Diễn Đàn » Tin Việt Nam

Công An Nhân Dân:Tình hữu nghị Việt - Trung là tài sản vô giá

0 trả lời, 413 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-18 08:43:54Ngọc Lý>
 
Nguồn: Công An Nhân Dân
Tình hữu nghị Việt - Trung là tài sản vô giá [1]
8:11, 14/05/2007
Lưu Vinh














Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và Tổng Bí thư, Chủ tịch nước CHND Trung Hoa Hồ Cẩm Đào tại Hội nghị cấp cao APEC 14, Hà Nội tháng 11/2006. Ảnh: TTXVN

Từ khi thiết lập quan hệ ngoại giao, mối quan hệ giữa hai nước Việt Nam, Trung Quốc ngày một thắt chặt. Cả Trung Quốc và Việt Nam đều coi tình hữu nghị Việt - Trung là một tài sản vô giá cần phải giữ gìn và phát triển vì lợi ích của nhân dân hai nước.

"Việt Nam - Trung Hoa, núi liền núi, sông liền sông, chung một biển Đông, mối tình hữu nghị...". Một đoạn trong bài hát có từ cách đây mấy chục năm giờ vẫn lưu giữ trong hàng triệu trái tim của cả hai dân tộc.
Mối tình hữu nghị ấy ngày được nhân lên theo năm tháng của thời gian. Tiếp theo các chuyến thăm của các đoàn cấp cao nước ta, chuyến thăm chính thức nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết diễn ra từ ngày 15 đến 18/5/2007 chắc chắn sẽ đặt dấu ấn tô thắm thêm tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước Việt Nam - Trung Hoa.
Bác Hồ - Người đặt nền tảng cho mối quan hệ Việt Nam - Trung Hoa
Trước ngày tháp tùng Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết thăm chính thức nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, tôi đã có dịp được đến thăm TP Quảng Châu - một địa danh nằm ở phía Nam Trung Quốc.
Tại chuyến đi ấy, được sự giúp đỡ của cơ quan Lãnh sự quán Việt Nam đặt tại Quảng Châu, đoàn nhà báo chúng tôi được đến thăm khu di tích "Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí hội". Đây là tổ chức cách mạng tiền thân của Đảng ta, nơi Bác Hồ đã dành thời gian để viết cuốn "Đường cách mệnh" để làm tài liệu huấn luyện cho nhiều chiến sĩ cách mạng Việt Nam trong những năm 1925-1926.
Đó là một tòa nhà 3 tầng nằm trong khu phố cổ ở Quảng Châu. Năm tháng qua đi, khu phố này đã xảy ra nhiều biến cố lịch sử, nhưng căn nhà mang số 250 đường Văn Minh, quận Đông Sơn, TP Quảng Châu - nơi đặt trụ sở Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí hội thì vẫn vậy. Nó vẫn trường tồn và được chăm sóc chu đáo đến từng chi tiết.
Chị Trương Quế Đệ, người được giao nhiệm vụ quản lý Khu di tích sau vài câu chuyện xã giao đã niềm nở nói:
- Tôi rất vinh dự được đón các bạn Việt Nam tới thăm Khu di tích. Là người Trung Quốc được giao nhiệm vụ quản lý và hướng dẫn khách thăm nơi Bác Hồ đã mở nhiều lớp huấn luyện các cán bộ Việt Nam, tôi coi đây là niềm tự hào vì đã góp phần vào việc vun đắp tình hữu nghị giữa hai dân tộc Việt Nam - Trung Quốc. Đã hơn 30 năm gắn bó với khu di tích này, tôi đã học tập được ở Bác Hồ những đức tính cao cả.
Vẫn theo chị kể thì năm 1924, sau khi từ Moskva về TP Quảng Châu, Bác Hồ mang tên Lý Thụy. Thời điểm này, Bác hoạt động trên danh nghĩa là ủy viên quốc tế cộng sản, phụ trách phương Đông. Ngoài chương trình làm việc trong đoàn cố vấn quốc tế cộng sản, Bác còn có nhiều hoạt động khác và trực tiếp lãnh đạo cách mạng Việt Nam.
Để xây dựng lực lượng nòng cốt cho cách mạng nước ta, Bác đã lựa chọn một số thanh niên ưu tú Việt Nam đang ở Trung Quốc và từ trong nước sang bằng con đường bí mật vào tổ chức Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí hội. Để có trụ sở mở lớp huấn luyện, Bác đã thuê toàn bộ tầng 3 của tòa nhà này để mở lớp.
Sau mỗi khóa học, nhiều người được Bác đưa về nước hoạt động. Một số khác được gửi đi học tiếp tại Trường Quân sự Hoàng Phố - trường do Tôn Trung Sơn thành lập. Trong các lớp học, Bác vừa là người biên soạn tài liệu, vừa trực tiếp giảng bài. Ngoài ra, Bác còn mời đồng chí Hồ Tùng Mậu và Lưu Thiếu Kỳ đến tham gia giảng dạy.
