Mầu Thơ Úa
Có phải mình nay đã mất nhau
Để lại hồn thơ một nỗi sầu
Chơ vơ con chữ buồn đá sỏi
Giấc mộng tình thơ đã úa màu .
Trĩu nặng lòng đau lên ý thơ
Tình xa còn lại thoáng trong mơ
Từng đêm thao thức hồn ủ rũ
Thơ nghẹn lời buông... một tiếng chờ .
Biết đến bao giờ gặp lại nhau
Từ khi tình lỡ một nhịp cầu
Cô đơn khoắc khoải lòng hoang vắng
Nỗi nhớ chập chờn suốt canh thâu .
Làm sao viết lại được vần thơ
Khi dáng người xa đã khuất mờ
Hồn như nắng úa chiều bóng ngã
Lệ đẫm mi sầu giữa cơn mơ .
Lặng lẽ mình anh bước đơn côi
Lạc lõng bơ vơ giữa lối đời
Quay cuồng như lá trên dòng xoáy
Tím cả hồn thơ , tím nỗi buồn.
PT.937
Có phải mình nay đã mất nhau
Để lại hồn thơ một nỗi sầu
Chơ vơ con chữ buồn đá sỏi
Giấc mộng tình thơ đã úa màu .
Trĩu nặng lòng đau lên ý thơ
Tình xa còn lại thoáng trong mơ
Từng đêm thao thức hồn ủ rũ
Thơ nghẹn lời buông... một tiếng chờ .
Biết đến bao giờ gặp lại nhau
Từ khi tình lỡ một nhịp cầu
Cô đơn khoắc khoải lòng hoang vắng
Nỗi nhớ chập chờn suốt canh thâu .
Làm sao viết lại được vần thơ
Khi dáng người xa đã khuất mờ
Hồn như nắng úa chiều bóng ngã
Lệ đẫm mi sầu giữa cơn mơ .
Lặng lẽ mình anh bước đơn côi
Lạc lõng bơ vơ giữa lối đời
Quay cuồng như lá trên dòng xoáy
Tím cả hồn thơ , tím nỗi buồn.
PT.937