📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tác giả người Việt

Nhà Văn Duyên Anh

13 trả lời, 3.804 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-29 11:32:09silverbullet>
Nhà văn DUYÊN ANH
Niềm Hãnh Diện của Dân Tộc Việt Nam



 

[size=-2]Anh phải viết ngày này qua tháng nọ
Viết đến khi anh phờ phạc dại khờ
dĩ vãng hiện tại anh đảo lộn mập mờ
Viết đến khi anh đớn đau chết ngất
Đó là lúc người ta tìm ra sự thật
để kết án anh dù anh chẳng có tội chi 

[/size][size=-1]Duyên Anh Vũ Mộng Long

Sinh ngày 16 tháng 8 năm 1935 tại làng Tường An, tỉnh Thái Bình.
Học tiểu học và trung học ở Thái Bình và Hà Nội.
Di cư vào Nam một mình, năm 1954.
Mưu sinh vất vả bằng rất nhiều nghề: quảng cáo cho gánh xiệc, dạy đàn, dạy học... trước khi bước vào nghề viết văn năm 1960.
Chủ trương tuần báo Tuổi Ngọc.
Cây viết trụ cột của tuần báo Con Ong, Người và các nhật báo Xây Dựng, Sống, Hòa Bình...
Đã in 50 tác phẩm ở Việt Nam trước 1975.
Từ khi ra hải ngoại, viết thêm hơn 20 tác phẩm (thơ, nhạc và tiểu thuyết).
Qua đời tại Paris ngày 6 tháng 2 năm 1997. [/size]
[size=-2]
  • DUYÊN ANH - Một Thời Để Nhớ[/size] [size=-2]
  • Thương Tiếc Duyên Anh[/size]
  • [size=-2]Nhận định, ý kiến về sự kiện nhà văn Duyên Anh bị hành hung ngày 30/04/1988[/size] [size=-2]
  • Em, Tôi, Sàigòn và Paris (Thơ)[/size] [size=-2]
  • Thơ tù (Thơ)[/size] [size=-2]
  • Nhân danh những gì tôi biết (Thơ Độc Ngữ)[/size] [size=-2]
  • Các bài thơ khác (Thơ)[/size] [size=-2]
  • Thơ về Duyên Anh
  • [/size][size=-2]Truyện[/size] [size=-2]
  • Bài viết bằng ngoại ngữ[/size] [size=-2]
  • Nhạc & Thơ phổ nhạc[/size] [size=-2]
  • Tác phẩm được dựng thành phim[/size] [size=-2]
  • Tác phẩm được dịch ra ngoại ngữ[/size] [size=-2]
  • Đoản văn, nhận định, bình luận, quan điểm[/size] [size=-2]
  • Nhận định, quan điểm về nhà văn Duyên Anh[/size] [size=-2]
  • Lê Dinh phỏng vấn các nhân vật về nhà văn Duyên Anh[/size] [size=-2]
  • Tổ chức Hưng Việt phỏng vấn các nhân vật về nhà văn Duyên Anh[/size] [size=-2]
  • Duyên Anh và Tôi, Những Câu Chuyện Bên Ly Rượu (Vũ Trung Hiền)[/size] [size=-2]
  • [*]Luận - Đồng Nai Tư Mã[/size]
     
    Nguồn: http://www.hungviet.org/da/duyenanh2.asp
    SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
    Đăng nhập để trả lời
    0
     
    Chết nhục nhằn.

    Dưới chế độ cộng sản, sống đã nhục nhã mà chết càng nhục nhằn
    Duyên Anh

        Sống nhục nhã như thế nào thì người dân ai ai cũng thấy rõ ràng, mười mươi. Ra đường, đối mặt với cuộc sống, để tồn tại phải chụp giựt, gian dối, lường gạt, mánh mung, tâng bốc, nịnh bợ... Sự nhục nhã nó hiển hiện khắp nơi. Rất dễ nhận diện. Cứ nhìn vào khẩu hiệu trơ trẽn "Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Nhân dân làm chủ" thường được rêu rao bởi các báo, đài của Đảng là thấy ngay nỗi chua xót, nhục nhã vô tận cho thân phận, con người Việt Nam trong suốt những năm tháng sống dưới ngọn cờ quang vinh của Bác, Đảng! Người dân Việt Nam - chủ nhân - phải thực hiện phương châm "Câm, Đui, Điếc" để được tồn tại trên quê hương yêu dấu, khốn khổ. Còn gì tệ hại, cay đắng, khốn nạn nào hơn!

        Nhà thơ Chế Lan Viên, diễn tả thật sâu sắc và đầy cay đắng về cuộc sống nhục nhã của con người bị chi phối bởi Đảng và Nhà nước CSVN.

                  Chưa cần cầm lên nếm, anh đã biết là bánh vẽ
                  thế nhưng anh vẫn ngồi vào bàn cùng bè bạn
                  cầm lên nhấm nháp
                  chả là nếu anh từ chối
                  chúng sẽ bảo anh phá rối
                  đêm vui !


        Ngược với "sống nhục nhã", khái niệm"chết nhục nhằn" trừu tượng quá, mơ hồ quá nên người dân khó cảm nhận được. Đảng phải “ra chỉ thị” để nhân dân nắm vững sự chết nhục nhằn. Nghĩa trang được đào xới, vất bỏ để biến thành các công viên chuyên tụ tập những ma cô, đĩ điếm.

        Cái chết của bà Nồng Thị Xuân (Nông thị Xuân hoặc Lê Thị Xuân), "phu nhân" của ông Hồ Chí Minh - chủ tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, chủ tịch Đảng cộng sản Việt Nam - quả là cái chết vô cùng nhục nhằn. Chồng chết được bỏ vào lăng tẩm, tiêu tốn của nhân dân hàng trăm triệu đồng mỗi năm. Vợ chết lặng câm, xác thối rữa nơi nao, mồ chôn nơi nào không ai được biết. Người thân không dám đề cập, không dám phân ưu về cái chết của mình.

        Cách chết và kiểu chết của bà Xuân cũng thật lạ lùng, khó hiểu: "xương đỉnh đầu bị rạn nức. Mổ sọ não không còn óc, mà chỉ còn nước nhờn chảy tuôn ra. Bác sĩ tuyên bố đây có thể bị chùm chăn lên đầu rồi dùng búa đánh vào giữa đầu. Ðây là phương pháp giết người của bọn lưu manh chuyên nghiệp của nhiều nước đã sử dụng." Đỉnh cao trí tuệ giấu nhẹm mọi chi tiết về cái chết của "bà chủ tịch". Chết nhục nhằn quá "bà chủ tịch" ơi!

        Xã hội cộng sản "đẻ" ra nhiều kiểu chết, cách chết nhục nhằn. Chết rồi mà gia đình còn bị hạch sách, các vòng hoa điếu bị sửa lời, bị dẹp bỏ và trước khi được chôn, xác chết còn phải nghe những lời răn đe, khiển trách của Đảng và Nhà nước! Thế thì chết nhục nhằn thật! Nhưng nếu xác chết đó là của ông Trần Độ, cố trung tướng quân đội cộng sản Việt Nam, cố phó chủ tịch quốc hội nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam thì nỗi nhục nhằn phải được nhân lên gấp năm gấp mười lần.

         Thật là:

                  Cuộc đời tôi có nhiều lầm lẫn
                  Lầm nơi, lầm lúc, lầm người
                  Nhưng cái lầm to uổng phí cả đời
                  Là đã ngốc nghe và tin Cộng sản! (1)

        Chúng tôi xin đăng các bài viết về tang lễ ông Trần Độ để mọi người có thể định nghĩa rõ hơn sự "Chết nhục nhằn" trên "mảnh đất nghìn năm thù hận“ này (2)!



    (1)Thơ Nguyễn Chí Thiện
    (2) Duyên Anh


  • Phỏng vấn các nhà đối kháng ngay tại tang lễ cựu tướng Trần Độ - Mạng Lưới Tuổi Trẻ Việt Nam Lên Đường
  • Tiếng Vỗ Tay Trong Một Ðám Tang - Hoàng Tiến
  • [*]Họ sợ Trần Ðộ sống - Họ sợ Trần Ðộ cả khi Người đã chết - Nguyễn Thanh Giang
    SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
    Đăng nhập để trả lời
    0



    Nhân danh những gì tôi biết
    Độc Ngữ

     
     

     
          Nhân Danh Những Gì Tôi Biết gồm mười bốn bài thơ Duyên Anh sáng tác trong vòng ba ngày, cuối năm 1986. Rất tiếc, rất ít người có dịp đọc những bài thơ bốc lửa này khi Duyên Anh còn sinh thời.

        Ngoại trừ tạp chí Quan Điểm của cố luật sư Phạm Kim Vinh, hầu như không nhật báo, tạp chí, nguyệt san... nào dám đăng các bài thơ "đi ra ngoài quỹ đạo của các thế lực ngầm" đang tung hoành ở hải ngoại, thời ấy. Họ sợ sẽ bị trả thù. Họ sợ chết. Họ tránh né sự thật. Họ không dám "Yêu ai cứ bảo là yêu, ghét ai cứ bảo là ghét".

        Vì vậy nhà văn Duyên Anh đã phải cô đơn nói lên những sự thật mà nhiều người ở hải ngoại muốn dấu nhẹm đi. Hậu quả là tháng 4, năm 1988, Duyên Anh bị hãm hại gần chết. Hỏi Duyên Anh có thù hận những người gây thương tích cho mình, có nghĩ tới sự tuyết hận bằng chữ nghĩa, Duyên Anh cười đọc một câu trong tiểu thuyết Vết Thù Hằn Trên Lưng Con Ngựa Hoang: "Cách trả thù hay nhất là làm đẹp lấy đời mình".

        Làm sạch cộng đồng cũng là cách "làm đẹp lấy đời mình". Nhân Danh Những Gì Tôi Biết vạch trần một số hiện tượng đáng tởm tại Việt Nam trước và sau 1975; cũng như tình trạng chính trị, xã hội, văn hóa...trong vài cộng đồng Việt hải ngoại.

        Những hiện tượng và tình trạng tồi tệ đó đã diễn ra trắng trợn trước mắt mọi người; nhưng hiếm hoi nhà văn, nhà thơ nào dám tiết lộ, phơi bày.

