Chương 8
Sau hôm Bá tước Xêminkhôp được Hoàng thân Đờ Vitengrat tiếp, Marulia, người hầu phòng của bà Bá tước rủi ro ngã cầu thang gãy chân. Phải tìm ngay người thay chị ta. Trong những người đến xin làm, có một người con gái tóc hung khá xinh và có vẻ tự phụ. Chị ta không có chứng chỉ, chưa bao giờ làm thuê, nên khi bà Bá tước hỏi giấy chứng chỉ, chị ta tỏ vẻ hơi lúng túng.
- Nhà cháu ít quen biết, cha mẹ cháu và cháu... Chúng cháu đến Petersburg chưa được bao lâu.
- Cha chị làm gì?
- Ông ấy ốm. Vì thế cháu phải đi làm thuê để chu cấp cho nhu cầu gia đình.
- Trước khi ốm, ông ấy làm gì?
- Ông ấy làm quản lý. Nhưng vì sức khỏe ông ấy buộc phải...
- Quản lý à? Cho nhà ai?
Chị ta ngần ngừ trước khi trả lời bằng giọng lúng túng:
- Cho Hoàng thân Đờ Vitengrat.
Myra tham dự cuộc chất vấn, vội vã hỏi:
- Ở Xtanitza phải không?
- Vâng, ở Xtanitza, thưa tiểu thư.
Myra reo lên mừng rỡ:
- Xtanitza!... Xtanitza ư? Cha của chị còn ở đấy khi Hoàng thân đến đấy một thời gian, và tháng chín vừa qua phải không?
- Thưa tiểu thư, đúng thế... Tiểu thư... biết Điện hạ?
- Biết, biết! Nhưng chị thì có lẽ biết một người nào đó mà ta cũng muốn biết đấy!
- Myra, mẹ xin con!... Đừng thiếu thận trọng! - Bà Bá tước nói, mặt lộ vẻ lo lắng.
Nhưng Myra như không nghe thấy.
- Nói cho ta biết đi... có phải cha chị bị đưa đi Xibêri theo chủ ý của Hoàng thân Đờ Vitengrat không?
Dunia loạng choạng và ấp úng:
- Sao tiểu thư biết?
- Ta biết nhiều việc lắm, chị sẽ rõ đây... Xtrenop, người quản lý ở Xtanitza hình như không tỏ ra trung thực, chu đáo trong phận sự. Nhưng trước mắt ông chủ, tội lớn hơn của lão là nói xấu một người con gái được hưởng vinh dự bằng đặc ân của Ngài. Có đúng thế không, nói đi?
- Xin đừng hỏi tôi điều ấy! Tôi không thể nói gì cả... Điện hạ đã đe dọa chúng tôi...
Dunia run rẩy.
- Đừng sợ gì cả. Ta không phải là người sẽ phản chị. Người con gái kia, cô ả Lilia Verin ấy mà, là nguyên nhân làm cho cả nhà chị khốn khổ chứ gì?
Đôi mắt xanh lóe ra ánh căm ghét.
- Vâng, - Dunia âm thầm nói. - Cha tôi phải ở Xibêri bao nhiêu năm, chúng tôi rơi vào cảnh nghèo khổ chính là nhờ nó. Ôi, nếu ít ra tôi có thể...
Chị ta ngừng lời và rùng mình sợ hãi.
Myra nói nhỏ:
- Báo thù cho mình, phải không? Chị ghét nó, đương nhiên rồi?
Dunia không trả lời và nhìn đi chỗ khác, tránh ánh mắt Myra đang nhìn vào mắt ả.
- Ả Lilia kia xinh đẹp lắm phải không?
- Vâng, điều đó cũng tùy theo sở thích từng người.
Myra cười thé lên:
- Hay, chị ghen rồi! Ghen dữ dội, có lẽ thế?
Mặt Dunia đanh lại, hai môi mím chặt.
- Thôi được, ta không muốn ép chị tâm sự. Tên chị là gì?
- Dunia Pêtrôpna Xtretnôp, thưa tiểu thư.
- Vậy thì chúng ta nhận chị vào làm việc, Dunia, phải không mẹ?
Khi người mẹ ra hiệu đồng ý không mấy nhiệt tình, cô Nađôpulô nói tiếp:
- Chúng ta rất hiểu nhau, ta biết rõ thế... và ta hứa tuyệt đối giữ bí mật những điều chị vừa nói, vì ta bất hạnh được quen biết Hoàng thân Đờ Vitengrat và ta không hề nghi ngờ ông ta có thể làm được những gì khi ông ta thù ghét theo đuổi ai.
Lúc người hầu phòng mới đi khỏi sau khi hứa sẽ đến nhận việc ngay chiều hôm ấy, Myra tuyên bố:
- Đứa con gái này rất có thể có lợi cho con. Con đã nhìn thấy ý muốn báo thù trong mắt nó. Con bé khốn khổ, hiển nhiên là nó cũng mê Hoàng thân.
Một tiếng cười cay độc thoát ra từ miệng Myra.
- Đây là số phận chung cho tất cả những ai đến gần ông ấy. Nhưng dù nó ghét Lilia, con vẫn phải làm cho nó hành động, vì nó sợ kinh khủng những lời nó đã bị đe dọa.
- Con ơi, con trù tính cái gì thế? Thực vậy, con làm mẹ phát hoảng lên vì lòng ghen tuông của con. Nhưng hãy nhìn gương nhà Xtretnôp, con thấy không, ai có thể đụng được đến người con gái Hoàng thân ưu đãi bằng sự che chở của Ngài?
