Nhân Mùa Phật Đản 2007, bàn về Thiện Ác Đáo Đầu
- Trương Sĩ Lương -
Nhân mùa Phật Đản năm thứ 2551, xin kính dâng lời cầu nguyện thân tâm thường an lạc đến toàn thể chư vị Hòa Thượng, Thượng Tọa, Đại Đức, Tăng, Ni trong và ngoài Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Đồng thời, xin cầu nguyện cho quí Linh mục Thiên Chúa Giáo, quí Mục sư Tin Lành, quí Tu sĩ Phật Giáo Hòa Hảo, quí Tu sĩ Cao Đài, cùng tất cả quí vị Phật tử, tín đồ của các tôn giáo, giữ vững niềm tin: hữu thần sẽ chiến thắng vô thần cộng sản trong một tương lai gần, dân tộc sẽ thoát khỏi đại họa khổ đau, oan nghiệt nhất trong lịch sử cận đại của dân tộc Việt Nam.
Ai cũng có thể hiểu rằng tất cả các tôn giáo đều sống và ở trong lòng dân tộc. Dân tộc còn thì tôn giáo còn. Dân tộc điêu linh thì tôn giáo cũng quay theo vòng quay của khổ đau, nghiệt ngã, mất mát, đó là những hệ lụy tất nhiên của mọi sinh hoạt con dân trước sự thịnh suy của nòi giống.
Hơn 60 năm qua, những con người Việt Nam, lạc hồn, vong thân, vong bản đã rước chủ thuyết cộng sản vô thần về áp đặt lên quê hương Mẹ, gây nên bao nỗi thống khổ kinh hoàng cho dân tộc chúng ta mà không bút mực nào có thể kể hết ra đây! Triệu triệu người đã chết oan khiên trong cái gọi là "giải phóng miền Nam và thống nhất đất nước"; triệu triệu người phải liều chết bỏ nước ra đi tìm lẽ sống, làm thân lưu lạc khắp nơi trên thế giới. Trong nước thì xã hội tan nát, luân thường đạo lý bị đảo lộn, giá trị đạo đức con người bị suy sụp không thể tưởng tượng được!
Khi chủ thuyết cộng sản và những chế độ độc tài khát máu bị sụp đổ tại Đông Âu, dẫn đến sự tan rã toàn diện của Liên Bang Sô Viết vào đầu thập niên 1990, người ta cứ tưởng Cộng sản Việt Nam - đang chịu sự ảnh hưởng của Liên Sô thời đó - cũng sẽ sụp đổ và sẽ xây dựng một thể chế tự do dân chủ y như các quốc gia Đông Âu ngày nay. Thế nhưng tập đoàn Cộng sản Việt Nam, vì đảng quyền đảng lợi, đã xoay xở được tình thế, bằng cách siết chặt an ninh, tiếp tục sử dụng bạo lực và chuyển hướng từ vô sản chuyên chính đến đổi mới "kinh tế thị trường theo kiểu định hướng xã hội chủ nghĩa". Nói khác đi, đảng CSVN đã tư bản hóa guồng máy cai trị, vơ vét, mánh mung và trở nên giàu có, rồi tiếp tục giữ thế độc quyền chính trị dưới sự phát triển kinh tế theo hướng đặc quyền mà họ muốn để cứu đảng. Dĩ nhiên những ràng buộc chằng chịt vì quyền lợi, quyền lực của 3 triệu đảng viên cộng sản và thân nhân, khiến họ phải gia tăng bạo lực, bằng một lực lượng công an trị rất hùng hậu để bảo vệ quyền lợi sống chết của họ.
Dưới chiêu bài cởi trói, mở cửa (Opening Door) để van xin nhân loại cứu đói vào cuối thập niên 1980 - vì đảng CSVN đã sai lầm theo chính sách bao cấp, bế quan tỏa cảng sau khi cưỡng chiếm miền Nam - cộng đồng thế giới, nhất là các quốc gia tự do đã thương tình giúp cho CSVN hồi sinh. Sau đó giữa thập niên 1990 Hoa Kỳ gỡ bỏ cấm vận và dần dần tiến tới thiết lập bang giao, cũng là một cách cứu khổ cho CSVN.