        Duyên Anh đi vào con đường nguy hiểm để được gì? Liệt tay, bại chân. Để làm gì? Để trung thành với độc giả mà ông đã từng tâm sự: "Cuộc chiến hai mươi năm kết thúc thật phũ phàng nhưng cũng thật lạ lùng. Với những người Việt Nam chân chính muốn tái tạo một xã hội lương thiện, tốt đẹp thì sự kết thúc của cuộc chiến là một vận hội mới. Nó bứng tận cội rễ của những giai cấp thống trị bất lương, gian manh. Nó phơi bầy rõ rệt chân tướng của bọn tướng lãnh "pạc ti dăng", gái, rượu, ăn cắp, bài bạc và đánh đập binh sĩ. Nó tước đoạt hết quyền uy kinh tế của lũ tư sản mại bản Chợ Lớn, thứ quyền uy từng rút máu và gậm thịt nhân dân Việt Nam. Nó đẩy đám làm giàu trong chiến tranh, làm giàu trên nghĩa trang quân đội vào tù ngục. Nó dìm bọn cầy cáo, gia nô, hạc gỗ xuống đất đen. Đồng thời, nó lay động tâm hồn thật của dân chúng. Nó kêu gọi vất bỏ ích kỷ, ươn hèn. Nó mời gọi đùm bọc thương yêu. Nó soi sáng ý nghĩa tự do, dân chủ, đau khổ và hạnh phúc. Nó cụ thể những gì đã là trừu tượng. Nó kích thích những giọt nước mắt và vuốt ve nhiệt tình. Không cần nói cộng sản gian ác, thú vật nữa. Bầy quỷ đã vào thành phố. Và ngay cả con nít cũng xa lánh, ghét bỏ. Người Việt nhìn rõ cả trái đất để làm lại miếng đất của mình. Chuyến đi trăm năm của người Việt đã quá xa, quá não nề, quá cay đắng. Bây giờ là lúc trở về, trở về từ bước thứ nhất thong thả, vững chắc; trở về từ ý nghĩ mới, tâm hồn mới, vũ khí mới. Những kẻ ôm khư khư cái hào quang đắc thời nô bộc không thể trở về. Thời đại của khuyển nho, khuyển Tây, khuyển Nhật, khuyển Tàu, khuyển Mỹ đã đăng cáo phó. Và sắp đăng cáo phó thời đại khuyển Nga."

        Năm 1996, chúng tôi đã tìm đến nhà văn Duyên Anh. Lúc ấy, ông đang tạm trú trên đường Westminster, nhà của anh Nguyễn Kim Dung. Ông tâm sự với chúng tôi, với tuổi trẻ rất nhiều điều. Phải gần ông, phải nghe ông nói, phải nhìn ông đi đứng khó khăn, ăn uống chậm chạp, khổ sở, mới thấy con người Duyên Anh thật tuyệt vời! Luôn luôn sáng tạo, kiên nhẫn và cứ mãi mãi đi lên phía trước:

             Đừng ngại đường oan bỏng sắt nung
             Xin đi dù hiu quạnh trăm năm
             Xin đi vì nỗi đau khôn lớn
             Đi đến hồn nhau đến tận cùng

        Nhà văn Duyên Anh cũng đã trao lại cho chúng tôi nhiều bản thảo, trong đó có "Nhân Danh Những Gì Tôi Biết". Đã hơn 5 năm kể từ ngày chúng tôi được đọc những vần thơ "Độc Ngữ". Vì một vài lý do riêng, hôm nay chúng tôi mới đăng tải những bài thơ "độc đáo" này.

        Quá chậm. Nhưng vẫn chưa muộn. Có thể một vài bài thơ Độc Ngữ đã mất thời gian tính. Nhưng thơ Duyên Anh vẫn mãi mãi bất tử, vẫn bốc lửa, và vẫn khiến những kẻ ghen ghét ông phải sợ hãi.

        Vì Nhân Danh Những Gì Tôi Biết đã phơi bày những sự thật mà nhiều người muốn chôn vào quá khứ.

        Nguyễn Tiến Đức








     
     
  • Nhân danh tất cả những gì tôi biết
  • Cùng những đứa sống không sáng tạo
  • Thuyền nhân
  • Đà điểu già văn nghệ
  • Những thằng đồ bỏ
  • Chuyện bù nhìn và quạ khoang
  • Đạp đổ lãnh tụ
  • Rửa mặt nhìn đời
  • Tên lính thổi kèn
  • Phải làm lại
  • Thủ phạm
  • [*]Tuyên chiến
    SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
    Đăng nhập để trả lời
    0
     
    Tuyên chiến
     
    Tôi đã sống trong thời gian quạnh quẽ
    ở nhà lao thành phố Hồ CHí Minh
    đêm ghẻ mủ xưng chỗ ngủ ba phân
    ngày phổi đá đè bàn tay cửa gió
    mỗi giây tự khai mỗi giờ khốn khổ
    cơm hẩm hai lưng điểm số bốn lần
    tắm giặt tám phút một tuần
    ba năm gặp vợ con nửa tiếng
    cachot lừng danh ta đã đến
    trưa nắng mùa hè bóng tối âm u
    Khi bị còng chân ta học nghĩa tự do
    Khi nằm cạnh sô phân tiểu ta thấm nhuần dân chủ
    Ta kiêu hãnh sẽ thơ ta công phá
    Xích xiềng chủ nghĩa chế độ ngục tù
    như Thạch Sanh đục thủng hang xưa
    bằng văn nghệ so giây nhấn phiếm
    Ta đã sống thời gian đáng sống
    lao động khổ sai ở trại tập trung
    Kẻ thù ơi mi đánh giá chúng ta sai lầm
    Mi tưởng ta không cầm nổi cuốc
    mi tưởng ta một ngày không gánh hàng trăm đôi nước
    mi tưởng dao cùn ta không hạ nổi cây
    mi tưởng khiêng bom lấp hố ta không dám
    mi tưởng ta ói nôm khi xuống hầm phân hôi hám
    Phải lạy van mi để hưởng ân huệ nằm nhà
    mị đọa đầy ta nhịn nhục để mãi mãi là ta
    Mi dụ dỗ ta chối từ mi bôi bẩn
    thủ đoạn của mi khiến ta choáng váng
    Cám ơn mi ta biết sức ta chịu đựng
    ta biết quên dần thụ hưởng vinh hoa
    ta biết không thèm nhung gấm lụa là
    ta biết tác phẩm hình thành từ đau khổ
    từ ngộ nhận đắng cay
    từ cô đơn rời rã
    từ yêu thương hủy diệt hận thù
    Điều ta sợ chết
    là chẳng sống lâu để viết
    nhưng làm sao mi hiểu tài năng
    như khói
    không cách nào nhốt kỹ
    Thế mà hôm nay trên đất Mỹ
    có lắm thằng ngu so đũa chưa bằng
    những thằng văn chương thơ thẩn lăng nhăng
    lòng đố kỵ to hơn bộ óc
    những thằng suốt đời hang hèn chuột rúc
    cũng học đòi nhốt khói lạ chưa
    Bởi thiếu tài năng sợ hãi ganh đua
    giống công sản chúng chời trò chụp mũ
    rỉ lời chó dại phì nọc tanh ươn rắc gieo tai họa
    những thằng sơ sinh đã trót hụt hơi
    bám đuôi nhánh cỏ tưởng tượng ngọn trời
    những thằng tân ủy viên sa đích
    không đánh khinh như bọn lãnh tụ hạng bét
    quyền uy ảo tưởng dọa nạt giết người
    Mặt trận cồn đồ hãm hại nổi ai
    công lý ăn thuê cứ đòi xử án
    ngục tù rét run tiểu yêu bắng nhắng
    Thơ ta tuyên chiến ta sẵn nhà lao
    giam nhốt chúng bay ngàn vạn năm sau
    trong tác phẩm
    cùng những thằng ăn bẩn
    những thằng không dám lòi đầu
    những thằng tặng hoa cửa trước
    gài lựu đạn cửa sau
    những thằng dấu ta ném đá
    những thằng mặt người lòng thú
    những thằng kháng chiến lạc quyên
    những thằng tập sự bạo quyền
    ta chấp chúng bay
    ta chấp chúng bay
    hai tay một chân phải
    chỉ dùng chân trái
    Khi đã lên đời từ địa ngục cộng sản mõi mòn
    Khi đã là thuyền nhân ngồi lên mặt đại dương
    Chẳng còn gì bắt ta khiếp nhược
    trừ một đóa hôn nồng nàng chan chứa
    Yêu Thương
     
    Độc Ngữ (Duyên Anh)
    SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Phải làm lại