- À, cần gì! Con không chịu được khi nghĩ rằng nó sống bên chàng, sung sướng, được yêu, trong khi con thì sao!... Không, con đến phát điên lên mất.
Mười ngày sau, trong một vũ hội tổ chức ở sứ quán Pháp, Myra gặp Hoàng thân Đờ Vitengrat.
Từ khi chàng trở về Petersburg, cô chỉ thấy chàng từ xa, trong những trường hợp hiếm hoi: trong một cuộc duyệt binh, chàng đi đầu trung đoàn của mình, trong khi chàng đi trượt tuyết ở quảng trường Nêpxki, và một buổi tối ở lô của chàng trong nhà hát Misen. Năm nay, hình như chàng không định xuất hiện ở những nơi đông đúc. Sau khi hoàn thành nghĩa vụ ở cương vị và vị trí quân sự của mình, chàng về ngay lâu đài ở Txacoie, người ta thì thầm rằng ở đấy có một thiếu phụ đẹp như ban ngày, nói theo cách của những ông già kể chuyện ngày xưa, đợi chàng và chàng bo bo giữ kín.
Không ai được tiếp ở đấy, kể cả những đại công tước họ hàng của chàng, cả những người thân cận, ngoại trừ Đại tá Korf. Không cần phải đến như thế cũng đủ gây tò mò ghê gớm rồi, nhất là từ khi có vài người kể lại họ đã thoáng nhìn thấy sau kính xe của Hoàng thân khi đi dạo ở vùng lân cận Txacoi, một khuôn mặt diễm lệ nhất mà người ta có thể mơ tưởng được.
Một trong những người may mắn này, Alexandre Gioocxki, sĩ quan trong đoàn tùy tùng người Codac của Hoàng đế, chiều hôm ấy đã kể lại cảm tưởng của ông cho một nhóm thính giả rất chăm chú, Myra đã len lỏi vào đám người ấy, người vẫn còn run lên vì cái nhìn khinh miệt kiêu kỳ vừa lướt qua cô.
- Tôi đã gặp xe trên một con đường giữa đồng quê, ngựa phi nhanh nhưng tôi còn đủ thời gian nhìn thấy kỳ quan của sắc đẹp ngồi cạnh Hoàng thân. Chà! Giá mà tôi có thể lại được nhìn thấy người ấy một lần nữa!
- Ông muốn coi mình như tình địch của Điện hạ? - Một tùy viên sứ quán vừa hỏi vừa cười.
- Trời, ai dám thế! Suy đoán như thế thật là cả gan và liều lĩnh như vậy sẽ trả giá quá đắt.
Nữ bá tước Xănggo hỏi:
- Có phải người ấy rất trẻ không? Có vẻ như trẻ con, gần như thế?
- Không, không như trẻ con, nhưng quả là rất trẻ. Hình ảnh thoáng qua rất nhanh nên tôi chỉ có cảm tưởng khái quát.
- Thế ông không hỏi được tình hình gì về người ấy ư?
- Không thể được! Ở nhà Hoàng thân Đờ Vitengrat, tất cả những người giúp việc đều như câm.
- Thật lý thú nếu biết được người ấy là ai. Người đàn bà lạ mà Ngài bao quanh biết bao bí ẩn. Người ấy phải làm cho Ngài rất say mê để vì nàng Ngài thay đổi thói quen như vậy, Ngài vốn là người kiêu căng và không phụ thuộc.
- Thực thế! Vì vậy tôi chưa từ bỏ việc điều tra và sự việc như sự ngẫu nhiên lại cho ta chìa khóa mở được điều khó hiểu.
Nữ Bá tước Xănggo đưa mắt chỉ nữ Hoàng thân Đờ Vitengrat đang ngồi giữa một đám người vồn vã vây quanh.
- Có người rất không hài lòng về sự việc kia. Cho đến nay, cụ vẫn có thói quan ở Txacoi vào cuối mùa đông.
- Làm thế nào được, Ngài ấy là chủ nhân. Bà của Ngài chỉ việc chấp thuận khi Ngài báo cho cụ biết là mùa đông này Ngài sẽ ở lâu đài Txacoi, Ngài và một người đàn bà khác. Nhưng chắc Ngài không thông báo cho nữ Hoàng thân biết điều kia.
Myra bỏ đi, tim đập dồn. Như vậy đúng là "nó" ở đây rồi, trong tòa lâu đài nhỏ kiểu byzăngtanh! Những người khác sung sướng hơn cô Nađôpulô đã nhìn thấy nó. Chàng che giấu nó, vì sao vậy?
Nếu biết rõ điều ấy, có lẽ sẽ tìm được cách báo thù tốt.
Ông Gremnin, một viên chức trong triều, sáu mươi tuổi và cực giàu có, người tán tỉnh Myra ít lâu nay, tiến lại gần cô và ca tụng cô một câu kèm theo các nhận xét đa dạng về vũ hội mà hai người đang tham dự. Cô chỉ lơ đãng nghe và trả lời tiếng một trong khi mọi chú ý của cô tập trung vào vóc dáng thanh lịch và kiêu kỳ của Đại tá kỵ binh cận vệ đang đi lại trong các phòng khách và nói chuyện với trung úy Đờ Grơiy, mới đến Petersburg hai hôm, làm nhiệm vụ quân sự.
Có lúc họ đi qua gần chỗ Gremnin và Myra. Cô Nađôpulô rất thính tai đã nghe rõ câu này, gần như nói nhỏ:
- Ngày mai, mời ông đến ăn tối với tôi ở lâu đà Txacoie. Tôi dành cho ông một điều bất ngờ ở đấy.
