đi qua
Chân vẫn bước chậm đều trên lá cỏ
Hồn thì đang gởi tận một trời xa.

 
Bao giấc mơ vỡ òa như bọt sóng
Tình chưa tròn lối mộng đã hoang vu
Cỏ đan chen dầy đặt lơp sương mù
Đã che phủ đường tình chừng mất lối.

 
Buồn chợt rơi , nhỏ vào hồn tăm tối
Cố nhân ơi ! Ta thầm gọi tên người
Dù biết rằng lối rẽ đã chia đôi
Nhưng ta vẫn một đời , thương nhớ lắm.

 
PT.937
Đăng nhập để trả lời
0




Tìm Cho Ta Em Nhé


 



      Nếu em có ngang qua ngôi trường cũ
      Hỏi giùm ta mùa hạ đã về chưa?
      Cho ta gởi một chút lòng thương nhớ
      Thuở học trò áo trắng lắm mộng mơ.
 
       Nếu em có về ngang con sông cũ
       Hoa lục bình tim tím, sóng nhấp nhô
       Em tìm thử trên dòng sông xưa ấy
       Trẻ nô đùa, trong đó có ta không?
 
       Nếu em có đi ngang con đường cũ
       Nắng hạ buồn vang động tiếng ve ngân
       Dưới hàng cây trong bóng mát âm thầm
       Em có thấy một dáng người cô độc?!
 
       Ta chợt nhớ nắng buồn vương mái tóc
       Mà thời gian năm tháng mất đi rồi!
       Tìm cho ta những ngày xưa em nhé !
       Chỉ riêng em.Ta mới nhận mà thôi.
 
PT.937
Đăng nhập để trả lời
0
Quán Trọ Cho Lòng.





Đời phiêu lãng lạnh nỗi buồn quan tái
Tình chia phôi chưa cạn một chung sầu
Còn nối tiếp nếm từng hương vị đắng
Để lòng buồn ,buồn suốt cả canh thâu !

 
Đêm từng đêm trong cõi lòng cô quạnh
Ta âm thầm nghe từng giọt lệ rơi
Ta không tiếc mùa xuân sao qua vội
Nhưng trách đời bạc bẽo trắng như vôi.

 
Mưa bão lòng đến bao giờ hẳn tạnh
Để nắng chiều còn hồng chói thắm tươi
Tim băng giá đến bao giờ tan rã
Để cho đời còn chút vị hương môi.

 
Lòng ao ước chút hương tình mật ngọt
Để xóa tan vị đắng của cuộc đời
Để nếm được chút hương nồng thi vị
Để thấy đời còn đẹp ở trong tôi.

 
Lòng ao ước một vòng tay êm ái
Ru vào hồn cho giấc ngủ mê say
Một chốn dựa cõi lòng đang băng giá
Tìm ấm êm quán trọ một lòng ai.

    
PT.937
Đăng nhập để trả lời
0




Ngày Trở Lại






           Ngày trở lại thăm ngôi trường xưa cũ
           Trước cổng trường lòng chợt thấy bơ vơ !
           Nhìn phương rơi miên man buồn, thương, nhớ,
           Thời gian qua nhanh quá có ai ngờ !
 
            Ngày trở lại lòng nghe buồn tê tái !
            Bên kia đường lác đác lá me bay
            Muốn tìm lại chút gì thời thơ dại
            Nhưng còn đâu , hồn trĩu nặng u hoài !
 
            Ngày trở lại như thấy mình xa lạ
            Cả con đường từng in dấu chân qua
            Mười lăm năm lạc loài nơi xứ lạ
            Dấu chân xưa giờ cũng dã phai nhòa.
       
            Ngày trở lại mái đầu nay đã bạc
            Nửa cuộc đời chất chứa những đau thương
            Nhìn mây bay, bay hoài như vô tận
            "Còn nhân sinh chỉ là cõi vô thường"
 
PT.937
Đăng nhập để trả lời
0




Xóa Đi Em...





