📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Nhật Ký Của Hai Người Bộ Đội

1 trả lời, 366 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-29 14:23:50chieunhatnang>
Nhật Ký Của Hai Người Bộ Đội

Người bạn cùng học trường Phan Châu Trinh Đà Nẵng, gởi tặng tôi hai cuốn: "Nhật Ký Đặng Thùy Trâm" và "Mãi Mãi Tuổi Hai Mươi" của Nguyễn Văn Thạc. Hai tác phẩm trên của hai bộ đội là cựu sinh viên Hà Nội, đã hy sinh trong cuộc chiến tại miền Nam đã hơn 30 năm, nay được nhà xuất bản Thanh Niên và Hội Nhà Văn ấn hành, được báo chí và tivi quảng cáo "bán chạy nhất" tại Việt Nam trong mấy tháng qua. Những năm chiến tranh khốc liệt tại Việt Nam, bom đạn tàn phá quê hương, hàng triệu người đã hy sinh. Thời gian trôi qua đã 30 năm (1975-2005), nhưng vết thương cuộc chiến chưa lành hẳn trong tâm hồn của thế hệ chúng ta.

Lính chiến Hoa Kỳ, là những thanh niên thi hành quân dịch, bị đưa sang tham chiến tại Việt Nam, một năm hết nhiệm vụ họ rời Việt Nam, giả từ vũ khí để trở lại đời sinh viên. Lên phi cơ về nước nhiều người mang theo viên đạn đồng, mảnh đạn pháo, chiếc nón lá bài thơ hay người yêu. Nhưng hai anh em ông Frederic Whitehurst và Robert Whitehurst năm 1970 rời Việt Nam, ông Whitehurst đã mang về hai cuốn nhật ký của nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm, 35 năm rồi gởi vào thư viện lưu trữ về Việt Nam ở Lubbock Texas. Nhờ sự bang giao giữa hai quốc gia Việt-Mỹ, ông đã liên hệ tìm gia đình của bác sĩ Đặng Thùy Trâm để trao lại kỷ vật của bác sĩ Trâm bỏ lại trong cuộc chiến, may mắn ông ta tìm được người mẹ là dược sĩ Doãn Ngọc Trâm về hưu ở Hà Nội, bố là bác sĩ  Đặng Ngọc Khuê đã từ trần.

Frederic Whitehurst kể lại ngày xưa ông đốt các tài liệu tịch thu, xem 'không có giá trị' cho ngành tình báo, thì thông dịch viên Nguyễn Trung Hiếu đến khuyên ông giữ lại cuốn nhật ký, anh ta nói rằng: bên trong cuốn nhật ký ''đã có lửa rồi'', mấy tháng sau anh Nguyễn Trung Hiếu mang thêm cho ông cuốn nhật ký thứ hai cũng của bác sỹ Trâm. Nhật ký ghi lại thân phận thế hệ trẻ miền Bắc, phải  bỏ mái ấm gia đình, người yêu lý tưởng tham gia cuộc chiến, để rồi máu xương đổ ra trên khắp nẻo đường đất nước, Bác sĩ Đặng Thùy Trâm tử trận tháng 6 năm 1970 ở Quảng Ngãi. Sinh viên Nguyễn Văn Thạc tử trận năm 1972 ở cổ thành Quảng Trị (không rõ các nhật ký trên có bị thêm bớt thay đổi nội dung không vì dưới chế độ CS luôn chú trọng vào phần tuyên truyền?..).

Nhìn lại lịch sử Việt Nam từ ngày chia đôi đất nước 1954. Thế hệ thanh niên của 2 miền, sống ở phần đất nào thì cũng phải thi hành nhiệm vụ quân dịch, để rồi đánh nhau hơn 20 năm. Về cuộc chiến tranh Việt Nam, ngày nay lịch sử Việt Nam đã minh bạch để mọi người cùng  phán xét. Chủ nghĩa CS đã lỗi thời, Nga và các nước Đông Âu đã từ bỏ, chỉ còn lại Việt Nam, Bắc Hàn, Cu Ba và Trung Cộng. Chúng ta lấy làm tiếc những tinh anh tuổi trẻ Việt Nam, đã bị tiêu hao trong cuộc chiến nhiều người đã hy sinh. Người thuộc về phiá chiến thắng được tôn vinh là liệt sĩ, anh hùng, các nghiã trang đài liệt sĩ dựng lên khắp nơi. Những người bại trận cho ngụy là giặc. Nỗi thương hận khi chúng ta đi ngang qua nghiã trang Biên Hòa của những người lính VNCH, thì đìu hiu hoang vắng không hương khói !!! Nhưng bỏ qua những dị biệt về chính kiến của hai thế hệ, trưởng thành hai miền Nam-Bắc của 30 năm về trước, sinh ra vào thời buổi của Bs Thuỳ Trâm và anh Thạc, không ai có thể làm khác hơn được. Cho dù không muốn cũng chẳng được, huống hồ là bị tuyên tuyền những ý tưởng như tranh đấu cho quê hương, cho hòa bình dân tộc, ru ngủ. Người Việt Nam yêu nước nào mà chẳng xả thân?

Tôi đã đọc hết hai cuốn nhật ký, họ viết lại những nỗi vui buồn, cay đắng và nước mắt trên chiến trường gian khổ, đối diện với với tử thần. Hai tác giả bác sĩ Đặng Thùy Trâm, sinh viên Nguyễn Văn Thạc viết văn lả lướt, với những tình cảm cao đẹp, nhưng cũng bị gò bó, giới hạn vì sợ kết tội là phản động, chống Đảng. Tuổi trẻ dù hăng say năng động, nhưng tư tưởng không được độc lập luôn bị kiểm soát. Cho nên trong nhật ký Thùy Trâm thường nhắc đến mối tình đổ vỡ, người tình M. cũng vào nam chiến đấu. anh Nguyễn Văn Thạc viết cho người yêu Như Anh du học Nga, trong lúc anh phải đi chiến đấu, không có cơ hội tốt du học nước ngoài, tuổi trẻ như anh thời đó đều mơ ước? Không ai ngăn cấm tình yêu đôi lứa, nhưng người ta xét lý lịch, tư tưởng, giai cấp, thành phần tiểu tư sản... những người lãnh đạo CS họ có quyền làm thay đổi, sinh hoạt người thi hành nhiệm vụ, dưới sự chỉ huy của họ trong mọi tình huống.. Chị Trâm, anh Thạc tiết lộ những bí ẩn khôi hài trong những ngày đi chiến đấu. Những thành phần lãnh đạo kêu gọi tuổi trẻ phải hy sinh tiến lên rồi ngã gục.. Nhưng không tránh được những bất công xã hội.

