📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tin Việt Nam

Nguyễn Văn Đài và Công Nhân có thể vô tội?

0 trả lời, 154 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-11 19:42:45Ngọc Lý>
.
 
Nguyễn Văn Đài và Công Nhân có thể vô tội?
DCVOnline Phỏng vần luật sư Trần Lâm
Mạc Việt Hồng thực hiện


Việt Hồng: Xin ông cho biết vì lý do gì ông nhận bào chữa cho luật sư Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài trong khi nhiều luật sư khác từ chối?

Trần Lâm: Thì nghề của tôi bao năm nay là luật sư, tôi vẫn bào chữa cho các vụ án thuộc loại này mà, nhiều rồi.

Việt Hồng: Việc bào chữa cho những bị cáo là luật sư có khác gì so với những bị cáo bình thường khác không, thưa ông?

Trần Lâm: Cũng thế thôi, không có khác gì đâu, không có gì đặc biệt hơn so với các vụ án trước.

Việt Hồng: Chúng tôi được biết mẹ luật sư Lê Thị Công Nhân và vợ của luật sư Nguyễn Văn Đài đã có đơn xin rời phiên tòa xử thân nhân của họ lại 3 tuần nữa. Vậy vì sao đơn của họ không được chấp thuận, thưa ông?

Trần Lâm: Không hoãn được. Người ta không đồng ý. Gia đình của bị cáo thì muốn hoãn nhưng người ta mở phiên tòa đâu phải riêng cho Hà Nội mà còn cho các nơi. Đó là cả một kế hoạch cho đợt này. Hoãn lại nó dây dưa ra mà chúng tôi là luật sư, chúng tôi cho rằng chúng tôi vẫn làm việc kịp, không có gì là quá gấp rút cả. Còn gia đình hai bị cáo vì quá lo lắng nên cứ nghĩ ra cái này, cái nọ và xin hoãn nhưng hai luật sư bào chữa chúng tôi không xin hoãn. Chúng tôi cho rằng thời hạn xét xử như vậy cũng không có gì là trở ngại cả.

Việt Hồng: Ông vừa nhắc tới luật sư thứ 2, đó là ai, thưa ông?

Trần Lâm: Đó là ông luật sư Đàm Văn Hiếu của Đoàn luật sư Hà Nội.

Việt Hồng: Xin ông cho biết, ông gặp luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân lần cuối là khi nào, sức khỏe cũng như tinh thần của họ ra sao?

Trần Lâm: Tôi mới gặp họ cách đây 3 hôm. Hai người cũng khỏe cả. Lê Thị Công Nhân có kêu ca, phàn nàn là điều kiện trong đó nó hơi khổ một tý. Cả hai người khi làm việc với tôi đều rất minh mẫn.

Việt Hồng: Ông có gặp khó khăn gì trong quá trình chuẩn bị bào chữa không?

Trần Lâm: Tôi cũng không hiểu sao cứ có dư luận rằng vụ này tôi bị gặp khó khăn. Nhưng thực ra chỉ gặp khó khăn lúc ban đầu thôi. Tôi không được tham gia ngay từ đầu, từ giai đoạn điều tra và truy tố. Nhưng từ khi sang tòa, khoảng 5,7 ngày nay thì thuận lợi cả. Tôi làm việc rất thoải mái, tòa tạo điều kiện cho tôi về thời gian cũng như hồ sơ… rất đầy đủ., không bị cản trở gì cả.

Việt Hồng: Được biết, trong khoảng thời gian 7,8 ngày, ông phải nghiên cứu cả 2 hồ sơ một lúc, như vậy có phải là gấp gáp quá không, thưa ông?

Trần Lâm: Đứng về nghề nghiệp mà nói, chúng tôi thấy cũng không có gì gấp gáp hay cấp bách quá đâu. Hiện nay tôi đã sẵn sàng rồi, cũng không còn mắc mớ gì nữa. Thực ra cũng đơn giản thôi, chứ không phức tạp quá như ở bên ngoài tưởng đâu. Khi tiếp nhận hồ sơ tôi thấy nó cũng đơn giản thôi, chứ không đến nỗi quá phức tạp đâu. Đối với cô Công Nhân thì lại càng đơn giản hơn.

Việt Hồng: Như vậy, cô Công Nhân có thể chịu mức án nhẹ hơn Nguyễn Văn Đài

Trần Lâm: Tội của Công Nhân khác với tội của Nguyễn Văn Đài. Tôi nghĩ rằng, không có gì nghiêm trọng lắm đối với Công Nhân. Mức án của Công Nhân sẽ thấp hơn nhiều so với Nguyễn Văn Đài.

Việt Hồng: Thưa ông, nhiều người (trong đó có cả các luật sư) cho rằng điều 88 bộ luật hình sự của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đi ngược lại với điều 69 của Hiến pháp và các công ước Quốc tế. Ông có nghĩ như vậy không?

Trần Lâm: ….Về cái tội này ấy…thì tôi cũng đã làm việc lâu năm rồi. Nó có từ năm 1945, 1946 kia. Đầu tiên nó là tội tuyên truyền chống chế độ, năm 1980 thì chuyển sang thành tội tuyên truyền chống Chủ Nghĩa Xã Hội, rồi bây giờ thì nó chuyển thành tội tuyên truyền chống nhà nước.