Trang sách nhỏ những lời ta viết gửi
Xóa nhe em đừng lưu lại làm gì
Ghi vết hằn dấu ấn một tình si
Ta lo sợ. em mãi hoài trăn trở !

 
Đã từ lâu ta quên rồi duyên nợ
Lòng lạnh lòng ,quên nhớ những ngày qua
Như làn sương ,chiều thu muộn nhạt nhòa
Chỉ lất phất trong ta vài kỷ niệm.

 
Ta lòng buồn như chiều pha sắc tím
Ngủ say vùi trong ký ức xưa đau
Chung quanh ta như mất hẳn sắc màu
Chỉ sót lại một nổi sầu tím ngắt !

 
Đường đời hẹp ,nhưng lòng người quá chật
Khó cho ta kẻ hở để chen vào
Ta nép mình làm một kẻ đến sau
Không than oán, chẵng trách hờn chi cả.

 
Đường ta đi chiều nay chừng như lạ
Mầu tím buông vương vãi khắp non chiều
Đâu có gì ,ta quen nổi cô liêu
Em đừng ngại và cũng đừng thương tiếc.

 
Ta từng trãi qua bao mùa ly biệt
Uống chung sầu ta đã cạn bao phen
Và hồn ta cũng đã thấm hơi men
Vị cay đắng với ta bình dị lắm

 
PT.937
Đăng nhập để trả lời
0




Nói Đi Em...





Nói đi em , ta đang chờ em nói
Em nói đi những trăn trở của lòng
Mai bến lạ đời em đầy hoa nở
Một chút tình biết còn nhớ hay không ?!

 
Nói đi em, dù sóng đời gió lộng
Nhưng hồn ta tỉnh lặng tựa hồ thu
Dù bão giông mưa gió phủ mây mù
Chỉ gợn chút rồi qua đi thầm lặng.

 
Nói đi em , đừng sợ ta trống vắng
Cõi hồn ta hoang lạnh đã từ lâu
Thêm chút buồn lần nửa có sao đâu
Em đừng ngại , lệ ta giờ đã cạn.

 
Em nói đi một lần rồi quên lãng
Những gì xưa đừng gói lại vào hồn
Chút ân tình em cũng hãy vùi chôn
Tương lai bước đừng ngoái nhìn dỉ vãng.

 
Ta phiêu bạt đời có gì tươi sáng
Thì làm sao mơ được nụ hoa yêu
Chỉ chất lên niềm hận tủi thêm nhiều
Nên chấp nhận những gì em sẽ nói.

 
Ta quen rồi gió mưa đời tăm tối
Đã quen rồi những tình mộng, sương tan
Đường tình ta đã bao lần lạc lối
Sắc tím buồn dưới màu nắng chiều lan.

 
PT.937
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-03 04:35:53phuongtim>
Người Ca Nữ...




Em lộng lẫy dưới ánh đèn huyền ảo
Giửa tiếng đàn réo rắt vút lên cao
Từng âm thanh ,từng lời hát nghẹn ngào
Em nức nở hồn ta chìm lắng xuống !
 
Tiếng hát em lúc sóng gào cuồn cuộn
Lúc mơ hồ như một dáng liêu trai
Hởi người em, em gái nhỏ trang đài
Buồn bã quá ! Những lời ca ai oán.
 
Tiếng đàn kia tưởng chừng như đứt đoạn
Bởi âm thanh huyễn hoặc giọng ru buồn
Tiếng ca sầu nức nở vọng buồn vương
Bao nhiêu khách lệ tuôn trên khoé mắt?! 
 
Ai đã bảo?
"Đời ca nữ bất tri vong quốc hận"
Ta thấy em cũng uất nghẹn tuôn trào
Xót thương nhà khóc hận nước lao đao
Em gởi gấm tình quê qua câu hát.
 
Em ca nữ còn ta đời kiêu bạt
Vứt súng gươm ta bỏ lại bên đường
Chốn quê người ta làm kẻ tha phương
Ngồi gậm nhấm một cuộc đời đã mất.
 
