📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Mẹ và em

3 trả lời, 445 lượt xem — Trang 1 / 1

Mẹ và em
Tưởng Năng Tiến
Phần lớn người Việt đều mơ ước, sau một đêm dài, khi mở mắt dậy, thấy mình đang lơn tơn - đi trong nắng sớm - giữa một thành phố (rực rỡ) hoa đào. Tôi chưa bao giờ có thứ ước mơ… tào lao cỡ đó. Ông Bùi Minh Quốc cũng vậy. Lý do, giản dị, chỉ vì chúng tôi vốn đã là những người dân Đà Lạt - thế thôi. Trong những trang sổ tay trước, tôi cũng đã để cập đến chuyện này rồi. Nay, xin được tóm gọn lại - như sau:

Ngày đầu tiên lò dò đến thành phố Ðà Lạt, bác sĩ Yersin hết hồn hết vía - mặt mũi xanh lè, cắt không còn giọt máu - khi thấy tôi và ông Bùi Minh Quốc đang ngồi uống ruợu và cãi lộn (um xùm) trên bờ hồ Xuân Hương. Bữa đó, nhà thơ xỉn. Ổng cao hứng ngâm bài “Mẹ Đâu Ngờ”:

[/align]

Sau lưng mẹ là tổ quốc mình trong khổ nạn
Là những đứa con nằm vùng mẹ nuôi giấu ngày đêm
Có những lúc mẹ chưa kịp nhìn rõ mặt biết tên
Chỉ biết nó là cách mạng.
Mẹ đâu ngờ …
Có thằng con thoát chết vụ khui hầm
Trở về ngồi chễm trệ…
Có người mẹ tóc bạc chân trần oằn lưng
Dưới chồng đơn khiếu nại
Nặng hơn dẫy Trường Sơn


[/align]

Tui cũng xỉn (thấy mẹ) luôn nên nằng nặc đòi sửa thơ của con người ta, cho bằng được:

[/align]

Sau lưng mẹ là tổ quốc mình trong khổ nạn
Là những đứa con nằm vùng mẹ nuôi giấu ngày đêm
Có những lúc mẹ chưa kịp nhìn rõ mặt biết tên
Chỉ tưởng nó là cách mạng.
Mẹ đâu ngờ…


[/align]







Chỉ tưởng nó là cách mạng / Mẹ đâu ngờ … / Có thằng con thoát chết vụ khui hầm / Trở về ngồi chễm trệ…
Nguồn: textatelier.com


Ổng không chịu như vậy, lấy cớ rằng tui đòi đổi “biết” thành ra “ tưởng” chỉ vì là tui họ… Tưởng mà thôi!

- Ý Trời! Đừng có “tưởng tầm bậy” nha, cha nội! Mích lòng à. Đ…mẹ, tui đâu phải là cái thứ cà chớn dữ như vậy …

Ðúng lúc này thì Alexander Yersin xuất hiện. Nếu không nhờ chúng tôi lớn tiếng thì chưa chắc thằng chả đã tìm ra Ðà Lạt, vào chiều hôm đó.

Lịch sử của thành phố này, nay mai, rồi sẽ phải viết lại cho nó đàng hoàng (và rõ ràng) như thế. Làm gì có cái vụ bác sĩ Yersin là người đầu tiên đã đến Đà Lạt, mấy cha. Khi ổng tới đó thì tui và Bùi Minh Quốc đã ngồi nhậu (sương sương) ở bờ hồ Xuân Hương, cả chục ly rồi.

Nhưng đó là chuyện của lịch sử, trong tương lai. Bây giờ, xin được trở lại với bài thơ “Mẹ Đâu Ngờ” (cho xong nợ) cái đã.

Theo tôi thì thi sĩ Bùi Minh Quốc đã tự ái (hơi) quá đáng. Ở “ta” thì những đấng hiền mẫu, thuộc diện “Mẹ Đâu Ngờ”, có mặt ở khắp ba miền - và đã có từ lâu - chớ phải riêng chi ở miền Nam, vào thời “chống Mỹ cứu nước.”

