VUI ĐỜI.
Vui theo mùa hạ nắng vàng
Nóng như đổ lửa đốt tan nỗi buồn
Phượng hồng nhuộm sắc hạ tuôn
Ve kêu điệp khúc ai buồn vì yêu...
Đời buồn buồn biết bao nhiêu
Đời vui vui biết bao điều ngẩn ngơ
Câu thơ xếp mãi vùng mơ
Vần văn ghi mãi đường chờ trăng thâu.
Đời làm vui ít buồn lâu
Con người càng lớn càng sầu tâm tư
Thả buồn vạn khúc tương tư
Vẫy vui một chút...cho thư thái lòng...
MINH TUẤN
Thân chào Minh Tuấn!Chúc bạn vui,khỏe.
VUI BUỒN
Đông tàn rồi đến xuân sang,
Lá xanh rồi lại lá vàng,ai ơi!
Tuần hoàn trong cõi đất trời,
Không rồi lại có,có rồi lại không.
Buồn vui lẩn quẩn quay vòng,
Gác buồn,cho dạ vui trong cõi đời,
Cho lòng ta được thảnh thơi,
Cho tâm ta được vui nơi hồng trần,
Cho ta nhàn nhã tấm thân,
Vơi đi khổ ải,bớt dần buồn đau.
Vui buồn xen lẫn vào nhau,
Trước vui chưa cạn lại sau buồn đầy!
Thi Nang
Vui theo mùa hạ nắng vàng
Nóng như đổ lửa đốt tan nỗi buồn
Phượng hồng nhuộm sắc hạ tuôn
Ve kêu điệp khúc ai buồn vì yêu...
Đời buồn buồn biết bao nhiêu
Đời vui vui biết bao điều ngẩn ngơ
Câu thơ xếp mãi vùng mơ
Vần văn ghi mãi đường chờ trăng thâu.
Đời làm vui ít buồn lâu
Con người càng lớn càng sầu tâm tư
Thả buồn vạn khúc tương tư
Vẫy vui một chút...cho thư thái lòng...
MINH TUẤN
Thân chào Minh Tuấn!Chúc bạn vui,khỏe.
VUI BUỒN
Đông tàn rồi đến xuân sang,
Lá xanh rồi lại lá vàng,ai ơi!
Tuần hoàn trong cõi đất trời,
Không rồi lại có,có rồi lại không.
Buồn vui lẩn quẩn quay vòng,
Gác buồn,cho dạ vui trong cõi đời,
Cho lòng ta được thảnh thơi,
Cho tâm ta được vui nơi hồng trần,
Cho ta nhàn nhã tấm thân,
Vơi đi khổ ải,bớt dần buồn đau.
Vui buồn xen lẫn vào nhau,
Trước vui chưa cạn lại sau buồn đầy!
Thi Nang
Ngàn xưa mãi đến ngàn sau,
Bể dâu mấy cuộc,thương đau mấy lần?
Thi Nang
Bể dâu mấy cuộc,thương đau mấy lần?
Thi Nang