Bao đắng cay phủ lên đời chồng chất
Lời ca em như một bản đoạn trường
Để sầu lên ,dâng hồn ta chất ngất
Hát đi em, hát khúc hận ly hương  !
 
PT.937
Đăng nhập để trả lời
0




Quên Đi Nhé...





Tình vừa chớm đã nghe sầu lên mắt !
Lời chưa nồng đã nghe tiếng xót xa
Đông chưa sang mà thấy hồn băng giá
Nguyệt chưa tàn bóng tối đã bao la.

 
     Chưa tách bến nghe sóng lòng biển cả
     Vừa bước chân đã vấp ngã đớn đau
     Trãi bao năm đời hứng nhiều cơn bão
     Chưa lần nghe làn gió thoảng ngạt ngào.

 
Tay đã ngắn lại vói đòi níu mộng
Người kiêu sa ,lồng lộng ánh trăng cao
Càng bám víu lại thấy càng hụt hẫng !
Quên phận mình le lói một vì sao !

 
     Thôi đi nhé ! Tiếng lòng như khẻ bảo
     Hảy quên đi đừng mang nặng vào hồn
     Đừng chuốc lấy thêm ưu sầu phiền nảo
     Để áo đời đắp mãi , một lần chôn.

 
PT.937
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-03 20:24:19phuongtim>
Con Bướm Tình !





Em,
Như một làn gió thoảng
Mơn trớn cánh hoa tình
Vuốt ve vờn lá cỏ
Chút phớt nhẹ vào hồn
Ru chút tình êm dịu
Một chút để rồi thôi.!



Em,
Cơn mưa đầu mùa hạ
Chỉ lất phất đi qua
Giữa hạ về nắng cháy
Chẵng còn gì để lại
Trên lá cỏ khô khan
Để rồi xa biệt ngàn.!



Em,
Như làn sương mỏng mảnh
Trải nhẹ rất nên thơ
Đẹp mùa thu huyền ảo
Em là khói sương tơ
Một chút rồi tan loãng
Như là một giấc mơ !


Em,
Như một con bướm lượn
Giữa vườn tình mênh mông
Thích tung bay trời rộng
Chứ em không muốn sống
Cho hết một cuộc đời
Rũ cánh giữa vườn riêng !

Thôi ! 
Em cư như là gió
Như là hạt mưa thưa
Cứ là sương diễm ảo
Là bướm tình tung bay
Dù biết rằng ta sẽ
Thắm hồn nỗi đắng cay.

 
PT.37
Đăng nhập để trả lời
0
Mến chào welcom muộn Phượng tím nha.........chúc vui và thơ đều tay nè thi sĩ.........
 
Ta quen rồi gió mưa đời tăm tối
Đã quen rồi những tình mộng, sương tan
Đường tình ta đã bao lần lạc lối
Sắc tím buồn dưới màu nắng chiều lan.

PT.937

 
 
Một thời để nhớ
 
Đêm nay dõi bóng ánh trăng tàn
Nói gì khi lỡ mộng sang ngang
Hoàng hôn tím rụng bờ sông vắng
Nhân chứng chia ly thiếp với chàng,
 
Đường tình hai lối ta dở dang
Nói gì thì nước với mây ngàn
Mây soi đáy nước trời lồng lộng
Thì có bao giờ tay chạm ngang,
 
Im lặng cho qua phút đau này
Nói gì cũng đâu thể đổi thay
Gió ơi xin lắng đừng cho bão
Tình chưa sinh sản đã thoát thai....


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Thanks Băng Nguyệt đã ghé thăm...Cái tên nghe lạnh lẽo !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-04 04:08:37phuongtim>
Ngôi Trường Tỉnh lẻ






    Ta nhớ lắm một ngôi trường tỉnh lẻ
      Nhớ tóc dài nón lá phủ nghiêng che
      Nhớ áo trắng lồng bay chiều gió thổi
      Nhớ tiếng ve ngân vọng buổi trưa hè.