Với ý nghĩa lịch sử lớn lao ấy nên để vun đắp và xây dựng tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước, năm 1971, nhân chuyến thăm Trung Quốc, Thủ tướng Phạm Văn Đồng và Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai đã về thăm Khu di tích và quyết định coi đây là một di tích lịch sử. Cách đây gần 10 năm, đúng vào dịp kỷ niệm 108 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đảng bộ và chính quyền TP Quảng Châu đã quyết định tu bổ Khu di tích, coi đó là việc làm để thắt chặt hơn nữa mối quan hệ máu thịt giữa nhân dân hai nước.
Để bảo quản Khu di tích, hàng năm chính quyền tỉnh Quảng Châu đã chi một khoản tiền lớn cho việc quản lý, bảo vệ và tu tạo Khu di tích. Việc làm này thể hiện sự tôn kính đối với Bác Hồ - vị lãnh tụ kính yêu của nhân dân Việt Nam, người bạn lớn của nhân dân Trung Quốc; Người đặt nền tảng cho mối tình hữu nghị giữa 2 dân tộc Việt Nam - Trung Hoa.
Tình hữu nghị Việt - Trung: Một tài sản quý giá
Có thể nói, kể từ đầu năm 1950, thời điểm hai nước Việt Nam - Trung Quốc thiết lập quan hệ ngoại giao, mối quan hệ giữa hai nước ngày một thắt chặt. Cả Trung Quốc và Việt Nam đều coi tình hữu nghị Việt - Trung là một tài sản vô giá cần phải giữ gìn và phát triển vì lợi ích của nhân dân hai nước.
Đặc biệt là trong bối cảnh của tình hình quốc tế hiện nay, việc tăng cường quan hệ hữu nghị và hợp tác cùng phát triển giữa hai nước giữ vai trò rất quan trọng đối với mỗi nước và khu vực. Đó là lời khẳng định của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Hồ Cẩm Đào khi tiếp nguyên Thủ tướng nước ta Phan Văn Khải thăm Trung Quốc.
Tổng Bí thư, Chủ tịch Nước Hồ Cẩm Đào còn khẳng định: Kể từ sau chuyến thăm Trung Quốc của Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh, hai bên đã đạt được nhiều thỏa thuận quan trọng về việc củng cố và tăng cường quan hệ hợp tác hữu nghị toàn diện, đưa hai nước trở thành "Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt". Theo đó các mối quan hệ về thương mại giữa hai nước được đẩy mạnh, sự giao lưu giữa các địa phương biên giới được mở rộng.
Việc trao đổi lý luận giữa hai Đảng và triển khai giao lưu thế hệ trẻ giữa hai nước tiến triển thuận lợi. Tại cuộc tiếp xúc ấy, hai nhà lãnh đạo của hai nước cũng nhất trí phát triển quan hệ giữa hai nước theo phương châm 16 chữ vàng "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai" trong giai đoạn hiện nay lên tầm cao mới.
Các nhà lãnh đạo Trung Quốc còn cho rằng, trong giai đoạn hiện nay, hai nền kinh tế của Việt Nam và Trung Quốc có tính bổ sung cao. Trung Quốc coi trọng quan hệ kinh tế thương mại với Việt Nam. Do vậy hai nước cần mở rộng quy mô hợp tác, nghiên cứu các quy hoạch hợp tác chung và dài hạn giữa hai bên để làm sao sự hợp tác đó thu được hiệu quả cao nhất.
Ngoài hợp tác về kinh tế và thương mại, hai bên cũng coi trọng việc thiết lập cơ chế hợp tác giữa hai Đảng, hai nước, giữa các ngành chủ chốt như an ninh, quốc phòng và ngoại giao. Đặc biệt là việc lãnh đạo cấp cao hai nước thường xuyên thực hiện các chuyến thăm, gặp gỡ, tiếp xúc với nhau bên lề các hội nghị quốc tế trong thời gian qua đã góp phần quan trọng nâng cao sự hiểu biết và tin cậy lẫn nhau vốn đã hình thành từ nhiều năm nay.
Một lĩnh vực khác được hai bên rất quan tâm, đó là hợp tác phòng ngừa và đấu tranh phòng chống tội phạm và tệ nạn xã hội như tội phạm buôn bán phụ nữ, trẻ em; triệt phá các ổ mại dâm; truy bắt tội phạm có lệnh truy nã. Cách đây ít lâu, được sự trợ giúp của Liên hợp quốc, tại tỉnh Lạng Sơn, một cuộc hội thảo với sự tham dự rộng rãi của các ngành chức năng thuộc các tỉnh biên giới hai nước được tổ chức bàn về giải pháp chống buôn bán phụ nữ. Sau đó tại TP Côn Minh, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc cũng đã tổ chức cuộc hội thảo bàn về các biện pháp phòng chống tội phạm buôn lậu ma túy ở khu vực biên giới hai nước.
Tại các cuộc hội thảo ấy, chẳng những làm tăng sự hiểu biết, cung cấp thông tin cho nhau, mà còn đem lại hiệu quả trong việc phòng chống tội phạm và tệ nạn xã hội nhằm đảm bảo sự bình yên ở mỗi nước.
Tiếp theo các chuyến thăm chính thức của các đồng chí lãnh đạo cấp cao nước ta, chuyến thăm chính thức nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết từ ngày 15 đến 18/5/2007 chắc chắn sẽ là một dấu ấn quan trọng trong việc xây dựng và phát triển mối tình hữu nghị và hợp tác sâu rộng giữa Việt Nam và Trung Quốc