    Khi bóng tối
                    trùm lên lương tri
                                           vụt thức
    Khi lớp màng xang ích kỷ
                                     lấp kín tâm hồn cầu an
                                                                   rách tung
    Khi lá tẩy sất
                      dám lật ngửa
                                       trình làng
    Khi cái nhọt đố kỵ
                             bằng lòng để trụ sinh
                                                         tiêu hủy
    Khi con người dấn thân
                                   xấu hổ tội háo danh
    Khi đầu óc sáng tạo
                               thẹn thùng han rỉ
    Đó là lúc
                tan hàng thảo khấu chính trị
                phép tích phù thủy hết thiêng
    Đó là lúc
                không còn xổ số lạc quyên
                cho những dịch vụ đấu thầu cứu quốc
    Đó là lúc
                đĩ điếm văn nghệ
                                       đi vào kiểm tục
    Đó là lúc
                ruồi nhặng báo chí
                                         hết vo ve
    Đó là lúc
                ký sinh trùng xuất bản mất nghề
                                                           ăn cắp công trình văn chương
                                                                                          của nghệ sĩ
    Đó là lúc
                cáo chung thời bơ vơ tuổi trẻ
                viên đạn giết đồng bào
                                               nhỏ nước mắt ăn năn
    Hãy can đảm
    hãy can đảm
                     như thuyền nhân
                                            ngồi lên mặt đại dương ngạo mạn
    Ta đã thoát
                    nhưng chưa từng đã đến
    Ta cần đi
                 đi mãi không ngừng
    Dẫu địa tặc chặn đường
                                    hãm hiếp
    Dẫu lâu la chụp lên đầu
                                   đủ thứ mũ vô cùng khốn kiếp
    Hãy can đảm
    hãy can đảm
                     như những tù nhân
                                              trong nhà lao cộng sản
                                                                            một ngày hai lần chết
    vẫn hiên ngang dưới ánh mặt trời
    Ta cần đi
                 làm đẹp cuộc đời
                 cuộc đời bên ngoài và cuộc đời trong nước
    Ta cần đến
                   vì ngày mai tổ quốc
                   vì giọt lệ mẹ già
                   vì tiếng khóc trẻ thơ
                   vì ngụm gió bùi khao khát tự do
                   vì miếng nắng ngon thèm thuồng hạnh phúc
    Hãy can đảm
    hãy can đảm
                     như NHÂN VĂN GIAI PHẨM
                     như Phan Khôi
                                        Phùng Quán
                                                       Hoàng Cầm
    Hãy can đảm
    hãy can đảm
                     như lưỡi dao cứa cổ : Trần Dần
                     như mũi kim chọc mắt : Thụy An
                     như hai mươi năm lao cải : Nguyễn Hữu Đang
                     như Bùi Quang Đoài
                                               Văn Cao
                                                           Lê Đạt
    Hãy can đảm
    hãy can đảm
                     như bằng hữu ta đương đầu bạo lực
    ở trại tập trung
                        ở khám Chí Hòa
    ở rừng già Lao Cay
                             ở núi hiểm Sơn La
    ở Sa Ác sông oan
                           ở Gia Trung suối độc
    Hãy can đảm
                     hãy can đảm
                                      gọi văn chương dấy động
    Hãy can đảm
                     hãy can đảm
                                      dục chữ nghĩa lên đường
    Dù phải đem vinh quang dĩ vãng vùi chôn
    Vẫn can đảm
                     chúng ta
                                 làm lại
    Những đố kỵ
                     hẹp hòi
                               ngu dại
    Những đỉnh cao
                         độc chiếm
                                       bậc thầy
    Những bằng lòng hiện tại
                                     thơ ngây
    Những ly rượu
                      xun xoe
                                bốc phét
    Những lời rắn
                     phun phì
                                gớm ghiếc
    Những rỉ tai
                   xuyên tạc sau lưng
    Những cúi đầu
                       ngoảnh mặt
                                       lừng chừng
    Những chửa ra gì
                           cứ lo sợ mất
    Bắt vít xuyên đùi
                          đổ chì ngập đít
    Rào giăng kín mít
                          cấm kẻ khác vào
    Chửa ai hơn mình
                           gây thanh thế ồn ào
    Chèn ép đàn em
                         tạo oai phong lẫm liệt
    Chỉ có ta bất diệt
    Chỉ có ta duy ngã độc tôn
    Và chỉ có ta làm hề
                              khiến lợm giọng
                                                  buồn nôn
    Những lúc ấy
                     ngổn ngang bạo lực
    Những lúc ấy
                     đông đầy tội ác
    Thằng móc túi đeo huy chương
                                             bảo vệ văn hóa dân tộc
    Gã lưu manh thổi kèn kháng chiến
                                                 giải phóng quê hương
    Những lúc ấy
                     bầy tướng phường tuồng
                                                      vừa đào ngũ
                                                                      vừa đòi ôm cờ
                                                                                         cầm súng
    Những lúc ấy
                     đạn tới tấp
                                   găm giữa ngực
                                                      người công chính
    đám côn quang thu thuế chợ lộng hành
    Những lúc ấy :
                       nghệ thuật nằm
                       tư tưởng ngủ
    Những lúc ấy :
                       thời của ống đu đủ
                       rúc từng hồi suy tụng tép tôm
                       lũ tép tôm quen đú đởn lạch kinh
                       cứ mê muội giả vờ quên biển cả
    Những lúc ấy :
                       nhà văn mất giá
                       sứ mạng thi ca là tiếng nấc nghẹn ngào
                       giá trị tinh thần rơi tõm vực sâu
                       và bạo lực tác yêu tác quái
    Phải làm lại
    đã đến giờ cần làm lại
    phải khinh khi như thi sĩ Trần Dần :
    "Tôi có thể mặc thây
                                ngàn tiếng chửi tục tằn
    trừ tiếng chửi :-
                          Sống không sáng tạo"
    Phải phi thường như Văn Cao phản pháo :
    "Tôi sẽ vạch từng tên từng mặt
    Những tên muốn các em nhỏ mới biết đi phải rụng
    Mòn mỏi dần sức vỡ đất khai hoang
    Làm rỗng những con người lùi dần niềm hy vọng
    Héo dần mầm sáng tạo mất phẩm giá con người
    Những tên muốn ôm cây mùa xuân không cho mọc
    Những tên muốn làm cây to che kín mầm non"
    Phải làm lại
                   phải làm lại
    Bút nhà văn bọc lấy vàng son
    Khi bóng tối
                    trùm lên lương tri
                                           vụt thức
    Khi lớp màng xang ích kỷ
                                     lấp kín tâm hồn cầu an
                                                                   rách tung
    Khi lá tẩy sất
                      dám lật ngửa
                                       trình làng
    Khi cái nhọt đố kỵ
                             bằng lòng để trụ sinh
                                                         tiêu hủy
    Khi con người dấn thân
                                   xấu hổ tội háo danh
    Khi đầu óc sáng tạo
                               thẹn thùng han rỉ
    Đó là ngày
                   sâu bọ không thể lẫn lộn với người
    Đó là ngày
                   văn chương thắp sáng đất trời
    Phải làm lại
    Nghìn lần hô :
                       Phải làm lại !

    Độc Ngữ
    SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Đạp đổ lãnh tụ

    Những con chó già
    vẫn tưởng
                  răng mình còn sắc
    tuy đã
             rụng lông
                          và
                              trên lưng
    từng mảng ghẻ
    Những con mèo
                         ngu si
    vẫn tưởng
                  mình cốt cách
                                     sư tử
    nhưng chết
                   khó hóa
                             thành cáo
    Những lão bình vôi
    vẫn tưởng
                  nhờ mình cây đa
                                        được trọng nể
    mà quên
                ông thần
    Những tên văn nghệ khụ khị
    vẫn tưởng
                  thốn tâm thiên cổ
    bằng tác phẩm
                        củi mục
                                  và huyênh hoang
    sau mình _
                   đại hồng thủy
    Bọn lãnh tụ
    Bọn lãnh tụ
                    chúng nó đấy :
    chó ghẻ
               mèo ngu
                           bình vôi
                                     củi mục
    Trong mọi lãnh vực
                              chúng nó
    ngăn chận
                  tuổi trẻ của
                                  ta
    Cách mạng :
                     _ Chúng nó
    Văn hóa :
                     _ Chúng nó
    Xã hội :
                     _ Chúng nó
    Chính trị :
                     _ Chúng nó
    Thụ hưởng :
                     _ Chúng nó
    Còn chúng ta
                      hít khói
                                lựu đạn cay
    Còn chúng ta
                      ăn báng súng
                                        dài dài
    Chúng ta
                 lãnh đòn
                            cảnh sát
    vào khám
                 ra tù
                        hụt hơi
                                  mù mắt
    Chúng ta
                làm guốc
                            để chúng nó đi
    Chúng tự
                 cho mình là
                                đại dương
    còn
         chúng ta
                     kinh rạch
    chúng tự
                cho mình là
                               trái núi
    còn
         chúng ta
                     cỏ mục
                               dưới chân
    Đã phẫn nộ chưa
                           tuổi trẻ
                                     hào hùng
    bất cứ
             giai đoạn lịch sử nào
    chúng ta
                cũng đều
                            biến thành
    vật tế thần
                   của tham vọng
                                       cá nhân
    Chúng nó
                cần ta
                         mà cứ
                                  khinh ta
                                             bé nhỏ
    Chúng nó sử dụng ta
                                như những
                                               thằng nô lệ
    như những trái chanh
                                 vắt hết nước
    liệng ngay
                  chằng hề
                              thương sót
    Bọn lãnh tụ
    Bọn lãnh tụ
                   chúng nó đấy :
    chó ghẻ
               mèo ngu
                           củi mục
                                      bình vôi
    Chó ghẻ
              bên trong
                        chó ghẻ
                                  bên ngoài
    Chó ghẻ
               hôm qua
                          chó ghẻ
                                     hôm nay
    Chó ghẻ
               xà mâu
                         giả hình
                                   sư tử
    Tuổi trẻ
               ta đâu
                        hãy đứng lên
    dang chân _
                     đạp lãnh tụ
    lãnh tụ bên trong
                            lãnh tụ bên ngoài
    lãnh tụ ù lỳ
                    lãnh tụ tay sai
    lãnh tụ lạc quyên
                           lãnh tụ thỏa hiệp
    Lãnh tụ
              cộng sản
                          lãnh tụ
                                   lưu vong
    rặt những thằng
                          khốn kiếp
    thứ củi mục
                    hết xài
    thứ bình vôi
                    đặc xịt
    thứ hòn bi
                  thích uống
                                thèm ăn
    thứ côn trùng
                       nhầy nhụa
                                     háo danh
    Đã đục rỗng
                    ba mươi năm
                                    đất nước
    Phải xổ
              sán giun
                         khỏi
    ruột non
               ruột già
                         tổ quốc
    Phải phóng
                   nhiệt tình
                                và lòng
                                          tự phụ
    vào trận địa
                    dấn thân
    Tuổi trẻ
              ta đâu
                       kèn đã dục
                                      kết đoàn
    Bởi vì
           chúng ta
                       mới thật là
                                      sư tử
    Chúng ta
                hiện tại
                          mặt trời
    trăng sao
                 quá khứ
    Xuống thuyền thôi
                             lịch sử
    đang chờ

    Độc Ngữ
    SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
    Đăng nhập để trả lời
    0



