<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-05 03:04:04NuocMatMuaThu>

THỰC HƯ, HƯ THỰC
Ta thấy mình vùng vẫy
Trong quá khứ của đời
Chợt nghe hồn rung rẩy
Trong từng phút chơi vơi
Thời gian trôi quá vội
Như là mũi tên bay
Cuốn lao vào trong gió
Bỏ ta nơi chốn này
Biét bao lần bỡ ngỡ
Nào chẳng rõ thực hư
Giữa thương yêu và nhớ
Còn ôm trái tim tù
Xin được làm mây trắng
Theo ai cơn gió chiều
Bay giữa đời thầm lặng
Ru hồn chút cô liêu
Hoặc hóa thành giọt lệ
Chảy trên bờ môi xinh
Xuống từng làn thân thể
Hôn ai kia bóng hình
Nhưng rồi mơ chỉ mộng
Nào có được gì đâu
Đành giữa trời biển rộng
Mình ta lặng cúi đầu
Phải tình như bài tóan
Chưa tìm ra phương trình
Hoặc một lời đáp giải
Ru ta đời ba sinh
NuocMatMuaThu





