Nguồn: Công An Nhân Dân

[1] Tài sản vô giá: Trong Xã Hội Chủ Nghĩa, khi mọi công dân phải thuộc thành phần vô sản chuyên chính, mọi tài sản của đất nước nằm trong túi đảng viên các cấp, cán bộ, công an, nói chung là "nhà nước". Tài sản của tham nhũng luôn luôn thuộc loại "vô giá", không kê khai hết và không bao giờ phải kê khai. Những tình hữu nghị bảo kê cho tài sản này thường được định nghĩa là "Tình hữu nghị của tài sản vô giá".
 
Chuyên quyền đẻ ra tham nhũng
Giáo sư Trần Quốc Vượng


___________


RẤT ĐÁNG PHÀN NÀN VỀ ÔNG NGUYỄN PHÚ TRỌNG
Nguyễn Thanh Giang


Việt Nam với Trung Quốc núi liền núi sông liền sông. Cha ông ta nói “ bán anh em xa, mua láng giềng gần ”, với nước láng giềng cận kề này, ta càng rất cần giữ mối quan hệ hữu hảo. Chẵng những thế, vì anh bạn này vừa khổng lồ, lại vừa có “ chứng Đại Hán ” nên đôi khi ta cũng cần tỏ ra khiêm tốn, nhún nhường. Cha ông cũng đã dạy “ Tránh voi chẳng xấu mặt nào ”. Dương dương tự đắc, thách thức, lấn lướt nhau để đến nỗi bị “ dạy cho một bài học  ” như hồi 1979 thì không phải chỉ đáng phàn nàn mà còn là tội lỗi rất lớn. Tuy nhiên, dẫu thế nào đi nữa cũng không thể đánh mất lòng tự trọng dân tộc, không thể có thái độ tự ty của kẻ chư hầu, càng không bao giờ được tỏ ra khiếp nhược.

Ông Nguyễn Phú Trọng qua chuyến viếng thăm Trung Quốc trên cương vị chủ tịch quốc hội nước CHXHCN Việt Nam đầu tháng 4 năm 2007 vừa qua vừa không biểu thị được tự trọng dân tộc, lại có thái độ tự ty của kẻ chư hầu nên rất đáng chê trách !

Dự án hợp tác giữa Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam và Công ty Dầu khí BP của Anh được thực hiện từ năm 2000 là một dự án hoàn toàn hợp lệ vì được triển khai trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, hoàn toàn thuộc chủ quyền của Việt Nam. Việt Nam và hãng BP đang chuẩn bị thực hiện dự án nhỏ trong dự án lớn trên đây trị giá hai tỷ đôla nhằm lắp đặt đường ống dẫn khí đốt thiên nhiên từ hai mỏ khí ở khu vực này chỉ là một công đoạn trong dự án đã được thi công từ năm 2000 đến nay.

Đúng như người phát ngôn bộ ngoại giao Việt Nam Lê Dũng đã thêm một lần khẳng định “ Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi của mình đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ”, và, “ Mọi hoạt động của Việt Nam tiến hành trên các quần đảo và vùng biển của Việt Nam, kể cả việc phân lô thăm dò và khai thác dầu khí là hoàn toàn bình thường, phù hợp với luật pháp Việt Nam, luật pháp và thực tiễn quốc tế ”.

Vậy mà, tiếp ông Nguyễn Phú Trọng hôm 9 tháng 4 năm 2007, chủ tịch quốc hội Trung Quốc Ngô Bang Quốc đã cao giọng căn dặn: hai bên cần “ giải quyết ổn thỏa vấn đề biên giới, lãnh thổ, thực hiện tốt các hiệp định liên quan, cùng nhau giữ gìn ổn định của vùng biền nam Trung Quốc ”.

