<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-02 02:43:01huydungpro>
THƠ RŨ BI KỊCH NỖI OAN?
Chim về tổ - bụi lông còn rũ sạch
Thơ hàm oan - chẳng biết rũ quên oan
tối về nhà Thơ lại cứ ôm đồm!
Tuệ, tâm, thân luôn khổ mãi lo toan
Mắt ướt mặn, nhìn hình toàn méo xệch!
Bi kịch, vì Thơ không biết rũ quên muôn sự
Để bật được - tiếng cười dí dỏm đượm cao sang
Bật khóc được - bên bờ Thạch Hãn, nơi Thành cổ
bên Ngã ba Đồng Lộc, bên em tàn tật độc da cam.
Khóc được vì - còn sống chất Người, vươn tới vô tư lự
Thơ tha thứ cho người, và nhẹ được oan mình.
Bi kịch vì - không chọn làm thơ bên song đón bình minh,
đón cả bão hừng đông, cả sáng mưa trưa nắng;
vì quên động SữngSờ vịnh HạLong;VânPhong,TiênSa trữtình
dứt điểm xua day dứt, rũ oan khuất của mình.
Bi kịch là - không rũ quên bi kịch muôn hình vạn trạng
huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
người đi tìm thuyết Dung thông