Một lúc sau, Hoàng thân Đờ Vitengrat ra về, ông Đại sứ tiễn ra tận xe. Bây giờ, chàng chỉ xuất hiện ở mọi nơi trong chốc lát. Chàng nhanh chóng trở về ngôi nhà mà người vợ mới cưới đang đợi chàng và với người vợ ấy, chàng đã tặng tình yêu cùng với lòng chung thủy trọn vẹn. Sự thay đổi thói quen của một người có địa vị lớn như thế không thế không ai nhận thấy, và theo dư luận chung, sự thay đổi ấy tỏ rõ chàng bị chi phối bởi một niềm say mê mãnh liệt và tuyệt đối.
Hơn hết thảy mọi người, Myra tin tưởng như thế.
Chương 9
Obe Đờ Grơiy không quên hình ảnh cô gái tươi đẹp hôm ấy hiện ra trước mặt Hoàng thân Đờ Vitengrat, trên ngưỡng cửa ngôi nhà gác rừng. Đã bao lần chàng phẫn nộ và đau đớn phát run lên khi thầm hỏi: "Cô gái ấy hiện nay ra sao, tội nghiệp, cô bé thật tội nghiệp!"
Thoát khỏi sức quyến rũ của Vladimir khi ở xa, Obe cảm thấy tăng thêm mối ác cảm đã dấy lên ở chàng ngay từ khi biết rõ ý đồ ấy của Hoàng thân đối với Lilia. Khi ông chú của chàng, tướng Đờ Grơiy đề nghị chàng tham gia phái đoàn quân sự do chính phủ Pháp cử sang Nga, lúc đầu chàng lưỡng lự không muốn nhận, vì ở Petersburg chàng phải gặp lại Hoàng thân Đờ Vitengrat, người mà chàng chỉ còn ác cảm. Nhưng sau lại nghĩ có lẽ chàng sẽ biết cô gái đỡ đầu của ông già gác rừng ra sao. Chắc Hoàng thân sẽ tự mình kể lại sự việc ấy cho người bạn cũ ở Xtanitza của ông. Triển vọng ấy đủ quyết định Obe, dù mối lo sợ đã tin chắc từ trước sẽ dành cho chàng sự đau đớn như thế nào.
Sau khi đến Petersburg hai hôm, chàng đưa danh thiếp đến lâu đài ở bến cảng Triều đình, nhiệm sở chính của các vương công Đờ Vitengrat, nơi tổ chúc những cuộc đón tiếp do cụ nữ Hoàng thân chủ tọa. Đúng buổi chiều hôm ấy, trong vũ hội của Đại sứ quán Pháp, Obe đã gặp Hoàng thân. Hoàng thân đã mời chàng đến ăn tối ở lâu đài Txacoie, nơi ẩn nấp của một người đẹp bí ẩn mà ông Đờ Grơiy vừa mới đến còn chưa biết.
Chàng không thể, vả lại cũng không muốn từ chối, bởi vì, rất có khả năng là trong cuộc tiếp đãi thân mật này, vị chủ nhà sẽ đi đến chỗ tâm sự như chàng vừa mong muốn và cũng vừa lo sợ.
Từ phòng tiền sảnh có những cột bằng mã não, chàng được đưa vào phòng khách tròn trang trí bằng đá hoa cương, tranh ghép mảnh, tranh vẽ trên tường, đẹp đến nỗi Đờ Grơiy phải sửng sốt.
Tất cả những gì trong gian phòng này và phòng tiếp theo, trông thấy qua một vòm cửa rộng, hài hòa với nhau thành một toàn cảnh tráng lệ kiểu phương đông mà phong cách La tinh làm dịu bớt lại.
Chàng lại gần một cái bàn nhỏ bằng ngà để nhìn một bức ảnh để ở đấy. Đây là ảnh Hoàng thân mặc thường phục, bàn tay đặt trên đầu con Yamin trung thành của ông. Obe ngắm một lúc lâu và hơi ngạc nhiên. Ở đôi môi hơi mỉm cười, chàng không còn thấy nét mỉa mai khinh thị thường thấy trước kia, mắt nhìn cũng thay đổi, như dịu lại.
Obe nghĩ: mình đã nhận thấy từ hôm qua.
Trên bàn, cạnh bức ảnh, có cái kéo nhỏ bằng vàng, một hộp đồ để khâu để mở và một bức thêu mới bắt đầu. Đây có lẽ là phòng khách của bà của Hoàng thân, chủ nhân chắc sắp giới thiệu với cụ khách của mình.
Lúc này, chàng quay lại khi nghe thấy tiếng động nhẹ, rồi tiếng của giày lách cách vọng trên những bức tranh ghép mảnh dưới sàn nhà.
Ở đầu kia phòng khách bên cạnh, Hoàng thân xuất hiện cùng với một người đàn bà trẻ trung mặc áo xa tanh màu hoa cà đính đầy đăng ten quý. Obe cảm thấy và bất giác vịn bàn tay run run vào chiếc bàn ngà.
Lilia Vêrin!
Chính là cô, đẹp rực rỡ trong bộ áo lịch sự một cách tế nhị và tươi cười, với biết bao hạnh phúc trong đôi mắt tuyệt diệu!
Obe nhìn hai người đang tiến lại gần, không nhúc nhích. Khi họ đến cửa phòng tròn, lúc ấy người sĩ quan trẻ tuổi mới bình tĩnh lại được và cố kiềm chế mối xúc động mạnh.