Luật pháp của Việt Nam, chúng tôi làm lâu rồi, chúng tôi thấy thế này, các công ước Quốc Tế thì nhà nước cũng có ký kết, rồi cũng có thông qua nhưng không có đi vào phổ cập trong đời sống. Còn Hiến pháp à? Hiến pháp thì nghe nó có mâu thuẫn với điều 88, đó là kìm kẹp cả sự suy nghĩ, kìm kẹp cả sự truyền bá quan điểm… và như thế là không được nhưng mà ở Việt Nam, từ bao nhiêu năm nay khi làm cái việc xét xử này, người ta không có bao giờ vận dụng Hiến pháp, cũng không bao giờ vận dụng các Công ước Quốc tế cả. Nhiều anh em ở ngoài nước và cả trong nước cũng thế, hay nói tới Hiến pháp nhưng ở Việt nam khi xét xử người ta chỉ giở bộ luật hình sự ra thôi, chứ không có quyền làm rộng hơn đâu. Còn những người làm ra luật họ phải quán triệt rồi. Ở ta nó như thế.

Bây giờ thì họ cũng phân tích kỹ càng hơn. Ví dụ như, tuyên truyền mang tính xúi giục, kích động người khác hay chỉ là trao đổi quan điểm với nhau…Nếu tuyên truyền mang tính bịa đặt, xuyên tạc, nói chệch sự thật… nhằm mục đích xấu, tác động tới người nghe làm cho người nghe từ chỗ là một công dân bình thường trở nên bực tức với chế độ thì là có tội.

Tôi cũng đọc một số tài liệu của các luật gia ở bên ngòai thì tôi thấy là không ai họ công nhận cái tội này cả. Các bạn ở bên ngòai cho rằng nó không hợp với luật pháp Quốc Tế nhưng ở Việt Nam thì nó như vậy mà nó tốn tại 60, 70 năm nay rồi! Luật sư như chúng tôi phải chứng minh được rằng, đó chỉ là trao đổi quan điểm chứ không phải nhằm mục đích xấu thì sẽ không bị kết tội. Nói tóm lại là động cơ và mục đích của những việc này sẽ cho thấy có phạm tội hay không.

Việt Hồng: Thưa ông, nhiều người cho rằng, những vụ án như thế này người ta đã có kết quả trước khi xử án rồi và nó không phụ thuộc bao nhiêu vào việc bào chữa tại tòa. Ông nghĩ sao về việc này?

Trần Lâm: Ở Việt Nam có chuyện như thế, người ta gọi là "án bỏ túi”. Đó là những người có trách nhiệm người ta bàn bạc với nhau, bản án có rồi. Còn phiên xử chỉ làm cho nó vui, gọi là ra diễn thôi, rồi tuyên như án đã định. Tôi thừa nhận là có việc đó. Ý của cô nói tôi phải công nhận là đúng với những năm trước đây nhưng mỗi ngày nó cũng có thay đổi hơn.

Việc bào chữa khó có thể làm đổi ngược được tình hình nhưng có thể làm cho nó sáng tỏ hơn, cân bằng hơn, hợp lý hơn, bản án nhẹ hơn, có khi cũng thay đổi ít nhiều cái "án bỏ túi” kia. Chúng ta sẽ chờ ngày mai xem thế nào.

Việt Hồng: Nhiều người chờ đón phiên tòa ngày mai. Hy vọng sẽ không lặp lại như phiên tòa xử Linh mục Nguyễn Văn Lý. Xin ông cho biết ông có bình luận gì về việc ông Lý bị bịt miệng ngay giữa tòa án không?

Trần Lâm: Tôi thấy đấy là một việc hết sức đáng tiếc! Rất đáng tiếc! Nhưng mà chúng tôi ở trong cuộc, trong ngành, chúng tôi nhìn thấy sự việc theo một cách khác. Đó là, ông Lý kiên quyết không chấp nhận phiên tòa, không chịu ra tòa và ông ấy đòi hỏi những cái việc rất là gay go như đòi mặc lễ phục nhà Thờ, rồi ông ấy đá cho một phát, cái vành móng ngựa đổ kềnh ra.v.v. Tôi ở trong ngành thì tôi đoán nó thế này, những người phụ trách người ta sẽ bảo những người thừa hành là: "nếu nó phá quá thì dẫn nó ra ngòai…” Khi ông ấy phá phách quá, chửi bới ầm lên thì người thừa hành họ phải kéo ra ngoài. Một lúc sau họ lại kéo vào, rồi ông ấy lại chửi ầm lên…Người công an thừa hành có khi họ được dặn là: "nếu nó nói bậy thì không cho nó nói nữa!”. Thì không cho nói nghĩa là bịt môm lại chứ gì? Tôi nghĩ nó không phải là mệnh lệnh ở trên cao mà do cái người thi hành họ làm ra như vậy.

Khốn nạn là lại có người chụp được cái ảnh đó và bây giờ người ta dán khắp nơi, khắp thế giới. Đó là một sự cố đáng tiếc. Nếu lấy bức ảnh đó để nói toàn bô ngành tòa án Việt Nam thì cũng không đúng, tôi cho là không công bằng. Nhưng tôi cũng thừa nhận là ngành toàn án Việt Nam chưa văn minh, chưa bằng ai, còn lạc hậu…

Việt Hồng: Xin được hỏi ông một câu cuối cùng. Có những luật sư bào chữa tin vào sự vô tội của thân chủ của mình, có người không tin nhưng vẫn tìm những kẽ hở của luật pháp để bào chữa. Thành thật mà nói, ông có tin và sự vô tội của Nguyễn văn Đài, Lê Thị Công Nhân không?

