GIÓ ĐƯA_GIÓ ĐẨY
THUYỀN CHỞ TÌNH EM
Thuyền tình em lạc bến thương
Gió đưa_gió đẩy_về phương trời nào
Mấy lần tỉnh giấc chiêm bao
Tìm anh chẳng thấy buồn sao ngỏ vừa
Trên cành lá vẫn đong đưa
Mà sao cánh Hạc còn chưa chịu về
Cùng em nối lại đam mê
Xua vơi dùm bớt tái tê của lòng
Để mai lúc trở vào Đông
Em còn ngắm giọt nắng hồng mà mơ
Cùng anh ngồi kết vần thơ
Chữ thương vẽ mãi lên tờ giấy xanh
Rồi mang xếp lại để giành
Cùng bao kỷ niệm của anh thuở đầu
Ru vàng nỗi nhớ thành câu
Đẹp đêm huyền thọai nhiệm màu tình ta
NuocMatMuaThu
BÓNG HÌNH CỦA EM.
Bóng em in chốn muôn hình
Khi mây khi gió khi bình minh lên
Khi trăng sáng dịu bên thềm
Khi hoa thu nở thấy thêm nồng nàn...
Phải mình em đã hòa tan
Vào trong ánh mắt để làm anh say
Chiều nào anh gặp mưa bay
Tưởng em cười nói giọng đầy tiếng mưa...
Bao lần đi sớm về trưa
Gặp con đường cũ tưởng vừa tiễn em
Hàng cây chốn cũ thân quen
Tưởng em đang đợi...Anh thèm nắm tay.
Em là hình bóng tháng ngày
Thắm Xuân nồng Hạ Thu say Đông buồn
Em là mấy bận ghen tuông
Khi anh thấy gió mãi luồn tóc thơm.
Bao đêm giấc ngủ chập chờn
Bóng em ẩn hiện để cơn mơ buồn
Biển lòng sóng vỗ trào tuôn
Thuyền em xa mãi...Để buồn bến anh.
MINH TUẤN
Diệu Thu thân mến...Cám ơn em nhé...bài thơ thật lãng mạn và trữ tình....tiếc là tác giả lại đang ốm...Anh họađôi vần -mong em sẽ vui vẻ và mau bình phục trở lại...Đầu tuần chúc em vui.