 
       Ta lính trận giày saut mòn mỏi đế
      Trước cổng trường ngơ ngác đợi chờ em
      Như tên Mán từ trên rừng xuống phố
      Luống cuống nhìn khi gặp dáng quen quen !



       Em bước đến lòng ta như rộn rã
      Nắng nung người nhưng mát cả hồn anh
      Vài cánh phượng thắm hồng rơi theo gió
      Em thẹn thùng đôi má đỏ hanh hanh.



       Đường Đại lộ loang bay tà áo trắng
     
Bên áo hoa chiều mưa bụi song hành
     
Em gót nhỏ ta giày saut mòn mỏi
      Mà nghe tình khơi mộng đã lên xanh.



       Có ngờ đâu tình ta vừa chớm nở
      Đã đôi đường phân rẽ cuộc binh đao!
      Em trôi giạt quê người từ dạo nọ
      Ta lao tù, ôm hận mãi nghìn sau !



       Ba mươi năm đời qua như gió thỏang
      Gặp lại em chiều xứ lạ phố người
      Đâu áo trắng, đâu tóc huyền lộng gió ?
      Chỉ nụ cười héo hắt nở trên môi !

 
PT.937



Đăng nhập để trả lời
0




Hoài Công...


Huyền Lâm


Ta. Một kẻ bên đường đưa mắt ngó
Hạnh phúc người chầm chậm bước ngang qua
Làm thân dế ,ta nép vào vạt cỏ
Đợi đêm về nức nở khúc thương ca.
 
Ta.Một kẻ chưa biết lời gian trá
Chỉ tôn thờ, tin kính một tiếng...Yêu !
Dù biết trước lòng người ,ta khó hiểu
Nên đắng cay ,ta gặt cũng hơi nhiều.
 
Ta.Một kẻ đò chiều đà lỡ chuyến
Đã bao lần bến hẹn vẫn hoài công
Thuyền nhổ neo mà ta vẫn hoài mong
Vẫn chờ đợi vẫn một lòng tri kỷ.
 
Ta. vẫn biết em như con chim quý
Phải lồng son gát tía phải cao sang
Ta cành khô trơ trọi giữa đông tàn
Đâu thể mộng nhánh tình kia chim đậu.
 
PT.937
 
 
Đăng nhập để trả lời
0




Có Khi Nào..?





Phút giây nào hoài niệm chút tình xưa
Hay em cứ giẫm bừa lên kỷ niệm
Ân tình cũ em đã đào chôn liệm
Ảo ảnh mờ nhạt tím bóng chiều hôm.

 
Có phút giây nào lòng em chợt nhớ
Chút ân tình một thuở đã phôi pha
Buồn sương khói phủ nhòa chiều thu lạnh
Một vầng trăng nửa mảnh nhạt phai mờ .

 
Có khi nào một chiều trên bến lỡ
Mắt em buồn nhìn nắng vỡ hoàng hôn
Gợi cho em chút kỷ niệm vào hồn
Nơi bến hẹn ta đã từng gặp gỡ.

 
Có khi nào đọc lại những vần thơ
Có chút gì để lòng em gợi nhớ
Dáng hình ai đã cùng em một thuở
Những chiều buồn cùng ướp mộng xây mơ.

 
Có khi nào những đêm mưa thấm lạnh
Bên ngọn đèn hồi tưởng , hoặc trong mơ
Có một người tìm nhặt những vần thơ
Xưa thả mộng ru hồn theo giọt nhớ

 
Em đi rồi đời bỗng thấy chia xa
Nghe lạc lõng như thuở còn ngây dại
Buồn trống vắng , sầu dâng lên tê tái
Khoảnh khắc chia lìa ta lạnh buốc đời sau.

 
PT.937
Đăng nhập để trả lời
0




Từ Em Đi





Từ em đi , gót chân buồn lá cỏ
Từng buổi chiều trên lối nhỏ thân quen
Nghe sầu rơi đong đưa vờn theo gió
Bóng hình nào , ân tình nọ mù xa.

