<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-16 10:41:50Ct.Ly>
Kinh thành Huế và Vương triều Nguyễn (Phần I)

Sông Thạch Hãn là một khúc sông thuộc địa phận xã Triệu Giang, huyện Triệu Phong tỉnh Quảng Trị ngày nay. Sự hiền hoà đã làm cho con sông nối đồng bằng với biển này có dáng vẻ giống như những con sông ở nhiều miền quê Việt Nam khác.
Nhưng cũng trên chính dòng sông và địa vực hai bên bờ này, một giai đoạn lịch sử của nước nhà đã được ghi nhận. Bắt đầu từ thế kỷ 16, khu vực Đàng trong trở thành một mảnh đất rộng lớn với những giá trị lịch sử của một thời đại mới.
Xứ Đàng trong lúc bấy giờ cũng không còn là hoang địa nữa. Trải qua thời gian, khu vực này đã khá ổn định với những trung tâm như: Thuận Hoá, Quảng Nam, Gia Định... Theo như đánh giá lúc bấy giờ còn được chép lại trong Ô châu cận lục và trong ghi chép của các giáo sĩ nước ngoài tới Đàng trong thời điểm ấy thì những khu vực trên đã có dáng dấp của một trấn quan trọng.
Chính vì vậy, lúc ban đầu, Nguyễn Hoàng chọn ngay Quảng Trị, vùng đất khá hoang sơ ở đầu ngoài của Đàng trong để bắt đầu sự nghiệp của mình. Cùng với lúc Nguyễn Hoàng sắp đưa binh sĩ của mình theo đường sông để Nam tiến, một số lượng cư dân ở những vùng lân cận cũng men theo đường bộ để đi vào với ông. Vùng đất Quảng Trị vốn thưa thớt dân, đất đai còn nhiều nơi hoang vắng đón chờ một sự mở đầu tốt đẹp. Song quá trình Nam tiến và lập Phủ của Nguyễn Hoàng ở Đàng trong diễn ra không hề suôn sẻ, những sự kiện liên tiếp xảy ra chống lại ông.
Triều đình lúc bấy giờ có sự chi phối mạnh của họ Trịnh, thế lực chúa Trịnh luôn gây áp lực để có được vai trò lớn trong xã hội. Chính vì thế họ không muốn có một đối trọng nổi lên đánh mất đi ưu thế của mình. Được biết dự định di dời của Nguyễn Hoàng, thế lực này vừa tạm hài lòng khi không còn phải cảnh giác nữa, song đích đến của Nguyễn Hoàng cũng làm họ phải chú ý. Vì thế, khi biết địa điểm đầu tiên mà Nguyễn Hoàng dừng chân chính là khu vực Ái Tử hoang sơ của Quảng Trị chứ không phải nơi hạ lưu của sông Hương sầm uất, thì chuyến đi của Nguyễn Hoàng tránh được phần nào sự nhòm ngó. Đây đã là một quyết sách rất khôn ngoan của ông.
Vào một ngày mùa đông, trong cái lạnh đặc trưng của xứ Đàng ngoài dường như còn ẩn chứa những bất ổn trong chính sự nước nhà. Mâu thuẫn Trịnh - Nguyễn như những đợt sóng ngầm sẵn sàng dấy lên.
Nguyễn Hoàng bắt đầu cuộc Nam tiến của mình, quyết định theo như triều đình là để phòng giặc cướp phương Đông nhưng cũng là để tìm nơi nương náu. Quyết định ấy vô hình đã tạo ra một bước đi lớn cho không những cả một dòng họ mà còn chi phối một giai đoạn trong lịch sử nước nhà.
Sau khi dời Thanh Hoá, Nguyễn Hoàng dong buồm để thuyền của ông men theo đường biển để tìm vào những khu vực phía trong. Địa phận Quảng Trị hoang sơ song cũng có khá nhiều cửa sông bởi những con sông đặc trưng của miền Trung xuôi theo chiều Bắc Nam. Và một trong những con sông ấy đã mở ra biển một đường vào, đó chính là Cửa Việt.
Nhận thấy đã tương đối xa với nơi mình xuất phát, lại gặp lúc biển lặng, ông thúc binh lính tiến vào Cửa Việt, men sâu theo con sông Thạch Hãn. Trên thuyền, Nguyễn Hoàng cố tìm một nơi có thể hạ trại một cách thuận tiện nhất, nơi đó phải nằm ngay trên bờ con sông và không xa biển lắm để có thể đề phòng với mọi trắc trở. Khi thuyền tới một mô cát nhô lên cạnh dòng sông, Nguyễn Hoàng hạ lệnh dừng thuyền và chọn ngay nơi này làm điểm dừng chân đầu tiên. Thế nhưng, những ngày đầu của ông và quân lính lại trôi qua một cách êm ả.