Thật là ngạo mạn và dớ dẩn. Tôi sang thăm anh như một người bạn láng giềng để giao hảo và xem có gì cùng có lợi thì bàn nhau hợp tác mà làm, sao anh lại dám giao nhiệm vụ cho tôi phải “ giữ gìn ổn định vùng biển nam Trung Quốc ”. Chỗ nào đúng là “ vùng biển nam Trung Quốc ” của anh thì anh lo mà “ giữ gìn ổn định ” lấy chứ. Tôi có là tay sai, là chư hầu của anh đâu mà anh có quyền giao nhiệm vụ. Tôi cũng không thèm tham làm như anh để rồi lăm lăm làm mất ổn định cái “ vùng biển nam Trung Quốc ” nào đó của anh .

Người phát ngôn bộ ngoại giao Trung Quốc tên là Tần Cương lại còn trâng tráo gọi hành động của ta là “ xâm phạm chủ quyền lãnh thổ cũng như chủ quyền và quyền cai quản của Trung Quốc ” . Ông ta  lếu láo trịch thương: “ Trung Quốc bầy tỏ hết sức quan tâm việc này và đã giao thiệp nghiêm khắc với Việt Nam ”.
( Tôi dù lớn, dù nhỏ cũng là bạn anh, anh có định nghiêm khắc thì cũng chỉ có thể nghiêm khắc với các con dân của các anh thôi chứ ! Ví dụ, hãy nghiêm khắc dạy con dân của các anh rằng đừng có dại dột noi gương cha ông mà kéo nhau sang vùi xác ở gò Đống Đa chẳng hạn … )

Bản tin trên đưa lên trang web BBC Vietnamese.com đã nhận được một loạt ý kiến bạn đọc phản hồi rất “ nghiêm khắc ” :

- Độc giả Trung, Hamilton, Canada: “ Đúng vào lúc ông Chủ tịch Quốc hội Việt Nam thăm hữu nghị Trung Quốc ( từ 8/4 dến 15/4/2007 ) thì bộ ngoại giao Trung Quốc lên án Việt Nam với giọng điệu kẻ cả: “ Giao thiệp nghiêm khắc ” với Việt Nam. Điều đó cho thấy rõ TQ đã “ coi nhẹ ” quan hệ với VN, không như họ vẫn thường tuyên bố “ láng giềng hữu nghị, hợp tác lâu dài …” ( 16 chữ vàng ). Mặt khác họ cũng coi thường chính quyền VN quá đáng. ”.

- Độc giả Hải Trần, San Diego: “ Thế nào là giao thiệp nghiêm khắc ? Ngôn ngữ ngoại giao của người Tầu sử dụng rất ngạo mạn. Tại sao khi người Pháp và người Mỹ có mặt tại VN thì người Tầu chết giun chết dế, không dám ho he gì đến các hòn đảo thuộc chủ quyền VN ”.

- Mai Ninh, VN : “ Xin nước bạn ( như răng với môi ) đừng bôi tro trát trấu lên mặt đồng chí Nguyễn Phú Trọng của chúng tôi ( hiện ở thăm Tầu ). Chẳng gì đây cũng là Ủy viên Bộ Chính trị, chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương và Chủ tịch Quốc hội nước chúng tôi. Sao muốn cảnh báo VN lại không để đồng chí Nguyễn Phú Trọng về nước đã ”.

- Người Việt Mới, Halifax, Canada : “ “ Keep your friend close, but keep your enemy closer ”. Đây phải là cách mà chúng ta đối xử với TQ, hay là họ đối xử với chúng ta ? TQ là bạn hay thù, hay cả hai ? Các bạn phải hiểu rằng đây là một đòn gió cuả TQ nhằm uốn nắn VN quay lại đúng quỹ đạo và trọng tâm ảnh hưởng của họ. Các bạn có tự hỏi là tại sao lại bây giờ ?, dự án này đã được ký kết lâu rồi kia mà?

- TN : “ Với một đội quân đông đảo, vũ khí tối tân TQ thừa sức áp đảo VN. Như vậy làm sao để TQ kiêng nể VN. Theo thiển ý tôi, có 3 vấn đề lãnh đạo VN cần lưu ý : một là ĐCSVN phải đắc nhân tâm, thu phục và kết hợp được mọi thành phần trong cũng như ngoài nước trong tình đoàn kết muôn người như một ( tinh thần Hội nghị Diên Hồng khi xưa ). Hai là phải tranh thủ được sự ủng hộ thế giới bằng cách sống hòa hợp giống với đại đa số các nước khác và ba là một đội quân với những vũ khí hiện đại. Ba điều đó đã làm được điều nào chưa ? Ngoài ra, hãy thực tế một chút. Hăng khí không chưa đủ, lòng yêu nước không chưa đủ, phải có thêm những lãnh tụ tài đức đủ để người dân tôn trọng, sẵn sàng xả thân vì họ không chút do dự ( thí dụ Nhật Hoàng trong Thế chiên II ) ”.