 
Từ em đi , con đường quen bỗng lạ
Kỷ niệm còn hay giờ đã phôi pha
Từ em đi , ta hai người xa lạ
Góc mù sương đời hứng gió mưa sa.

 
Từ em đi , tình thơ như lịm chết
Chỉ nỗi buồn lãng đãng đọng trong thơ
Hoa bướm mộng ra đi cùng theo gió
Bến tình xưa , lối hẹn hết mong chờ.

 
Từ em đi , bóng trăng mờ ,sao lạnh
Nghe trở buồn khoắc khoải giọt mưa đêm
Từ em đi , nghe thềm hoang rêu phủ
Đắm chìm hồn trong men rượu tìm quên.

 
Từ em đi , sắc mầu lên mấy độ
Nghe tím hồn khi nhìn ánh chiều rơi
Chút bàng bạc ánh mây trời theo gió
Đen cả 
lòng , nghe bạc trắng  tình ơi !
 
Chiều nay hạ , nắng về qua lối cũ
Giọng ve buồn đang ru khúc tình xa
Em hỡi em , nơi phương trời xa lạ
Có chạnh lòng nhớ lại những ngày qua.

 
PT.937
Đăng nhập để trả lời
0




Một Ngày Khó Quên...!





Lật tờ lịch thoáng nghe buồn trong dạ
Thoắc mới đây mà đã ba hai năm
Tóc còn xanh bụi quân hành áo trận
Thằng con trai đã ngồi khóc một lần  !

 
Nghe lạc lõng giữa đô thành khói lửa
Vứt súng gươm ngồi dựa một bên đường
Mới hôm qua mắt còn lườm ánh lửa
Mà bây giờ gục mặt khóc tang thương !
                
                 ******

Ba hai năm một chặng đời quá nửa
Lăn lóc đời lạc lõng kiếp tha hương
Từng giọt máu ngày nao trên chiến địa
Hào khí nay vất vưỡng lớp mù sương

 
Ba hai năm dòng đời trôi nhanh quá
Tóc xuân xanh nay bạc lớp phong trần
Cứ mỗi bận đến ngày vong quốc...hận
Ta nghe lòng nặng trĩu nỗi buồn dâng.!

 
PT.937..4.30.07
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-09 18:27:24phuongtim>
Đếm Tuổi






Em lẩm nhẩm..tính gì ?
Em ơi đừng đếm tuổi !
Hơn thua nhau
Vài con giáp có lo chi
Ngày anh áo trận
Em còn trong bụng Mẹ
Em chào đời
Thì anh làm kiếp thiên di !

 
Để coi.
Anh tính lại cho tròn
Em chớm bước vào đời
Tóc anh chừng đã bạc
Mà lạ nhỉ ?
Sao tim vẫn hoài khúc hát
Vẫn nhịp đều
Theo điệu nhạc yêu thương.

 
Lạ thật !
Tính ra ở cuối chặng đường
Phải cho nó
Chút dừng chân ngơi nghĩ.
Mà cũng tại em
Bỡi em là Hồ Mị !
Lãng vãng hoài
Cứ gieo sợi nhớ thương.

 
Thôi lỡ rồi
Dù sao cũng cuối chặng đường
Yêu em đó ,để em đừng trách móc
Cười lên đi
Tội tình gì phải khóc
Đã hứa rồi ,yêu miết mãi trăm năm.

 
PT.937
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-11 23:36:53Viet duong nhan>
Diễm Ảo


Ôm chiếc bóng đắm chìm cơn mộng ảo
Say hương nồng rạo rực giữa tình đêm
Đêm vũ lượng che mờ trăng mười sáu.
Thiêm thiếp hồn giữa bờ ngực êm êm.

 
Mưa nhỏ giọt , giọt đều trên phiến lá
Gõ nhịp buồn ru hát khúc mơ hoa
Đầu gối tựa cánh tay ngà êm ấm
Ngây ngất lòng buông mộng thả bay xa.

