Nguyên Bí thư Trung ương Đảng Trần Quốc Hương:
Tư tưởng Hồ Chí Minh về độc lập và hòa bình xuyên suốt cuộc hành trình giải phóng dân tộc
(Thứ ba , 24/04/2007, 02:55)

Đồng chí Trần Quốc Hương Ảnh: N.K.Đ(CATP) Đồng chí Trần Quốc Hương, tên thường gọi là Mười Hương, nguyên Bí thư Trung ương Đảng, nguyên Trưởng ban An ninh T4 thời kỳ 1972 - 1975, một trong những cán bộ có quá trình hoạt động lâu dài và đóng góp to lớn cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Ông đã được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Sao Vàng, phần thưởng cao quý nhất của nước ta. Đồng chí Trần Quốc Hương đã từng làm việc bên cạnh Chủ tịch Hồ Chí Minh, Tổng Bí thư Trường Chinh, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh... Ông là nhà lãnh đạo của ngành tình báo cách mạng, là người chỉ huy của nhiều cán bộ tình báo huyền thoại như Phạm Ngọc Thảo, Phạm Xuân Ẩn, Vũ Ngọc Nhạ... [/align]Gần đến ngày kỷ niệm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30-4-1975 - 30-4-2007), tôi được đồng chí Mười Hương cho gọi đến để tâm sự về một vấn đề mà theo ông là “cần phải nói cho rõ hơn” tư tưởng Hồ Chí Minh về độc lập và hòa bình trong quá trình cách mạng giải phóng dân tộc đã được thực hiện trọn vẹn như thế nào.[/align]Mặc dù ở tuổi 83 (ông sinh năm 1924) và đi lại, nói năng có khó khăn sau một cơn bạo bệnh, nhưng đồng chí Trần Quốc Hương vẫn rất minh mẫn và điềm tĩnh. Ông nói chậm rãi, mạch lạc, lời lẽ bình dị, dân dã nhưng rất chuẩn xác. Khi nhắc đến Bác Hồ, đồng chí Trần Quốc Hương không cầm được lòng mình và bật khóc. [/align]Ông nói với tôi: - Tư tưởng của Bác rất nhân văn, cậu ạ![/align]Đồng chí Mười Hương kể lại, trong một lần ra Hà Nội, ông có gặp các đồng chí Hoàng Tùng, nguyên Bí thư Trung ương Đảng, Đinh Thế Huynh, hiện là Tổng biên tập Báo Nhân dân. Ý của các đồng chí đó là nhân dịp kỷ niệm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, cần có một bài viết về cái cách kết thúc “đẹp” cuộc chiến tranh thắng lợi vĩ đại của dân tộc Việt Nam. Thắng lợi ấy đã đạt được nguyện ước và trọn vẹn như tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh về độc lập dân tộc và hòa bình.[/align]Theo đồng chí Mười Hương, sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, đồng chí được Đảng phân công làm Phó bí thư thường trực Thành ủy thành phố Hồ Chí Minh. Trong một lần tiếp một phái đoàn của Đảng Cộng sản Liên Xô do một Phó ban Tổ chức Trung ương Đảng làm trưởng đoàn tại nhà khách Thành ủy lúc đó ở 74 đường Điện Biên Phủ, đồng chí Mười Hương được bạn hỏi:[/align]- Tại sao Việt Nam lại kết thúc cuộc chiến tranh nhanh, gọn, trọn vẹn như thế? [/align]Người bạn Liên Xô còn nói thêm: - Từ cổ chí kim, khi chiến tranh kết thúc ở nơi nào thường thì ở nơi đó tan nát cả. Tại Berlin, khi Hồng quân Liên Xô tấn công trận cuối cùng, chỉ còn ba tên lính phát xít Đức đánh lại và thành phố này đã đổ nát trong những ngày kết thúc cuộc chiến tranh thế giới lần thứ II. Còn ở miền Nam Việt Nam, đặc biệt là tại Sài Gòn, các đồng chí cho biết là còn khoảng nửa triệu quân đội chế độ cũ, các binh chủng, vũ khí còn nguyên mà tại sao chúng không kháng cự gì? Tôi đã được các đồng chí Việt Nam cho đi thăm Sài Gòn thì tôi rất ngạc nhiên là thành phố hầu như còn nguyên vẹn...[/align]

Bức ảnh nhỏ của Nick Út (hãng tin AP) chụp em Kim Phúc bị phỏng bom Napalm của Mỹ trên quốc lộ (Trảng Bàng - Tây Ninh) ngày 8-6-1972 đoạt giải Pulitzer. Bức ảnh lớn cũng do ông chụp Kim Phúc trước khi bị phỏng vài giây (ít được công bố) - NGỌC THIỆN sưu tầmĐồng chí Mười Hương kể lại: [/align]- Lúc đó tôi chợt tỉnh ra là thắng lợi của chúng ta là vĩ đại thật. Bạn có cái nhìn từ bên ngoài, khách quan, nhưng lại chưa hiểu rõ nguyên nhân thắng lợi vĩ đại của ta. Tôi nghĩ ngay đến nguyên tắc chỉ đạo cuộc kháng chiến của Bác Hồ mà Bác đã từng thể hiện trong một bài thơ chúc Tết năm 1968: “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào / Bắc Nam sum họp xuân nào vui hơn”. Đường lối kháng chiến của ta mà Bác Hồ