Trước đó, hồi đầu thế kỷ XX, cụ thân sinh của nhà văn Võ Văn Trực cũng đã từng ngây thơ như thế - hay (dám) hơn thế nữa. Sự nhầm lẫn của bà (về cách mạng) rất dễ thương, cảm động và tội nghiệp vô cùng.

Trong cuốn Chuyện Làng Ngày Ấy (*) – tác phẩm đã bị cấm lưu hành ở Việt Nam, được in lại năm 2006 trên Tạp Chí Văn Học ở California – nhà văn kể lại về cuộc sống của bà như sau, sau khi đã “phải lòng” cách mạng:

[/align]

Mẹ tôi vất vả hơn trước, tất tưởi hơn trưóc. Hết việc đồng áng lại lo việc nhà. Hết việc nhà lại lo việc hội họp. Chẳng mấy lúc mẹ đươc ngơi tay. Cán bộ thôn, xã và cả cán bộ cấp trên nữa thường xuyên vào nhà tôi, lúc một vài người, lúc dăm bẩy người. Có lần vào nghỉ một chốc rồi đi. Có lần vào làm việc rồi ngủ lại đêm. Hầu như ngày nào cũng có khách ăn cơm trong nhà tôi. Đang làm ngoài đồng, hễ tôi ra báo tin nhà mình có khách là mẹ về ngay. Thỉnh thoảng mẹ tham dự vào cuộc họp với các ông cán bộ. Nhưng công việc chính của mẹ là nấu cơm cho cán bộ ăn, lấy gạo nhà, thức ăn nhà, chẳng ai bận tâm đóng góp tiền nong… Mẹ tôi trang phục hoàn toàn khác hẳn, không ăn bận bình thường như trước nữa: mặc quần đùi, cắt tóc ngắn, đi dép cao su… Đó là ‘phong trào cắt tóc thực hiện nếp sống mới.’ Mãi về sau, tôi mới biết mấy ông lãnh đạo đọc nhầm hai chữ ‘cấp tốc’ thành ‘cắt tóc’… (sđd 23 -26)

[/align]

Mất đi mái tóc vì sự nhầm lẫn của các đồng chí lãnh đạo, tất nhiên, chỉ là chuyện nhỏ. Với thời gian, sự mất mát của mẹ mỗi lúc một lớn lao và khủng khiếp hơn nhiều

Sau mái tóc, đến tài sản.

Theo lời ông Chi Hội Trưởng Nông Hội địa phương thì bà con phát giác ra rằng gia đình của mẹ thuộc diện phải đóng thuế khả năng: Ba tạ thóc!

[/align]

Mẹ tôi đứng dậy, giọng nói run run: ’Xin bà con dân làng xét cho thấu đáo. Cả nhà tôi chỉ còn hơn mười cân thóc với vài chục cân khoai khô…’ Chú Văn mắt toét cắt ngang:’Ba tạ! Ba tạ! Vấn để là bà phải gương mẫu’. Giọng nói của mẹ tôi như nhúng trong nuớc mắt: 'Từ khi cách mạng dành được chính quyền đến nay, tôi chấp hành nghiêm chỉnh mọi chính sách của nhà nước, của Nông Hội. Nhưng bây giờ thì quả là tôi không còn một chút khả năng để nộp thuế nữa. Không tin, mời Nông Hội vào nhà tôi khám ngay bây giờ… ". Vừa nói xong, mẹ tôi ngồi thụp xuống, ôm mặt khóc. Chú Văn mắt toét cười gằn: "Không còn thóc thì bà gỡ sân gạch bán mà nộp thuế. Vấn đề là khối người còn đói hơn bà. Vấn để là bà còn giầu gấp vạn nhà tôi…. Bà không đóng thì thế này này ' – chú nắm chặt hai nắm tay, nắm này đấm vào nắm kia - 'cứ chầy vồ mà nện từ trên sọ nện xuống cho đến khi mồm ợ ra thóc mới thôi"(sđd 102 -103).

[/align]

Kế tiếp là mạng sống của những người thân.