Trần Lâm: Xin chờ tới ngày mai, sáng mai điều đó sẽ rõ ràng trong môt phiên tòa công khai. Nhưng tôi cũng lường tới khả năng này. Tôi cho rằng có khả năng vô tội nhưng trong phiên tòa ngày mai, khả năng đó như thế nào thì tôi sẽ có ý kiến. Có người nói với tôi rằng, đã cãi thì phải cãi thành vô tội, chứ có tội thì cãi làm gì, nhưng không phải như vậy. Ngay cả vô tội cũng phải xem xét ở trường hợp nào vì trong pháp lý có tới 4,5 khả năng vô tội cơ. Hẹn cô, ngày mai chúng ta sẽ rõ.

Việt Hồng: Xin cám ơn ông và chúc ông làm tốt công việc bào chữa ngày mai.

Trần Lâm: Xin cám ơn cô.

© DCVOnline

[ Trở lại ]

______________________
 Đọc những bài khác trong mục Chính trị - Xã hội Việt Nam  Trang in   Gởi điện thư  

 Đăng Ý kiến của bạn về bài này?

Ý kiến Bạn đọc
(DCVOnline không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ bạn đọc)










Re: Nguyễn Văn Đài và Công Nhân có thể vô tội?
2007-05-10 09:55:15

Nam Phương

Không biết rồi sẽ có nhiều ý kiến khen chê Luật Sư Trần Lâm ra sao, song hân hạnh mở đầu, tôi cho ông điểm cộng. Khó mà nói ông đã bát tuần(80+), ăn nói còn minh mẫn và nhất là đối đáp khôn khéo, Việt Cộng khó mà "chụp mũ" phản động được. Qua những lời của ông, người ta không khỏi phì cười với cái luật rừng của cái gọi là "nhà nước pháp quyền" Việt Cộng. Đúng là "luật" của lũ mọi rợ giữa cộng đồng loài người văn minh :

"Luật pháp của Việt Nam, chúng tôi làm lâu rồi, chúng tôi thấy thế này, các công ước Quốc Tế thì nhà nước cũng có ký kết, rồi cũng có thông qua nhưng không có đi vào phổ cập trong đời sống. Còn Hiến pháp à? Hiến pháp thì nghe nó có mâu thuẫn với điều 88, đó là kìm kẹp cả sự suy nghĩ, kìm kẹp cả sự truyền bá quan điểm… và như thế là không được nhưng mà ở Việt Nam, từ bao nhiêu năm nay khi làm cái việc xét xử này, người ta không có bao giờ vận dụng Hiến pháp, cũng không bao giờ vận dụng các Công ước Quốc tế cả. Nhiều anh em ở ngoài nước và cả trong nước cũng thế, hay nói tới Hiến pháp nhưng ở Việt nam khi xét xử người ta chỉ giở bộ luật hình sự ra thôi, chứ không có quyền làm rộng hơn đâu. Còn những người làm ra luật họ phải quán triệt rồi. Ở ta nó như thế." !!!!!

Nguyễn Văn Đài và Công Nhân có thể vô tội? Vô tội là cái chắc, làm gì "có" với lại "thể".

Cũng theo lời ông Trần Lâm :"Nếu tuyên truyền mang tính bịa đặt, xuyên tạc, nói chệch sự thật… nhằm mục đích xấu, tác động tới người nghe làm cho người nghe từ chỗ là một công dân bình thường trở nên bực tức với chế độ thì là có tội.".

Ai chứng minh xem Luật Sư Đài và Công Nhân "bịa đặt, xuyên tạc" và nhất là "nói chệch sự thật" về cái băng đảng thối nát ăn cướp Việt Cộng rõ như ban ngày, khỏi cần nói cũng biết?

[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]










Re: Nguyễn Văn Đài và Công Nhân có thể vô tội?
2007-05-10 09:57:41

Minh Duc

Trích: Nếu tuyên truyền mang tính bịa đặt, xuyên tạc, nói chệch sự thật… nhằm mục đích xấu, tác động tới người nghe làm cho người nghe từ chỗ là một công dân bình thường trở nên bực tức với chế độ thì là có tội.

Nếu dân bịa đặt, xuyên tạc để nói xấu nhà nước là có tội thế thì nhà nước bịa đặt, xuyên tạc để nói xấu dân thì nhà nước có bị tội hay không? Cụ thể là VNExpress đăng tin Trần Khải Thanh Thủy âm mưu bắt cóc cán bộ ngoại giao VN ở Canada, nhận sự chỉ đạo của Lý Tống [www.vnexpress.net]. Đây là bịa đặt, xuyên tạc. Trong thời gian Trần Khải Thanh Thủy viết bài gửi ra hải ngoại thì Lý Tống nằm trong tù ở Thái Lan, làm sao chỉ đạo được. Theo nguyên tắc mọi người đều bình đẳng trước pháp luật thì dân không được bịa đặt, xuyên tạc nói xấu chính quyền thì chính quyền cũng không được bịa đặt, xuyên tạc nói xấu dân. Nếu chính quyền đưa dân ra tòa về tội bịa đặt, xuyên tạc nói xấu chính quyền thì dân cũng có thể đưa chính quyền ra tòa về tội bịa đặt, xuyên tạc nói xấu dân. Nhưng luật ở VN thì chỉ có một chiều, nghĩa là dân không được nói xấu chính quyền còn chính quyền thì tha hồ nói xấu dân thì không sao cả. Nói chung, chỉ cần làm ra luật không được bịa đặt, xuyên tạc nói xấu là đủ. Không cần phải thêm vào là "nói xấu chính quyền". Hễ bất cứ ai bịa đặt, xuyên tạc để nói xấu người khác đều bị tội, bất kể chính quyền hay dân. Luật như thế mới bảo vệ cho văn hóa được trong sạch, không bị những điều bịa đặt, xuyên tạc làm cho sự hiểu biết của dân bị sai lạc đi. Còn chỉ làm luật để bảo vệ chính quyền, còn chính quyền thì tha hồ bịa đặt, xuyên tạc thì vừa bất công, vừa làm hại cho văn hóa của đất nước vì chính quyền tha hồ bịa đặt, xuyên tạc khiến cho dân sống trong cảnh mù mờ không biết điều gì thực sự xảy ra xunh quanh mình. Một xã hội như thế thì không lấy gì là có văn hóa cho lắm. Chính quyền tha hồ bịa đặt, xuyên tạc thì dân trí chẳng thể nâng cao được mà lại còn bị hạ thấp.

