Viễn Phương:
Vần Thơ Cảm Tạ
Thơ em viết với bao dòng thương mến
Ý ngọt ngào âu yếm tựa tình nhân
Thoảng ru anh về bến mộng xa xăm
Một thời đã say men đời êm ấm
Lòng ngây ngất chút tình yêu nồng thắm
Hương ngạt ngào say đắm kẻ tha phương
Giữa đường mây giăng mắc mối tơ vương
Sao quấn quýt bóng chiều soi nghiêng ngả
Nàng xa đó gởi thơ tình trên lá
Gió đưa về nghe ấm cả buồng tim
Cõi hồn đơn vui bước giấc mơ êm
Lời thơ đã cho anh tràn ước mộng
Hoàng hôn xuống đất trời như lắng đọng
Mãi mơ người hiện ẩn giữa trời mây
Một chút yêu chút ngượng gởi gió bay
Qua bên ấy lời thơ anh cảm tạ
Viễn Phương
Cám Ơn Anh
Cám ơn anh với chút tình quý mến
Nhắc lại thuở ban đầu lưu luyến nhau
Một đêm nơi bờ Seine dưới chân cầu
Em viết câu thơ gửi vào Thư Quán
Bước chân anh đã vô tình tản mạn
Dừng lại Paris một sáng mùa Thu
Ta được gặp nhau dưới trời sương mù
Cũng nhờ gió mang lá thư anh gởi
Duyên kỳ ngộ biết đâu mà mong đợi
Hồn em bỗng dưng hoài nghĩ tới ai
Bao canh không ngủ thấp thỏm đêm dài
Từ dạo đó miệt mài đan dệt mộng
Dẫu xa tít không cùng chung nơi sống
Nhưng đôi hồn rung động bởi lời thơ
Khi bặt tin cảm thấy nhớ trông chờ
Và cứ thế... gởi mơ vào cõi ảo
Mới tri tâm chưa từng quen dung mạo
Sao thấy lòng chao đảo như trên mây
Tình đam mê vụt trổi dậy ngất ngây
Từ đó ta đắm say tình thi tứ...
***
Cám ơn anh khối tình thơ
Bấy lâu quen biết chẳng hờ hững nhau
Mỗi khi em vắng hơi lâu
Nghe thơ anh réo vội mau quay về
Suối thơ mãi chảy tràn trề
Tứ thi mời gọi đam mê diệu thường
Sương Anh
