quote:
Trích đoạn: Truongsoi
Chuyện dọc đường
Suốt đêm qua cứ nắc nẻ cười
Vì mơ gặp bác Lá Chờ Rơi
Vẫn chưa kịp chào bác đon đả:
Ngày xuân nhàn rỗi tớ đi chơi
Lão này chắc mắc bệnh lả lơi
Người ta bận rộn Tết đến nơi
Lão định một mình đi uống rượu
Gian như lão thì giấu được ai ?
Ôi không phải thế đâu thầy ơi
Là cháu nó lại mời đến chơi
Tuổi già ghé thăm vui vẻ quán
Nhân tiện giúp cháu nó mấy bài
Thì ra lão này có lắm tài
Thảo nào năm tháng cứ lai rai
Đường đầy trong quán bảo không có
Lá vẫn xanh ngời nói chờ rơi
Thôi mà thầy hãy đi cùng tôi
Đến quán thơ S.A cho vui
Trà thơm cô nàng pha khéo lắm
Còn làm thơ tình tứ tuyệt vời
Cũng định theo chân lão đi chơi
Ngày xuân có bạn chẳng gì hơn
Bỗng thấy bầu rượu rơi cái bịch
Tỉnh giấc hốt hoảng: Lão đâu rồi ./.
< Sửa đổi bởi: Truongsoi -- 28.1.2008 23:44:18 >
BIẾN ĐÂU RỒI ?
(thân họa vần Chuyện Dọc Đường)
Có người nhậu đả lại hay cười
Kẻ khác rượu vào lệ lại rơi
Riêng bợm Trương Soi là giống lạ
Hồn say nằm ngủ phách đi chơi
Gặp người bủn xỉn rượu mời lơi
Vẫn cứ nghiêng bầu nốc tận nơi
Cung kỉnh bất như... đành phụng mạng
Chủ nhà đau ruột biết phiền ai ?
Kẻ tỉnh người say gọi ới ơi
Rượu đào đưa đến động đào chơi
Căng nòng nhưng ngại lay cò súng
Sợ lúc về em bắt trả bài
Có tài vẫn chẳng cậy chi tài
Lúc rủi ngồi xe lửa trật rai
Khó tránh u đầu hay trẹo cổ
Tiếc rằng rượu đổ lúc bình rơi
Bực bội thì đi dạo với tôi
Quán nầy hết rượu cạn cơn vui
Sương Anh nổi tiếng pha trà khéo
Giọt rót long lanh lúc nửa vời
Còn gân còn cốt cứ còn chơi
Bỏ lúc xuân tàn vét cạn hơi
Trơ trọi một thân như chú cuội
Nào thơ nào rượu biến đâu rồi ?
Lá chờ rơi
SA à! thêm chút tiêu ớt cho gia vị thêm phong phú nhé. ăn cay quá cũng làm ướt mi nhưng chả buồn tý nào đâu nghe. Chúc vui vẻ.