Con Quan thì được làm Quan
Con Sãi ở Chùa thì quét lá đa

Chị Thùy Trâm viết nỗi buồn của chị trên những trang nhật ký bằng máu và nước mắt, để giải tỏa cho chính tâm trạng, chị bị xem như thành phần tiểu tư sản, tình yêu đầu đời của chị chỉ còn lại như lá thu vàng rơi rụng  đọc những dòng nhật ký của chị để thông cảm một phần nào đời sống trong những ngày gian khổ, tố cáo sự lừa bịp tội ác và sự phi nghiã, của chiến tranh hận thù...

- Muà thu chưa đến mà lá vàng chìm ngập cả không gian. Chưa bao giờ mình cảm thấy đau khổ và cô đơn đến mức nầy... khi biết tình yêu tan vỡ, Th. Không rơi một giọt nước mắt mà sao bây giờ lại mền yếu đến như vậy hở Th. (30.6.68 trang 57);

Lý tưởng và ước mơ cuả Thuỳ Trâm đã bị thời gian và hoàn cảnh không thể thực hiện, làm nhiệm vụ của một bác sĩ trong rừng núi, chắc chắn thiếu thốn về vật chất, cũng như dụng cụ y khoa, nhưng qua nhật ký chị chịu đựng không than phiền. Nhưng thường nói đến nỗi khổ về cân não chính trị và đối đầu với bom đạn.

- Cuộc đời có ba việc lớn: Lý tưởng, Sự nghiệp, Tình yêu, chưa việc nào mình đạt được cả vì vậy không buồn sao được (6.7.68  trang 60).
- Ngày từng ngày máu vẫn rơi xương vẫn đổ. Điều đáng buồn nhất là trong gian khổ ấy Th. chưa thấy được sự công bằng, sự trung thực. Chưa có một sự đấu tranh để thắng những cái ty tiện đốn hèn cứ xảy ra làm sứt mẻ danh dự 2 chữ đảng viên và làm mòn mỏi niềm vui say công tác của mọi người trong bệnh xá. Kẻ thù phi nghĩa không sợ mà sợ những nọc độc của kẻ thù còn rớt lại nơi đồng chí của mình  (15.6.68 trang 54).

Thế hệ thanh niên miền Bắc, sinh ra trong chế độ Xã Hội Chủ Nghiã, Đảng là trên hết, không vào Đảng khó có tương lai, chắc chắn đó là ước mơ chung của họ!

- Viết đơn vào Đảng, niềm vui thì ít bực dọc thì nhiều. Tại sao con đường đi của một đứa tiểu tư sản bao giờ cũng nhiều chông gai đến vậy. Ðành rằng vì tính chất giai cấp, nhưng mình vẫn thấy rất rõ một điều ngoài cái lẽ dĩ nhiên ấy. Có một cái gì đó là bắt bí, của một vài cá nhân có trách nhiệm... Dù thành tích mình có cố gắng bao nhiêu cũng không bằng một anh khác ở thành phần cơ bản chỉ vừa mới giác ngộ bước đầu (20.8.68 trang 75).

Sống trong một môi trường xã hội được nhồi sọ và tuyên truyền nghe mãi phải bị nhập tâm, trong rừng núi hoang vu, chỉ có tài liệu một chiều hay radio nghe đài Hà Nội, không ngoài chương trình tuyên truyền chống Mỹ cứu nước, chuyện em bé 14 tuổi dưới được thổi phồng như chuyện bịa đặt Lê Văn Tám.

- Em Bé Hoàng 14 tuổi trong sáu tháng đầu năm giết được 6 lính Mỹ, đánh lật 2 xe tăng bằng vũ khì tự tạo, lấy được 7 súng giặc trong đó có 2 cối cá nhân, và các loại khác, em An phổ Châu lấy 5 súng, có 2 cối cá nhân một đài RC (ngày 19.9.68 trang 83).

Những năm sống trên núi rừng Quảng Ngãi, Thuỳ Trâm đối diện với sự chết và nỗi buồn cô đơn, tình thương của gia đình chỉ còn lại trong giấc mơ. Nên Thùy Trâm đã chia sẻ đón nhận tình cảm với các em kết nghiã, anh chị nuôi hay tình đồng chí, để làm niềm vui trong những ngày đi chiến đấu.

- Anh Tân ơi, anh là người anh thân thiết của em nhưng sao em vẫn thấy anh xa lạ, phải chăng vì bức tường nào đó ngăn cách anh em mình?(21.10.69  trang 192); ... trong một buổi tâm tình anh đã thân thiết hỏi mình: Ai bảo vào Nam chi cho khổ, ở ngoài đó thì không ở. Anh trách em sao? Mình biết anh không trách mà chỉ thương mình nên hỏi vậy thôi" (29.3.70  trang 235).
- Mọi người ra đi hẹn sẽ trở về gấp để đón mình ra khỏi khu vực nguy hiểm mà mọi người nghi là có điệp đã chỉ điểm nầy, Từ lúc ấy, nhưng người ở lại đếm từng ngày, từng giây, từng phút… rồi chín ngày đã trôi đi mọi người không trở lại (20.6 70 trang 255) cuốn nhật ký còn dở dang hai ngày sau tức 22.6.1970 Thùy Trâm đã bị quân Mỹ phục kích bắn chết, tại Đức Phổ Quảng Ngãi, thương thay trên mặt trận không thể phân biệt lòng nhân ái của một con người.

Ngày 10.5.1968 giữa Hà Nội và Hoa Kỳ đã khởi đầu mật đàm về chiến tranh Việt Nam, cho đến năm 1971 cuộc thương thuyết công khai. Năm 1972 giữa Mao và Nixon gặp nhau ở Bắc Kinh. Thời gian nầy chiến tranh Việt Nam thêm khốc liệt, phần lớn thanh niên, dù tuổi vị thành niên miền Bắc bị động viên, phải giai nhập bộ đội đi chiến đấu. Anh Nguyễn Văn Thạc cũng như bạn bè phải xếp bút nghiên thi hành nhiệm vụ, những ngày sống trong quân đội, anh đã thật sự đụng đầu với lý tưởng và nhiệm vụ.