[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]

____________________________

Re: Nguyễn Văn Đài và Công Nhân có thể vô tội?
2007-05-10 10:18:23

Trần Công

Đúng là gừng càng già càng cay, luật sư Trần Lâm trả lời thật là khôn khéo vừa không làm khó thêm cho thân chủ lại vừa thể hiện sự vô tư không vụ lợi, thật đáng trân trọng và học tập. Vậy mới đúng là luật sư chứ, còn mấy anh như Đỗ Thái Nhiên thì chỉ giỏi hô to chứ thực tế thì lại kém.
Chúc luật sư Trần Lâm thành công!

[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]








Re: Nguyễn Văn Đài và Công Nhân có thể vô tội?
2007-05-10 10:47:40

Tâm Việt
Khai Trí Minh Tâm, Dân Khôn Nước Thịnh

tôi đoán nó thế này....

Trần Lâm: Tôi thấy đấy là một việc hết sức đáng tiếc! Rất đáng tiếc! Nhưng mà chúng tôi ở trong cuộc, trong ngành, chúng tôi nhìn thấy sự việc theo một cách khác. Đó là, ông Lý kiên quyết không chấp nhận phiên tòa, không chịu ra tòa và ông ấy đòi hỏi những cái việc rất là gay go như đòi mặc lễ phục nhà Thờ, rồi ông ấy đá cho một phát, cái vành móng ngựa đổ kềnh ra.v.v. Tôi ở trong ngành thì tôi đoán nó thế này, những người phụ trách người ta sẽ bảo những người thừa hành là: "nếu nó phá quá thì dẫn nó ra ngòai.

Luật sư không có mặt mà chỉ nghe lại mà võ đoán.

http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&file=article&sid=3369

____________

Điều 88 Luật Hình sự Việt Nam có phù hợp với Hiến pháp hay không?
2007.05.02
Lê Dân, phóng viên đài RFA
 
Gần đây và sắp tới, có những vụ án mà công dân Việt Nam bị xét xử chiếu theo điều 88 của Luật Hình sự, quy định về tội tuyên truyền chống phá Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa.

Bấm vào đây để nghe cuộc trao đổi này
Tải xuống để nghe



[/align]Do tính chất quan trọng của công cụ mà Nhà nước Việt Nam sử dụng để tước quyền công dân và sự tự do của một số người, chúng tôi tìm hiểu thêm về tính hữu lý của điều khoản này qua cuộc trao đổi với chuyên gia pháp luật Lê Đình Thông, hiện đang giảng dạy luật tại đại học Paris-Nanterre bên Pháp.

Bài do Lê Dân thực hiện. Và chúng tôi xin nói thêm là nhận định của giáo sư không nhất thiết phản ảnh quan điểm của đài Á châu Tự do.

Mâu thuẫn với Điều 53 của Hiến pháp

Lê Dân: Thưa giáo sư, gần đây có những vụ án mà bị cáo là những người mạnh dạn nêu lên, nói ra, những điều không phù hợp với những gì Nhà nước muốn người dân biết. Điển hình như vụ linh mục Nguyễn văn Lý, và sắp tới là phiên xử các luật sư Nguyễn văn Đài, Lê thị Công Nhân, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy.....


Công cụ của Nhà nước viện dẫn để kết án những người từng được quốc tế ca ngợi là dũng cảm đó, là điều 88 trong Luật Hình sự Việt Nam. Theo giáo sư, nếu xét theo những tiêu chí, quy phạm pháp luật của nhiều nước trên thế giới thì điều 88 đó có hữu lý và minh bạch không?


Gs Lê Đình Thông: Điều 88 không hợp lý. Bởi vì theo quy định của nó thì những ai phát tán thông tin chỉ trích chính quyền, phổ biến những thông tin xuyên tạc làm hoang mang dư luận, hoặc là làm ra hoặc tán phát những tài liệu có nội dung chống lại Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa thì đều bị phạt tù.

Bởi vậy tôi mới nói điều 88 ví như đôi còng số 8, nó đi ngược lại với điều 53 của Hiến pháp Việt Nam, cho phép người dân được quyền phát biểu về những vấn đề chung của đất nước. Mặt khác, điều 69 của Hiến pháp còn cởi trói xích xiềng, cho phép người dân được quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, rồi tự do hội họp, lập hội, biểu tình.

Điều 146 của Hiến pháp Việt Nam quy định rõ ràng là các văn bản lập pháp, như trường hợp luật Hình sự Việt Nam và các văn bản lập quy đều phải phù hợp với Hiến pháp. Vậy mà, tôi xin nhấn mạnh là, điều 88 của luật Hình sự rõ ràng là trái ngược với điều 146 của Hiến pháp.