 
Trong giấc mơ lời ai ru khe khẻ
Âm điệu buồn len nhẹ tận buồng tim
Vòng tay ai như đang ghì xiết chặt
Mùi hương nào ngọt lịm giữa bờ êm.

 
Vùng da thịt trắng ngần mùi hương phấn
Đôi mắt buồn khép nhẹ nét mi ngoan
Môi chạm nhẹ bờ ngực trần diễm ảo
Thả bướm tình theo vườn mộng thênh thang.

 
Say đắm đuối ngất ngây từng hơi thở
Mùi thơm nồng theo gió cứ mênh mang
Ôi thần kỳ ! một giai nhân diễm tuyệt
Đắm chìm hồn theo một giấc mơ hoang.

 
PT.937
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-12 22:56:02Viet duong nhan>
Về Chi Em





Em về khua động nỗi buồn
Mà ta giấu tận đáy nguồn sông xưa
Em về khuấy động cơn mưa
Bão lòng sóng dậy đong đưa thuyền đời.
Em ơi ! tình nọ xa khơi
Bến kia, thuyền nọ một trời phân ly
Hỏi em về lại được gì ?
Hay là khơi lại sầu bi cho lòng.
Ta giờ lòng lạnh mùa đông
Từ ngày em bước sang sông theo người.
Về chi em , lỡ bến rồi
Để ta yên phận cuối đời nhe em.

 
PT.937
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-12 22:57:19Viet duong nhan>
Khi Tôi Về





Khi tôi về , ôm không tròn đất Mẹ
Vòng tay nào một thuở đã đi hoang
Khi tôi về vầng trăng không đủ sáng
Rọi hồn tôi mùa bão nỗi mênh mang ?

 
Khi tôi về , tìm lại chút hương xưa
Bên bờ tre dưới hàng dừa lã ngọn
Để nhìn lại dáng ai chiều che nón
Nắng nghiêng vành gió loạn tóc nào bay

.
Khi tôi về , bóng chiều loang tím đổ
Rớt ngập ngừng trên vai áo mòn sương
Khi tôi về , con đường xưa Đại Lộ
Em có còn đứng đợi dáng người thương ?

 
Khi tôi về , vầng trăng treo đêm hạ
Gió thầm thì ru giấc ngủ tuổi thơ
Hương bưởi đưa thoảng mùi chen cánh lá
Buông thả lòng ươm lại những giấc mơ.

 
Khi tôi về , tiếng đàn ai trên sông lạnh
Réo rắt buồn vọng lại tận bên kia
Khúc thương sầu làm tan hồn nửa mảnh
Một nỗi buồn hoang lạnh bến sông khuya.

 
Khi tôi về , hồn xưa còn nửa mảnh
Nửa mảnh đời đánh mất đã từ lâu
Biết làm sao , thôi cũng đành chôn giấu
Chỉ biết đời , còn lại nửa mảnh sầu.

 
PT.937
 
R
Đăng nhập để trả lời
0




Tình Xưa Áo Trắng..


 


Nét bút ngày xưa. Ôi cố nhân !
Hè sang phượng nở đã bao lần
Màu mực tàn phai mờ trang giấy
Ve rã cánh sầu , nhạt ái ân !

 
Cành phượng trở mình gió đong đưa
Lá rơi lác đác buổi chiều mưa
Ngập buồn lối cũ chiều đưa tiển 
Người đã tiển người trên lối xưa.

 
Mấy lược trường xưa đã đổi thay
Mấy mùa xác phượng gió tung bay
Bao nhiêu ngấn lệ tình đưa tiển
Bao cuộc tình xa trên lối này ?!

 
Mấy lược ve buồn khóc nỉ non
Cung đàn tiển biệt mối tình con
Của tuổi vào yêu thời vụng dại
Cứ ngỡ chuyện lòng mãi sắt son.

 
Bây giờ mỗi độ nắng hè qua
Một chút buồn dâng lên xót xa
Tiếc thời áo trắng màu mực tím
Nhớ tóc dài buông lộng gió tà.