Hoàng thân vui vẻ nói:
- Chào ông bạn Grơiy thân mến! Thế nào, chỉ nhìn dáng điệu của ông là đã xác nhận được tôi đã thành công trong việc dành cho ông một bất ngờ! Ông không nghĩ rằng tôi đã lấy vợ? Cũng không ngờ lại thấy ở đây cô khách trọ xinh đẹp của ông già gác rừng của tôi?
Obe ấp úng:
- Lấy vợ?
- Chứ sao, lấy vợ rất hợp pháp dù chưa công bố. Lilia, anh giới thiệu với em Trung úy Đờ Grơiy, người ở bên cạnh anh khi em ngăn cản một hành động quá nghiêm khắc.
- Tôi nhớ rất rõ ông, thưa ông.
Một bàn tay trắng nõn thanh tú đưa ra cho Obe, chàng cúi xuống khẽ đặt môi lên.
Thiếu phụ mỉm cười nói tiếp:
- Tôi hiểu sự ngạc nhiên của ông, vì tất cả sự việc này là bí ẩn đối với ông, nhưng ông sắp được biết rõ... và mong ông sẽ giữ kín cho chúng tôi ít lâu nữa.
Cô chỉ một chiếc ghế mời người sĩ quan ngồi, rồi mình ngồi xuống bên chiếc bàn nhỏ, trên chiếc ghế ngà.
Vladimir ngồi xuống một bên cô và chỉ cho Obe con Yamin ở phía sau đang nằm duỗi dài dưới chân cô và ngước nhìn cô bằng đôi mắt của dã thú đã được thuần phục.
- Ông Grơiy, nhìn con chó xem này. Vợ tôi không có người bảo vệ nào tốt hơn nó trong trường hợp có người dám tấn công cô ấy. Nó tận tụy với cô ấy một cách ghê gớm, cũng như đối với tôi.
Chàng sĩ quan cố gắng để tỏ vẻ vui vẻ hỏi:
- Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng phu nhân chưa quên con chó Griphông xưa kia?
Lilia vội nói:
- Quên con Tery của tôi ư? Ồ, tất nhiên là không!
- Ông bạn thân mến ơi, xin hãy biết rõ rằng nếu một ngày kia sự trung thành với tình bạn, với các tình thân yêu biết đi ở những con người, thì nó vẫn có chỗ ẩn náu cuối cùng trong trái tim bà hoàng Đờ Vitengrat.
Vladimir nói giọng vui đùa nhưng vẻ thán phục nồng nhiệt lộ rõ trong đôi mắt chàng lúc này đang chăm chú nhìn vợ.
Bằng những lời ngắn gọn, chàng kể cho Obe nghe về cuộc hôn nhân của mình, người sĩ quan kinh ngạc. Khi chàng nói đến Ixmen và Myra, Đờ Grơiy không ghìm nổi thốt ra lời:
- Điện hạ có nhớ tôi đã nói gì với Ngài về những người đàn bà kia không?
- Nói rằng họ nguy hiểm? Ồ, tôi có phủ nhận điều ấy bao giờ đâu, bạn thân mến? Về cá nhân tôi, tôi không quan tâm, nhưng bây giờ thì khác, vì họ là mối nguy hiểm đối với vợ tôi. Cực may mắn là tôi đã có cách làm cho mụ Ixmen biết lẽ phải. Sáng hôm nay tôi đã nhận được một bản tường trình về mụ, một bản tường trình làm cho sáng tỏ. Tôi sẽ đưa ông xem tối nay nếu ông chú ý đến việc ấy.
- Thưa Điện hạ, tôi tin rằng tất cả những gì ngăn cản được người đàn bà ấy làm hại người khác đều làm tôi vui thích.
Trong thâm tâm, chàng nghĩ: "Và nhất là làm hại "Nàng" của chàng!"
Phải cố gắng chàng mới rời mắt khỏi bà Hoàng duyên dáng mà sắc đẹp làm chàng chói lòa. Cô gái vừa qua tuổi thiếu niên như chàng trông thấy trước ngôi nhà gác rừng đã thay đổi trong mấy tháng nay. Có thể đóan được rằng cô đang rất yêu và rất được yêu, là đối tượng được chồng quan tâm rất tế nhị. Điều ấy không hề làm cho Obe ngạc nhiên trong câu chuyện lạ lùng này, chàng hiểu sự thay đổi làm cho chàng sửng sốt qua nét mặt kia. Một tình yêu cao thượng đã thắng tính vị kỷ, mỉa mai, hoài nghi, và người con gái gợi ra được tình cảm ấy là một tinh hoa, tình yêu ấy đã nâng cao tâm hồn của người chồng. Phải, dù có vẻ như không thể tin được, chính ông ấy, người mang họ Đờ Vitengrat kiêu căng, đã chịu ảnh hưởng tinh thần của người đàn bà trẻ tuổi có đôi mắt sáng trong trẻo làm cho vị lãnh chúa uy quyền của Xtanitza phải cúi đầu tôn trọng cách đây không lâu.
Obe phải thừa nhận như thế trong buổi tối ấy. Dù có nỗi đau đớn thầm kín, chàng thuộc bản chất quá tốt để không thể không vui mừng vì câu chuyện kết thúc kiểu này. Khi từ biệt bà Hoàng thân trẻ, chàng đã thật chân thành bày tỏ lòng mong muốn cho những khó khăn liên quan đến việc khôi phục lại danh phận của bà sẽ được gạt bỏ nhanh chóng để không còn một bóng đen tồn tại trên hạnh phúc của họ.
- Tôi mong muốn hơn cả là cha tôi sẽ được giải thoát khỏi người đàn bà kia và tìm lại được đôi chút niềm vui trong tình cảm cha con. Hình như cha tôi già đi nhiều và có vẻ mệt mỏi, chán nản.