Tôi xin nói thêm, Hiến pháp trong bất cứ một quốc gia nào, cũng là luật tối thượng. Tôi xin nói thêm, là Việt Nam cũng đã phê chuẩn Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị đã được Liên Hiệp Quốc chấp nhận vào năm 1966, có hiệu lực từ năm 1976 và đã được 144 nước trên thế giới phê chuẩn. Tôi xin nhấn mạnh là trong danh sách các nước phê chuẩn có nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Điều 2 khoản 3 của Công ước đã quy định những nước đã tham gia, như trường hợp Việt Nam, phải bảo đảm cho những ai bị phạt tù chỉ vì họ hành xử những quyền tự do được hiệp ước công nhận, thì những người đó có quyền kiện ngược lại chính quyền.

Nói một cách cụ thể, thì theo Công ước Quốc tế về Những quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam đã phê chuẩn, thì Việt Nam có nghĩa vụ phải tuân thủ hiệp ước này, thì linh mục Nguyễn văn Lý có quyền khởi tố để phản đối những bản án của Tòa án Nhân dân Thừa Thiên-Huế. Điều 88 còn hòan toàn trái ngược với điều 69 của Hiến pháp Việt Nam....

Công cụ để ‘bịt miệng’ dân chúng

Lê Dân: Thưa giáo sư Lê Đình Thông, trên thế giới có những nước nào khi ban hành luật, họ chỉ quy định chung chung, mơ hồ, để rồi sau đó nhà cầm quyền ban hành thông tư, nghị định hướng dẫn thi hành luật tùy theo nhu cầu của họ tùy theo từng thời điểm hay không?

Gs Lê Đình Thông: Xét về kỹ thuật pháp lý thì những quy định pháp luật về một tội danh cần có một văn bản áp dụng, quy định rõ những yếu tố cấu thành tội trạng, tiếng Pháp gọi là éléments constitutiques.

Tại những nước tự do, dân chủ, đã phê chuẩn hiệp ước về những quyền dân sự và chính trị, thì việc quy định đó rất là quan trọng, nên cần phải có những yếu tố cụ thể để việc xét xử được công minh.

Cũng tại các nước tự do, dân chủ, tôi xin nói rõ là tội tán phát thông tin sai lạc, được coi là tội phạm tài chính, trừng phạt những người biết trước các thông tin liên quan đến chứng khoán để thủ lợi cho mình, thuật từ pháp luật gọi là délis bénéfíes.

Còn tại Việt Nam, nhà nước dùng tội tán phát thông tin để bịt miệng những người bất đồng chính kiến. Nhà nước hành động như vậy là đã đi ngược lại sự tiến hóa của lịch sử...

Lê Dân: Thưa giáo sư, chúng tôi xin hỏi là tại nước Pháp, nơi ông sinh sống và giảng dạy luật, có điều luật nào tương tự như điều 88 luật Hình sự Việt Nam hay không?


Gs Lê Đình Thông: Nếu điều 88 được áp dụng trên nước Pháp thì không phải chỉ có 1 linh mục Nguyễn văn Lý vào tù, mà sẽ có tới 99,06% người Pháp sẽ phải vào tù tội chỉ vì họ dám nói lên sự thật....

Luật hình sự đi ngựơc với Hiến pháp

Lê Dân: Con số 99,06% mà giáo sư vừa nhắc tới có phải là số cử tri Pháp trong kỳ bầu cử vừa qua đã không bỏ phiếu nào cho các ứng viên của đảng Cộng sản phải không ? Quay lại Việt Nam, giáo sư đã nói rằng điều 88 của luật Hình sự đi ngược lại tinh thần một số điều trong Hiến pháp, cụ thể ra sao?


Gs Lê Đình Thông: Tôi xin phân tích điều 88 với các quy định khác trong luật Việt Nam. Điều 126 của Hiến pháp Việt Nam đã quy định là các Tòa án Nhân dân, viện Kiểm sát Nhân dân... có nhiệm vụ bảo vệ đời sống tự do, bảo vệ danh dự và nhân phẩm của người dân. Bản án linh mục Nguyễn văn Lý và những vụ án sắp được xét xử chứng tỏ là hệ thống tư pháp Việt Nam đã không thực hiện đúng những nhiệm vụ vừa kể.

Lê Dân: Vậy thì theo tiêu chuẩn quốc tế, các bản án loại đó có hiệu lực pháp lý, có công bằng và minh bạch cho những cá nhân bị cáo buộc hay không, thưa Giáo sư?

Gs Lê Đình Thông: Muốn làm sáng tỏ chỉ có cách là đối thoại, chúng ta đều biết như vậy.Phải tôn trọng hai nguyên tắc cơ bản của tố tụng hình sự được điều 14 của hiệp ước quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị công nhận.

Hai nguyên tắc đó là công bình và công khai. Tòa án nhân dân đã không tôn trọng nguyên tắc hỏi đáp, oralité, trong xét xử.

Bởi vì khi công an bịt miệng linh mục Lý, khi chứng kiến, các thẩm phán xét xử vẫn giữ thái độ yên lặng, không có một ý kiến nào, chứng tỏ rằng tòa án Nhân dân Thừa Thiên đã không tôn trọng điều 126 và những nguyên tắc cơ bản của tố tụng hình sự. Vì vậy bản án của linh mục Lý hoàn toàn vô hiệu, nullité.

Lê Dân: Xin cám ơn giáo sư Luật Lê Đình Thông của đại học Paris-Naterre, Pháp quốc. Chúng tôi xin thỉnh ý giáo sư thêm về những việc khác vào dịp thuận lợi.