- Trong đời nầy, đâu đã hết bất công xã hội, Xã hội ta đâu hết những kẻ dựa vào quyền thế, muốn dành một chỗ yên trong cuộc sống (trang 101). Bà cụ sống trong ngôi nhà mình ở mới khổ. Con trai bỏ vợ đi bộ đội, để cho bà nuôi đưá cháu lên 6 tuổi. Bà già lắm rồi, buổi sáng cặm cụi làm bánh sắn mang bán. Đứa cháu lần hồi nhặt lá mít về gói bánh. Cái lá nào cũng đầy bụi. Nhà cửa trống hoang trống huếch.. (trang110).
-Tôi lo lắng chút gì về bản thân, lo nhiều vì tôi chưa làm việc ra hồn, lo nhiều vì thời gian trôi qua nhanh và mất hút sau lỗ rách của cái kều, Tôi lo vì sự đói rét của gia đình, vì sự bất an của bố mẹ tôi, Tôi lo tất cả .. những người thân thích của tôi không yên ổn sống trong cuộc đời nầy (trang 188).

- Các bạn cùng lứa tuổi mình đi bộ đội hết cả rồi người đi B, người đi C và có người đã là liệt sĩ… Thế hệ mình lứa tuổi mình, các bạn ơi đi nhé, chúng ta đi chẳng cần chần chờ suy tính. Ta giữ lại phiá sau lưng mình tuổi thơ và cả những người thân yêu nhất (trang 172).

- Mình đi bộ đội, chẳng qua là buộc phải đi! không đi ư, thì tức là anh chống lại chính sách, chống lại đảng... (181).

- Mỗi khi nhắc đến lý lịch, là người ta lại cảm thấy trào dâng lên 1 niềm vui 1 nỗi sung sướng pha chút gì kiêu ngạo, có lẽ bởi người ta có chút gì đáng tự hào nên họ phải làm như thế (trang 248).

- Chao ôi bao nhiêu lần mình ao ước có được hạnh phúc xa vờii ấy, được Đảng tin và trao cho những nhiệm vụ nặng nề  Có người sẽ bảo: Thì đấy, anh được đi bộ đội đó thì sao? Chẳng lẽ không được Đảng tin cậy mà trao nhiệm vụ bảo vệ tổ Quốc à ?.. đừng nói thế chuyện gì cũng có điều tế nhị của nó. Nói ra ư, không khéo thì trở thành phản cách mạng mất. Có đi trong quân đội mới cảm thấy nỗi khổ của những người không phải Đỏ hoàn toàn (trang 249).

Càng đọc tôi càng hiểu thân phận cuả họ thật đáng thương. Thanh niên miền nam cũng bị động viên nhập ngũ, để bảo vệ phần đất phiá Nam với chế độ tự do và dân chủ. Những người lính chiến VNCH họ không bị dồn nén về chính trị, buộc theo một chủ thuyết nào hết, họ thật sự tự do…Sinh viên, học sinh được phép biểu tình chống chiến tranh. Các nữ sinh viên tốt nghiệp ngành y khoa ở miền nam, không phải tham gia chiến trường, thời VNCH cũng có nữ Quân nhân lo các việc thương binh xã hội, Cảnh Sát hành chánh do họ tình nguyện, không có chính sách buộc phái nữ gia nhập quân đội đi tác chiến (các vùng quê dưới sự kiểm soát của CS, không phân biệt nam hay nữ phải cầm súng chiến đấu).

Để có một nhận xét công tâm về cuộc chiến, nếu Chính quyền Hà Nội (Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà) không chủ trương đánh chiếm miền Nam, chắc chắn thế hệ thanh niên không đến nỗi chịu đựng nhiều khổ đau và phải hy sinh trên mọi nẻo đường đất nước. Đảng CSVN lợi dụng được lòng yêu nước của toàn dân. Phát động phong trào nêu cao lý tưởng chống Pháp đuổi Mỹ dành độc lập cho Việt Nam ai lại không hưởng ứng? Tháng 1 năm 1959 Hội Nghị Trung Ương Đảng Cộng Sản lần thứ 15 họp tại Hà Nội đã đưa ra nghị quyết giải phóng miền Nam, trước mắt là đánh đổ tập đoàn thống trị Ngô Đình Diệm.  Bộ Chính Trị quyết định thành lập đường vận tải chiến lược vào Nam. Tháng 5 năm 1959, đường vận tải trên bộ được bắt đầu thực hiện và lấy tên là Đường 559. Tháng 7 năm 1959, Hà Nội lại cho lập thêm đường vận tải trên biển mang tên là Đường 759. Đảng quyết tâm đánh chiếm miền Nam, Lê Duẩn bí mật vào Nam nghiên cứu tình hình khi trở ra Bắc tại hội nghị lần thứ 15 ở Hà Nội ngày 13.5.1959. Lê Duẩn đưa nghị quyết giải phóng miền Nam và miền Bắc tiến lên xã hội chủ nghiã... (chủ trương của Chủ tịch Hồ Chí Minh) Hà Nội thành lập Mặt trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam do Luật sư Nguyễn Hữu Thọ làm chủ tịch MTDTGPMN thành lập ngày 20.12.1960 ở chiến khu Dương Minh Châu, vùng biên giới Tây Ninh Campuchia. Gọi tắt là mặt trận "giải phóng miền Nam" từ năm 1960, với nhân sự nòng cốt hơn 25.000 cán bộ hồi kết, sau tết Mậu Thân ông Huỳnh Tấn Phát (1913-1989) được bầu làm chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Miền Nam Việt Nam, bà Nguyễn Thị Bình cháu ngoại Phan Châu Trinh làm bộ trưởng ngoại giao là con cờ, tạo thế đứng trong các cuộc Hoà đàm Paris?

Chính quyền TT Ngô Đình Diệm bị lật đổ ngày 1.11.1963, Chính quyền mới do nhóm tướng lãnh cầm đầu, không đủ uy tín lãnh đạo, Tôn giáo, Đảng phải biểu tình sinh viên, học sinh xuống đường. Cơ hội tốt Hà Nội đưa nhiều quân đánh chiếm thôn quê bao vây thành thị, cuộc chiến gia tăng. Đến tháng 3 năm 1965, Sư đoàn thủy quân lục chiến Mỹ đổ bộ lên bãi biển Nam Ô, đánh dấu một giai đoạn mới, trong sự can thiệp quân sự của Hoa Kỳ ở Việt Nam, ngăn chận sự bành trướng của chủ nghiã CS. Chính quyền Hà Nội có lý do tuyên truyền đánh Mỹ cứu nướcchiến tranh không còn trong tầm tay của người Việt Nam, những bàn tay ngoại bang Tàu, Liên Xô, Mỹ đẩy người Việt đến chổ chém giết nhau vì ý thức hệ. Cuối cùng những người Lính VNCH tham gia cuộc chiến bảo vệ tự do tại miền Nam khi đồng minh tháo chạy" đã bị Hoa Kỳ phản bội, bán đứng cho đến ngày tan hàng rả đám. Phe chiến thắng trong niềm tự hào, nhưng nhìn lại đã bị lừa anh giải phóng tôi hay tôi đã giải phóng anh. Xã hội kinh tế miền Nam sung túc tự do thế nào, chắc chắn người chiến thắng đã thấy. Hàng ngày nhiều đoàn xe chiến lợi phẩm từ Nam ra Bắc !! Hãy đọc và suy ngẫm các lãnh tụ CS đã tuyên báo dưới.