    Rửa mặt nhìn đời

    Tại sao cuộc đời
                          bỗng dưng
    có lắm thằng
                     giả vờ
    khắp xó xỉnh
                     và trong
                                mọi lãnh vực
    Giả vờ chân tu
                        giả vờ đạo đức
    giả vờ yêu nước
                          giả vờ thương nòi
    Phấn sáp
                rẻ rề
                       mua tưới
                                   về bôi
    trông gớm ghiếc
                          như
                                chất nhờn
                                              phân kiết lỵ
    dùng miệng
                   thay trôn
                                khơi khơi
                                            đánh đĩ
    dùng lưỡi
                 nhặt tiền
    ba mươi sáu mốt
                          giả vờ
    Giả vờ siêu đẳng
                          huân chương ngoại hạng
    Bác Hồ
    miệng hơn Chúa
                          lòng hơn ác thú
    chống đế quốc
                        Bác phuym
                                       Du Kích
    thương dân nghèo
                             Bác hít
                                       Lucky
    Bác kiếm ăn
                    gián điệp
                                KGB
    cứ giả vờ
                 đấu tranh
                              chống Nhật
    Bác tâm thư
                     lạy
                         Pháp
    xin làm quen
    cứ giả vờ
                 tiêu diệt
                            thực dân
    Nước vỏ lựu
                     hoa màu gà
    cộng sản
    vẫn toác toàng hoang
                                  tư tưởng giả vờ
    Hồ Chí Minh
    sư phụ
              đáng tôn thờ
    của
         những đứa
                       giả vờ
    trên trái đất
    Hãy rửa mặt
    chúng ta hãy rửa mặt
    cho chúng nó
                       bằng xà phòng
    bàn chải
                sắt
    Rửa mặt cho
                     lãnh tụ bà ba đen
    rửa mặt cho
                     ủy viên
                               tuyên huấn
                                              lạc quyên
    Hãy rửa mặt
    chúng ta hãy rửa mặt
    cho
         những thằng tướng
                                   đào ngũ
                                             đê hèn
    rửa mặt cho
                    những thằng
                                     gà què
    bác sĩ
            dược sư
                       ăn bẩn
    rửa mặt cho
                     những thằng
    mặt mo
              khoa bảng
    ồn ào kháng chiến
                            dây máu
                                       kiếm phần
    Hãy rửa mặt
    chúng ta hãy rửa mặt
    cho
         những thằng phục vụ
                                      ngoại bang
    sấp ngửa
                vẫn lời
                         kiểu giả vờ
    Trương Như Tảng
    những thằng
                     nhãn hiệu nào
                                        cứ là
                                               cộng sản
    Hãy rửa mặt
    chúng ta hãy rửa mặt
    cho
         những thằng
    ngửa tay
                nhận tiền viện trợ
                                        tiểu bang
    duy trì văn hóa
    coi đô la giống
                        xương bò
                                    gặm mòn
                                                như chó
    tổ chức tiệc tùng
                            nhồm nhoàm
                                             béo bổ
    nghiến răng nhai nát
                               truyền thống
    Việt Nam
    Hãy rửa mặt
    chúng ta hãy rửa mặt
    cho
         những thằng
                          giả vờ
                                  nhà văn
    không biết viết
                        vẫn rằng
    ta nổi tiếng
    luồn lọt
              hậu môn
                         khom lưng
    uốn lưỡi
    bêu xấu anh em
                         chiếm thế
                                      thượng phong
    Hãy ngửa mặt
    chúng ta hãy rửa mặt
    cho
         những thằng
                          giả vờ sư
                                      giả vờ cố
    xanh xít
               đít đui
                        bốn năm mụ vợ
    mua chùa
                 buôn Phật
                              tiền gửi
                                        ngân hàng
    lợi dụng cô nhi
                        thành lập hội đoàn
    xin trụ sở
                 cho thuê
                             mở hiệu
    những cố đạo giả vờ
    bỏ nhà thờ
                   đi xem dự thi
                                     hoa hậu
    đã làm buồn phiền
                            tôn giáo
    còn giả vờ thêm
                         dịch giả
                                   giả vờ
    thắng canh xì bịp
                           thuê người dịch
    Bác sĩ Jivago
    Hãy rửa mặt
    chúng ta hãy rửa mặt
    cho
         những thằng
                          bảo vệ văn hóa dân tộc
    những thằng ăn cắp
    nuôi vợ con
                    bằng tim óc
                                   nhà văn
    những thằng
                     nói rõ rệt
                                 Đại Nam
    sán sơ mít
                  bám ruột non
                                    nghệ sĩ
    những ký sinh trùng
                              há mồm
                                        uống tủy
    của nhà văn
                    thi sĩ
                           ngục tù
    những thằng
                    chuyên nghiệp
                                       giả vờ
    ru ngủ lưu dân
                       bằng
                              khuếch trương
    truyện chưởng
    bằng
           dâm thư
                      thật nhảm
    bằng
          tuyên truyền
                           chữ nghĩa
                                        kẻ thù chung
    Hãy rửa mặt
    hãy rửa mặt
    chúng ta hãy rửa mặt
    cho
         những thằng
                          trí thức
                                    cầu an
    những thằng
                     ròng rã
                              ba mươi năm
    chỉ biết ngồi
                    mài lưỡi câu
                                    thửa ngạnh
    những thằng
                     chủ nghĩa thời cơ
    luồn lách
    đón gió
              và nằm rạp
                             nhân sinh quan
    cỏ đuôi chó
    những thằng sợ
                         gian nan
                                    thống khổ
    Kẻ sĩ rụt rè
                   trước quyền uy
                                        ảo tưởng
    bạo lực
              vô hình
    những thằng
                     lâu lâu
                              viết bài báo
    phân trần
                tôi đang sống
    tuy rằng
               tôi thối xác
    Hãy rửa mặt
    hãy rửa mặt
    chúng ta hãy rửa mặt
    cho
         những thằng
                          làm nhục
                                      quê hương
    những thằng
                     kéo dài
                               năm tháng
                                             lưu vong
    những thằng
                     bất tri vong quốc hận
    những thằng
                     ăn dơ
                             ăn quẩn
    những thằng
                    tập tễnh
                               độc tài
    những thằng
                    đòn phép
                                hại người
    những thằng
                    đấu thầu niềm tin
                                           hèn mạt
    Hãy rửa mặt
    hãy rửa mặt
    chúng ta hãy rửa mặt
    cho
         chúng nó
                     bằng xà phòng
    bàn chải
               sắt
    chà mạnh tay
                      sạch boong
    chất nhờn
                 phân kiết lỵ
    chà mạnh tay
                      sạch boong
                                     phấn sáp giả vờ
    chúng ta
                xối nước đi
                              đừng
                                    một phút
                                                chần chừ
    Đưa chúng nó
                      ra ngoài
                                ánh sáng
    để chúng nó
                    nhìn cuộc đời hào sảng
    Cuộc đời
               ngày mai dân tộc
                                      hạnh phúc
                                                   tự do
    chỉ tạo dựng bằng
                            con người chân thật
    chỉ tạo dựng bằng
                            tâm hồn thuần khiết
    Không bao giờ
                       bằng
                             tim óc
                                     giả vờ

    Độc Ngữ

     
     
    SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Đà điểu già văn nghệ

    Con đà điểu
                   đã biến thành
                                     biểu tượng
    nhân sinh quan
                        trên chiếu rách
                                            ăn mày
    Sức mạnh vô song
                            vĩ đại
                                   cẳng dài
    Chạy nước rút
                       tranh giành
                                      tiền Mỹ
    Đào lỗ sâu
                  dấu mặt
                             thật lâu
                                       thật kỹ
    không dám nhìn
                         bạo lực
                                   diễn hành
    Những khi ấy
    quạ khoang
                   khiêu vũ
                              liên hoan
    kên kên
               rỉa tim
                        đời sống
    Những khi ấy
    dạt dào cảm hứng
    Vũ Di trà
    Hồ Điệp ngâm
                      thủ bút
                                lăng nhăng
    triện son mốc meo
                            bệ rạc
    Những khi ấy
    vết thương thuyền nhân mưng mủ
    bị nhiễm trùng
                       bằng châu ngọc
                                            thi ca
    Nỗi thống khổ con người
                                    không phải đô la
    Thơ cần thét vang
                             khúc hùng ca
                                               đầy trang quảng cáo
    Những khi ấy
    ngậm miệng ăn tiền
    giả đò
            lơ lơ
                  láo láo
    cháy nhà hàng xóm
                              chưa tới nhà mình
    thái độ
             bốn-mươi-năm-văn-chương
                                                 bần tiện
    Những khi ấy
    whisky
             phước thiện
                             uống mồ hôi
                                             ca sĩ
                                                    hám danh
    thống lĩnh đỉnh cao
                             nói phét tài tình
    Những khi ấy
    hình ảnh
               thi ca
                       toàn mủ
    bọ nước :
                anh hùng
    ăn cắp :
               vĩ nhân
    quốc gia :
                 cộng sản
    Những khi ấy
    cúi đầu đi
                 tăm tối
    ngửa tay cầm
                      bố thí
                              welfare
    thỏa hiệp ngầm
                        với tướng cướp
                                            lâu la
    chỉa sẻ máu của đồng bào
                                       đồng nghiệp
    Những khi ấy
    lêu bêu
              ngày dài
                         khốn kiếp
    vẫn dối gian
                    học thói
                               Nễ Hành
    vẫn miệng tanh
                        dở giọng
                                   Phùng Hoan
    Những khi ấy
    họng súng đen ngòm
                               dí sau lưng
                                             răn đe
                                                     người công chính
    Sự thật
              triển lãm
                         từng giờ
                                    đau điếng
    Đà điểu nhắm mắt :
                              Mù
    Đà điểu bịt tai :
                         Điếc
    Đà điểu buộc miệng :
                                Câm
    Đà điểu trói tay :
                           Sợ hãi viết
    Nhưng đà điểu chưa chết
    đà điểu còn oanh liệt
    với nhân sinh quan
                             trên chiếu rách
                                                 ăn mày

    Độc Ngữ
    SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Những thằng đồ bỏ

