Trích đoạn:
HB có một vài ý tưởng về lá rụng nữa nè!
Lá rụng
Đến mùa lá rụng phải rụng thôi
Tiếc nuối lắm thay cũng đã rồi
Nhân gian một kiếp xuôi tay trắng
Vắt vẻo trên vai những nụ đời...
Nụ cười thân thiện tuổi đôi mươi
Những nụ cười vui lúc cuối đời
Những nụ tình thân trong giao cảm
Nụ yêu thương lấp lánh... luôn vui
Trái tim đã mất, không đau nữa!
Thân xác rã tan chẳng biết đòi
Vinh hoa phú quý thành vô nghĩa
Hùm chết để da, người... tiếng đời
Đúng sai, sai đúng, ai cũng biết...
Giả bộ làm ngơ để cố cầu
Cầu cái xa hoa và phẩm tước
Một mai lìa thế tội ngàn sau...
Huyền Băng
Em cũng có vài y tưởng về Lá Rụng như chị Huyền Băng nè [sm=1.gif] Từ bài thơ cuả Chị HB cho em tư tưởng này, nếu có buồn thì...cũng đành nha...
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
Em chúc chị và mọi người một tuần mới thiệt Vui Vẻ và May Mắn!
Thu Lá Rơi
Mỗi độ thu về nhìn khắp nơi
Lòng thêm khắc khoải theo mầu trời
Sương giăng bao phủ lên con phố
Mầu trắng tang buồn tiễn lá rơi...
Khung cảnh tháng mười ôi hắt hiu
Tâm tư lãng đãng theo mây chiều
Vỹ cầm ai kéo nghe buồn bã
Sầu lại thêm sầu theo tiếng tiêu
Hạc khuất bóng rồi có thấy đâu
Chú nai ngơ ngác giưã thu sầu
Lá vàng từng chiếc rồi từng chiếc
Rơi xuống lấp đầy nấm mộ sâu
Sương Anh
Thân mến chào Huyền Băng và Suong Anh,
Kính chúc hai bạn và mọi người vui,khỏe.
Lần đầu tiên cho phép Thi Nang được làm quen với Suong Anh,xin góp vui cùng quý bạn một bài nha!Nếu có gì không vừa ý mong quý bạn bỏ qua cho.
THU LÁ RỤNG
Vàng nắng lan xa tận chân trời
Gió vàng nhẹ lướt dặm ngàn khơi
Một mình lữ khách trong hiu quạnh
Dừng bước bên đường ngắm lá rơi.
Cánh nhạn bơ vơ giữa cõi đời
Mang tình chở nghĩa đến muôn nơi
Sương sa lạnh buốt hồn tê tái
Nước biếc đầu sông khắc bóng người.
Chiều vàng theo gió lá về đâu?
Nửa mảnh trăng non gợi nỗi sầu!
Lá rụng đường thu vàng lá rụng
Người đi khuất nẻo chốn rừng sâu.
Thi Nang