Cố Tổng bí thư đảng CS Lê Duẩn đã từng tuyên bố "ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc .."" Trường Chinh nói: ""Kháng chiến là một hình thức cao rộng, của đấu tranh giai cấp, nghiã là cuộc đấu tranh lớn lao trên thế giới, giưã tư bản và vô sản ..", lời phát biểu trên của những kẻ quyền lực làm tay sai cộng sản quốc tế, gây nên cuộc nội chiến tương tàn khổ đau cho dân tộc Việt Nam. Như nhà thơ Phùng Quán đã viết: Những con người tiêu máu của dân như tiêu giấy bạc giả (Trăm Hoa Ðua Nở).

Nếu không có chiến tranh để hai miền Nam Bắc Việt Nam, tự do xây dựng, xã hội phát triển kinh tế, dân trí cao thì việc thống nhất trong tình thương và hoà bình có thể thực hiện được, không cần vũ khí của đế quốc nào mang đến Việt Nam! Trường hợp nước Đức họ đã thống nhất không đổ một giọt máu! Các nước Đông Âu họ đã chọn tự do dân chủ để phát triển quê hương. Cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt lúc ông còn làm thủ tướng không nói, gần đây ông đã nhìn nhận sau 30 năm cuộc chiến.

"Có hàng triệu người vui thì cũng có hàng triệu những người buồn, chúng ta hãy cùng ôn những bài học lớn. Đó là đất nước Việt Nam, giang sơn Việt Nam cùng mọi thành quả của nền văn hóa Việt Nam không phải là của riêng ai, của một giai cấp hay đảng phái nào, mà là tài sản chung của mọi người VN, của cả dân tộc VN!.... Song họ đã phạm phải nhiều sai lầm, làm trái với qui luật tự nhiên, gây ra nhiều đau thương, tai họa cho nhiều người mà họ đang sửa sai, gọi là đổi mới, thực ra chỉ là những điều cũ mà thế giới đã và đang từng làm. Phải có lúc những người cộng sản Việt Nam sẽ nói lên những lời xin lỗi... Mong rằng chẳng chóng thì chầy dân tộc Việt Nam, tòan dân Việt Nam kể cả những người Cộng sản và những người chống cộng sản nhận thức rõ điều đó, đừng coi nhau là kẻ thù nữa mà kẻ thù là nghèo nàn, là lạc hậu, là tụt hậu, là hận thù!„

Đã 30 năm hoà bình, đất nước có phát triển nhưng còn giới hạn, xã hội băng hoại đạo đức suy đồi tham nhũng lan tràn, mức chênh lệch giàu nghèo càng ngày cách biệt, đời sống người nông dân chân lấm tay bùn còn bần cùng khốn khổ… nhiều người bán tài sản góp tiền xin đi lao động nước ngoài, gái quê mong lấy chồng ngoại quốc dù làm tôi tớ nô lệ !! Trường học, bệnh viện không xây dựng thêm, nhưng các nhà hàng, hợp đêm thì mọc lên như nấm.  Diễn đàn Kinh tế Thế giới hôm 28/09 ra Báo cáo Cạnh tranh Toàn cầu xếp Việt Nam đứng thứ 81 trong tổng số 117 nước. Tại Á châu thì Việt Nam gần như thua kém tất cả các nước vùng Đông Nam Á trong thang điểm về sức cạnh tranh kinh doanh. Malaysia được xếp hạng 24, Thái lan (36), Indonesia (74), Philippines (77) trong khi Việt Nam xếp thứ 81 tức là tụt 4 hạng so với năm ngoái từng nằm ở thứ 77. Việt Nam có năng lực cạnh tranh cao hơn Campuchia (112). Lào và Miến Điện không thấy được xếp hạng trong báo cáo này. (1)

Chúng ta không có gì ngạc nhiên trước những suy đồi hư đốn trên, tôi về Việt Nam chứng kiến được những sự kiện, hình ảnh chỉ đem lại cho mình bi quan về tương lai đất nước. Đi đâu tôi cũng nghe ta thán, than thở, chê trách một số đảng viên, cán bộ cấp cao chiếm một tỷ số không nhỏ, đã tham nhũng hối lộ... Tờ báo Công An (3) thường nêu ra những vụ tham nhũng như: công ty Điện lực Sàigòn, Công ty dầu khí Petrovietnam và vô số vụ khác xảy ra hằng ngày trên đất nước Việt Nam? Các con ông lớn xài tiền như nước, là những ông Hoàng thời đại. Tôi có cơ hội đi nhiều nước từ Á sang Âu, giới trẻ các nước cũng ăn chơi, cũng vũ trường, quán bar mà  đất nước họ vẫn phát triển. Tôi có thể khẳng định rằng tuổi trẻ Việt Nam trong hay ngoài nước đều thông minh. Thế hệ thứ 2 ở nước ngoài thành công rực rỡ trên mọi lãnh vực khoa học, chính tri, kinh tế. Nhưng giới trẻ trong nước đứng bên bờ vực thẳm của sự băng hoại, xi ke ma tuý, thuốc lắc. Phúc trình của Trung Tâm Truyền Thông-Giáo Dục Sức Khỏe tại Saigòn ngày 25/9/05 cho hay: "Theo thống kê, hằng năm cả nước có khoảng 70.000 ca nạo phá thai ở lứa tuổi vị thành niên; do tình trạng quan hệ tình dục sớm trước hôn nhân của nam nữ ngày càng tăng. Việc nạo phá thai ở lứa tuổi này tiềm ẩn rất nhiều nguy cơ gây hại cho sức khỏe. Ngoài ra, điều nguy hại còn ở chỗ do sợ người lớn biết chuyện nên những em không dám đến bệnh viện mà thường tìm đến những cơ sở phá thai chui, không đảm bảo, có khi nguy hiểm đến tính mạng." Tình trạng thanh thiếu niên nghiện hút ma túy, kể cả tiêm chích, đang là vấn nạn trong xã hội vì chiếm tới 60% - 70% con số người nghiện ma túy trong toàn quốc. Ông Trần Việt Trung, Phó cục trưởng Cục phòng chống Tệ nạn Xã hội thuộc Bộ Lao động Thương binh xã hội cho đài BBC biết con số người nghiện ma túy mà Cục này nắm được là trên 170.000 người.Con số này tiếp tục gia tăng, mỗi năm trên 10%. (2)

