Nhớ nhạc sĩ lòng ta mến mộ,
Tài đàn như Tư Mã ngày xưa,
Nga nga chí tại rừng thưa,
Dương dương chí tại nước lờ đờ trôi.
Ôi đẹp bấy!Bầu trời buổi sáng,
Mặt chúa xuân ló dạng sau chồi
Vầng hồng soi thắm hoa tươi,
Người thời lao động,chim thời líu lo.
Buồn thay!Những chiều thu ảm đạm,
Ngẫng nhìn trời,mây xám mờ che,
Gió vàng thổi mát làng quê,
Lá vàng tuôn đổ bay về phương nao?
Sực nhớ lại ngày nào chạy loạn
Trung Hòa ta lánh nạn mấy năm
Quê nhà còn được về thăm,
Xuân qua ta chỉ về năm,ba lần
Vì Trung Hòa ở gần làng cũ
Ra đê nhìn cũng đủ thấy quê
Nhưng mà ta vẫn ủ ê
Cửa nhà chật hẹp khó bề làm ăn.
Mỗi khi ta nhìn làn khói trắng,
Từ quê xưa dưới nắng vươn lên,
Than ôi!Ta thấy buồn tênh
Những chiều quê cũ ta quên được nào.
Khói từ bếp bốc cao như thế,
Nhưng ta nào có để ý đâu
Bây giờ nhìn thấy càng sầu,
Càng lo,càng thảm,càng đau đớn lòng.
Ngàn xưa mãi đến ngàn sau,
Bể dâu mấy cuộc,thương đau mấy lần?
Thi Nang
Bể dâu mấy cuộc,thương đau mấy lần?
Thi Nang
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)