[/align]

Cuộc đấu tranh ác nghiệt này đã bén lửa vào mái nhà yên ấm của tôi. Cậu Quế là em thứ ba của mẹ… Mấy năm vừa rồi, người ta phá sạch đền chùa, cậu Quế lại lập bàn thờ Phật trong nhà. Người ta nghi là cậu chống lại chính quyền nên mới lập bàn thờ Phật. Bị dân quân bắt ra đình cho dân làng Quảng Trạch đấu. Tra khảo cậu, cậu không khai – vì có biết gì đâu mà khai. Càng không khai cậu càng nếm đủ món đòn tra tấn: treo ngược lên xà nhà, trói vào gốc cây, hắt nước bẩn vào mặt. Nhục nhất là cậu bị mấy mụ đàn bà tốc váy trùm lên đầu. Hàng tháng trời cậu bị giam, không được về nhà. Đêm hôm ấy cậu xin phép người dân quân gác cho đi ỉa. Người dân quân ngủ quên, sáng dậy không thấy cậu đâu cả, chợt mở chuồng xí thì thân hình cậu đã cứng đơ treo lủng lẳng bởi sợi dây thừng… (sđd 140- 142).

[/align]

Cho mãi đến lúc cuối đời, ở tuổi tám mươi ba, mẹ mới gửi lại những lời trăn trối rằng “mẹ không ngờ” như vậy:

[/align]

Mẹ không đủ sức để lắc đầu nữa. Mẹ vẫn im lặng nhìn tôi, vừa đượm chút xót xa, vừa đượm chút ân hận. Nước mắt mẹ ứa ra và lăn xuống da nhăn nheo như quả thị héo…Mẹ ra hiệu cho tôi cúi sát đầu xuống để mẹ nói một điều bí mật:’ Hằng năm ngày giỗ mẹ, con cúng đúng ngày mẹ mất, đừng cúng theo ngày qui định của hợp tác xã. Con chớ làm mâm cỗ, chi bộ biết sẽ phê bình, con chỉ cần múc chén nước trắng và thắp hương cho mẹ đúng ngày mẹ mất…’ Lúc sống thì mẹ tuân theo nghị quyết của chi bộ, lúc nằm xuống mồ mẹ mới dám chống lại nghị quyết.” (sđd154).

[/align]

Chuyện những bà mẹ mà cuộc đời “cách mạng” bầm dập và te tua (như thế) được giấu kín như bưng, ở miền Bắc. Do đó - khi vào Nam - Bùi Minh Quốc vẫn được bảo bọc bởi những bà “Mẹ Việt Nam Anh Hùng” khác:

[/align]

… những đứa con nằm vùng mẹ nuôi giấu ngày đêm
Có những lúc mẹ chưa kịp nhìn rõ mặt biết tên
Chỉ (“tưởng”) nó là cách mạng.
Mẹ đâu ngờ …


[/align]

Khi mẹ (biết) ngờ thì… đã muộn! Cả hai miền Bắc/Nam đã được “giải phóng” xong! Từ đây, cả nuớc lại phải bắt đầu một cuộc kháng chiến mới. Mẹ đã mất, hoặc đã quá già để có thể dự phần. Mẹ còn đủ sức để đi thăm nuôi con ở trong tù đã là chuyện may mắn lắm rồi – như mẹ của anh Lê Nguyên Sang đã tâm sự với phóng viên của RFA, vào hôm 10 tháng 5 năm 2007:







Mỗi tháng đi tiếp tế cho con tôi hai lần, cũng chẳng biết nương nhờ vào ai.
Nguồn: DCVOnline/Ảnh AFP


Tôi năm nay tuổi già sức yếu, tôi đã ngoài 70 tuổi, tai một bên điếc, mắt thì mờ không thấy đường, chân thì đau… nhà thì không có. Mỗi tháng đi tiếp tế cho con tôi hai lần, cũng chẳng biết nương nhờ vào ai.

Và đã đến lúc các em vào cuộc:

[/align]

… tôi xin khẳng định bằng tất cả lương tâm, trách nhiệm và tình cảm của mình đối với đất nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam là tôi sẽ chiến đấu tới cùng cho dù chỉ còn một mình tôi để đấu tranh, trước hết là giành lấy nhân quyền cho chính mình, và giành lấy nhân quyền, dân chủ và tự do cho người Việt Nam. Và Cộng sản Việt Nam đừng có mong chờ bất kỳ một điều gì là thỏa hiệp, chứ đừng nói là đầu hàng từ phía tôi.