Chị Thuỳ Trâm và anh Thạc chứng kiến cảnh chết trong cuộc chiến. Anh chị  mơ ước chiến tranh sớm chấm dứt, mong có ngày về đoàn tụ với gia đình thân yêu, hòa bình xoá bỏ hận thù nối vòng tay lớn„ cùng nhau xây dựng Việt Nam. Nhưng thế hệ chúng ta là nạn nhân trong cuộc chiến đau thương của dân Việt. Súng Ak, M16 bom đạn của ai? đã mang về cày nát quê hương. Nhật ký của Thùy Trâm anh Thạc cũng gợi những giá trị cao quý, tự do vì nó mà anh chị chấp nhận hy sinh tất cả, đó là độc lập cho đất nước, tự do cho dân tộc mà bao nhiêu thế hệ đã hy sinh, bỏ xương máu. Nhưng ước mơ dân chủ ngày nay thật sự có trên Quê Hương yêu quý của chúng ta chưa? Sau ngày chiến thắng 30.4.1975 hàng triệu người bị khốn khổ, bị trả thù hàng trăm ngàn người bị đưa đi cải tạo bị tù đày. Nhiều gia đình tài sản bị tịch thu đuổi họ đi vùng kinh tế mới…

Thời gian trước người ta không nhắc đến liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, anh là người từng đoạt giải nhất văn học miền Bắc lớp 10 (1969.1970). Ngày nay người ta ca ngợi hai liệt sĩ Thùy Trâm và anh Thạc, không ngoài sự tuyên truyền kêu gọi tuổi trẻ noi gương đó mà dấn thân, hy sinh xây dựng đất nước trong lúc họ vơ vét tham nhũng biển thủ, đưa con cháu sang Mỹ học và hưởng thụ. Xã hội ngày nay chênh lệch giàu nghèo giai cấp, bóc lột, cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan. Dân tộc Việt Nam đã gánh chịu nhiều khổ đau và tủi nhục. Nhiều thế hệ phải trả cái giá đắt bằng: Xương máu, mồ hôi và tuổi thơ, cho sự sai lầm của những người lãnh đạo Quốc Gia !!!

Tài liệu tham khảo:
(1) BBC - vietwefranking
(2) BBC - vietdrug
(3) Báo Công an

Đại Nguyên
Trích: Viet.no
Đăng nhập để trả lời
0
Góp bài liên quan với chủ đề với CNN cho nó "hoàn hão"
********
 

Vụ scandal giữa lòng Hà Nội: Người bị vong linh liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc trừng trị!
Võ Quế Dương (VNN)

Lời giới thiệu VNN: Nguyễn Văn Thạc là tác giả cuốn nhật ký mang tên "Chuyện Đời", được xuất bản vào mùa hè 2005 dưới tên "Mãi Mãi Tuổi Hai Mươi". Đây là 1 trong 2 quyển nhật ký được nhà nước VC rầm rộ quảng bá hiện nay ở trong nước (quyển thứ 2 là Nhật Ký Đặng Thùy Trâm) mà cả 2 tác giả đều đã tử trận trong độ tuổi thanh xuân tại chiến trường Quảng Trị vào đầu thập niên 70 trong cuộc chiến do CSVN phát động để xâm chiếm miền Nam. Ngoài mục tiêu thầm kín của lãnh đạo CSVN trong âm mưu tuyên truyền này mà nhiều người đã tố giác, tức là muốn lợi dụng những hình ảnh hy sinh của tuổi trẻ miền Bắc cho một cuộc chiến phi nghĩa để mong vực lại niềm tin vào Đảng nay hoàn toàn đã mất, bài viết của tác giả Võ Quế Dương sau đây còn phơi bầy sự việc nhơ nhớp của cán bộ VC Đặng Vương Hưng, người vớ được "món hàng" bẻo bở là được quyền xuất bản cuốn nhật ký này, thêm một lần nữa lại lợi dụng người đã hy sinh để thoả mãn những tham vọng thấp kém của mình. Mời qúy độc giả theo dõi.