- GM, Los Angeles, Mỹ: “ Quần đảo Hoàng Sa nay đã mất trắng, lẽ nào chúng ta để mất luôn Trường Sa? Dân tộc ta thà hy sinh tất cả chứ không chịu đầu hàng nhượng bô bọn Tầu ! Nếu có cần bắt tay với quân đội Hoa Kỳ chúng ta cũng phải làm để bảo vệ Tổ quốc  ”.

- Lê Hưng Quốc, tpHCM, VN : “ Phải nói rằng từ ngàn xưa đến nay dân tộc Bách Việt chỉ chịu lép vế trước một dân tộc Hoa Hạ ( Hán ) mà thôi. Vì vậy bị bọn chúng đẩy chúng ta từ Động Đình Hồ lần xuống phía nam như hiện nay. Chứ Quảng Đông và Quảng Tây ngày nay là đất của ta ngày xưa đó …Hỡi những con cháu của bộ tộc lưu vong Bách Việt ! Ta đã bị bọn Hoa Hạ dồn vào đường cùng rồi ! Hãy lột bỏ những lợi ích cá nhân, mối thù đảng phái mà tập trung trí tuệ, sức lực cho một VN hùng cường trong tương lai. Đừng nghe theo đường lối của Tầu Cộng mà làm suy vong Tổ quốc. Đã đến lúc chúng ta đoàn kết lại huy động sức mạnh toàn dân tộc. Chứng minh cho bọn Hán tộc thấy được sức mạnh của đại tộc Bách Việt ta … Chúng ta hãy cho Mỹ thuê cảng Hải Phòng và cảng Cam Ranh làm quân cảng trong 50 năm với điều kiện bảo đảm an ninh cho ta khu vực biển Đông thì lập tức anh Chệt run rẩy liền, làm sao dám dòm ngó gì nữa. Được như thế ta rảnh rang phát triển kinh tế. Ta mạnh kinh tế rồi thì 100 năm nữa anh Tầu phải nể chúng ta ”.

- Hoàng Kha, Cần Thơ : “ Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta cần hợp tác với Hoa Kỳ và Phương Tây trong việc củng cố nền quốc phòng. Một “ đồng chí ” mà cứ lăm le cướp đất của mình sao ? Quý vị hãy nhớ lại đã có bao nhiêu xương máu của đồng bào ta đổ trên đất nước này rồi. Hoàng Sa để mất chưa biết ngày nào mới đòi lại được. Quý vị ơi đất mẹ đang đứt từng thớ thịt …”

- Thi Hoàng : ‘ Nếu Trung Quốc dùng lực lượng hải quân Trung Hoa làm đoàn tàu hộ tống để bành trướng chủ nghĩa Đại Hán xuống phía nam thuộc khu vực Biển Đông cùa VN thì TQ sẽ phải chuốc lấy thêm sự thất bại nhục nhã của mình đối với một dân tộc VN kiên cường và có bề dày lịch sử một nghìn năm chống đô hộ giặc Tầu ’.

- Ẩn danh, Quảng Ninh: “ Mỹ còn không sợ thì sợ gì Trung Quốc. Chẳng phải chúng ta đã nhiều lần thắng TQ rồi hay sao. Tuy nay tình hình đã thay đổi nhưng chúng ta vẫn còn sức mạnh tinh thần, sức mạnh của những khối óc thương hiệu VN. .. Chúng ta sẽ lại thắng nếu TQ lại muốn gây chiến ”.

- Trung, Toronto: “ Khi Tổ quốc lâm nguy, tôi xin hứa như bạn sẽ quay về. Chúng ta cùng đấu lưng, vai kề vai chiến đấu bảo vệ từng tấc đất của quê mẹ. Như những lần trước ngang nhiên bắn chết 9 ngư dân vô tội của Thanh Hóa mà không thấy chính phủ VN có một động thái ngoại giao nào như là chính thức đòi hỏi TQ điều tra và giải thích sự việc, hay mạnh hơn là chính thức phản đối ”.

- Lý Lưu Linh, tpHCM : “ Rất vui mừng vì có nhiều bạn đã thể hiện được ý chí của người con đất Việt. Với tinh thần của một người quân nhân, và với danh dự của một con người, tôi xin thề, tôi sẽ là người cùng sát cánh với các bạn ”.

Giá mà ông Nguyễn Phú Trọng tìm đọc được những dòng này.