- Đúng thế đấy, Grơiy, ông sẽ thấy Bá tước còn thay đổi hơn hè năm ngoái nữa, - Hoàng thân nói tiếp. - Ông ấy vật lộn trong cảnh thiếu thốn tiền bạc không gỡ ra được mà hai con người kia đã đẩy ông vào. Hơn nữa, theo nguồn tin chắc chắn tôi biết thì mụ Ixmen luôn gây sự với ông không dè dặt, nhất là trong thời gian gần đây.
Obe rời lâu đài Đờ Vitengrat đem theo lời mời đến ăn tối trong tuần sau.
Chương 10
Từ buổi nói chuyện lần đầu với Hoàng thân Đờ Vitengrat ở lâu đài Petersburg, Bá tước Xêminkhốp đã có một lần nói chuyện nữa. Trong lần ấy, không ai đả động gì đến bà Bá tước đã quá cố cũng như đứa bé gái bị mất tích. Nhưng bức ảnh của Lilia vẫn để đấy và Vladimir lại nhìn thấy mắt ông bố vợ hướng về nó rất chăm chú. Chàng còn nhận thấy ở ông trạng thái bứt rứt, ông cố vượt qua để theo dõi câu chuyện. Được một người giúp việc báo tin chính xác về gia đình Xêminkhốp, Hoàng thân cho rằng triệu chứng băn khoăn kia một phần nào do những mối lo khắc nghiệt bủa vây ông, nhưng cũng do những nghi vấn về vai trò của Ixmen trong việc con gái ông bị mất tích. Điều này hoàn toàn phù hợp với ý muốn của Vladimir, vì có người làm vườn ở Trêvôrich và nắm được một số tin tức về Ixmen, chàng chuẩn bị đánh một đòn cuối cùng.
Hai hôm sau khi ông Đờ Grơiy đến chơi ở Txacoie, Bá tước Xêminkhốp nhận được lời của Hoàng thân Đờ Vitengrat mời ông đến xem một ấn phẩm quý hiếm chàng vừa có, lần này thì mời đến lâu đài Txacoie.
Trước hôm ấy, ông vừa bị một chủ nợ đến đe dọa. Những ngày trước nữa, ông cũng đã nhận được những cuộc thăm viếng loại ấy và ông bị hẫng trước cái hố sâu mở ra ở dưới chân.
"Đây là sự phá sản, bần cùng và cũng là sự mất danh dự", ông thất vọng nghĩ.
Mòn mỏi, già quá tuổi, ông cảm thấy không còn khả năng gắng gượng nữa. Tuy nhiên, ông còn một đứa con trai, đứa con tàn tật, khốn khổ! Nó sẽ ra sao? Ông làm thế nào để nuôi nó? Mẹ nó không ưa nó, không bao giờ chăm nom nó. Mụ sẽ ra đi mà bỏ mặc nó đấy, cũng như mụ chuẩn bị làm thế đối với chồng.
Thời gian gần đây, Bá tước nghi ngờ dự định của Ixmen và Myra. Nhưng ông đã chán nản đến mức độ nghĩ rằng: Mặc cho họ đi. Thà không nhìn thấy họ còn tốt hơn.
Trong tình trạng này, ông rất muốn viện lý do sức khỏe để từ chối lời mời của Hoàng thân. Nhưng đây không phải là lúc để mất một nhân vật quan trọng như vậy. Nếu Hoàng thân Đờ Vitengrat tiếp tục ưu đãi ông, có lẽ ông sẽ xin được sự giúp đỡ để có một vị trí đủ sống và chu cấp cho con trai ông. Vậy thì dù thế nào cũng vẫn phải là một triều thần tốt.
Và, ông cũng không biết thật rõ ràng, nhưng một tình cảm khác thôi thúc ông đến lâu đài Đờ Vitengrat: hy vọng lại nhìn thấy bức ảnh phụ nữ đã gây ấn tượng mạnh với ông về sự giống nhau với bà Hoàng thân Liuxka và Onga Rômanopna, người vợ trước đã mất của ông.
Hoài niệm ấy thường trở lại tâm trí ông. Rồi một nỗi buồn, một cái gì như lo sợ, làm tim ông thắt lại khi ông nghĩ: Con người tuyệt diệu kia, trẻ trung như thế, có đôi mắt nhìn trong trẻo đầy ánh sáng như thế, đã rơi vào ách của Hoàng thân Đờ Vitengrat ư? Ôi, tội nghiệp cô bé! Tội nghiệp cô bé khốn khổ!
Lời mời ông nhận được, ông không hề thốt ra trong nhà ông. Những lần trước, ông đã bị Ixmen gay gắt công kích và Myra điên khùng nhạo báng ông vì không có khả năng lợi dụng lúc Hoàng thân đang ngẫu hứng ưa thích ông, để có lợi cho mình. Rồi mối nghi ngờ ngày càng tăng lên, có cái gì đó như bản năng xui khiến ông phải đề phòng trong trường hợp này.
Ra khỏi phòng, ông gặp ả hầu buồng mới, đứa con gái tóc hung cóv ẻ tự phụ mà ông không ưa.
Ả đến phòng Myra. Cô ta đang trầm ngâm vẻ ủ rũ và tai ác.
Trông thấy ả hầu phòng, cô Nađôpulô nhỏm dậy, mắt nhìn vẻ bồn chồn.
- Thế nào?