(còn nữa...)
Theo Hoàng Lâm/VTV

Sông Thạch Hãn là một khúc sông thuộc địa phận xã Triệu Giang, huyện Triệu Phong tỉnh Quảng Trị ngày nay. Sự hiền hoà đã làm cho con sông nối đồng bằng với biển này có dáng vẻ giống như những con sông ở nhiều miền quê Việt Nam khác.
Nhưng cũng trên chính dòng sông và địa vực hai bên bờ này, một giai đoạn lịch sử của nước nhà đã được ghi nhận. Bắt đầu từ thế kỷ 16, khu vực Đàng trong trở thành một mảnh đất rộng lớn với những giá trị lịch sử của một thời đại mới.
Xứ Đàng trong lúc bấy giờ cũng không còn là hoang địa nữa. Trải qua thời gian, khu vực này đã khá ổn định với những trung tâm như: Thuận Hoá, Quảng Nam, Gia Định... Theo như đánh giá lúc bấy giờ còn được chép lại trong Ô châu cận lục và trong ghi chép của các giáo sĩ nước ngoài tới Đàng trong thời điểm ấy thì những khu vực trên đã có dáng dấp của một trấn quan trọng.
Chính vì vậy, lúc ban đầu, Nguyễn Hoàng chọn ngay Quảng Trị, vùng đất khá hoang sơ ở đầu ngoài của Đàng trong để bắt đầu sự nghiệp của mình. Cùng với lúc Nguyễn Hoàng sắp đưa binh sĩ của mình theo đường sông để Nam tiến, một số lượng cư dân ở những vùng lân cận cũng men theo đường bộ để đi vào với ông. Vùng đất Quảng Trị vốn thưa thớt dân, đất đai còn nhiều nơi hoang vắng đón chờ một sự mở đầu tốt đẹp. Song quá trình Nam tiến và lập Phủ của Nguyễn Hoàng ở Đàng trong diễn ra không hề suôn sẻ, những sự kiện liên tiếp xảy ra chống lại ông.
Triều đình lúc bấy giờ có sự chi phối mạnh của họ Trịnh, thế lực chúa Trịnh luôn gây áp lực để có được vai trò lớn trong xã hội. Chính vì thế họ không muốn có một đối trọng nổi lên đánh mất đi ưu thế của mình. Được biết dự định di dời của Nguyễn Hoàng, thế lực này vừa tạm hài lòng khi không còn phải cảnh giác nữa, song đích đến của Nguyễn Hoàng cũng làm họ phải chú ý. Vì thế, khi biết địa điểm đầu tiên mà Nguyễn Hoàng dừng chân chính là khu vực Ái Tử hoang sơ của Quảng Trị chứ không phải nơi hạ lưu của sông Hương sầm uất, thì chuyến đi của Nguyễn Hoàng tránh được phần nào sự nhòm ngó. Đây đã là một quyết sách rất khôn ngoan của ông.
Vào một ngày mùa đông, trong cái lạnh đặc trưng của xứ Đàng ngoài dường như còn ẩn chứa những bất ổn trong chính sự nước nhà. Mâu thuẫn Trịnh - Nguyễn như những đợt sóng ngầm sẵn sàng dấy lên.
Nguyễn Hoàng bắt đầu cuộc Nam tiến của mình, quyết định theo như triều đình là để phòng giặc cướp phương Đông nhưng cũng là để tìm nơi nương náu. Quyết định ấy vô hình đã tạo ra một bước đi lớn cho không những cả một dòng họ mà còn chi phối một giai đoạn trong lịch sử nước nhà.
Sau khi dời Thanh Hoá, Nguyễn Hoàng dong buồm để thuyền của ông men theo đường biển để tìm vào những khu vực phía trong. Địa phận Quảng Trị hoang sơ song cũng có khá nhiều cửa sông bởi những con sông đặc trưng của miền Trung xuôi theo chiều Bắc Nam. Và một trong những con sông ấy đã mở ra biển một đường vào, đó chính là Cửa Việt.
Nhận thấy đã tương đối xa với nơi mình xuất phát, lại gặp lúc biển lặng, ông thúc binh lính tiến vào Cửa Việt, men sâu theo con sông Thạch Hãn. Trên thuyền, Nguyễn Hoàng cố tìm một nơi có thể hạ trại một cách thuận tiện nhất, nơi đó phải nằm ngay trên bờ con sông và không xa biển lắm để có thể đề phòng với mọi trắc trở. Khi thuyền tới một mô cát nhô lên cạnh dòng sông, Nguyễn Hoàng hạ lệnh dừng thuyền và chọn ngay nơi này làm điểm dừng chân đầu tiên. Thế nhưng, những ngày đầu của ông và quân lính lại trôi qua một cách êm ả.
(còn nữa...)
Theo Hoàng Lâm/VTV
