<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-19 04:09:27BichPhuong>
EM TRÔI VỀ VỚI MÙA XUÂN...
Gởi cho em...!
Mùa Đông khắc khoải với cơn rét cuối cùng như giận hờn với thời gian. Mấy cánh lá cuối cùng liệng về xa xôi của quá khứ. Giọt nắng cuối trời như nhựa ong mật dần tan chảy loang lổ cuối chân mây. Hoàng hôn nào đặc quánh nhường cho màu tím nhạt phía chân trời. Mênh mông con sóng dạt dào nơi xa tắp. Bờ mỗi ngày vẫn trắng màu trảng cát. Hàng dương xanh lặng lẽ như kẻ trốn tìm. Mùa Đông giơ cánh tay yếu ớt xóa đi những cơn lạnh dữ dội cuối cùng... Em tự trôi mình về với mùa Xuân !
Mùa Xuân mở rộng lòng nhận đón giữa thời gian mênh mang. Khoảnh khắc xanh xanh màu nước biển âm thầm trôi trượt giữa mênh mông. Ánh nắng đầu Xuân nhen ngọn lửa trong lòng, em ngoái nhìn quá khứ. Để khẽ khàng nâng chồi lộc đơm hoa. Hẹn cùng ai cho mùa đơm trái ngọt. Chiu chắt trong lòng dòng nhựa tích từ xưa. Mùa Xuân về bên ngưỡng cửa cuộc đời, em thả lòng mình trôi về với mùa Xuân !
Mùa Xuân của em nghẹn ngào với thời gian. Trăn trở mãi cho chồi xanh mới nhú. Khắc khoải hoài cho hôm nay. Em tự lớn cho lòng em biết lớn với thời gian. Em đứng dậy với canh cánh bên lòng : Mùa Xuân nào cho em !? Mùa Xuân này đấy em.!. Em hãy hát với lòng mình em nhé... Em cứ trôi về ...về với mùa Xuân !
Mùa Xuân này đang đem bâng khuâng về cho anh và em. Đang rộng tay đón chúng mình xuyên tầng quá khứ về với hiện hữu đời thường cho mạnh bước tới tương lai. Như mùa Xuân năm nao đã xuyên vào thế kỷ, nâng tầm chúng mình thắm đẫm mùa Xuân xưa.
Cám ơn mùa Xuân, hoa lá đầy cành, chồi non đua nhau nhú vội cho bình minh rạng ngời buổi ban mai long lanh hạt sương vương lại với hoa cỏ may nhuộn sáng chân đê.
Cám ơn mùa Xuân hát lên trong lòng anh đêm thắm đẫm tình yêu thương của ngàn tứ thăng hoa của đất của trời của con người em… Đang lặn lội trong bể dâu đời hướng về ánh sáng xa xăm... hướng về miền hạnh phúc. Hạnh phúc giản đơn của mỗi con người.
Cám ơn mùa Xuân gieo những hạt nắng long lanh trong khóe mắt em anh. Nụ cười rạng rỡ đang ghi lại những thăng hoa nơi tận trái tim mình. Không cưỡng lại mùa Xuân, em nhỉ! Mùa của vun trồng, mùa của những phút đơm bông kết trái cho đời. Kết tinh nhựa đời truyền dậy cả một mùa Xuân.
Mùa Xuân này vẫn mãi là mùa Xuân. “Mùa con én liệng.. mùa em về én lại sang cho đời vẫn mãi Xuân trào !” Mùa của tiếng gọi nơi sâu thẳm của bao tầng trầm tích thời gian. Đặt trước mặt chúng ta những tầng cao của tư duy có khi đã nghẹn ngào chỉ vì mùa Xuân chưa kịp đến. Bởi tháng năm chưa kịp nói điều gì. Bởi trong mỗi chúng mình không nói được điều gì… Khi ngọn gió vô tình làm lung linh thêm ngọn nến, mà tưởng rằng đang bừng sáng đó em.
Nghẹn ngào chi mùa Xuân còn non trẻ. Tầng trầm tích chưa tụ nổi khối vượng đời cho năm tháng lại sáng ngời như thuở trước. Bởi con đường mùa Xuân còn xúng xính với cơn rét nàng Bân tưởng chừng vô hại. Cuộc đời mùa Xuân chỉ rạng ngời khi đủ sáng cho năng lượng mùa Hè rạng rỡ kiếp nhân sinh. Ấm áp đến tận cùng nỗi nhớ! Cho bâng khuâng trở thành năng lượng của con người!
Mùa Xuân ơi! Ta cám ơn người ! Ta gọi mùa Xuân là vĩnh cửu có nên chăng !? Khi nụ hôn của trời đất đã làm nên cuộc sống, cho sỏi đá cũng mang vào lịch sử.
Và cho cuộc đời thêm hai chữ MÙA XUÂN !