    Hãy hôn anh ngàn lần
                                 ngàn lần nữa
    Bởi trăm cái mũ
    của phường vô lại
                           chụp lên đầu anh
    chỉ làm buồn tổ tiên
                              chúng nó
    Bài thơ
             anh viết hôm qua
                                    rất dở
    vì anh nói
                 hơi nhiều
                             về những thằng
                                                  đồ bỏ
    những thằng
                     chưa Bôn
                                  mà đã tự
                                              lột người
    những thằng
                     thông manh
                                     đòi nhìn thấu
                                                      cuộc đời
    những thằng
                     giả hình
                               quanh năm
                                             tiêu bạc giả
    những thằng lộn xòng
                                đem tài năng mặc cả
    giá lương
                kháng chiến
    bài báo
              chửi thuê
    những thằng ma cô
                              thi sĩ đổi nghề
    tay phải bưng bô
                           tay trái đấm bóp
    những thằng điếm đàng
                                   chuyên viên phản phúc
    ngồi yên
               đất Mỹ
    chửi bạn
               trong tù
    những thằng
                     nửa đô la
                                 đã một trận cười to
    cứ ăn quỵt
                   cứ rêu rao nhân đức
    những thằng
                    tuyên chiến công khai
    cầu hòa bí mật
    những thằng
                     quê nhà
                                hay quê người
    đều khốn kiếp
    những thằng
                     xun xoe
                               từ một tên giám đốc
    cũng bầy trò
                     tiên chỉ văn chương
    tròn quá hòn bi
                        nhỏ quá ễnh ương
    những thằng
                     dẫu sống
                                 nghìn năm
    vẫn không chính kiến
    những thằng
                     yên thân phận kiến
    lầm lì tha mồi
                      sợ đói
                              những mùa đông
    những thằng
                     dễ hòa
                               và
                                   cũng dễ đồng
    ngụy quân tử
                      ngụy tiểu nhân
                                         chơi tuốt
    những thằng
                     mình dơi
                                đầu chuột
    kết bè
             lập đảng
                        dìm ém nhân tài
    những thằng
                     đi mưa
                              không ướt
                                           đế giầy
    những thằng
                     rắc hạt tiêu
                                     vào mắt
    để
       ra cái điều
                     ta biết khóc
    những thằng
                     nằm
                          tưởng tượng
                                           nỗi khổ đau
    những thằng
                     lãnh mối
                                cai thầu
    nhân danh
                   nhà văn ngục tù
                                       quyên tiền
                                                 bao gái
    những thằng
                     ở lại
    cộng tác
                với kẻ thù
    vượt biển
                 băng trời
                             sang
                                   nước Mỹ
                                              tự do
    bỗng lột lưỡi
                    ngậm ngùi
                                 cây cỏ
    Những thằng đó
                         những thằng đồ bỏ
    chúng có
                chụp lên ta
                               hàng ngàn
                                             kiểu mũ
    chỉ đánh bóng
                     giầy ta
    và bêu nhục
                    tổ tiên
                             chúng nó
    Em yêu dấu
                   bài thơ
                            anh viết
                                       hôm qua
                                                  rất dở
    Bài thơ hôm nay
                         còn dở
    Bài thơ
             ngày mai
    của quê hương mình
                              sẽ rực rỡ
                                          tương lai
    của xanh mắt
                     trẻ ngoan
                                  hồng môi
                                              thiếu nữ
    của hạnh phúc
                       đơn sơ
                               mơ ước
                                         đêm ngày
    bát canh mẹ già
    em thơ áo mới
    của trống chèo
                        mùa xuân vào hội
    nô nức trần gian
                          lúa chín đầy đồng
    của bồi hồi
                  chuông muộn thu không
    của xao xuyến
                       ca dao tình ái
    của ngây ngất
                       hương ngàn cỏ nội
    của bâng khuâng
                           lối nhỏ hẹn hò
    của bắt đầu
                    môi ngọt say sưa
    của lá reo vui
                       cây thôi than khổ
    của thật sự
                    con người
                                 nõn mướt
                                             phục sinh
    của nắm tay nhau
                            kéo gỗ
                                     làm đình
    Sẽ chẳng bao giờ
                           của những thằng
                                                 đồ bỏ

    Độc Ngữ
    SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Thuyền nhân

    Đất đuổi anh xuống sông
    Sông quăng anh ra biển
    Biển ném anh vào đại dương
    Thuyền anh giữa mênh mông
    như tâm điểm
                      một vòng tròn
                                         bí hiểm
    Ngày cứ qua
                      Đêm cứ đến
    Mặt trời mọc phương Đông
    Rồi
        mặt trời lặn phương Tây
    Bãi hứa
              sợ rằng
                        không cuối chân mây
    Đằng trước
    Đằng sau
    Bên trái
    Bên phải
                nhấp nhô
                            tuyệt vọng
    Vòng tròn rộng
                        vòng tròn mãi mãi rộng
    Nỗi chết to
                   nỗi sống nhỏ dần dần
    Thuyền anh vẫn đi
                             tưởng chừng
                                              bất động
    tưởng chừng
                     lui về
                            vô định
                                      một vòng tròn
    Mà con thuyền
                        bò lên
                                lùi lại
                                       hay ngừng
    Như tâm điểm
                      cái trùng khơi
                                        bí hiểm
    Ngày cứ qua
                     Đêm cứ đến
    Biển cứ lặng thinh
                            và
                                trời cứ nín câm
    Hoàng hôn
                  biển say rượu
                                    sóng gầm
    Mỗi ngọn sóng
                       một mộ bia
                                      vừa mọc
    Đã khắc tên ai
                       Chết cười
                                    hay
                                         chết khóc
    Đã khắc tên ai
                       chết nhanh
                                    hay
                                         chết sặc
    chết ngon chìm vội
    hay
         chết giẫy dao đâm
    Đã khắc tên ai
                       chết đói
                                  chết khát
                       chết đứng
                                    chết nằm
    chết dưới bụng giả nhân
                                    khốn kiếp
    chết trước
                  hay
                       chết sau
                                   cơn no hãm hiếp
    Em ơi
    chẳng bao giờ em biết
    chuyện thuyền nhân
    chuyện thuyền nhân bi thảm Việt Nam
    đánh đu định mệnh
                             viễn du
                                       quan tài gỗ
    Khi thế giới đã có tàu ngầm nguyên tử
    thương thuyền nườm nượp
    hạm đội giăng đầy
    sóng gió đại dương coi là
                                     đồ bỏ
    Thế giới văn minh
    kỹ thuật giầu sụ
    sự tinh khôn mập ú
    Chỉ tiếc
              loài người
                           chưa tiến bộ
                                            tình yêu
    Loài người
                  xem ra
                           vẫn rất nghèo
    Trái tim
              và
                  lòng trắc ẩn
    Loài người chỉ ham
                             làm khán giả
                                             bất nhẫn
    Thản nhiên xem Việt Nam
                                      diễn kịch
                                                 Thuyền Nhân
    Chữ nào
               đau khổ hơn
                                Boat People
    Chữ nào
               bần tiện hơn
                                Refugié économique
    Trên đầu ngọn sóng
                              mộ bia
                                      còn hằn
    nét khắc
    Nghĩa tự do
    của em gái vị thành niên
    tiết trinh em
                    đã biến dạng
                                     cường toan
    nhỏ giọt
               nhỏ giọt
                          nhỏ giọt
    lên hững hờ thời đại
    nhỏ giọt
               nhỏ giọt
                          nhỏ giọt
    lên lương tri nhân loại
    nhỏ giọt
               nhỏ giọt
                          nhỏ giọt
    lên vinh quang hải tặc
    và tâm hồn
                   không cựa quậy
    Thái Lan
    Em ơi
           vì em chẳng bao giờ làm thuyền nhân
    nên chẳng bao giờ
    em biết
    Hoàng hôn
                  biển say rượu
                                    sóng gầm
    Mỗi ngọn sóng
                       một mộ bia
                                      vừa mọc
    Ở nghĩa trang
                      biển cả
                                chiều tàn
    Ở bao la
               bát ngát
                          mênh mang
    Mà thuyền anh
                        như tâm điểm
    một vòng tròn
                       bí hiểm
    Ngày cứ qua
                     Đêm cứ đến
    Bình minh
                não nề
                         hơn cả
                                  hoàng hôn
    Nắng thấp
    Nắng cao
    không soi tỏ nhận đường
    Ôi
    những cuộc hành trình
                                  vinh danh sự sống
    Hải đồ :
              Niềm Tin
    Hải bàn :
                Hy Vọng
    Vẫn ra khơi
                   để
                      định nghĩa
                                    Làm Người
    Kiêu hãnh
                 với
                     Đất
                          với
                              Trời
    Ngồi lên mặt đại dương
                                  nhịn khát
    Ngồi lên mặt đại dương
                                  chấp phong ba
    bão táp
    Ngồi lên mặt đại dương
                                  thèm gặp cánh chim bay
    Thèm nhìn rõ con tầu
                                nhân loại
                                            qua đây
    Con tầu đến
                    Hạnh phúc
                                  Ước mơ
    ngó ngơ
               tăng tốc độ
    Khi ấy
            tĩnh từ xấu hổ
    Thay thế tất cả
                          những trang sách
    luận về tình yêu loài người
    Khi ấy
            khẩu hiệu Human Rights
                                         rách nát
                                                    tả tơi
    Kinh điển
                bác ái
                         từ bi
                                vất vào
                                          thùng rác
    Khi ấy lương tâm
                          rắc hạt tiêu
                                         đầy mắt
    Giả vờ khóc
                   cho hợp
                             thời trang
    Và thuyền anh
                       vẫn
                            giữa mênh mông
    Như tâm điểm
                      một vỏng tròn
                                        bí hiểm
    Ngày cứ qua
                      Đêm cứ đến
    Biển cứ lặng thinh
                            Trời cứ nín câm
    Và loài người
                     cứ
                         khiêu vũ
                                    liên hoan

    Độc Ngữ
    SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Cùng những đứa sống không sáng tạo