Xưa nay lời tiền bối nói cấm có sai: "Tham thì thâm, đa dâm thì chết", việc ông phó tổng biên tập báo Công an Nhân dân Đặng Vương Hưng là một ví dụ điển hình cho minh chứng này. Ông Hưng sinh 1958, tuổi chó. Con đường sự nghiệp của ông khá thành đạt, mặc dù ông không mấy tài cán gì, ông viết báo nhanh, nhưng viết văn thì chậm. Thậm chí có câu chuyện mười năm có lẽ ông mới thai nghén được. Có thể ông bận vì công việc làm báo lôi cuốn, cũng có thể vì vốn sống của ông chỉ có vậy, hơn nữa tài nắm bắt dù có nhanh mà tài thể hiện kém thì cũng vứt. Văn chương đâu phải thứ có thể ăn tươi nuốt sống được? Trước đó ông chỉ là một nhà báo quèn ở báo Công an Nhân dân - một tờ báo lớn của lực lượng công an Việt Nam. Nếu ngồi lại, giỏi lắm ông leo được chức trưởng phòng, vì vậy sau khi tổng biên tập Nguyễn Hữu Ước ra khỏi nhà tù Khám chí Hoà, có ý định thành lập tờ "Văn hoá Văn nghệ Công an", rồi dùng mọi cách- kể cả rải tiền- để thực hiện bằng được ý định, ông đã nhanh chân phắn sang và ngồi chỗm chễ ở vị trí mới: Phó tổng biên tập báo Văn hoá Văn nghệ Công an... Chưa đầy một năm sau, phụ san "An ninh Thế giới" ra đời (cũng bằng cách này). Vì độc quyền khai thác một "mỏ quặng" an ninh trên thế giới nên tờ báo của các ông in ra khá nhiều độc giả, đặc biệt nó biết theo bước chân của các tờ anh chị, nghiã là ngược với tôn chỉ của bổn báo, như tờ Phụ nữ Thủ đô, đăng dặt những vụ án tình điên loạn: Từ cuồng tình, thất tình, điên tình, lừa tình, dâm tình, bạc tình, tống tình.. đến tự tử vì tình, thì châm ngôn đặt trên hàng đầu của trang nhất bao giờ cũng là: "Bảo vệ phụ nữ và trẻ em là trách nhiệm chung của toàn nhân loại". Tờ An ninh Thủ đô với tiêu đề chạy dài "vì bình yên cuộc sống", "thức cho dân ngủ, gác cho dân yên", khi phát hành lại thành "vì đồng lương nhà báo", "bắt cho dân sợ, thét cho dân im"...in toàn các vụ lừa đảo, trộm cắp, đĩ điếm, lừa phản, nghiện ngập, giết chóc, bắt bớ, hành hung v.v. Tờ An ninh Thế giới cũng vậy, toàn những chuyện mất an ninh, bất ổn định chính trị nhất thế giới. Có như thế số lượng phát hành mới tăng vọt, để các ông tha hồ: nhặt nhạnh, đẫy túi. Tất nhiên câu thần chú "Vừng ơi mở cửa ra" không chỉ một mình tổng biên tập Alibaba Nguyễn Hữu Ước biết mà các lãnh đạo cao cấp của ngành công an đều biết, thế là vì quyền lợi của "40 tên cướp" tờ An ninh Thế giới sau thời gian hoạt động độc lập buộc phải trở thành một ấn phẩm của tờ Công an Nhân dân. Được ăn cả, ngã về không, từ phó tổng biên tập một tờ báo con con, non về tuổi Đảng, ít về tuổi nghề, ông Đặng Vương Hưng nghiễm nhiên trở thành phó tổng biên tập của cả tờ Công an Nhân dân với thu nhập các khoản: lương, thưởng, nhuận bút, quà cáp biếu xén, phong bì, không dưới mười triệu đồng một tháng.
Tưởng ông mãi mãi ngủ yên trên ngai vàng quyền lực đầy thoả mãn, đắc thắng, ai ngờ... vướng phải cạp váy phụ nữ, ông rớt cái ình, không những ngã bổ chửng trên mặt đất, ông còn phải chường cái thân hình dài ngoằng của mình (trong "bộ cánh A Đam") ra cho tất cả bàn dân thiên hạ dòm. Thật là...cái "chỗ ấy" của đàn bà mà chui lọt ông cũng chui tọt vào trong ấy cho xong, đỡ phải thò mặt, thò cổ, thò đủ ngũ túc, tứ chi ra cho thiên hạ bình phẩm, luận bàn đầy hả dạ, đắc ý.
Tất cả mọi vinh nhục của đời ông bắt nguồn từ cuốn nhật ký của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc mà ông may mắn có được. Chẳng hề tốn công "bới xác", "mò xương", "đếm khăn tang" và "đong máu chiến hào" như các nhà nghiên cứu, sưu tầm và biên tập về đề tài chiến tranh khác, nhật ký gia đình gìn giữ bao năm, thư từ anh Thạc viết cho người yêu thì chị Phương Anh ở Đức đang giữ. Bản thân anh Thạc trước khi bị "Tổ quốc cắt cơm, gia đình vắng vẻ" đã là học sinh giỏi văn toàn quốc, cho nên văn chương, câu cú viết đâu vào đấy, ông chỉ việc nhận "bản thảo" từ tay người cha liệt sĩ rồi bệ nguyên xi lên nhà xuất bản xin giấy phép là xong. Của đáng tội ông cũng có một chút mưu sâu là gõ cửa các bí thư đoàn to, để họ phát động phong trào "sống mãi tuổi 20" sâu rộng trong thanh niên, bắt các chi đoàn bé noi theo, nên số lượng in mới lên tới con số kỷ lục như thế: 150 nghìn bản (tái bản 5 lần).
Hai mươi triệu đoàn viên Thanh niên cộng Sản Hồ Chí Minh "sống và làm việc theo gương bác Hồ vĩ đại" mãi chán rồi nên nay thay bằng một gương mặt mới, một hình tượng mới, một bộ xương mới cũng háo hức nghe theo, nâng số tiền nhuận bút lên 1,3 tỉ đồng. (gấp 4,5 trăm lần bình thường )
Lẽ ra với vai trò cố vấn ông chỉ "cố véo" chút ít thôi, cho đáng mặt nam nhi đại trượng phu, nhưng không, khi người cha tội nghiệp của anh Thạc đề nghị:
- Thôi thì em nó đã vì tổ quốc mà hy sinh rồi, đây là chút kỷ vật vô giá của em nó với gia đình chúng tôi. Cũng nhờ anh mà cuốn nhật ký này trở thành sản phẩm của đại chúng, gia đình tôi hết sức ghi ơn công lao trời biển của anh, mà vong linh em nó dưới suối vàng cũng được siêu thoát. Phận tôi già rồi chẳng cần tiền bạc làm gì, nhưng còn các anh chị nó túng bấn quá, tôi muốn chút quà gia bảo này chia làm hai phần, gửi anh một nửa, còn gia đình giữ lại một nửa lo kinh tế cho con, cháu.
