Trích đoạn: Tóc nâu
Trích đoạn: SuongAnh
Nếu Vắng Thơ
Trời ơi có lẽ tôi sẽ buồn chết
Nếu một ngày tôi không thể làm thơ
Bao nhiêu nhung nhớ mong đợi chờ
Đều đưa cả vào thơ nhờ cất giữ
Nhũng mộng mơ thả đầy theo con chữ
Thơ có gì...? sao thiếu tôi hư hao?
Không có thơ, tôi sẽ như thế nào...?
Xin đừng hỏi, xem thôi và yên lặng
Nơi này đây tôi xin góc yên vắng
Mở cưả lòng để thả những tâm tư
Người mến thương vào chia xẻ tình thư
Nhưng khe khẽ nha... thơ bay đền đó!
Sương Anh
YÊU VÔ BỜ
Nghe lời tâm sự giữa vườn thơ
Dừng chân thăm hỏi cớ thẩn thờ
Như than, như oán cùng văn ngữ?
Ra nàng sợ mất điệu âm mơ...!
Tâm tình giấu kín, chỉ gởi thơ.
Nàng đem thương nhớ chẳng lu mờ,
Viết lên trang Web cùng chia xẻ
Bạn bè hư ảo.. giữa thực - mơ.
Nàng khôn ngoan lắm, chẳng dại khờ.
Náo loạn vườn thơ với mộng mơ,
Nhưng luôn giữ nét nhu mì đó...
Hồn nhiên thơ thả... tựa như tơ!
Khách viếng vườn thơ... chớ ơ hờ!
Để lại chút tình vương với thơ...
Đôi câu, đôi chữ... tình thơ trải!
Nàng thơ kiều diễm yêu vô bờ....!
Tóc nâu
Song Kiều Tuyệt Diễm
Song kiều tuyệt diễm của ta ơi
Chớ sợ ngày kia lạc mất lời
Ngôn ngữ có bao giờ lại thiếu
Ẩn tàng thi tứ mộng lên khơi
Đừng sợ tình thơ chẳng nhạt phai
Từng câu trau chuốt cứ dồi mài
Từng từ thanh thoát thêm đôi cánh
Bay bổng đi về mỗi một ngày
Ai dám hững hờ lạc điệu thơ
Tao nhân mặc khách bốn phương chờ
Nhị kiều xiêm áo ra chào đón
Đàn địch sáo ngâm thỏa mộng mơ
Tựa thể mùa thu đã chớm sang
Giọt sương lóng lánh lá thu vàng
Râu ngô khô hóa tóc nâu sậm
Năm tháng xướng ca nghĩa đá vàng
Nguyên Đỗ