Song song với các quốc gia đổ tiền vào cứu sống CSVN thì tập thể người Việt ly hương hải ngoại - với tấm lòng nhân bản, vốn không thể làm ngơ khi người thân bên nhà đói khổ - cũng đã ồ ạt gửi tiền về giúp hàng tỷ dollars mỗi năm. Chiến dịch cứu trợ này quả là hai mặt của một vấn đề: thân nhân ruột thịt được cứu khổ tạm thời, nhưng mặt khác lại nuôi béo chế độ; nếu không muốn nói là giai cấp thống trị (Cộng đảng) hưởng mối lợi liên tục nên càng ngày càng giàu có. Do đó sau 20 năm đổi mới xoáy vào kinh tế, nhờ các công ty ngoại quốc đổ tiền vào thành lập hãng xưởng vì giá nhân công rẻ mạt, nhờ các ngân hàng thế giới, các tổ chức từ thiện viện trợ... bộ mặt kinh tế Việt Nam đã có thay đổi, trở mình trên đường phố. Nhưng tựu chung, bộ mặt thật vẫn là một "đống rác" vĩ đại, một đất nước của độc tài, tham nhũng, đồi trụy, tha hóa mà không một từ ngữ xấu xa nào có thể diễn tả hết được.
Nhờ tham nhũng, bóc lột, ăn bớt, ăn xén những đồng tiền vay mượn từ các ngân hàng quốc tế, từ các quốc gia giàu có như Nhật Bản, Âu Châu để kiến thiết và xây cất dự án này, dự án kia v.v... Nhưng tập đoàn cai trị đã chia nhau tiền bạc, lớn được chia theo lớn, nhỏ được chia theo nhỏ, bỏ vào túi tham càng ngày càng nhiều. Vấn nạn tham ô, chạy theo vật chất một cách kinh khiếp đã trở thành quốc nạn mà cả thế giới đều biết. Hàng trăm cán bộ cao cấp của cộng đảng nằm trong danh sách giàu có nhất, gia tài của họ có từ vài trăm triệu đến vài tỷ dollar đã được ghi nhận. Số tiền to lớn đó từ đâu ra? Dĩ nhiên là từ ngân quỹ quốc gia, từ người dân bị bóc lột và nhất là từ bà con hải ngoại đã bòn mót kiếm từng đồng dollar bằng mồ hôi nước mắt gửi về.
Một điều mà thế hệ trẻ cần lưu tâm là số nợ do bạo quyền CSVN vay mượn khắp thế giới trong mấy chục năm qua, với chiêu bài "giải phóng" và xây dựng đất nước, nhưng thực chất bay vào túi tham của đảng viên, đã lên tới hàng ngàn trăm tỷ dollars. Ai sẽ trả số tiền này? Dương nhiên là con cháu chúng ta. Mới đây cơ quan Club De Paris tại Âu Châu đã gửi văn thư lưu ý CSVN phải trả nợ cũ còn thiếu Liên Sô cũ (nay là Nga) tỷ tỷ dollars vay mượn trong thời chiến tranh Việt Nam. Chưa kể những số nợ kếch sù khác mà CSVN đã vay mượn Nhật, Âu Châu và Ngân Hàng Thế Giới. Tất cả số nợ này phải thanh toán từ đây đến năm 2046 vẫn chưa hết. CSVN đã vơ vét từ ngân sách quốc gia để làm của riêng, dù mai này họ cuốn gói bỏ chạy, nhưng người nai lưng ra trả, chính là thế hệ trẻ hôm nay, hoặc thế hệ chưa ra đời phải lo.