© 2007 Radio Free Asia


[/align][/align]




Các tin, bài liên quan

__________
 
TUYÊN NGÔN QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN (1948)

LỜI MỞ ĐẦU
 
Xét rằng việc thừa nhận phẩm giá bẩm sinh và những quyền bình đẳng bất khả chuyển nhượng của tất cả các phần tử trong đại gia đình nhân loại là nền tảng của tự do, công lý và hoà bình thế giới,
 
Xét rằng việc coi thường và khinh miệt nhân quyền đă đưa tới những hành động dă man làm phẫn nộ lương tâm nhân loại, và việc đạt tới một thế giới trong đó mọi người được tự do ngôn luận và tự do tín ngưỡng, được giải thoát khỏi sự sợ hăi và khốn cùng, được tuyên xưng là nguyện vọng cao cả nhất của con người,
 
Xét rằng điều cốt yếu là nhân quyền phải được một chế độ pháp trị bảo vệ để con người khỏi bị dồn vào thế cùng, phải nổi dậy chống áp bức và bạo quyền,

Xét rằng điều cốt yếu là phải phát triển những tương quan hữu nghị giữa các quốc gia,
 
Xét rằng, trong Hiến Chương Liên Hiệp Quốc, các dân tộc đă tái xác nhận niềm tin vào những nhân quyền căn bản, vào phẩm cách và giá trị của con người, vào quyền bình đẳng nam nữ, cùng quyết tâm thúc đẩy tiến bộ xă hội và nâng cao mức sống trong một môi trường tự do hơn,
 
Xét rằng các quốc gia hội viên đă cam kết hợp tác với Liên Hiệp Quốc để phát huy sự tôn trọng và thực thi trên toàn cầu những nhân quyền và những quyền tự do căn bản,
 
Xét rằng một quan niệm chung về tự do và nhân quyền là điều tối quan trọng để thực hiện trọn vẹn cam kết ấy.



Vì vậy,
 
ĐẠI HỘI ĐỒNG LIÊN HIỆP QUỐC
 

Công bố bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền này như một tiêu chuẩn thực hiện chung cho tất cả các dân tộc và quốc gia, sao cho mỗi cá nhân và đoàn thể xă hội luôn nhớ tới bản tuyên ngôn này, nỗ lực phát huy sự tôn trọng các quyền tự do này bằng học vấn và giáo dục, và bằng những biện pháp lũy tiến trên bình diện quốc gia và quốc tế, bảo đảm sự thừa nhận và thực thi trên toàn cầu các quyền tự do này cho các dân tộc thuộc các quốc gia hội viên hay thuộc các lănh thỗ bị giám hộ.
 
Điều 1:
Mọi người sinh ra tự do và bình đẳng về phẩm cách và quyền lợi, có lý trí và lương tri, và phải đối xử với nhau trong tình bác ái.
 
Điều 2:
Ai cũng được hưởng những quyền tự do ghi trong bản Tuyên Ngôn này không phân biệt đối xử vì bất cứ lý do nào, như chủng tộc, màu da, nam nữ, ngôn ngữ, tôn giáo, chính kiến hay quan niệm, nguồn gốc dân tộc hay xă hội, tài sản, dòng dõi hay bất cứ thân trạng nào khác.
 
Ngoài ra không được phân biệt về quy chế chính trị, pháp lý hay quốc tế của quốc gia hay lănh thổ mà người đó trực thuộc, dù là nước độc lập, bị giám hộ, mất chủ quyền hay bị hạn chế chủ quyền.
 
Điều 3:
Ai cũng có quyền được sống, tự do, và an toàn thân thể.
 
Điều 4:
Không ai có thể bị bắt làm nô lệ hay nô dịch; chế độ nô lệ và sự mua bán nô lệ dưới mọi hình thức đều bị cấm chỉ.

Điều 5:
Không ai có thể bị tra tấn hay bị những hình phạt hoặc những đối xử tàn ác, vô nhân đạo, làm hạ thấp nhân phẩm.
 
Điều 6:
Ai cũng có quyền được công nhận là con người trước pháp luật bất cứ tại đâu.
 
Điều 7:
Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật và được pháp luật bảo vệ bình đẳng không kỳ thị. Mọi người đều được bảo vệ chống lại mọi kỳ thị hay xúi giục kỳ thị trái với Tuyên Ngôn này.
 
Điều 8:
Ai cũng có quyền yêu cầu tòa án quốc gia có thẩm quyền can thiệp chống lại những hành động vi phạm những quyền căn bản được hiến pháp và luật pháp thừa nhận.
 
Điều 9:
Không ai có thể bị bắt giữ, giam cầm hay lưu đầy một cách độc đoán.
 
Điều 10:
Ai cũng có quyền, trên căn bản hoàn toàn bình đẳng, được một toà án độc lập và vô tư xét xử một cách công khai và công bằng để phán xử về những quyền lợi và nghiă vụ của ḿnh, hay về những tội trạng hình sự mà mình bị cáo buộc.
 
Điều 11:


  1. Bị cáo về một tội hình sự được suy đoán là vô tội cho đến khi có đủ bằng chứng phạm pháp trong một phiên xử công khai với đầy đủ bảo đảm cần thiết cho quyền biện hộ.
  2. Không ai có thể bị kết án về một tội hình sự do những điều mình đă làm hay không làm, nếu những điều ấy không cấu thành tội hình sự chiếu theo luật pháp quốc gia hay luật pháp quốc tế hiện hành; mà cũng không bị tuyên phạt một hình phạt nặng hơn hình phạt được áp dụng trong thời gian phạm pháp.