- Tôi đem tin khá tốt đến, tiếu thư ạ. Kiên trì và mưu mẹo một chút thì gần như bao giờ cũng thành công. Ôi, tôi phải vất vả nhiều đấy! Vì người hầu trong nhà Điện hạ ít nói lắm! Cuối cùng tôi phải móc ngoặc với thằng phu đánh xe, nó mê tôi ngay. Nó chẳng biết có hay không có một người đàn bà trẻ trong lâu đài...
- Không thể thế được!
- Có thể, thưa tiểu thư. Những người hầu cận Hoàng thân trong dinh cơ này là những người giúp việc đã được thử thách. Họ đều câm lặng khi động đến chuyện của Điện hạ. Còn thằng say mê tôi là Piot chỉ là thằng đầy tớ hạng bét, lúc nào cũng loanh quanh ở chuồng ngựa, chỉ nhìn thấy ông chủ khi ông ra thăm ngựa. Vậy thì không thể trông cậy vào nó để hỏi thăm về vấn đề Lilia Vêrin. Nhưng tôi đã biết được điều này: hiện họ đang sửa sang trong vườn lâu đài nên có một cổng nhỏ mở cho đến tối cho thợ đi. Tôi sẽ vào bằng lối ấy tối mai để chuyện trò với Piot đáng yêu kia.
Nói đến đây, Dunia thốt ra một tiếng cười khẩy:
-... Nhưng cái thằng đáng thương ấy chờ tôi uổng công. Trái lại, lúc xẩm tối một người khác sẽ lợi dụng sự chỉ dẫn này mà vào vườn, nấp ở đấy, rồi khi trời tối hẳn sẽ đến gần lâu đài. Sau đó, làm thế nào để vào trong là việc của người ấy.
- Được, được, đấy sẽ là việc của ta! Và ta sẽ làm được! Tuy vậy, miễn là con chó đừng ở đấy. Nhưng nó thường đi theo chủ nó khắp nơi.
- Có lẽ ngày mai nó không đi theo chủ nó vì nó vừa bị nạn. Hôm qua, khi nó nhảy chồm lên chung quanh ngựa của Điện hạ như thói quen, một chiếc xe đã húc ngã nó. Nó bị thương ở đầu và gãy một chân. Tôi nghe thằng phụ xe nói thế. Như vậy là con vật kinh khủng ấy đã bất lực.
- Cực hay! Như thế là ta thật an toàn về khía cạnh ấy. Còn Hoàng thân, chàng ở lâu đà Petersburg tiếp khách ăn tối. Ta sẽ hành động không phải vội vàng và sẽ thận trọng về mọi phương diện để nó không thoát khỏi tay ta.
- Nhưng còn phải trốn thoát, thưa tiểu thư? Cổng sau có lẽ đóng mất rồi.
- Vậy thì chị phải đến chỗ hẹn với thằng Piot. Hãy lẳng lơ với nó một chút để nó đừng nghi ngờ. Hẹ nó sẽ quay lại... Rồik hi nghe thấy một tiếng còi nhỏ, chị gọi nó mở cửa cho chị. Lúc ấy, ta kiếm cách ra, nếu cần thì ra ngay trước mặt nó. Tất nhiên, chị làm ra vẻ không quen biết ta.
Dunia lắc đầu:
- Chúng ta chơi trò liều đấy, tiểu thư ạ! Hoàng thân sẽ dấy động khắp nơi để tìm ra thủ phạm của vụ mưu hại.
- Dù thế nào thì chị cũng không mạo hiểm gì cả. Cứ cho rằng thằng Piot kia có ngu xuẩn nói ra, điều này nó rất tránh vì như thế là thú nhận nó đã đưa một người con gái lạ mặt vào vườn, thì cũng chẳng ai ngờ được người đàn bà tóc nâu, mặt tô son phấn nó nói lại là cô Dunia Xtretnop tóc vàng tươi tắn.
- Vâng, tôi cũng nghĩ rằng không ai nhận ra tôi trong các lần lui tới đấy. Nhưng Hoàng thân rất sáng suốt... và Ngài sẽ khuấy động toàn ngành cảnh sát...
Vai Dunia run lên, mắt nhìn thoáng vẻ lo sợ. Cô Nađôpulô gay gắt nói:
- Đồ hèn! Chị có gì là mạo hiểm so với ta? Vậy chị có muốn trả thù Lilia không?
Mắt Dunia lộ vẻ hung ác:
- Có, tôi muốn trả thù. Vâng, tôi sẽ giúp tiểu thư!
oOo
Sáng hôm ấy, Hoàng thân Đờ Vitengrat ăn bữa sáng trong hoàng cung cùng với Hoàng đế. Chàng được Hoàng đế giữ lại khá lâu nên Bá tước Xêminkhốp đợi đã một giờ đồng hồ chàng mới bước vào phòng giấy.
- Bá tước thân mến, tôi rất tiếc vì đã làm ngài mất thì giờ! Nhưng hôm nay lại là ngày Hoàng thượng dành nhiều thì giờ để chuyện trò...
Vừa nói, Vladimir vừa bỏ găng tay lên bàn giấy và chìa tay cho khách.
Ra hiệu mời Bá tước lại ngồi vào chỗ ông vừa đứng lên chào, chàng cũng ngồi xuống bên bàn giấy và hỏi:
- Hình như ông ốm? Hay có điều gì quá bận tâm?
- Cả hai, thật thế, thưa Điện hạ. Những mối lo âu, day dứt... Xin Điện hạ miễn thứ cho nếu tôi có điều gì sơ xuất, lơ đãng. Đầu óc khốn khổ của tôi quá mệt mỏi trong thời gian này.