    Nếu vật chất
                     cheo leo
                                vách đá
    Nếu căn nhà sang
                            xe hơi đẹp
                                          hồ bơi to
    Nếu đồng đô la
                        bắt liếm bãi nôn
    Nếu trang quảng cáo
                                sách ăn cắp
                                                thơm mùi cá ươn
    Nếu viên đạn sát nhân
                                  chẳng thèm
                                                  xúc động
    Nếu bằng hữu ngục tù
                                  quê hương
                                                không làm bận vướng
    Nếu đồng bào đã là Jack
                                    là John
                        và tổ quốc xưa nhắc nhở chán chường
    Hãy cứ sống
                    như côn trùng vẫn sống
    Hãy cứ sống
                    như ròi bọ lúc nhúc
    cứ ham giàu
    cứ lừa gạt lẫn nhau
    cứ ngoảnh mặt
                        cứ cúi đầu
                                      trước bạo lực
                                                         và những tên đạo tặc
    cứ uống rượu say khướt
    cứ ngoại tình
                      cứ tâng bốc bốn mùa
                                                   quanh năm nói phét
    thỉnh thoảng
    cứ có quyền ăn quỵt
                                và có quyền cuỗm vợ của anh em
    cứ có quyền
                     tráo trở
                                bất lương
    sớm đầu tối đánh
    có quyền
                chụp mũ
                            lung tung
    có quyền vấy nhơ luôn
                                   cả tổ tiên
                                                khi cần thiết
    có quyền
                trước mặt xin tha
                                        sau lưng dọa giết
    có quyền bêu nhục
                              nỗi khổ
                                        thuyền nhân
    có quyền đồng minh
                               và phản phúc rất nhanh
    có quyền dẵm đi
                          tinh thần đồng đội
    có quyền
                 mục hạ vô nhân
                                      khó ngửi
    có quyền múa gậy
                            vườn hoang
    có quyền for rent
                            tài năng ghẻ lở
                                                mục rữa
    cho dịch vụ lạc quyên xổ số
                                          đầu đường xó chợ
                                                                  không cần xấu hổ
    có quyền
                 cứ có quyền
                                  mặt mũi trâu bò
                                                       tác phong quốc sỉ
    Bởi vì
            họ là
                    kẻ sĩ
    đòi chơi riêng trong xã hội
                                       lưu vong
    Những kẻ
                 ròng rã ba mươi năm
    chỉ biết nằm
    và bằng lòng nghe
                            "ngàn tiếng chửi tục tằn:
                            - Sống không sáng tạo"

    Độc Ngữ
    SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
    Đăng nhập để trả lời
    0
     
    Nhân danh tất cả những gì tôi biết
    Tôi khôn lớn ở Sàigòn
    Biết thấm nỗi buồn sau mỗi cơn chính biến
    Chưa hề đi lính
    Nhưng bạn thân chết trận dần mòn
    Có đứa để lại bốn mụn con
    Tiền tử tuất không đủ nuôi mẹ đành làm đĩ
    Tôi hiểu cuộc đời hôm nay hiếm khan hiệp sĩ
    Nên đã mơ thành tướng cướp hào hoa
    Em hiểu không dưới chế độ Cộng Hòa
    Nhiều thằng tướng sáu bảy vi la, ba bốn vợ
    Khối thằng thêm lò bánh mì đồ sộ
    Tiền điện tính vào quân phí Bộ Quốc Phòng
    Tính vào máu lính tiền đồn bảo vệ biên cương
    Tính vào xương chiến sĩ xông pha trận mạc
    Tính vào quả phụ đêm dài nước mắt
    Tính vào cô nhi ngày muộn thèm cơm
    Chẳng tin cứ hỏi ông Châu Kim Nhân
    Còn giữ hồ sơ đáy óc
    Tại sao tôi không mơ thành tướng cướp
    Đi tống tiền bọn tham nhũng công khai
    Em hiểu không tản thương lính thiếu máy bay
    Một thằng tướng ngu si nham nhở
    Bắt trực thăng Lai Khê - Sàigòn
    Mỗi sáng bay khứ hồi mua phở
    CHo nó ăn điểm tâm và lính chết từng giây
    Một thằng tướng ngông nghênh bắt lính hành quân
    bám chốt đêm ngày
    Cho nó say mê canh gà chọi
    Mãi tận Long Xuyên xa vời vợi
    Nó trị dân bằng cô gái Đồ Long
    Nó đến trường xưa thăm thầy huấn thị học sinh
    Ngôn ngữ cao bồi tác phong Chả Cá
    Nó dốt nát học chi Carnot cao cả
    Vợ bắt ghen cạn xăng nhớt Không Quân
    Những thằng tướng heo của xã hội miền Nam
    Tiền ăn cắp gửi ngân hàng bí số
    Tiền ấy rút máu tươi binh sĩ
    Cắt cưa thêm những cẳng những đùi
    Nuốt trơn tru đến những con ngươi
    Dẫu lính chiến đã là những phế binh khốn nạn
    Chưa nư đâu, tướng nhai luôn xác tăng vỏ đạn
    Vồ lương lính kiểm liếm láp đấu thầu
    Thẻ bài tân binh quân dịch quặn đau
    Như loài cá tra tướng hèn quẫy đớp
    Em hiểu không tại sao tôi mơ thành tướng cướp
    Đi tống tiền bọn tham nhũng công khai
    Rất ngậm ngùi tôi chưa kịp ra tay
    Tướng khốn kiếp đã rét run chạy trốn
    Chúng nó trốn khi kẻ thù còn xa lắm
    Còn Khánh Dương nhảy dù đánh thật hăng
    Còn Thị Nghè lính văn nghệ diệt xe tăng
    Trước giờ ban lệnh đầu hàng
    Tướng hèn đã đào ngũ
    Có thằng tướng bẩm sinh không xấu hổ
    Đứng chốn Tân Sa Châu nói phét "Không đi"
    "Đứa nào đi sang Mỹ làm cu li
    Còn vợ nó thì xoay nghề đĩ"
    Vài hôm sau nó âm thầm sang Mỹ
    Những thằng tướng chạy dài tướng bẩn
    Mặc quân binh lâm trận
    Cộng sản tràn vô rắn đã mất đầu
    Tổng tham mưu trưởng cút từ lâu
    Binh sĩ tan hàng sĩ quan ngơ ngác
    Trên hè phố Sàigòn tôi đi
    Ròng ròng nước mắt
    Chiều ba mươi tháng tư
    Em ơi chiều ba mươi tháng tư
    Tâm hồn tôi chít mảnh khăn sô
    Tôi đứng giữa hoàng hôn nào đó
    Như ngày xửa ngày xưa bé nhỏ
    Đếm xác người chết đói ngổn ngang
    Ôi xác ngày xưa
    Hôm nay súng ngắn súng dài mũ sắt quân trang
    Nằm rên rỉ dưới dép râu cộng sản
    Em bất hạnh hơn tôi em vội vàng di tản
    Nên em không được khóc với Sàigòn
    Em chậm chạp lớn khôn
    Em thiếu thốn đau thương tủi nhục
    Em bằng lòng cái gì vừa tay phút chốc
    Em ngại nhìn nỗi khổ chung quanh
    Em ơi em hiểu gì ở trại tập trung
    Sĩ quan của ta ngậm cay nuốt đắng
    Những sư tử kiêu hùng bị tước quyền chiến thắng
    Những hào quang rực rỡ vô cùng
    Những tinh cầu thuở mù mịt núi sông
    Đã thắp sáng Binh Long Kontum Pleime Quảng Trị
    Đã cống hiến quê hương mật ong tuổi trẻ
    Đã máu chảy dài từ Bến Hải đến cà Mau
    Chiến bại phũ phàng sỏi đá cũng đau
    Thành tích đầy mình những vết xâm kỷ niệm
    Nỗi nhục đỏ tươi cô đơn ngồi liếm
    Không than van rên xiết - Anh hùng
    Những người trót đi làm lịch sử
    Với lũ tướng cúi luồn
    Chỉ ân hận chưa thật sự hy sinh vì tổ quốc
    Em hiểu không lính của ta ba ngày học tập
    Khói súng sa trường xem cũng hư vô
    M16 nào đây? Không, cái thắng xích lô
    Đường phố buồn tênh thủ đô hiu hắt
    Dâu biển đổi đời lính nghèo cong lưng đạp
    Hôm qua bán máu hôm nay bán mồ hôi
    Tướng đã bỏ đi, đã bỏ đi rồi
    Lính ở lại láo lơ phe phẩy chợ trời
    Hồi hương phát vãng vùng kinh tế mới
    Tướng tá túc quê người phơi phới
    No cơm rững mở tiếp tục diễn trò hề
    Em ơi tôi có người bạn chết rất thảm thê
    Thương vợ thương con trễ năm ngày phép
    Tiếng khóc trẻ con làm bạn tôi quên hết
    Không trình diện nhất định ở nhà
    Bạn tôi bị quân cảnh bắt dẫn độ ra tòa
    Ba năm lao công chiến trường án phạt đào ngũ
    Hai tháng sau vợ nhận tin báo tử
    Em ơi bây giờ những thằng tướng hèn đào ngũ
    Chúng ta xử bọn nó tội gì?
    Tôi không dối gian sự thật sờ sờ
    Cả thế giới tự do đều biết
    Rằng chúng nó những thằng mạt rệp
    Sống vinh quang và sợ chết vinh quang
    Đáng lẽ ra chúng nó tự tống giẻ đầy mồm
    Ngồi câm miệng gặm tiền ăn cắp
    Đừng phát ngôn thối tha hôi hám:
    - Huynh đệ chi binh
    - Giải thoát giống nòi
    - Tổ quốc lâm nguy
    - Đồng bào cần tướng
    Chúng nó soi gương nên chẳng thấy mình quái tượng
    Hình thù lố bịch hơn con giáp mười ba
    Thằng này tố bậy: - Tôi tình nguyện vác cờ
    Thằng kia tháu cáy sảng: - Sang năm phục quốc
    Lưu manh nhất vẫn là con Bọ Nước
    Đục tường hàng xóm dẫn cả họ xuống tầu
    Trốn chui trốn lủi khai láo giúp đồng bào di tản
    Bọ Nước tướng quân lập mưu công ty kháng chiến
    Lạc quyên xổ số hũ gạo phiếu tem
    Những tinh hoa của văn võ bá quan
    Bịp đã dựng cơ đồ Bọ Nước
    Em hiểu không tại sao tôi mơ thành tướng cướp
    Muời triệu đô la nuôi phè phỡn miền Nam
    Một năm quên lao động nhục nhằn
    Ở công trường nông trường vùng kinh tế mới
    Vài gói thuốc tây đã hương đời vời vợi
    Mà mười triệu đô la chia chác lũ quạ khoang
    Hai nghìn đô la lương tháng gã ủy viên
    Chưa kể vé máy bay công tác phí
    Chưa kể sang Thái Lan chi tiền đĩ
    Làm nức lòng tướng bẩn dựng cờ
    Lại Hội Đồng tướng lãnh tráo trơ
    Giọng cú vọ ngậm nhân ngôn truyền hịch
    Xưa đã nuốt con người của lính
    Nay buộc mồi giăng bẫy đấu tranh:
    - Huynh đệ chi binh
    - Huynh đệ chi binh
    Nghe khiến chửi thề
    Thang danh vọng muốn dùng lưng quân đội
    Những khi ấy chiến hữu quê nhà
    Ngục tù tăm tối
    Giọt cà phê nằm tưởng tượng ngày mai
    Anh em sắp về giải phóng rồi đây
    Anh em bên Mỹ quên ăn quên ngủ
    Thì mình nghiến răng nhai thống khổ
    Tất cả trưởng thành sau cơn lốc Tháng Tư
    Anh em sắp về dấy động phong ba
    Anh em sắp về bài ca chính khí
    Nhưng anh em đang ngồi chùi sao rỉ
    Thuê thợ may cờ, con dấu, bảng tên
    Anh em đang nhậu Martell
    Quy định chỗ ngồi chia vùng ảnh hưởng
    Đó cái gọi là tướng
    Lũ sán kim ngọ nguậy ngứa hậu môn
    Những khi ấy dân tộc gầy mòn
    Mẹ già váy rách trơ xương
    Trẻ sơ sinh miệng khô thèm sữa
    Tôi đã thấy con người và con chó
    Cùng mưu sinh trên đống rác Sàigòn
    Chó và người đòi đoạn nguồn cơn
    Bởi xã hội chủ nghĩa chỉ giầu khẩu hiệu
    Tôi đã thấy đồng bào ta xếp hàng bán máu
    Máu đỏ tươi đổi gạo trắng chợ đen
    Bán máu nhanh phải hối lộ chút tiền
    Phải giữ chỗ từ đêm hôm trước
    Bên hông bệnh viện Hồng Bàng
    Làm sao em biết
    Giọt mau đào trị giá điếu Salem
    Tôi đã thấy sản phụ mất sữa nuôi con
    Ra phường xuống quận lên thành
    Ba lần bị cởi trần nhay vú
    Khi hội đủ chỉ tiêu dã thú
    Mới được mua sữa rẻ quốc doanh
    Tôi đã thấy hoàng hôn trên đường tổ Hùng Vương
    Những thiếu nữ con nhà lành đổi đời bán trôn nuôi miệng
    Dành dụm mua vàng tính chuyện vượt biên
    Dành dụm mua vàng chuộc cha ra khỏi Sở công an
    Tôi đã thấy em ơi tôi đã thấy
    Nếu tôi là nhà văn
    Tôi có thể viết năm ngàn trang giấy
    Để vuốt ve dân tộc Việt Nam
    Dân tộc bốn ngàn năm nuốt nhục triền miên
    Những khi ấy Mặt Trận lòng tong
    Chia phe sủa nhau chó má
    Chữ nghĩa lưu vong thối tha mùi thư ngõ
    Cương lĩnh chồn lùi chùi rửa thanh minh
    Cộng sản liên hoan bất chiến tự nhiên thành
    Những khi ấy lòng tôi muối sát
    Em hiểu không tại sao hôm nay
    Tôi từ giã giấc mơ thành tướng cướp
    Và tập tành cầm bút làm thơ
    Tôi ở Sàigòn vượt biển kiếm tự do
    Hai năm đợi chờ ân huệ định cư tị nạn
    Tôi đã sống với đồng bào tôi
    Thuyền nhân dũng cảm
    Như trâu bò địa ngục Sikiew
    Đỏ mắt trông mong đồng bạc dán tem thư
    Đỏ mắt trông mong
    Kháng chiến mộ quân chí nguyện
    Đỏ mắt trông mong Mặt Trận
    Giải phóng thật nhanh rời trại
    Đỏ mắt trông mong tướng lãnh viếng thăm
    Bầy cá ươn trên đất Mỹ nằm yên
    Nanh vuốt cũ mài ngon bạo lực
    Tiến sĩ thờn bơn hoan hô toa rập
    Lưỡi câu cơm giật rách mép cộng đồng
    Làm ung thối mầm non
    Làm cháy rụi niềm tin chiến đấu
    Làm trái tim tuổi xanh hằn lên
    Vết sâu cào cấu
    Làm lưu dân tuyệt vọng đường về
    Tôi đã đến vùng Orange County
    Của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ
    Và cần thiết thơ tôi tuyên chiến
    Nhân danh: tất cả những gì tôi biết
    Tôi nhả huyết tâm gươm dáo sát giả hình
    Em hiểu không tôi một ngựa một mình
    Như thi sĩ rất cô đơn xung kích
    Chúng ta có nhiều nhà văn hiển hách
    Nhiều nhà thơ giải thưởng hàng đầu
    Chỉ hơi buồn họ đã ngủ từ lâu
    Bên huyệt mộ của kiêu căng tự mãn
    Họ đã bị biến thành đá vôi
    Để bị mài như hòn bi tròn nhẵn
    Chúng ta có vài tạp chí đáng cầm
    Chỉ hơi buồn đông đặc thơ văn
    Thứ thơ văn nghìn năm không dấy động
    Thơ văn cột rỗng
    Lớp sơn mầu mè bìa offset công phu
    Thứ thơ văn tửu hậu trà dư
    Thơ văn chết khi cuộc đời căng nhựa sống
    Thơ văn ngồi khi Việt Nam khốn quẫn
    Thơ văn nằm khi bạo lực diễn hành
    Thơ văn tô móng tay khi dân tộc đói nhăn răng
    Thơ văn nầy nhụa môi son
    Vênh vang trưng diện
    Em hiểu không tôi độc hành đơn kiếm
    Chẳng báo nào chứa nổi thơ tôi
    Nhưng tôi vẫn làm thơ dán khắp tường đời
    Dẫu kẻ thù vằm băm nát ngực
    Dẫu lưới thép bủa lên tôi oan khiên ngộ nhận
    Vẫn làm thơ can đảm một lần
    Vẫn phóng ra những chiêu thức tuyệt luân
    Vẫn nhẩy múa trên đầu cộng sản
    Tôi vẫn làm thơ cho đêm đen bừng sáng
    Tôi vẫn làm thơ đánh thức mặt trời
    Tôi vẫn làm thơ ca ngợi Con Người
    Dẫu rắn độc chụp đầu trăm kiểu mũ
    Dẫu bạo lực gài mìn bất tử
    Vẫn làm thơ, còn hơi thở vẫn làm thơ
    Tôi làm thơ không gióng trống phất cờ
    Không thủ bút triện son và
    Không dự thi ăn giải
    Tôi làm thơ vì Công Bằng, Lẽ Phải
    Thơ nâng niu nỗi khổ mủ sưng
    Thơ vuốt ve niềm hiu quạnh quê hương
    Nhưng nhất định công phá
    Thành trì bạo lực
    Ở bất cứ nơi nào trên trái đất
    Thơ tôi sẽ tiết kiệm giùm nước mắt
    Sẽ lãi gấp trăm trương mục nụ cười
    Sẽ đào mồ chôn sống đười ươi
    Khư khư giữ ống quyền uy ảo tưởng
    Thơ tôi cùng đồng bào tôi
    Gieo trồng hạnh phúc
    Sẽ bắt Trời cao Đất thấp nắng mưa ngoan
    Dẫu phải đi cuối mức đường oan
    Dẫu phải đến chót thang tủi nhục
    Dẫu xuống Nam cực hay lên Bắc cực
    Dẫu xác phơi trong sa mạc hoang vu
    Vẫn làm thơ
    Em hiểu không tôi vẫn làm thơ
    Nhân danh: Tất cả những gì tôi biết!
     