Điều 12:
Không ai có thể bị xâm phạm một cách độc đoán vào đời tư, gia đình, nhà ở, thư tín, hay bị xúc phạm đến danh dự hay thanh danh. Ai cũng có quyền được luật pháp bảo vệ chống lại những xâm phạm ấy.
 

Điều 13:



  1. Ai cũng có quyền tự do đi lại và cư trú trong quản hạt quốc gia.
  2. Ai cũng có quyền rời khỏi bất cứ quốc gia nào, kể cả quốc gia của ḿnh, và có quyền hồi hương.


Điều 14:


  1. Khi bị đàn áp, ai cũng có quyền tìm nơi tị nạn và được hưởng quyền tị nạn tại các quốc gia khác.
  2. Quyền này không được viện dẫn trong trường hợp sự truy tố thực sự chỉ căn cứ vào những tội trạng không có tính cách chính trị hay vào những hành động trái với mục đích và tôn chỉ của Liên Hiệp Quốc.


Điều 15:


  1. Ai cũng có quyền có quốc tịch.
  2. Không ai có thể bị tước quốc tịch hay tước quyền thay đổi quốc tịch một cách độc đoán.


Điều 16:


  1. Đến tuổi thành hôn, thanh niên nam nữ có quyền kết hôn và lập gia đ́nh mà không bị ngăn cấm vì lý do chủng tộc, quốc tịch hay tôn giáo. Họ có quyền b́nh đẳng khi kết hôn, trong thời gian hôn thú cũng như khi ly hôn.
  2. Hôn thú chỉ có giá trị nếu có sự thuận tính hoàn toàn tự do của những người kết hôn.
  3. Gia đình là đơn vị tự nhiên và căn bản của xă hội, và phải được xă hội và quốc gia bảo vệ.


Điều 17:


  1. Ai cũng có quyền sở hữu, hoặc riêng tư hoặc hùn hiệp với người khác.
  2. Không ai có thể bị tước đoạt tài sản một cách độc đoán.


Điều 18:
Ai cũng có quyền tự do tư tưởng, tự do lương tâm và tự do tôn giáo; quyền này bao gồm cả quyền tự do thay đổi tôn giáo hay tín ngưỡng và quyền tự do biểu thị tôn giáo hay tín ngưỡng qua sự giảng dạy, hành đạo, thờ phụng và nghi lễ, hoặc riêng ḿnh hoặc với người khác, tại nơi công cộng hay tại nhà riêng.

Điều 19:
Ai cũng có quyền tự do quan niệm và tự do phát biểu quan điểm; quyền này bao gồm quyền không bị ai can thiệp vào  những quan niệm của mình, và quyền tìm kiếm, tiếp nhận cùng phổ biến tin tức và ý kiến bằng mọi phương tiện truyền thông không kể biên giới quốc gia.

Điều 20:


  1. Ai cũng có quyền tự do hội họp và lập hội có tính cách hoà bình.
  2. Không ai bị bắt buộc phải gia nhập một hội đoàn.


Điều 21:


  1. Ai cũng có quyền tham gia chính quyền của quốc gia mình, hoặc trực tiếp hoặc qua các đại biểu do ḿnh tự do lựa chọn.
  2. Ai cũng có quyền bình đẳng tham gia công vụ trong nước.
  3. Ýnguyện của quốc dân phải được coi là căn bản của mọi quyền lực quốc gia; ý nguyện này phải được biểu lộ qua những cuộc tuyển cử có định kỳ và trung thực, theo phương thức phổ thông đầu phiếu kín, hay theo các thủ tục tuyển cử tự do tương tự.


  4. Điều 22:
    Với tư cách là một thành viên của xă hội, ai cũng có quyền được hưởng an sinh xă hội, cũng như có quyền đ̣i được hưởng những quyền kinh tế, xă hội và văn hoá cần thiết cho nhân phẩm và sự tự do phát huy cá tính của ḿnh, nhờ những nỗ lực quốc gia, sự hợp tác quốc tế, và theo cách tổ chức cùng tài nguyên của quốc gia.

    Điều 23:


    1. Ai cũng có quyền được làm việc, được tự do lựa chọn việc làm, được hưởng những điều kiện làm việc công bằng và thuận lợi và được bảo vệ chống thất nghiệp.
    2. Cùng làm việc ngang nhau, mọi người được trả lương ngang nhau, không phân biệt đối xử.
    3. Người làm việc được trả lương tương xứng và công bằng, đủ để bảo đảm cho bản thân và gia đ́nh một đời sống xứng đáng với nhân phẩm, và nếu cần, sẽ được bổ sung bằng những biện pháp bảo trợ xă hội khác.
    4. Ai cũng có quyền thành lập nghiệp đoàn hay gia nhập nghiệp đoàn để bảo vệ quyền lợi của ḿnh.


    Điều 24:
    Ai cũng có quyền nghỉ ngơi và giải trí, được hưởng sự hạn định hợp lư số giờ làm việc và những ngày nghĩ định kỳ có trả lương.

    Điều 25:


    1. Ai cũng có quyền được hưởng một mức sống khả quan về phương diện sức khỏe và an lạc cho bản thân và gia đ́nh kể cả thức ăn, quần áo, nhà ở, y tế và những dịch vụ cần thiết; ai cũng có quyền được hưởng an sinh xă hội trong trường hợp thất nghiệp, đau ốm, tật nguyền, góa bụa, già yếu, hay thiếu phương kế sinh nhai do những hoàn cảnh ngoài ư muốn.
    2. Sản phụ và trẻ em được đặc biệt săn sóc và giúp đỡ. Tất cả các con, dầu là chính thức hay ngoại hôn, đều được hưởng bảo trợ xă hội như nhau.