Thực ra ông đang cố chống lại cảm giác khó chịu đang xâm lấn ông.
- Ông được miễn thứ trước và hoàn toàn. Đây là ấn phẩm tôi muốn đưa ông xem. Nó vừa được phát hiện và có vẻ lý thú.
Bá tước cố gắng tập trung những ý nghĩ cứ lẩn tránh ông. Ông cầm cuốn sách cổ giữa mấy ngón tay và trong đầu óc suy nhược và hỗn loạn của ông chỉ bồng bềnh một ý nghĩ như một nỗi ám ảnh: Dù sao cũng phải chú ý, dù thế nào cũng không được làm mích lòng ông ấy.
Nhưng các nét chữ nhảy múa trước mắt ông. Tay ông run đến nỗi không lật được trang sách. Vladimir bỗng nói:
- Chắc ông thực sự quá mệt mỏi, ông Andre Paplovid ạ! Hôm khác ta sẽ xem...
Chàng giơ tay cầm lại cuốn sách.
Bá tước Xeminkhôp ấp úng:
- Xin Điện hạ thứ lỗi cho tôi. Vâng, thực tình hôm nay tôi không có khả năng...
Ngay lúc ấy có tiếng áo lụa sột soạt nhẹ. Trong khung cửa mở sang phòng khách bên kia, xuất hiện một người đàn bà trẻ, tóc vàng hung, áo khoác bằng sa tanh trắng rung rung trên áo lót màu hồng. Dưới hàng mi thẫm, đôi mắt cảm động long lanh sáng ngời hướng về phía Bá tước Xêminkhôp.
Vladimir nói một cách bình thản vừa buông cuốn sách xuống bàn:
- À, em đấy à, Elizabeth! Lại đây anh giới thiệu với em Bá tước Andre Paplovid Xeminkhop.
Bá tước đứng lên khi người thiếu phụ đến gần. Ông nhìn cô mắt đầy sửng sốt, kinh hoàng rồi xúc động mạnh.
Vladimir rời chỗ ngồi đến gần vợ và nói tiếp:
- Chính ông, như anh kể lại với em, nhận thấy sự giống nhau kỳ lạ giữa bà Hoàng Liuxka và em.
Bá tước ấp úng:
- Ồ, vâng, thật kỳ lạ... chưa từng thấy! Và cả cái tên Elizabeth... đấy là tên của đứa con gái bé nhỏ của tôi đã chết...
- Elizabeth... Andrepna Xeminkhôp... cũng là tên tôi.
- Elizabeth... Andrepna... Xeminkhôp ư?... - Tiếng ông thốt ra khản đặc. - Nhưng thế thì...? Không, không thể thế được! Lạy Chúa, có phải tôi mơ không? Xin Chúa hãy thương xót tôi!
Lilia vội tiến đến cầm lấy hai tay ông.
- Không, cha không mơ đâu! Con đúng là con gái cha, đứa con cha tưởng đã chết. Bà Fabien đem con đi, giấu con một nơi, để tránh mối nguy hiểm bà lo sợ cho con. Con đã sống ở một ngôi nhà nhỏ gác rừng thuộc lãnh địa Xtanitza dưới một tên giả, cho đến ngày Hoàng thân Đờ Vitengrat đem con theo.
- Con gái tôi! Bà là con gái tôi!
Ông loạng choạng vì quá xúc động. Vladimir đưa chiếc ghế tựa lại và ông buông mình xuống.
Ông ngắm nghía cô với niềm vui lạ lùng. Rồi bỗng một thoáng lo âu làm mắt ông mờ đi và quay về phía Hoàng thân, ông khẽ nói:
- Thế thì Điện hạ...?
Vladimir hiểu ý nghĩ của người cha.
- Tôi đã bí mật cưới con gái ông, ông Andre Paplovid ạ. Chỉ còn công bố chính thức cuộc hôn nhân này mà thôi.
- Cưới? Vậy thì con tôi là...?
- Bà Hoàng Đờ Vitengrat, và một trăm lần xứng đáng như thế. Đời nào tôi lại để cô ấy cho ai, cô Lilia xinh đẹp mà ông có hạnh phúc làm cha ấy, Bá tước thân mến ạ.
Bá tước Xeminkhôp đặt tay lên trán:
- Tôi mơ rồi! Tôi mơ mất rồi! Tìm được con gái tôi... mà nó lại là bà Hoàng Đờ Vitengrat! Nhưng Điện hạ đã nói đến mối nguy hiểm mà bà Fabien đã tránh cho nó?
- Phải, và điều ấy động đến một chỗ đau đớn của ông.
Bá tước rùng mình.
Lilia kéo ghế ngồi bên ông và kề trán vào môi ông.
- Cha tội nghiệp của con ơi, hôn con đi, can đảm lên và hãy nghĩ rằng con gái cha sẽ ở bên cha để chăm sóc và yêu mến cha.
- Con của cha! Chắc con phải tốt và đáng mến lắm!
Vladimir nói giọng vừa cảm động vừa vui vẻ:
- Thật thế, cô ấy là như thế đấy, còn hơn ông nghĩ nữa! Tôi đảm bảo với ông, cô ấy không làm tôi khổ sở, cô Lilia tuyệt vời của tôi, - rồi mỉm cười với vẻ giễu cợt và thú vị, chàng nói tiếp. - Tôi tin rằng cô ấy cũng có thể đảm bảo với ông như thế về chồng cô ấy, phải không Lilia, anh có quá ghê gớm với em không?
- Ồ, cha ơi, anh ấy rất tốt, quá tốt và con sung sướng lắm.
