📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Vỡ...

0 trả lời, 1.452 lượt xem — Trang 1 / 1
VỠ...
                                                   Gửi tặng "Emkhongphaithienthan...:"
    Đêm buông xuống. Tối, mờ. Thị trấn ngủ vùi trong màu trắng thanh khiết của trăng rằm 16 như cái tuổi của nó. 16 tuổi đủ lớn để hiểu " Thực tại không phải là - cổ - tích". Anh từng kể cho nó nghe câu chuyện cổ của Anđécxen: " Trong một cửa hàng có một anh bánh và một chị bánh nằm cạnh nhau. Họ chẳng nói gì với nhau. Đến một ngày chị bánh bị bán đi, từ đấy anh bánh buồn bã mãi câm lặng. Người ta cắt chiếc bánh ấy ra mới phát hiện trái tim anh làm bằng hạnh nhân đắng". Nghe xong, nó bật cười khúc khích. Một câu chuyện cổ - tích lại có thể gắn kết trái tim nó và anh. Có một ngày, nó chợt nhận ra trái tim mình cũng mang hạnh nhân đắng. Không có ai nắm lấy tay nó để nói "Tôi ở đây", ở đây bên cạnh nó. Như anh. Sáng nay, nó lạnh lùng nói lời chia tay với anh, dứt khoát. Anh cúi gầm, giận run trong từng tiếng nói gấp gáp của nó (như sợ chỉ cần lỗi một giây thôi nó sẽ không còn là nó nữa) rằng: " Nó không yêu anh. Tình cảm của nó đối với không thật chỉ như một trò đùa của trò chơi cút bắt thuở học trò. Giờ thì anh có thể buông tay nó ra được rồi". Tình yêu chớm nở. Ba năm. Chia tay? Đơn giản lạ! Không buồn, không nước mắt...Hiểu lầnm ư? Nó không biết, cũng không nói rõ với anh để tìm cho mình một lời giải thích. Chiều qua, anh hủy cuộc hen với nó để nắm tay một cô gái. Ừ xinh tóc dài mựơt...hơn nó trên con đường nhuộm thẫm màu bằng lăng tím của kỉ niệm đầu gặp gỡ. Nó giận. Nó yếu đuối và mỏng manh hơn vẻ bề ngoài, không đủ độ lượng để tha thứ, không đủ bình tĩnh và chính chắn để trái tim đập những nhịp đập tin yêu như ban đầu. Nhưng nó biết chẳng ai là người có lỗi. Nó thà để trái tim mình đau, thà để tình yêu của nó và anh chấm dứt, vỡ như đó là cái định luật trời dành. Còn hơn một mình nó đi mãi trên con đường của quá khứ chắp nhặt từng mảnh vỡ tình yêu, trái tim vá bằng chất keo kì diệu từ lời bài hát của Nhật Tinh Anh: " Những lỗi lầm hôm qua sẽ cùng vỗ cánh bay theo ngày tháng...". Gương vỡ lại lành. Làm gì có chất keo kì diệu khi mà bất cứ một lúc nào đó những vết nứt còn lại mãi với thời gian xé toạc trái tim nó và anh hơn. Buốt nhói! Qúa khứ đã chia năm xẻ nửa. Nó sẽ đi...đi để giữ trọn vẹn giấc mơ cổ tích cho riêng nó, riêng một mình nó thôi. Mùa mưa đã về đâu sao nó thấy lạnh quá! Mọi vật nhòe đi. Nó bật khóc.
     Thị trấn về lại trên tay. Vỡ...Không có tình yêu.
Lời muốn nói:  Emkhongphaithienthan...này. Tin cậu và T chia tay nhau khiến cả nhóm ngạc nhiên và buồn nhiều. Tụi mình đã hi vọng vì tình cảm của cậu và T vốn dĩ nhẹ nhàng và đẹp như cổ tích. Cậu nói cứ trách cậu đi nhưng trách làm sao được. Nhưng dù sao khi mảnh thủy tinh tình cảm của hai ngưởi rơi xuống vỡ vụn thành trăm nghìn bụi nhỏ thì trong vốc bụi ấy có cả nhữnh hạt bụi vỡ từ trái tim của mỗi đứa trong nhóm...
và những hạt bụi đó sẽ bay đi...hay ở lại???
 
Đăng nhập để trả lời
0