Viễn Phương:
Bến Nhớ
Anh vẫn mãi mỗi ngày trên bến nhớ
Dõi tìm em ẩn khuất khói sương mờ
Gom nỗi sầu thêu dệt bóng người mơ
Yêu em lắm, mối tình thơ em ạ !...
Đường ân ái gập ghềnh bao vất vả
Không tỏ bày, dù đã mấy lần toan
Để riêng em đừng năm tháng mỏi mòn
Hoài niệm khúc tình xa chờ hẹn đến
Duyên tơ đã rối bời như lưới nhện
Xa nhau rồi tiếc nuối có riêng ai
Môi cười tươi, giọt đắng nhỏ nồng cay
Còn mơ mãi ngày về trên lối cũ
Đêm sâu thẳm cõi lòng đơn thầm nhủ
Yêu em rồi đâu thể dể nguôi quên
Bến còn trông, thuyền dẫu có bồng bềnh
Anh vẫn mãi mỗi ngày trên bến nhớ
Viễn Phương
Woa... anh VP vắng tin một thời gian ngắn, khi trở về tặng cho SA nhiều thơ quá, khiến cho SA muốn ngộp thở khi đọc dzị á! Dòng thơ anh thật nhẹ nhàng, êm êm như du thuyền ru hồn thi khách trên sông ái... SA xin nối tiếp những dòng thơ trữ tình cùng anh ở bài này nhé!

Bến Nhớ Thuyền Xa
Mắt nhớ ai mà đêm không chịu nhắm
Mi buồn ai giọt châu đẫm má môi
Bởi vì ai em tâm dạ bồi hồi
Thao thức mãi canh trường chờ ai đến?!
Nào có bao giờ trao nhau lời hẹn
Cớ sao lòng nghèn nghẹn lúc vắng xa
Nơi biển nhớ có kẻ lệ chan hoà
Mong bóng thuyền lướt ngang qua chốn cũ
Bởi cách xa nên tâm tư vò võ
Cánh hoa môi không nở nụ cười xinh
Thuyền đi rồi còn ai để mà tình
Hồn lao đao chông chênh vì sóng ái
Anh có về xin một lần ở lại
Lời hẹn thề còn vọng mãi bên tai
Đừng để cho em hụt hẫng gót hài
Nơi biển nhớ chờ thuyền ai cặp bến.
Sương Anh