- Tốt lắm, tốt lắm, con yêu thương ạ!
Vladimir ngồi bên cha vợ, đọc cho ông nghe lời khai của bà Fabien. Nét mặt hốc hác của ông co rúm lại và Lilia áp mặt vào má ông lúc này đang tái xám, cảm thấy thân hình gầy guộc của ông run lên mãi.
Khi Vladimir đọc xong, Bá tước nghẹn ngào nói:
- Bà Fabien là một người trung thực, tử tế một cách chu đáo. Tôi tin rằng bà ấy đã nói hoàn toàn sự thực ở lời khai này. Nhưng nếu vậy tôi phải thừa nhận rằng...
- Rằng người đàn bà ông đã bất hạnh cưới làm vợ kế là kẻ tội phạm, nếu chưa có việc làm xảy ra thì cũng là mưu đồ. Về phần tôi, tôi không còn nghi ngờ gì cả. Vả lại, tôi có một hồ sơ ở đây và sẽ chuyển cho ông xem. Tôi muốn tránh cho ông điều khó chịu này nhưng cần phải để cho ông biết rõ con người đó thuộc loại nào và tại sao mụ lại không hề e ngại để làm mọi sự. Rồi Lilia, tôi gọi cô ấy như thế vì đã gặp nàng dưới tên ấy, sẽ đưa ông xem những quần áo Lilia đã mặc khi bà Fabien đưa cô đi khỏi Trevorich cùng với chiếc dây chuyền có mặt hình gia huy của ông. Sau cùng là tôi sẽ cho đưa người làm vườn kia đến đây ngày mai, người đồng mưu với bà gia sư, để ông nghe lời làm chứng của lão.
- Ồ, tôi không nghi ngờ gì nữa, thưa Điện hạ. Trời ơi! Tôi làm sao có thể nghi ngờ được? Vâng, tôi tin rằng mụ có khả năng làm bất cứ việc gì... kể cả việc ấy. Gần đây, tôi còn biết rõ hơn nữa là mụ là người thế nào...
- Phải tống mụ và đứa con gái đi khỏi nơi này. Chỉ cần đe dọa sẽ tiết lộ những điều liên lụy đến chúng, tôi sẽ làm chúng phải rời khỏi nước Nga trong hai mươi bốn giờ. Ông đừng bận tâm đến việc ấy, tôi sẽ đảm nhận. Ông sẽ không phải phiền não về những cảnh gây gỗ nặng nề. Với tôi, chúng sẽ không dám kháng cự.
- Xin cảm ơn Điện hạ! Tôi không còn đủ sức nữa. Tôi mệt mỏi, kiệt quệ...
Lilia thương xót và âu yếm nói:
- Tội nghiệp cha! Nhưng bây giờ cha không còn phải lo lắng việc gì nữa, cha sẽ thấy.
Vladimir gật đầu tán thành và cho ông biết:
- Tôi sẽ lo toan đến những việc rắc rối về tài chính của ông để ông được giải thoát không chậm trễ. Các chủ nợ sẽ được trả hết. Tôi sẽ mua dưới tên Lilia các tài sản mà bọn chúng đã cầm cố để ông hưởng trọn đời. Với những khỏan lợi tức phù hợp với vị trí của ông. Tất nhiên là con trai ông tiếp tục sống với ông và lúc nào cũng có thể trông cậy vào sự giúp đỡ của Lilia bởi vì nó tàn tật và bị mẹ bỏ rơi.
- Ôi, thưa Điện hạ... Tôi không biết bày tỏ lòng biết ơn của tôi như thế nào nữa! Tôi...
Giấc mơ hình như vẫn tiếp diễn với ông khi ông nghe con rể kể lại chuyện của Lilia.
Lúc ông rời lâu đài Bydangtanh thì đã có sự thỏa thuận giữa con rể ông và ông rằng sau ba ngày nữa, Hoàng thân sẽ tiến hành giải quyết về việc Ixmen và Myra, qua Ivan Xeminit, thư ký của chàng. Hôm trước chàng đã nói chuyện ấy với người thủ trưởng tối cao của ngành cảnh sát về giám sát hai người đàn bà kia ra khỏi nước Nga và đưa dấu hiệu nhận dạng của họ cho cảnh sát biên phòng để không bao giờ cho họ trở lại nữa.
Trong khi Lilia đi lấy những áo quần mặc lúc gọi là xảy ra tai nạn, Vladimir cũng cho cha vợ biết chàng đặc biệt dè chừng Myra vì ả quá say mê chàng.
-... Nó có khả năng ghen tuông một cách hung dữ và nếu có thể làm hại vợ tôi thì tôi tin rằng không gì ngăn cản được nó.
- Đúng, có thể như thế. Nó có vẻ bực bội ghê gớm đã một thời gian rồi, từ khi chúng tôi ở chỗ Điện hạ.
Hoàng thân mỉm cười, vẫn cái mỉm cười nhạo báng của chàng, và nói:
- Tôi biết điều ấy, - rồi chàng nói cho bố vợ biết việc cô Nađôpulô đến thăm phòng làm việc của chàng.
- Thật là liều lĩnh, - Bá tước Xêminkhop thốt lên. - Vâng, cầu cho con người ấy ở xa Lilia, Điện hạ nói đúng. May mắn thay, con bé yêu quý đã có ngay bên cạnh mình sự che chở đầy uy quyền.
- Thật thế, nhưng mưu mẹo của một người đàn bà ghen tuông thật quỷ quyệt và đề phòng đến đâu cũng không quá.
(nguồn Vietlangdu)
★
★
★
★
★
0