Đấy, hiện tình đất nước, con người đau thương đến tuyệt tận như thế đó. Những tiếng kêu khóc từ đáy vực khổ đau đã và đang vang dậy Đất Trời, nhưng sao Trời Đất vẫn chưa nhỏ lệ xót thương?
LUẬT NHÂN QUẢ
Trong thuyết Phật giáo có luật Nhân Quả rất chính xác và công bằng. Gieo nhân thì được quả, nhân nào thì quả đó, như ta gieo hạt bắp thì được trái bắp, gieo hạt cam thì được trái cam. Vậy có thể nói: gieo nhân ác thì sẽ gặt trái ác, gieo nhân lành thì được hái trái lành. Vì thế cho nên tục ngữ của chúng ta có câu:
"Thiện ác đáo đầu chung hữu báo,Chỉ danh lai tảo dữ lai trì".
[/align][/align](Việc lành hay dữ đều có quả báo. Chỉ khác nhau đến sớm hay muộn mà thôi).
Có người vẫn thắc mắc tại sao tập đoàn cộng sản Việt Nam đã gieo ác nhân hơn 60 năm qua mà vẫn chưa bị trừng phạt, vay trả theo luật nhân quả?
Thời gian tiến triển từ Nhân đến Quả khi nhanh khi chậm. Tiến trình từ nhân ra quả của trái bắp, củ đậu chỉ dăm ba tháng, nhưng tiến trình của trái cam, trái mít phải mất nhiều năm. Do đó nhân quả của một đất nước có khi kéo dài đến vài trăm năm, hay nhiều hơn nữa thì luật nhân quả mới có hiệu lực. CSVN đã gieo tang tóc, tức là đã gieo nhân ác trong hơn 60 năm qua, nhưng đến nay họ vẫn phây phây thụ hưởng vì chưa đến hồi phải nhận quả ác. Thế nhưng tiến trình từ nhân ra quả càng lâu, thì khổ đau của họ càng nhiều. Ta có thể lý luận rằng, chưa hẳn cuộc sống nội tâm của những kẻ giàu có như Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải và hàng trăm cán bộ Cộng đảng cao cấp khác đang yên ổn, mà không bị cắn rứt từng ngày, từng giờ và tâm hồn không bị khổ đau hành hạ!
Trong kinh Phật có nói: nhân quả nghiệp báo có 2 thứ là Biệt Nghiệp và Cộng Nghiệp. Biệt nghiệp là quả báo riêng của mỗi cá nhân. Cá nhân gieo hạt tốt thì được quả tốt. Nói khác đi: siêng năng thì thành công, biếng nhác thì thất bại. Cộng nghiệp là nghiệp chung của nhiều người trong một xã hội, quốc gia. Như dân chúng Việt Nam đang sống dưới chế độ cộng sản, đất nước nghèo đói, tha hóa, khổ đau thì cũng đều bị ảnh hưởng chung không nhiều thì ít. Vì vậy, chế độ độc tài CSVN nằm trong cộng nghiệp. Không trước thì sau, những kẻ gieo ác nhân sẽ phải nhận ác quả. Trước sau cũng sẽ phải xảy ra. Đôi khi quả báo nhãn tiền, nhưng cũng có thể đời con đời cháu họ sẽ phải nhận lãnh hậu quả tất yếu. Chúa Jesus cũng nói: "Hãy tha thứ người để được tha thứ trở lại". hay "Đừng phê phán ai để không bị phê phán". Đó cũng chính là Nhân và Quả.
Nhân mùa Phật Đản, mùa gieo hạt giống tình thương, và hái trái an lạc. Xin hãy góp lời cầu nguyện chân thành, nhằm chuyển nghiệp lực ác quả, bắc cầu hành thiện, cảm hóa những ác nhân (CSVN) đang đắm chìm trong vòng khổ lụy vô minh mà không biết mình đang ngày càng lún vào hố sâu tội lỗi.
Trở về
[/align]Nguồn : TinParis