    Độc Ngữ
    SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
    Đăng nhập để trả lời
    0
     
    Đọc Thơ Duyên Anh,
    Sĩ Phu Nước Việt Của Thời Đại Lưu Vong
    Lời mở đầu:

    Duyên Anh là bút hiệu của nhà văn Vũ Mộng Long, sinh ngày 16/8/1932 tại miền Bắc, di cư vào miền Nam năm 1954. Ông là nhà văn nổi tiếng từ trước năm 1975. Khi Cộng Sản Bắc Việt xâm chiếm và nhuộm đỏ miền Nam, ông bị bắt đi tù cải tạo lao động trong nhiều năm. Sau đó ông vượt biên, định cư tại Pháp. Sinh thời, ông bị nhiều kẻ tiểu nhân ganh ghét, đố kỵ tài năng, đặt điều xuyên tạc, bôi lọ thanh danh ông, thậm chí chúng còn bỏ tiền ra thuê du đãng sát hại ông trong một dịp từ Pháp Quốc sang thăm thủ đô Tị Nạn Orange County, trên đường Bolsa. Từ đó ông bị hôn mê, bại liệt, phải trở về Pháp dưỡng bệnh và mang thương cho đến khi ông mất, ngày 6 tháng 2 năm 1997 tại Pháp. Ngoài bút hiệu Duyên Anh, ông còn dùng các bút hiệu như Độc Ngữ, Đồng Nai Tư Mã, Thương Sinh. Ông chẳng những là tiểu thuyết gia, một nhà văn lớn mà còn là một nhà thơ lớn trong thời đại chúng ta. Thơ của ông có giọng bi tráng, hào sảng, ngậm ngùi chứng tỏ một tài năng thi ca trác tuyệt. Để tưởng niệm Duyên Anh, một tài năng mệnh bạc, chúng tôi xin được trích đăng bài hành nhan đề Bài Tuổi Mù Khơi, trích trong tác phẩm SĨ PHU NƯỚC VIỆT của nữ sĩ Mai Nguyên viết về sự nghiệp của ba nhà văn, ba kẻ sĩ Việt Nam trong thời đại lưu vong của chúng ta: Duyên Anh, Phạm Kim Vinh và Phạm Nam Sách. Xin cảm ơn nữ sĩ Mai Nguyên đã có công gìn vàng giữ ngọc để hôm nay chúng ta có dịp được thưởng thức một áng thơ bi tráng tuyệt vời.