[/align]

Từ Hà Nội – giữa lòng cách mạng – em Lê Thị Công Nhân đã khẳng khái tuyên bố như trên, vào ngày 26 tháng 2 năm 2007. Em đã bị bắt sau đó, không lâu, và bị kết án tù vào ngày 11 tháng năm 2007.

Và điều này cũng đã được chính em dự liệu:

[/align]







...sẽ có nhiều những người con Việt Nam tiếp tục những công việc mà tôi còn đang làm
Nguồn: laodong.com.vn


Tôi không nói mình là một tấm gương, nhưng tôi nghĩ rằng nếu như tôi có thể tạm thời nhận một nhiệm sở mới hết sức bất đắc dĩ đó là nhà tù thì tôi mong rằng tại nhiệm sở bên ngoài tức là xã hội sẽ có nhiều những người con Việt Nam tiếp tục những công việc mà tôi còn đang làm.

[/align]

Tất nhiên, công việc mà em đang làm sẽ có nhiều người tiếp tục. Cuộc chiến của thế hệ các em mới bắt đầu thôi mà. Tôi tin rằng với truyền thống bất khuất do tiền nhân truyền lại, với sức mạnh tuổi trẻ và sự quả cảm của các em, cuộc kháng chiến mới - đối đầu một guồng máy bạo lực đã mục rã và thối ruỗng – chắc chắn sẽ không kéo dài lâu đâu.

Vấn đề cần phải bận tâm hiện nay không phải là chế độ cộng sản ở VN sẽ còn tồn tại bao lâu nữa mà là chúng ta đã chuẩn bị để có thể (sẵn sàng) thay thế nó hay chưa?

Tưởng Năng Tiến

[/align]


[/align]

Ghi chú:
(*) Chuyện Làng Ngày Ấy do NXB Lao Động ấn hành tháng 6 năm 1993. Nhà văn Xuân Cang chịu trách nhiệm xuất bản. Nhà văn Ma Văn Kháng chịu trách nhiệm bản thảo. Tác phẩm chưa ra khỏi nhà in đã bị thu hồi và cấm phát hành. Ở hải ngoại, có thể đặt mua tác phẩm này theo địa chỉ email: tapchivanhoc@yahoo.com.

Trích DCVOnline[/align]http://www.hungviet.org/tuongnangtien/tuongnangtien0507-1.html[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-18 07:45:57TTL>
XỨNG DANH DÒNG MÁU NỮ KIỆT
Phạm Hồng Sơn
 
Các biên tập viên của chương trình “ Vì an ninh Tổ quốc” của đài truyền hình Việt nam vừa qua đã hé lộ cho công chúng biết những hình ảnh và một vài phát biểu đầu tiên của Luật sư Lê Thị Công Nhân và Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy kể từ khi 02 người bị bắt. Bỏ qua tất cả những lời bình có tính chất lăng mạ, xuyên tạc, bôi nhọ thường thấy, cái đọng lại lớn nhất sau khi xem những hình ảnh và nghe những lời nói của 02 nhân vật chính trên đây là sự điềm tĩnh, tự tại, hoàn toàn thoải mái của Luật sư Lê Thị Công Nhân trong bộ quần áo sọc ( quần áo của người đã có án !?) và tinh thần quyết liệt, đôi mắt bức xúc căm hờn, sự phản kháng mạnh mẽ của Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy lúc bị bắt giữ. 02 phụ nữ trí thức, 02 gia cảnh khác nhau và 02 thế hệ khác nhau, nhưng đang cùng trên 01 con đường Yêu nước một cách phi cộng sản. Dĩ nhiên trong thể chế độc đảng hiện thời, tinh thần yêu nước phi cộng sản của họ không thể tránh được sự đối mặt với những đe dọa, hiểm nguy đến từ phía quyền lực độc tài. Sự tù đày hiện nay của họ chính là hiện thực hóa rõ nhất của những đe dọa, hiểm nguy đó. Mặc dù, cái hiện thực tàn bạo đã được 02 phụ nữ tiên liệu trước với một nhận thức rất thực tế của sự cam go trên con đường mà họ đã chọn, trước khi bị bắt không lâu cả hai đều đã có những bộc lộ thể hiện rõ nhận thức đó “ Đối với tôi, đi tù chưa phải là điều xấu nhất” – Luật sư Lê Thị Công Nhân phát biểu trên một diễn đàn mở trên Internet, còn Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy đã tự đặt sau tên mình một danh xưng “ tù nhân dự khuyết cho Nguyễn Vũ Bình” trong một bài thơ chia sẻ và động viên gia đình nhà báo Nguyễn Vũ Bình, song, những hình ảnh đó vẫn gây trong tôi một cảm giác hân hoan, thán phục lớn hơn dự kiến.  Những ai đã từng trải qua tù đày của cộng sản đều có thể hiểu được những ác nghiệt, căng thẳng về tinh thần khi mới bị bắt, bị cách ly đột ngột và bị khủng bố tinh thần. Để vượt qua những khó khăn đó là điều không hề dễ dàng.