Dù không tiện nói như độc giả Mai Ninh rằng chủ tich Quốc hội nước ta bị “ bôi tro trát trấu vào mặt ” nhưng rõ ràng kiểu hành xử của Trung Quốc như vậy, xét cách nào cũng không chấp nhận được. Thế mà ông Nguyễn Phú Trọng đã không có nổi một phản ứng, dù rất nhẹ nhàng, tinh tế. Ông vẫn dẫn vợ đi thăm thú đó đây thoải mái và cười vui hơi nhiều !

Đành rằng đang trong không khí “ tay bắt mặt mừng ”, chẳng tiện đối đáp chát chúa làm gì, nhưng ít ra khi Ngô Bang Quốc giao nhiệm vụ “ giữ gìn ổn định Biển Nam Trung Quốc ”, Nguyễn Phú Trọng, chẳng hạn, cũng nên “ báo cáo ” lại rằng mong các đồng chí hãy giữ gin ổn định Biển Đông Việt Nam để thực hiện “ Chiến lược Biển ” quan trọng mà Hội nghị Trung ương IV của Đảng chúng tôi vừa nêu ra.

Phô trương thắng lợi chuyến đi, bài “ Ấn tượng Trung Hoa ” đăng báo Nhân Dân số ra ngày 11 tháng 4 năm 2007 trình bầy cuộc thăm viếng Trung Quốc của ông Nguyễn Phú Trọng viết : “ Đáng mừng là, cùng với thành tựu to lớn trong phát triển kinh tế, Trung Quốc đang thể hiện sự quan tâm ngày càng nhiều hơn tới Việt Nam, hỗ trợ Việt Nam xây dựng một số nhà máy, công trình như : Nhà máy gang thép Thái Nguyên, Nhà máy nhiệt điện Hải Phòng, nhiệt điện Quảng Ninh, nhà máy sản xuất phân đạm từ than cám ở Ninh Bình …”.

Cả một nước Trung Hoa vĩ đại, “ cùng với thành tựu to lớn trong phát triển kinh tế ”, khi “ thể hiện sự quan tâm ngày càng nhiều hơn tới Việt Nam ” mà chỉ hỗ trợ xây dựng được mấy nhà máy “ thủ công ” như thế. Vậy mà cũng “ đáng mừng là ” lắm sao ! Ngần ấy có hơn được sự hỗ trợ nào đó ( nếu có mối quan hệ tốt đẹp và tin cậy ) của một tỷ phú cỡ như Bill Gate không ?

Thế mà ông Nguyễn Phú Trọng cười vui hoan hỷ hơi nhiều, cảm ơn hơi nhiều, hứa học tập và noi gương hơi nhiều. ( Vì vẫn còn đeo đẳng cái tư tưởng nô lệ ý thức hệ hơi nặng ).

Ngạc nhiên hơn là, ông Nguyễn Phú Trọng oang oang báo cáo với Trung Quốc và với toàn thế giới rằng: “ Từ ngày nhận lãnh cương vị chủ tịch Quốc hội, nước đầu tiên tôi đi thăm là Trung Quốc ”.

Thật là không còn gì để nói !

( Tôi xin thành thực kể lại câu chuyện rất đáng tự phê phán như sau : Khi nghe ông Nguyễn Phú Trọng vừa nói câu trên, mặc dù đang ngồi trước một số người, như là một phản xạ vô điều kiện, tôi đột nhiên văng bậy: “ Sao cái thằng cha ngu quá thế nhỉ ! ”. Đã ngoại bẩy mươi, tôi thường tự răn mình, nhẽ ra con người phải lão thực chứ không nên lão kiên mới phải ).

Nhẽ ra, dẫu ông Nguyễn Phú Trọng có muốn tranh thủ Trung Quốc như thế nào đấy thì ông cũng chỉ cần biểu thị bằng hành động là đã đủ. Nói ra như vậy hết sức vô chính trị. Chẳng nhẽ ông Nguyễn Minh Triết lên làm chủ tịch nước, ông Nguyễn Tấn Dũng lên làm thủ tướng chính phủ mà không sang thăm ngay Trung Quốc là không đúng bằng ông Nguyễn Phú Trọng hay sao ? Chẳng nhẽ đối với Việt Nam, tất cả các nước đều chỉ được xếp hàng sau Trung Quốc hay sao ?

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chọn Nhật Bản, chủ tịch Nguyễn Minh Triết chon Lào là những nước đến thăm đầu tiên ( chứ không phải Hoa Kỳ hay Trung Quốc ) là rất thông minh. Chủ tịch Quốc hội  Nguyễn Phú Trọng thăm Trung Quốc trước để tháng 6 này chủ tịch Nguyễn Minh Triết thăm Hoa Kỳ thì cũng phải đạo thôi. Nhưng, như đã nói, chỉ cần biểu thị bằng hành động thế là đủ, hà tất phải “ nhất bộ nhất bái ” thiên hạ làm gì !  