    Điều 26:


    1. Ai cũng có quyền được hưởng giáo dục. Giáo dục phải được miễn phí ít nhất ở cấp sơ đẳng và căn bản. Giáo dục sơ đẳng có tính cách cưỡng bách. Giáo dục kỹ thuật và chuyên nghiệp phải được phổ cập. Giáo dục cao đẳng phải được phổ cập cho mọi sinh viên trên căn bản b́nh đẳng, lấy thành tích làm tiêu chuẩn.
    2. Giáo dục phải nhằm phát huy đầy đủ nhân cách, tăng cường sự tôn trọng nhân quyền và những quyền tự do căn bản; phải đề cao sự thông cảm, bao dung và hữu nghị giữa các quốc gia, các cộng đồng sắc tộc hay tôn giáo, đồng thời yểm trợ những hoạt động của Liên Hiệp Quốc trong việc duy tŕ hoà b́nh.
    3. Cha mẹ có quyền ưu tiên lựa chọn giáo dục cho các con.


    Điều 27:


    1. Ai cũng có quyền tự do tham gia vào đời sống văn hoá của cộng đồng, thưởng ngoạn nghệ thuật, được hưởng các tiến bộ khoa học và lợi ích của những tiến bộ ấy.
    2. Ai cũng được bảo vệ bởi những quyền lợi tinh thần và vật chất phát sinh từ những sản phẩm khoa học, văn học hay nghệ thuật của ḿnh.


    Điều 28:
    Ai cũng có quyền được hưởng một trật tự xă hội và trật tự quốc tế trong đó những quyền tự do ghi trong bản Tuyên Ngôn này có thể được thực hiện đầy đủ.

    Điều 29:


    1. Ai cũng có nghiă vụ đối với cộng đồng trong đó nhân cách của ḿnh có thể được phát triển một cách tự do và đầy đủ.
    2. Trong khi hành xử những quyền tự do của ḿnh, ai cũng phải chịu những giới hạn do luật pháp đặt ra ngơ hầu những quyền tự do của người khác cũng được thừa nhận và tôn trọng, những đ̣i hỏi chính đáng về đạo lư, trật tự công cộng và an lạc chung trong một xă hội dân chủ cũng được thỏa măn.
    3. Trong mọi trường hợp, những quyền tự do này không thể hành xử trái với những mục tiêu và tôn chỉ của Liên Hiệp Quốc.



    Điều 30:
    Không một điều khoản nào trong Tuyên Ngôn này có thể giải thích để cho phép một quốc gia, một đoàn thể, hay một cá nhân nào được quyền hoạt động hay làm những hành vi nhằm tiêu hủy những quyền tự do liệt kê trong Tuyên Ngôn này.



    (Phỏng theo bản dịch của Trung Tâm Việt Nam Về Nhân Quyền
    với sự tu chính của Ủy Ban Luật Gia Bảo Vệ Nhân Quyền.)
     
    Về đầu bài
      [Tiếng Anh]

    Lời giới thiệu
    Lời nói đầu
    Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền
    Quyền Dân Sự, và Chính Trị
    Quyền Kinh Tế, Xă Hội, và Văn Hóa
    Phần Diễn Giải
    Nhân Quyền Bậc 1
    Nhân Quyền Bậc 2
       Quyền An Cư
       Quyền Lạc Nghiệp
    Nhân Quyền Bậc 3
    Phụ Đính 1








    Lấy toàn bài: [Microsoft Word 277Kb] [Zipped MS DOC 45Kb]
    Lời giới thiệu: [Microsoft Word 29Kb] [Zipped MS DOC 6Kb]
    Lời nói đầu: [Microsoft Word 32Kb] [Zipped MS DOC 7Kb]
    Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, phần mở đầu: [Microsoft Word 52Kb] [Zipped MS DOC 10Kb]
    Công Ước Quốc Tế về những Quyền Dân Sự, và Chính Trị: [Microsoft Word 84Kb] [Zipped MS DOC 14Kb]
    Công Ước Quốc Tế về những Quyền Kinh Tế, Xă Hội, và Văn Hóa: [Microsoft Word 54Kb] [Zipped MS DOC 10Kb]
    Phần Diễn Giải: [Microsoft Word 31Kb] [Zipped MS DOC 6Kb]
    Nhân Quyền Bậc 1: [Microsoft Word 37Kb] [Zipped MS DOC 8Kb]
    Nhân Quyền Bậc 2: [Microsoft Word 24Kb] [Zipped MS DOC 5Kb]
    Quyền An Cư: [Microsoft Word 34Kb] [Zipped MS DOC 8Kb]
    Quyền Lạc Nghiệp: [Microsoft Word 40Kb] [Zipped MS DOC 9Kb]
    Nhân Quyền Bậc 3: [Microsoft Word 37Kb] [Zipped MS DOC 8Kb]
    Phụ Đính 1: các điều khoản nhân quyền trong Hiến Chương Liên Hiệp Quốc: [Microsoft Word 26Kb] [Zipped MS DOC 5Kb]






    http://www.vietnamhumanrights.net/viet/vintbill/phanmodau.htm
    http://www.vietnamhumanrights.net/index.html

    Đăng nhập để trả lời
    0