    Hồ Công Tâm

           BÀI TUỔI MÙ KHƠI

          (Tặng Phạm Kim Vinh, bạn tôi)

          Ta ở nơi đây chán lắm rồi
          Cõi thừa hiu hắt tuổi mù khơi
          Đêm dài thương giấc chiêm bao gẫy
          Ngày ngắn sầu cơn mộng lẻ loi

          Mưu sinh hổ thẹn thơ kênh kiệu
          Kiếm báu xua gà, chí lớn rơi
          Châu ngọc đem bày chung sỏi đá
          Nghẹn ngào cho thế, xót cho thời

          Phồn hoa chưa lấm chân phiêu lãng
          Tuấn mã chùng cương mỏi vó hồi
          Da ngựa biết chê thây chiến bại
          Lạc loài xem ngượng dáng văn khôi

          Nhân gian mê sảng phiền kiêu sĩ
          Chữ nghĩa tâm tư hứng ngậm ngùi
          Đất khách ế dàn vai cổ lại
          Quê người sân khấu chuộng đười ươi

         Trống dấy phong ba răn bạo lực
         Bẽ bàng khán giả tưởng trò chơi
         Tủi thân giọt lệ nghìn năm cũ
         Đất lệch trời nghiêng giận tiếng cười

         Ôi, vẫn hiêu hiêu phường thoán nghịch
         Diễn tuồng quốc sỉ tích tôi đòi
         Pháp trường mạng nhện trùm đao phủ
         Nghĩa sĩ hôm nay được mấy người

         Đạn uất chẳng nhằm tim đạo tặc
         Quốc thù quất sảng những lằn roi
         Lửa thiêng thui chó đau hồn lửa
         Cứ ngỡ giang sơn sắp rạng ngời

         Rượu không đủ ấm hong tâm sự
         Ta ở nơi đây chán lắm rồi
         Nhã nhạc dối lừa xiêm áo nát
         Tình yêu con nước tính đầy vơi

         Ra ngẩn vào ngơ đào kép mạt
         Vở chèo kháng chiến khó sang hồi
         Văn chương mốc thếch bày siêu thị
         Cũng rực vàng son, áng tuyệt vời

         Há chửa lọt tai thơ Nguyễn Khuyến
         Còn dương danh hão thuở tàn hơi
         Sách vở ích gì cho buổi ấy
         Mà chia chiếu rách vẻ vang ngồi

         Tư tưởng cao siêu anh chụp mũ
         Lập trường bất hủ gã thư rơi
         Gà nhà bôi mặt hung hăng đá
         Bầu bí đồng dao cháy nghĩa rồi

         Có nghe sông núi đang quằn quại
         Mỗi phút găm thêm mỗi rã rời
         Khoai sắn không làm căng vú mẹ
         Nhọc nhằn lao động miếng cơm ôi

         Con nhai, con nghiến, con đòi sữa
         Mẹ khóc, than van với đất trời
         Đất thấp nín câm niềm bất hạnh
         Trời cao câm nín nỗi con người

         Đạn uất chẳng nhằm tim đạo tặc
         Quốc thù quất sảng những lằn roi
         Nhã nhạc dối lừa xiêm áo nát
         Tình yêu con nước tính đầy vơi

         Cha chờ bán máu về đong gạo
         Máu đỏ gạo đen nuốt nhục đời
         Đồng bạc dày vò đêm đánh đĩ
         Nuôi chồng tù ngục chốn xa xôi

         Ôi, vẫn hiêu hiêu phường thoán nghịch
         Diễn tuồng quốc sỉ tích tôi đòi
         Tư tưởng cao siêu anh chụp mũ
         Lập trường bất hủ gã thư rơi

         Có nghe sông núi đang oằn oại
         Mỗi phút găm thêm mỗi rã rời
         Em nhỏ thiên thần bươi đống rác
         Thèm đường liếm giấy gói bu ruồi

         Thân thể cọt còi như chó đói
         Đứng chờ nhặt gặm miếng xương rơi
         Đứng chờ húp nước tô canh cặn
         Ở quán bên hè, ở khắp nơi

         Ra ngẩn vào ngơ đào kép mạt
         Vở chèo kháng chiến khó sang hồi
         Mười năm lao cải ai ai đó
         Ai những thuyền nhân đắm biển khơi

         Ai mỏi mắt trông cờ phục quốc
         Để reo động đất, gặt mùa vui
         Pháp trường mạng nhện trùm đao phủ
         Nghĩa sĩ hôm nay được mấy người

         Oán khí bốc lên mây cố quận
         Bút nào tâm huyết, hận nào nguôi
         Văn chương mốc thếch bày siêu thị
         Cũng rực vàng son, áng tuyệt vời

         Gót thù đinh nhọn xuyên gan phổi
         Tổ quốc từng giây ứa máu tươi
         Trống dấy phong ba răn bạo lực
         Bẽ bàng khán giả tưởng trò chơi

         Nhân gian mê sảng phiền kiêu sĩ
         Chữ nghĩa tâm tư lãnh ngậm ngùi
         Da ngựa biết chê thây chiến bại
         Tú cầu gieo nhảm chọn chồn hôi

         Cỏ rác lênh đênh dòng thế sự
         Ném tung vương miện, đạp xô ngôi
         Ái Khanh, trẫm giã từ Khanh nhé
         Ta ở nơi đây chán lắm rồi

         Cáo phó tài hoa chuông đổ muộn
         Em còn lệ thắm ướt chiều côi
         Thì xin giữ lại cho non nước
         Ta đi hiu hắt tuổi mù khơi

         Duyên Anh (10/1987)

       Trích "Sĩ Phu Nước Việt" của Mai Nguyên, một tác phẩm tưởng niệm ba nhà văn lưu vong đã khuất: Duyên Anh, Phạm Kim Vinh và Phạm Nam Sách
       Địa chỉ liên lạc:
       Mai Nguyên
       565 Canyon Vista , Newbury Park, CA 91320 - 2728
       e-mail : mai565@aol.com
    SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
    Đăng nhập để trả lời
    0
     
    VIỆT NAM ĐÃ CÓ SOLJENITSYNE
    (Dịch từ : Oliver Tood - “Le Vietnam a trouvé son Soljenitsyne”, Paris Match ngày 9/3/1989 )

    Cách đây hai năm, qua “Một người Nga ở Sài Gòn”, người ta đã so sánh ông với Vercors. Ngày nay với tác phẩm “Đồi Fanta” (Belfond xuất bản) nhà văn Duyên Anh, cân nhắc trên mọi tầm vóc, chẳng mấy chốc sẽ là Soljenitsyne Việt Nam: xen lẫn giả tưởng và thực tế, ông đã miêu tả trại tập trung Cộng sản Việt Nam qua tình bạn giữa Mai bím, tên móc túi khéo xoay xở và Nguyễn Hữu Vũ, mười ba tuổi, bị bắt vì cha là sĩ quan “ngụy”. Điều nguy hiểm nhất cho hai em bé: đồi Fanta. Nơi đây là mồ chôn hàng trăm trẻ em chết vì bị quản giáo sát hại, chết vì kiệt lực, vì “lao động tốt”, vì kiết lỵ, sốt rét ngã nước, dịch tả. Ở một nước gió mùa và thiếu hụt đủ thứ, các em không có được một tấm mộ bia. Thay vào đó là các mảnh giấy nhỏ ghi lại họ tên, có đủ hoặc thiếu sót, thường chỉ thu gọn vào tên gọi và ngày chết, được nhét vào vỏ chai nước ngọt Fanta cắm ngược đầu trên nấm mộ.

    Được mệnh danh là “nhà văn của thiếu nhi”, Duyên Anh đã cho xuất bản khoảng năm chục tác phẩm gồm tiểu thuyết, biên khảo, thơ. Trước khi Sài Gòn mất năm 1975, Duyên Anh mô tả sự chán chường và nỗi cô đơn của tuổi trẻ Việt Nam. Và ông vẫn đang tiếp tục công trình này! Thời đó ông chỉ trích Hoa Kỳ và đồng thời chống đối Cộng sản. Cộng sản Việt Nam liệt ông vào “một trong mười tên biệt kích văn nghệ nguy hiểm nhất”. Tác phẩm bị cấm, còn ông bị bắt giam mà không tuyên án với số tù 239D TCT CT XM, chỉ được trả tự do năm 1981 nhờ sự can thiệp của Văn Bút và Ân Xá Quốc Tế.

    Ngày 30 tháng 4 năm ngoái, Duyên Anh phải trả một giá đắt về sự dấn thân của ông: trong dịp qua thăm California (Hoa Kỳ), ông bị bốn người Việt vây đánh gục. Ông nằm hôn mê nhiều ngày, rồi được đưa trở về Pháp điều trị trong một nhà thương ở Paris. Dần dà Duyên Anh đã lấy lại được sức khỏe. Ai là kẻ hành hung? Cảnh sát Hoa Kỳ không đưa ra được một kết luận nào cả. Rất có thể đó là những người quốc gia cực hữu thiển cận đã gán cho ông tội làm “ăng ten” cho Hà Nội, bất cần biết đến tư tưởng trong các tác phẩm của ông. Người ta cũng không thể loại trừ đó là sự can thiệp trực tiếp hoặc âm mưu của cơ quan tình báo Việt cộng, vì đối với một chính thể đang muốn tạo ra một bộ mặt có vẻ nhân đạo hơn, Duyên Anh với những tiết lộ, quả thật là một nghệ sỹ nguy hiểm.

    [size=-2]Oliver Tood - “Le Vietnam a trouvé son Soljenitsyne”, Paris Match ngày 9/3/1989 [/size]



    [size=-2]Oliver Tood là nhà văn lớn, tác phẩm L'anné du Crabe, Le Cruel Avril v.v..., đồng thời cũng còn là một ký giả danh tiếng của Pháp, ông là chủ bút tờ tuần báo có số ấn bản cao nhất nước Pháp "L'Express" trong nhiều năm. Ông từ chức năm 1981 sau một tranh chấp chính trị. [/size]
    SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
    Đăng nhập để trả lời
    0