Có cụ cách mạng lão thành đặt câu hỏi: “ Hay là họ muốn vỗ vào mặt nhau, muốn chèn nhau để được ưu tiên đón nhận ân huệ và sự bảo trợ của Trung Quốc? ” .

Gần đây có mấy sự kiện không thể không quan tâm. Một là tin nhà riêng Nguyễn Tấn Dũng ở Sài Gòn bị đánh bom hôm Tết. Hai là tin một quan chức, trong một buổi đăng đàn đã kể thành tích Tổng cục II có công lớn là đã bảo vệ cho ông Nông Đức Mạnh được lưu nhiệm Tổng Bí thư và tuyên thệ cương quyết không để Việt Nam xuất hiện Yelsin.

Sự việc không biết có thật không, nhưng tin tức thì rõ ràng đã được chủ động tung ra và loan truyền rộng rãi.

Nghiêm trọng hơn, gần đây xuất hiện trên các trang web bài viết “ Nguyễn Tấn Dũng là Enxin Việt Nam hoặc là người giầu nhất Châu Á ” ký tên tác giả là Phan văn Trung. Dưới đầu đề bài viết ghi:        “ Kính gửi các đồng chí : Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng, Thường trực Ban Bí thư Trương Tấn Sang ”.

Bức thư công khai ấy mở đầu: “ Giở lại lịch sử Đảng ta có lúc thăng lúc trầm nhưng chúng ta chưa bao giờ sai lầm như bây giờ. Chưa bao giờ chúng ta đã sai lầm như khi chọn Nguyễn Tấn Dũng đặt hắn vào nghề thủ tướng. Chúng ta chưa bao giờ có thủ tướng đầy tham vọng quyền lực và vật chất như hắn. Chưa đầy một năm, kể từ khi hắn nắm quyền hắn đã làm gì được cho đất nước ? Hay hắn chỉ dở mọi thủ đoạn để củng cố quyền lực nhằm tạo thêm vây cánh để thực hiện quyết tâm theo gót Enxin đưa VN từ chủ nghĩa Cộng sản sang Chủ nghĩa Tư bản ”. Và kết luận : “… Tôi kêu gọi các đồng chí nếu còn nghĩ đến Đảng, đến Dân, các đồng chí phải ngay lập tức đưa Nguyễn Tấn Dũng ra khỏi nghề thủ tướng trước khi quá muộn. NTD với bản chất tham lam, mưu mô thủ đoạn sẽ đưa VN đi chệch hướng của Đảng ta, hắn sẽ đi ngược lại lợi ích của Đảng để trở thành một Enxin Việt Nam với khối tài sản khổng lồ…. Đảng còn hay mất ? Câu trả lời là mất nếu Nguyễn Tấn Dũng còn tiếp tục là thủ tướng. Thời gian không còn nhiều, tôi hy vọng các Đồng chí sáng suốt loại bỏ Nguyễn Tấn Dũng ngay trước khi quá muộn … ”.

Tác giả bức thư là ai ? thuộc thành phần nào ? đối tượng nào ?

Hẳn là hắn không thuộc “ cánh dân chủ ” hay bọn cấp tiến thân Phương Tây. Phan văn Trung có lẽ không phải là cá nhân, mà là phát ngôn viên của một thế lực. Ở đây không thấy biểu hiện sự bất mãn hay thù hận riêng tư mà là nộ khí của ý thức hệ, của một bọn người tự xem có sứ mệnh “ thế thiên hành đạo ”.

Bọn họ ra roi rồi đây !

Nguyễn Tấn Dũng không chỉ bắt tay trò chuyện hơi lâu với George Bush trước sảnh đường Hội trường APEC mà lại còn đi thăm Vatican, còn quyết định xã hội hóa Nghĩa trang Quân đội Sài Gòn, còn mở cửa cho thiền sư Thích Nhất Hạnh đưa tăng đoàn Làng Mai về lập đàn Giải oan Bình đẳng cho mọi vong linh đã chết trong mấy cuộc chiến bất kể đã từng đứng trong chiến tuyến nào … Nguyễn Minh Triết ban tặng xong Giải thưởng Nhà nước cho bốn cộm cán Nhân văn Giai phẩm, đưa Giỗ tổ Hùng Vương thành Quốc lễ lớn, lại sắp lên đường thăm Hoa Kỳ … Những sự việc ấy không thể không như cái gai chọc vào mắt mấy giáo sư –tiến sỹ Macxit vừa học xong tiểu học, mấy “ lãnh tụ ” cộng sản xuất thân vô sản lưu manh …

May rằng thần uy của họ đã suy sụp sau “ cuộc chiến ” với tổng bí thư Lê Khả Phiêu, sau vụ bạch hóa bức thư của thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, sau Hồi ký Đoàn Duy Thành, sau tố cáo man khai lý lịch Đảng của họ (cả thầy lẫn tớ ) …