 
Em vẫn nằm trong góc thơ ta
Dù rằng tình cũ đã phôi pha
Không em ta chắc hồn thơ sẽ
Nhàn nhạt tan dần xa bay xa.

 
PT.937
Đăng nhập để trả lời
0




Thơ Tôi !





Thơ tôi chẵng đượm chút hương hoa
Lãng đãng mờ sương khói nhạt nhòa
Lất phất sầu rơi lên con chữ
Đượm buồn nuối tiếc mộng ngày qua.

 
Thơ tôi buồn lạnh tựa trăng treo
Hoang vắng rừng khuya giữa núi đèo
Lẻ loi một bóng , vầng trăng lạnh
Đâu còn lối mộng để nương theo.

 
Thơ tôi trầm lặng tựa giòng sông
Thả mặc đời trôi nước lớn , ròng
Đôi lúc hòa mình vui với gió
Bến lỡ , đò xưa khó đợi mong.

 
Thơ tôi nhàn nhạt khói lam chiều
Nỗi buồn trống lạnh kiếp cô liêu
Hoàng hôn buông tím trùm thân phận
Bóng lẻ thu sầu dạ hắt hiu.

 
Thơ tôi đã mất ánh bình minh
Từ em qua vội lạc nẽo tình
Âm u lối cũ mòn chân bước
Ngày lại , ngày qua bóng với mình.

 
Thơ tôi lạc lối tự bao giờ ?
Từ ngày tan vỡ một giấc mơ !
Những dòng thơ cảm không còn nửa
Chỉ đọng giọt buồn trong ý thơ.

 
PT.937
Đăng nhập để trả lời
0




Những Bước Chân Qua !





Tôi đã bước qua những chặng đường
Hoa thơm , cỏ lạ ngát mùi hương
Từng nghe khúc nhạc tình êm dịu
Từng ủ trong lòng nỗi nhớ thương.

 
Tôi đã bước qua những lối đời
Gai chông giẫm nát lệ hồn rơi
Tiếng đau như xé lòng rát buốt
Đã từng tiếng nất giữa đêm vơi !

 
Tôi đã bước qua những lòng người
Nhưng rồi hụt hẫng quá chơi vơi
Làm sao hiểu được lòng sâu cạn
Đành tự trách mình vội bước thôi.

 
Tôi đã bước qua những chuyến tàu
Tưởng rằng bến hẹn sẽ chung nhau
Tàu chưa tách bến trời nổi gió
Vì thế thôi đành kẻ đến sau.

 
Hôm nay bước lại những lối chiều
Nhặt từng kỷ niệm một thời yêu
Cánh hoa tàn rữa , ngày xưa cũ
Cả những gai chông để nhớ nhiều.

 
PT.937
Đăng nhập để trả lời
0

     Em Cứ Đi
 
Thôi nhé hai ta lạc nẽo đường
Gặp nhau chi nữa thêm vấn vương
Thôi em cứ bước theo đường lạ
Cứ giẫm bừa lên nỗi đau thương.

Đừng hát lên chi khúc nhạc tàn
Đường tình lối mộng hết thênh thang
Mây đen vần vũ chiều mưa phủ
Bóng tối trùm lên mọi nẽo đàng.

Ta chẵng bao giờ oán trách đâu
Em cứ vui lên để qua cầu
Xin đừng ngoảnh lại đừng thương tiếc
Một kẻ đã từng bao bể dâu.

 
Dù biết lòng ta lắm nỗi đau
Giữa chiều mây phủ nắng hư hao
Biết đời trống vắng thêm lần nữa
Biết sẽ từng đêm mắt lệ trào.

Nhìn bước em đi lòng uất nghẹn
Biết nói gì đây nữa hỡi người
Thôi đành cúi mặt nghe tình lỡ
Giọt nhớ nào rơi trên mắt môi.


PT.937
Đăng nhập để trả lời
0
Ghé thăm thi sĩ , chúc ngày cuối tuần thật vui và hạnh phúc nhiều nha!
 