 Một thiếu nữ tuổi đôi mươi bị bất ngờ lôi khỏi cái không khí gia đình đầm ấm và bị ném vào căn buồng nhỏ lạnh mà ngay cả bức tường hay chiếc bóng đèn cũng không thể tin cậy mà không chỉ giữ vững được ý chí mà còn giữ được phong cách điềm tĩnh, tự tại, kiểm soát được ngôn từ chính xác và hiệu quả để khẳng định lý tưởng của mình ngay lúc đối diện với nhân viên công lực trong chốn gông cùm của bạo quyền, thì quả thực, đó không chỉ là một khả năng mạnh mẽ về ý chí của cá nhân, mà nó đã thể hiện cho một khát vọng về một lý tưởng lớn tới mức mà sự hy sinh nếu có sẽ là một niềm vui hãnh diện đã được dâng hiến.

Một người mẹ nhỏ yếu đang lâm bệnh bị vũ lực áp đảo giật ra khỏi cái tổ ấm nhỏ nhoi với 02 đứa con bé bỏng mà không rầu rĩ, không nhỏ lệ, mà còn phản đối quyết liệt, hét lên sự phẫn nộ về đảng độc quyền giữa vòng vây của bạo quyền ngay giây phút bị kéo giật khỏi những giọt máu yêu thương của mình thì sự bức xúc, căm hờn với bạo quyền của cá nhân phụ nữ đó không chỉ có cội rễ từ cá nhân mà hẳn đã có nguyên nhân sâu thẳm từ một nhận thức sâu sắc về những gốc rễ bất công, phi lý của xã hội.

Con đường trước mắt trong lao tù của Luật sư Lê Thị Công Nhân và Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy chắc sẽ không phải là ngắn, họ sẽ còn phải đối mặt với nhiều gian nguy, những thủ đoạn “ tinh tế” hoặc phi “ tinh tế” của bạo quyền và để có thể đóng góp tốt hơn nữa trên con đường tranh đấu, hai chị chắc sẽ còn cần phải bộc lộ thêm nhiều phẩm chất, nhưng cái khí phách mà luật sư Lê Thị Công Nhân, Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy đã thể hiện, người viết tin rằng, không chỉ giúp 02 người vượt qua được những khó khăn ác nghiệt trong chốn lao tù mà nó sẽ là một sung lực âm thầm lan toả và  thúc giục lương tri con người cùng cất cao tiếng nói phẫn nộ đối với những bất công, giả dối đã trở nên thường trực trong xã hội.

Khí phách của phụ nữ Việt nam luôn thể hiện sự quật cường trong suốt quá trình lịch sử dựng nước và giữ nước từ mấy ngàn năm nay, từ mẹ Âu cơ một mình đưa các con đi khai phá mở đường, tới những Trưng Trắc, Trưng Nhị, Triệu Thị Trinh, Bùi Thị Xuân,… Khí phách quật cường không chấp nhận ách nô lệ của các Nữ tiên liệt chắc chắn đã là nguồn động lực, là sự cổ vũ lớn lao cho các giai đoạn lịch sử đấu tranh chống lại các chế độ áp bức, bất công tại Việt nam, và hôm nay, trong thế hệ tiếp nối đó hẳn đã có thêm hai cái tên phụ nữ Lê Thị Công Nhân, Trần Khải Thanh Thủy.