đã chỉ đạo là chiến tranh nhân dân, với phương châm “hai chân, ba mũi”. Bạn hỏi “hai chân, ba mũi là gì?”. Tôi trả lời, “hai chân” là chính trị và quân sự, quân sự luôn phục tùng sự chỉ đạo của chính trị. Còn ba mũi là chính trị, quân sự và binh vận. Thắng lợi của ta là thắng lợi của tổng hợp các thế mạnh của dân tộc và thời đại. [/align]Bạn nghe tôi nói như vậy rồi nhận xét: Hồ Chí Minh thật tuyệt vời![/align]Nhắc đến Bác Hồ, đồng chí Mười Hương lại bật khóc. Ngừng một lát, ông nói tiếp: [/align]- Một trong những nỗi đau của Bác Hồ là cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ và tay sai có nhiều đồng chí, đồng bào hy sinh. Thường ngày, Bác Hồ nhắc câu người xưa nói “Nhất tướng công thành vạn cốt khô”. Ý của Bác là chúng ta tiến hành một cuộc chiến tranh chống xâm lược, giải phóng dân tộc, nhưng phải làm thế nào hạn chế đến mức thấp nhất thiệt hại về người cho nhân dân. Đó là tư tưởng Hồ Chí Minh, là nhân văn Hồ Chí Minh! Chúng ta vẫn còn có đồng chí kiêu ngạo đấy![/align]Đồng chí Mười Hương kể tiếp: [/align]- Khi tôi được đồng chí Lê Đức Thọ xin tăng cường cho miền Nam, đồng chí Trường Chinh đồng ý và báo cáo với Bác Hồ. Bác cũng đồng ý với đề nghị của Xứ ủy Nam Bộ. Tôi đến chào Bác trước khi vào Nam. Bác Hồ dặn: - Hương nhớ rằng, Mỹ phát động chiến tranh nhưng nó không thừa nhận là xâm lược. Nước lớn có cái tự ái của nó. Mỹ muốn tạo ra một cuộc nội chiến kiểu “quốc - cộng”. Chú phải lưu ý theo dõi chuyện này. Lúc bấy giờ chúng ta mới giành thắng lợi Điện Biên Phủ. Thắng lợi lớn thật nhưng chưa trọn vẹn. Ký Hiệp định Geneva và đất nước tạm chia đôi làm hai miền. Theo hiệp định, sau hai năm sẽ có tổng tuyển cử. Nhưng Bác Hồ biết điều đó chắc chắn sẽ không xảy ra. Vì Mỹ và Diệm không muốn bị thất bại một lần nữa mà chúng thấy không thể thắng lợi trước uy thế của cách mạng, trước uy tín hầu như tuyệt đối của Hồ Chí Minh trong nhân dân cả nước. Bác Hồ nói với tôi bằng tiếng Pháp, tôi nhớ ý là “Kẻ nào chi tiền thì kẻ ấy làm chủ”. Trong cuộc chiến tranh Pháp - Việt, Mỹ là kẻ chi tiền tới 80% kinh phí cho chiến tranh. Vì vậy, Mỹ sẽ không từ bỏ Việt Nam đâu. Có người không hiểu sự thật và không hiểu lịch sử. Chính Chủ tịch Hồ Chí Minh đã rất muốn tránh một cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, không muốn cuộc chiến tranh chống xâm lược Mỹ, giải phóng dân tộc lại trở thành một cuộc nội chiến. Tư tưởng của Hồ Chí Minh là phải giành cho được độc lập, nhưng tránh được chiến tranh tàn khốc là tốt nhất. [/align]Chính vì vậy, ngay từ trong những ngày sục sôi của cách mạng tháng Tám năm 1945, quyết tâm giành độc lập dân tộc sau hàng nghìn năm nô lệ của phong kiến phương Bắc, gần một trăm năm là thuộc địa của thực dân Pháp, theo Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhớ lại, Bác Hồ đã nhấn mạnh: “Dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải giành cho được độc lập!”. Nhưng Bác Hồ và Thường vụ Trung ương Đảng đã chủ trương thành lập một nước Việt Nam mới - nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa - với tinh thần hòa bình nhất, không muốn đổ máu. Bác và Thường vụ Trung ương Đảng đã cử một phái đoàn do các đồng chí Trần Huy Liệu và Nguyễn Lương Bằng vào Huế để thuyết phục vua Bảo Đại thoái vị. Đảng ta chủ trương không giết vua như ở đâu đó. Mặt khác, nếu Bảo Đại thoái vị, thì cuộc cách mạng giành chính quyền của ta là hợp pháp, thực dân Pháp không có cớ để can thiệp, gây chiến tranh. Và như lịch sử đã chứng kiến, vua Bảo Đại đã ra chiếu thoái vị, bàn giao ấn kiếm cho đại diện của chính quyền cách mạng. Ông đã có một câu tuyên bố nổi tiếng: “Thà là dân một nước tự do còn hơn làm vua một nước nô lệ”. Sau đó, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã mời cựu hoàng làm Cố vấn cho Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Tiếc rằng, sau đó Cố vấn Vĩnh Thụy (tức cựu hoàng Bảo Đại) đã không đi cùng với cuộc hành trình giải phóng dân tộc của nhân dân Việt Nam...
(Còn tiếp)[/align]
Nguyễn Khắc Đức