Món võ hiểm cổ truyền thường đựoc họ sử dụng khi cần triệt hạ nhau là cứ quy cho nhau nào ăn phải bả phương Tây, nào chệch hướng sang tư bản (cũng là học Tầu khi làm Cách mạng Văn hóa hay khi cần triệt hạ Triệu Tử Dương … ) trong trường hợp ở Việt Nam bây giờ sẽ không hữu hiệu được nữa đâu. Trong khi Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết xông lên tuyến đầu diệt tên tư bản đầu sỏ là đế quốc Mỹ đến thành thương binh thì các ông Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng … được “ tung tăng cắp sách đến trường ” và cùng lắm chỉ biểu thị lòng căm thù đế quốc, tư bản bằng nắm tay giơ lên trời, hô khẩu hiệu thôi mà .

Một thiếu nhi Tháng Tám của tôi khi xưa, sau này học đại học văn khoa với Nguyễn Phú Trọng cho biết rằng, ở lớp anh ta học rất bình thường, cũng chẳng có hoạt đông xã hội sôi nổi gì, vậy mà không biết nhờ đâu anh ta thăng quan nhanh thế ?.

Thực vậy, ông Nguyễn Phú Trọng từ một học sinh trơn vào đại học. Đường đi thênh thang, dễ dãi quá khiến ông không có được cái tư chất, cái bản lĩnh, cái nghị lực của người được gian nan thử thách, được xã hội nhào luyện. Ông cũng không kinh qua hoạt động kinh tế hay khoa học công nghệ mà chỉ là một “ thợ cạo giấy ”. Hồi làm Bí thư Thành ủy Hà Nội bị nhận xét là “ lú như Trọng ”. Phụ trách công tác lý luận thì toàn lý luận cùn. Sử dụng bừa bãi giấy mực, tiền của của nhân dân để “ nói lấy được ” những luận điểm cũ rich, lạc hậu đến mức đã thành phản động. Làm công tác tư tưởng bằng xiềng gông tinh thần, thuyết phục quần chúng bằng công an văn hóa và bằng những phiên tòa xử theo chỉ thị của Đảng. Phụ trách tổ chức cuộc bầu cử Quốc hội khóa 12 này thì hết sức dở.

Trong khi khẩu hiệu “ Đổi mới ” đã được hô vang thật to, làm cho mọi lĩnh vực, mọi cấp dẫu không muốn đổi mới thực sự cũng phải làm khác trước đôi chút thì việc tổ chức bầu cử Quốc hội vẫn i sì như cũ. Trong khi nền kinh tế đang phải ra sức phấn đấu để được thừa nhận là kinh tế thị trường đầy đủ, trong khi tư doanh đang vượt qua quốc doanh, xã hội hóa đã lan sang cả y tế, giáo dục thì việc tuyển lựa các úng cử viên Quốc hội vẫn chỉ giành cho các quan ngồi hiệp thương với nhau. Thô thiển và dại dột đến mức ngang nhiên tuyên bố công khai chủ trương ấn định tỷ lệ 10% người ngoài Đảng được cho vào Quốc hội. Đáng nhẽ phải biết gột bỏ cái thói Đảng quyền ngạo mạn đi, bằng không, ở thời đại @ này dẫu có muốn không chế tỷ lệ đó thì “ người khôn ngoan ” cũng chỉ dùng mọi thủ đoạn tinh vi mà đạt được. Việc tuyên bố công khai như vậy là một dạng ngớ ngẩn “ thật thà hư”, giống như chuyện nịnh với Trung Quốc rằng: từ ngày lên chủ tịch Quốc hội, nước đầu tiên tôi đi thăm là các ông, như đã nói ở trên.

                                                           *

Tôi viết bài này phần do bản thân thấy chướng mắt, ngứa tai quá, phần do bị một số lão thành cách mạng thúc giục mãi.

Mong ông Nguyễn Phú Trọng hãy tự kiểm điểm để có thể khá lên hơn, đặng đáp ứng được phần nào trọng trách mà ông đang đảm nhiệm. Đặc biệt, nên đề phòng tư tưởng cơ hội. Trước đây, nghe đâu người ta từng có ý định tâng Nguyễn Chí Vịnh, Nguyễn Khoa Điềm …  lên làm Tổng Bí thư, làm Chủ tịch nước, nhưng, hồn dân tộc vẫn còn anh linh và lịch sử chắc sẽ công minh.

Hà Nội 7 tháng 5 năm 2007
Nguyễn Thanh Giang

Nhà số 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay
Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội
Điện thoại : ( 04 ) 5 534370
Đăng nhập để trả lời
0