xuantraArq !
Gởi cho em...!
Mùa Đông khắc khoải với cơn rét cuối cùng như giận hờn với thời gian. Mấy cánh lá cuối cùng liệng về xa xôi của quá khứ. Giọt nắng cuối trời như nhựa ong mật dần tan chảy loang lổ cuối chân mây. Hoàng hôn nào đặc quánh nhường cho màu tím nhạt phía chân trời. Mênh mông con sóng dạt dào nơi xa tắp. Bờ mỗi ngày vẫn trắng màu trảng cát. Hàng dương xanh lặng lẽ như kẻ trốn tìm. Mùa Đông giơ cánh tay yếu ớt xóa đi những cơn lạnh dữ dội cuối cùng... Em tự trôi mình về với mùa Xuân !
Mùa Xuân mở rộng lòng nhận đón giữa thời gian mênh mang. Khoảnh khắc xanh xanh màu nước biển âm thầm trôi trượt giữa mênh mông. Ánh nắng đầu Xuân nhen ngọn lửa trong lòng, em ngoái nhìn quá khứ. Để khẽ khàng nâng chồi lộc đơm hoa. Hẹn cùng ai cho mùa đơm trái ngọt. Chiu chắt trong lòng dòng nhựa tích từ xưa. Mùa Xuân về bên ngưỡng cửa cuộc đời, em thả lòng mình trôi về với mùa Xuân !
Mùa Xuân của em nghẹn ngào với thời gian. Trăn trở mãi cho chồi xanh mới nhú. Khắc khoải hoài cho hôm nay. Em tự lớn cho lòng em biết lớn với thời gian. Em đứng dậy với canh cánh bên lòng : Mùa Xuân nào cho em !? Mùa Xuân này đấy em.!. Em hãy hát với lòng mình em nhé... Em cứ trôi về ...về với mùa Xuân !
Mùa Xuân này đang đem bâng khuâng về cho anh và em. Đang rộng tay đón chúng mình xuyên tầng quá khứ về với hiện hữu đời thường cho mạnh bước tới tương lai. Như mùa Xuân năm nao đã xuyên vào thế kỷ, nâng tầm chúng mình thắm đẫm mùa Xuân xưa.
Cám ơn mùa Xuân, hoa lá đầy cành, chồi non đua nhau nhú vội cho bình minh rạng ngời buổi ban mai long lanh hạt sương vương lại với hoa cỏ may nhuộn sáng chân đê.
Cám ơn mùa Xuân hát lên trong lòng anh đêm thắm đẫm tình yêu thương của ngàn tứ thăng hoa của đất của trời của con người em… Đang lặn lội trong bể dâu đời hướng về ánh sáng xa xăm... hướng về miền hạnh phúc. Hạnh phúc giản đơn của mỗi con người.
Cám ơn mùa Xuân gieo những hạt nắng long lanh trong khóe mắt em anh. Nụ cười rạng rỡ đang ghi lại những thăng hoa nơi tận trái tim mình. Không cưỡng lại mùa Xuân, em nhỉ! Mùa của vun trồng, mùa của những phút đơm bông kết trái cho đời. Kết tinh nhựa đời truyền dậy cả một mùa Xuân.
Mùa Xuân này vẫn mãi là mùa Xuân. “Mùa con én liệng.. mùa em về én lại sang cho đời vẫn mãi Xuân trào !” Mùa của tiếng gọi nơi sâu thẳm của bao tầng trầm tích thời gian. Đặt trước mặt chúng ta những tầng cao của tư duy có khi đã nghẹn ngào chỉ vì mùa Xuân chưa kịp đến. Bởi tháng năm chưa kịp nói điều gì. Bởi trong mỗi chúng mình không nói được điều gì… Khi ngọn gió vô tình làm lung linh thêm ngọn nến, mà tưởng rằng đang bừng sáng đó em.
Nghẹn ngào chi mùa Xuân còn non trẻ. Tầng trầm tích chưa tụ nổi khối vượng đời cho năm tháng lại sáng ngời như thuở trước. Bởi con đường mùa Xuân còn xúng xính với cơn rét nàng Bân tưởng chừng vô hại. Cuộc đời mùa Xuân chỉ rạng ngời khi đủ sáng cho năng lượng mùa Hè rạng rỡ kiếp nhân sinh. Ấm áp đến tận cùng nỗi nhớ! Cho bâng khuâng trở thành năng lượng của con người!
Mùa Xuân ơi! Ta cám ơn người ! Ta gọi mùa Xuân là vĩnh cửu có nên chăng !? Khi nụ hôn của trời đất đã làm nên cuộc sống, cho sỏi đá cũng mang vào lịch sử.
Và cho cuộc đời thêm hai chữ MÙA XUÂN !

xuantraArq !
xuantraArq- La vida sigue igual !










[sm=----------------.gif][sm=40.gif][sm=44.gif] Chúc SA bình an & niềm vui cuối tuần nhen. Hôm nay bên aB có tsunami alert nên không ra biển được (sợ sóng cuốn đi khi mình hông bít....
). 





[sm=9.gif] 