Tôi đã bước qua những lòng người
Nhưng rồi hụt hẫng quá chơi vơi
Làm sao hiểu được lòng sâu cạn
Đành tự trách mình vội bước thôi.

 
 
 
Những bước chân qua
 
 
Những ngày tay nắm trong tay
Cùng nhau ta tiển chân ngày vào đêm
Anh xa em biết đâu tìm
Mưa trên mi nhỏ con tim thật thà
 
Những lần mình bước đi qua
Lòng người khó hiểu....sâu xa khó dò,
Đôi khi chắc chỉ tình cờ
Mà mình ngộ nhận và vờ yêu thôi,
 
Những ngày tàn một đêm trôi
Trách gì thì cũng qua rồi ngày xưa
Đêm nay Hạ, mà không mưa,
Lẻ vầng trăng lạnh...phai chưa dấu tình?!
 
Những gì từng đã của mình,
Giờ mình chẳng phải của mình thì sao?!
Sân ga vợi một đường tàu,
Đêm nay khuya lắm....hồn đau từ trần.
 
Ai mà...chẳng có...một lần..
Dại khờ thi ngữ....hồn trần nhừ đau...
 


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Chào người mặt lạnh ghé thăm....Cám ơn đểla.i bài thơ hay
Chúc vui.
HL
Đăng nhập để trả lời
0





Mai Ta..





"Mai ta bỏ phố lên rừng"
Ẩn cư lánh thị không chừng phôi pha
Cuộc đời phiền não đã qua
Lắng hồn ngồi tựa suối ngà gây mơ.

 
Mai ta trả áo cho đời
Trả bao vay mượn một thời nặng mang
Vui cùng gió núi mây ngàn
Lòng không vướng bận thênh thang giữa trời.

 
Mai ta tìm động tu Tiên
Rữa tan cho hết muộn phiền trong ta
Đêm mơ gối ánh trăng ngà
Ngày ngồi bên gốc thông già Thiền tâm.

 
Mai ta phủi sạch bụi trần
Bỏ quên đi kiếp phù vân con người
Một mình một nẽo rong chơi
Không còn vướng bận chuyện đời thị phi.

 
Mai ta rũ sạch nợ lòng
Ân tình một thuở trong vòng giây oan
Trả duyên , trả nợ đa mang
Trả tình , trả nghĩa ai đàng nấy đi.

 
PT.937

Đăng nhập để trả lời
0

Em ngủ giấc mê say
Có anh ngồi bên này,
Ôi ngày hạnh phúc quá,
Chiều rơi qua trên tay.

 Lời Ru Thì Thầm

 
À ơi...em ơi...à ơi
Song song dạo bước vườn thơ
Mình từ trên nẻo đường mơ mới về
Nắng vàng nhuộm tím chiều quê
Gió vàng ru mảnh trăng thề năm xưa
Anh về từ cõi gió mưa
Áo mây che bóng trăng vừa sáng lên
Mình chưa biết rõ họ tên
Thơ là chỉ đỏ kết nên bạn đường
Trăng nằm trên lá thuỳ dương
Anh ngồi bên cạnh đầu giường ru em:
Em ơi! Hãy ngủ êm đềm
Tơ vàng óng mượt trong đêm thu này,
Em ơi ! Hãy ngủ thật say
Cho anh đi trọn đường dài trăm năm
Bài thơ anh đã hồi âm
Lặng nhìn trăng sáng xa xăm đôi bờ
À ơi...em ơi...à ơi
Chờ thuyền về đến bến mơ
Đôi bờ xa cách bao giờ gặp nhau?
Túi thơ đã gửi hôm nao
Mong sao trăng lạnh mang vào mênh mông
Để người ở chốn núi sông
Nhớ về điểm hẹn người mong kẻ chờ!
Rì rầm sóng vỗ đôi bờ
Sông dài biển rộng lời ru thì thầm.
                              Thi Nang
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»