Xin ghi lại nơi đây những vần thơ của dân lành truyền tụng, ghi lại oai danh và tiết tháo của nữ tướng Bùi Thị Xuân:

Vận nước đang xoay chuyển,
Quần thoa cũng vẫy vùng.
………
Khảng khái khi lâm nạn!
Kiên trinh lúc khốn cùng.
Ngàn thu gương nữ kiệt.
Gương sáng hãy soi chung.
[1]

Những vần thơ này xin được gửi tới tất cả các mẹ, các chị đã và đang âm thầm hay công khai chia sẻ, tham gia vào cuộc đấu tranh cho một Việt nam không còn bất kỳ một chủ nghĩa hay một cá nhân nào được xưng tụng là vô địch, là tư tưởng chỉ đường, ngoại trừ sự Tự do cho Trí tuệ.
                                                                                     Phạm Hồng Sơn
                                                                                      07/05/2007 







[1]  Theo Từ điển nhân vật lịch sử Viêt nam của Nguyễn Q. Thắng và Nguyễn Bá Thế, NXB Văn hóa 1997
http://www.hungviet.org/phamhongson/phamhongson070507.html

[/align][/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Ba mươi hai năm

Ba mươi hai năm rồi đó Em
Nỗi buồn trong Ta mãi dài thêm.
Hơn mười ngàn ngày khô khát vọng
Hơn mười ngàn mơ xuyên bóng đêm !

Ba mươi hai năm rồi Em có hay
Sông đau núi khổ vẫn phơi bày.
Nỗi quên giằng co quanh nỗi nhớ
Lạc loài ta mỏi cánh chim bay.

Em đã chìm sâu hoa xác trôi
Trùng dương hoang lạnh huyệt mồ côi.
Hồn Em theo cá Hồi vô định
Tìm lối quay về, lạc biển khơi.

Còn Em phiêu bạt chốn quê người
Khóc cười nghiêng ngả mấy đêm vui ?
Tuyết xuyên gót lạnh chân đài các
Tỉnh mộng còn hoen gối ngậm ngùi.

Tin lại về thêm bến lạ kia
Tiền xanh hay đỏ cọng trừ chia.
Làn da nhàu tím ai vò nát
Huyền-Trân đâu nữa tiếng than khuya ?

Ta vẫn tìm theo tiếng Mẹ ru
Dù đời vân cẩu thoáng phù du.
Thời gian như búa đau lòng ván
Ta mãi không mong tiếng tạ từ.

Lòng ta vẫn thắm dáng quê hương
Tìm Em, sông núi gọi lên đường.
Xin Em gắng đợi dù mưa bão
Để hát cùng Ta thơm tiếng Thương !

Ba mươi hai năm vẫn hẹn lòng
Thuyền xưa tìm lại bến dòng sông.
Trăng thôi huyền thoại, đời thôi ảo,
Mãi nở trong tim một đóa hồng !

Võ Đại Tôn (Hoàng Phong Linh)
Hải ngoại, tháng 5/2007
Đăng nhập để trả lời
0
Người Con Gái Việt Nam.

Gái nước Việt giống giòng Trưng, Triệu
Phận nữ lưu đâu thiếu kiên cường
Mê Linh vang tiếng Trưng Vương
Cỡi voi, Triệu Ẩu tài đương anh hùng.

Vận nước xấu  trai hùng, gái liệt
Quyết giúp đời không thiết vinh hoa
Tim mang nghĩa mẹ, tình cha
Non sông chung gánh, nước nhà chung vai.

Gái nước Việt dư tài, thừa đức
Giúp non sông ra sức trang đài
Việc nhà, việc nước, một tay
Công, dung, ngôn, hạnh, "trong ngoài" kính thương

Kể sao hết tấm gương  mẹ Việt
Vì chồng con thua thiệt chẳng than
Thân cò gánh cả giang san
Là con nước Việt, nợ mang một đời .

Một nụ hồng kính dâng nữ kiệt
Gương trung trinh, tiết liệt sáng ngời
Lưu vong, xứ lạ, quê người
Dặn lòng quyết sẽ một đời : Việt Nam .

TTL
Đăng nhập để trả lời
0