Tưởng thế là thấu tình đạt lý lắm rồi, ông Đặng Vương Hưng phải cám ơn rối rít vì đạo lý ông vẫn nói thao thao bất tuyệt trong các buổi nói chuyện về cuốn nhật ký này với các chi đoàn Thanh niên trong cả nước để phát động phong trào "sống mãi tuổi 20 cho thanh niên học tập là: "Uống nước nhớ nguồn", "ăn quả nhớ kẻ trồng cây", "đời đời biết ơn các liệt sĩ".v.v... Ai ngờ bục giảng, khán đài phủ bằng giấy bạc in hình Hồ chủ tịch, khác hẳn với bậc thềm tồi tàn của gia đình nhà anh Thạc... Mới đầu tuy cau có khó chịu, nhưng ông còn cố tỏ ra mềm mỏng để mặc cả với người cha tội nghiệp. Nào là "không có ông tổ chức bản thảo, lo khoản in ấn, chạy đi chạy lại với các lãnh đạo đoàn to (Trung ương đoàn thanh niên cộng sản Hồ chí Minh) thì còn xơi cái bộ xương khô của anh Thạc mới được bới ra, được khoác danh nghiã, được tẩm hương thơm để đem đi trình diễn trên khắp các trụ sở đoàn cả nước, được nhân danh này nọ, nào, kia như thế. Nào: "Để lấy được số thư của anh Thạc gửi người yêu, bản thân ông cũng phải mất bao nhiêu cú điện thoại từ Việt Nam sang Đức, rồi bố trí xe đón xe đưa tận sân bay tốn kém biết bao nhiêu mà kể v.v và v.v sao gia đình lại tưởng bở, đòi "ăn dày" thế, đã có tiếng thì phải thôi miếng chứ, mua danh ba vạn, bán danh ba đồng cơ mà. Gia đình cứ thử nghĩ tới số nhuận bút thông thường của nhà xuất bản trả cho mọi cuốn sách khác đi. Giỏi lắm cũng chỉ được hưởng từ 8 đến 10% của 1 hay 2.000 cuốn, xem có nổi con số 5 triệu không ? Bỗng dưng được bạc triệu trong tay lại được cả thế giới biết đến, thế là quá may mắn rồi, còn đòi hỏi nhiễu nhương gì ?
Nhìn dáng vẻ tần ngần của người cha già tội nghiệp (từ lời đề nghị chân tình biến thành sự mặc cả xương máu của chính đứa con mình... nên há miệng mắc quai) cứ ấp a ấp úng, làm mất thời giờ vàng bạc, quý báu của ông, ông phồng mang trợn má, mắng té tát ông già "đần độn", không am hiểu thời cuộc một trận để ông già lập tức sáng mắt ra cho ông nhờ.
Thái độ ngạo mạn, xấc xược của ngài phó tổng biên tập với cha mình đã khiến anh cả của liệt sĩ Nguyễn văn Thạc nổi đoá, tìm cách đuổi khéo ông ra khỏi cửa, rồi ngay lập tức đến toà soạn báo Công an Nhân dân để trình bày...
Nhiều tiền quá, không biết làm gì trong khi phần "người" đã no đủ thoả thuê (bụng lúc nào cũng chôn chặt mọi thứ sơn hào hải vị) ông bèn nghĩ tới khoản "con". Nếu ông cứ "no cơm ấm cật dậm dật...một đường" hẳn đã không có chuyện gì xảy ra. Chẳng hiểu "ma đưa lối, quỷ dẫn đường" thế nào ngoài cô bồ trẻ mới chuyển về tòa soạn ra, ông còn nhằm vào chính cô em gái của bồ mình, trong khi cô này mới 21 tuổi, hoàn toàn trinh trắng, ngây thơ (!)
Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra huống hồ cả cái "của nợ" (to bằng cả triệu triệu cái kim). Khi cô hậm hực kể lại hết với chị ruột của mình về việc ông đã hứa suông những gì trong những lần "dại dột" đó, khiến cô chị nhớ lại những lời đường mật, thề non hẹn biển của ông trên giường, bắt cô chị phải bỏ chồng, thì cô chị sôi lên ùng ục, quyết trừng trị kẻ sở khanh tham lam một trận đến thân bại, danh liệt mới thôi.
Trong tòa soạn hình thành hai thế trận, nửa ngấm ngầm bênh vực cô em, khích bác cô chị "biến mù ra mưa" cho thằng đểu một phen ướt đẫm lời đàm đạo, bàn tán, nhạo báng của thiên hạ cho vui. Một nửa khoanh tay ngồi nhìn xem "con tạo" qua bàn tay đạo diễn của cô chị sẽ xoay vần ra sao? Kẻ háo danh, háo sắc, hiếu thắng, tham tiền sẽ có kết cục nhỡn tiền như thế nào?
Chiếc ca mê ra của tòa soạn được bí mật chuyển đến nhà cô chị và theo chân cô em vào tận khách sạn quen thuộc. Quen mui bén mùi, ông phó tổng, tiền bạc, quyền uy đầy mình bước những bước dài oai phong hùng dũng trên nền khách sạn như vị chúa tể bước trên lãnh địa của mình.
"Trò chơi" bắt đầu, từ lúc ông nhẹ nhàng trút bỏ xống váy,"xích, líp", trên cơ thể người đẹp, đến khi ông hùng hục hoá thân vào các động tác tính dục nghìn đời của cha ông (!) đều được ca mê ra ghi lại trung thành, tỉ mỉ, không xót một ly, không riêng một cuộc.
Trở về tòa soạn ông vẫn vui vẻ hò hẹn, cuối mắt đầu mày với cô chị như bản tính cố hữu của ông, không mảy may nghi ngờ (chuyện ân ái, gái trai, ông nghĩ đời nào cô chị kể với cô em hoặc ngược lại, cô em tông tốc nói ra với cô chị? Trời sinh ông nhằm năm chó là muốn giành cho ông được hưởng đặc quyền đặc lợi: Hoa thơm bới cả cụm, "xơi" cả Thuý Vân lẫn Thuý Kiều, "sực cả Thị Kính, thị Mầu luôn cơ mà. Ai biết đấy là đâu, ai biết mô mà dò?)
Không ngờ khi ông thuận miệng khoe vừa nhận được nhuận bút cuốn sách, tính chi li, tổng cộng của cả 5 lần nhà xuất bản phải trả là 1,3 tỷ đồng, "bồ chị" liền giơ cuốn băng có ghi hình ông và "bồ em" ra mặc cả, thương thuyết:
- Thế thì anh phải trả một tỷ cho cuốn băng gốc này trước khi nó được nhân ra đủ 15 vạn bản (bằng đúng số lượng sách đã in)
Ông té ngửa, hoá ra sự đã mười mươi rồi, lờ đi không được, chối bỏ không xong, bèn mặc cả:
- Không được, số tiền ấy phải chia ba, bản thân tôi, chị Phương Anh cũng như gia đình anh Thạc, mỗi người chỉ được vài trăm triệu... lấy đâu ra cả tỉ bạc mà trả?
Biết thừa gã nhân tình của mình là một kẻ kiết lòi lỗ đít, đến chơi gái còn quỵt cả tiền "bao", "Bồ chị" xuống giá:
- Nếu thế cưa đôi, không được cả tỉ cũng phải 500 triệu đồng.
Xót tiền, ông khăng khăng bảo vệ ý mình:
- Cũng không được, vì tiền lĩnh làm nhiều đợt, đã tiêu hết rồi, đào đâu ra 500 triệu?. Cò kè bớt một, thêm hai, cuối cùng cả hai phóng viên "gạo cội" của tòa soạn vốn tai, tiếng, tên, tuổi, đầy mình đành phải đi đến quyết định: Có ba trăm triệu việc này mới xuôi.
"Máu tham hễ thấy hơi đồng thì mê", nên hễ mất hơi đồng thì cay, ông bày mưu, tính kế, quyết đưa hai chị em ra vành móng ngựa vì tội cố tình tống tiền các quan chức nhà nước- một tội không hề nhẹ trong điều khoản, luật định của nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Vì thế ông đã sai cả một tiểu đoàn công an là đàn em chiến hữu của ông đến địa điểm giao tiền để "vừa ăn cướp vừa la làng". Chỉ giao một số tiền tượng trưng để khi đối tượng đưa băng rồi thì tịch thu ngay, đồng thời chụp ảnh, quay camera, ghi âm toàn bộ cảnh "tiền trao, cháo múc" này để có chứng lý tại toà, sau khi đã huỷ cuộn băng, xoá hết hiện trường.
"Bồ chị", vốn cũng là nòi cộng sản, sống, chiến đấu lao động và học tập trong lòng đồng nghiệp, đồng chí mãi rồi, nên biết thừa mánh khoé của một kẻ sở khanh, từng là bồ ruột mình lâu nay như thế nào, nên rất tỉnh đòn. Không những không thèm ra mặt nhận tiền còn sai "đàn em" đi giúp rồi bố trí cả một lực lượng đông đảo, bí mật nấp vào chỗ kín chờ mệnh lệnh. Khi đàn em của ông phó tổng cùm tay kẻ nhận tiền cũng là lúc cánh chiến hữu của cô chị bập còng số 8 vào tay đối phương rồi vô cùng lịch sự mời ngài đặng...tiên sư lên sở công an thành phố Hà Nội, gặp đích danh giám đốc. Bà con, anh em, nhân viên, phóng viên hôm ấy được một mẻ cười nôn ruột vì chứng kiến một cảnh vô cùng ngoạn mục: Quân ta bắt quân mình, hệt câu thơ các cháu học sinh tả khi nói về tác phẩm bất hủ của Nguyễn Trãi: Đánh một trận sạch sanh kình ngạc, đánh hai trận tan tác quân ta(!)
Giữa phòng làm việc của giám đốc, không ngờ đến tác dụng của cuốn băng, ông bai bải cãi (cho dù bên cạnh ông còn có sự góp mặt của tổng biên tập Nguyễn Hữu Ước)
- Tôi bị họ lừa, họ cố tình cho tôi uống thuốc ngủ, vì mê mệt nên tôi không biết gì...
Đầy bình tĩnh, ông Phạm Minh Chuyên hỏi:
- Căn cứ vào đâu mà anh khẳng định mình là kẻ bị lừa? Cực chẳng đã, ngài đặng...tiên sư đành phải bộc lộ bản chất trơ tráo, hèn hạ của họ nhà khuyển ra:
- Thì... tất cả do họ chủ động, phòng họ thuê, khách sạn họ chọn, tôi chỉ biết địa chỉ giờ giấc qua điện thoại họ hẹn thôi...
- Một việc tối thiểu như vậy mà anh lại để tự chị em họ phải lo liệu sao?
Biết bị hố, ông cố chứng minh sự "sòng phẳng" của mình:
- Thì tôi chủ động bỏ tiền ra mua hoa quả đem vào còn gì?
- Được rồi, giám đốc sở khẳng định:
- Không nói với nhau bằng lời được thì ta dùng cuộn băng phân tích kỹ lưỡng từng đoạn vậy.
Băng được chiếu ra, từ A đến Z, ông choáng váng vì hình ảnh tổ tiên hàng triệu năm, từ thời ăn lông ở lỗ lại hiện ra, nhập vào người ông, rõ ràng từng chi tiết. Như mọi người, ông cũng thoát thai từ vượn khỉ... Cái con vượn với dáng đi lòng khòng, tay giơ lên gãi gãi trán, miệng mủm mỉm vu vơ, như thể đang đọc thơ kia đích thị là ông rồi. Các giống khỉ bình thường khác chỉ giỏi leo trèo, không biết viết báo, làm thơ, sao có nổi cái dáng vẻ đặc trưng tiêu biểu ấy (trên băng)?
Lời giám đốc sở công an cất lên bên tai ông:
- Đây nhé, anh đã được xem lại toàn bộ, từ lúc anh sẵn sàng "xung trận" cho đến khi tàn cuộc, bỏ lại người đẹp mà không ngờ có đôi mắt cảnh giác của liệt sĩ Nguyễn văn Thạc luôn bám sát, ghi lại tỉ mỉ mọi hình ảnh trong cuốn băng này (!). Chắc anh hiểu trạng thái của một người bình thường với trạng thái của người bị uống thuốc ngủ khác nhau như thế nào? Cứ trông ngũ túc, tứ chi của anh đủ biết anh hoàn toàn chủ động, anh biết rõ cách làm tình, không hề mệt mỏi, ù lì, thụ động như của một người bị thuốc ngủ làm cho mê mụ...
Đang từ người thành khỉ (cho dù là thứ khỉ đặc biệt, có đầy đủ dấu hiệu để trở thành nhà thơ đi nữa) cũng khiến ông hoảng hốt. Sự thực trên màn hình kinh khủng quá, khiến ông mất hết cả lý trí, ông cắm đầu tuôn ra ào ào như suối bao tội lỗi của mình. Kể cả những điều tế nhị không nên nói ra, thì ông -vì u mê, lú lẫn, bị vong linh liệt sĩ Nguyễn văn Thạc điều khiển trở thành con rối, nói ra tuốt luốt. Từ việc lần đầu theo cô chị về nhà, gặp cô em có cảm xúc ra sao, đến việc ông hứa hẹn thề bồi trong mỗi lần "giao hoan" mà không chịu thực hiện lời hứa nên mới bị họ "chơi lại" như thế này. Nào ông hoàn toàn không để ý đến giá cả thuê phòng, tất cả do hai chị em chủ động... Nào hôm ấy ông mang đi hai quả na, một túi nhãn để bồi dưỡng sức khoẻ sau mỗi cuộc mây mưa. Nào lúc đầu nhờ men bia ông còn khoẻ khoắn, còn phừng phừng khí thế nên ông chủ động "đổ" "ven bờ". Từ 4 đến 5 giờ sáng mệt mỏi quá, ông thỉu đi, và cứ thế phóng ào vào lòng "khe" rồi "ngâm tôm" đến sáng. Sợ không an toàn nên ngay sau khi về nhà ông vội vã gọi điện thoại cho người đẹp, yêu cầu ra ngay hiệu thuốc mua một vỉ thuốc tránh thai v.v và v.v.
Ngài giám đốc sở vừa nhẹ nhàng vừa cương quyết khép lại đề tài "cởi mở toàn diện" này:
- Thôi nhé, không còn gì để nói nữa thì bây giờ, việc cuối cùng anh làm là viết đơn ra khỏi Đảng và xin từ chức, còn việc xử lý nội bộ hay đưa ra công luận xử lý để chúng tôi cân nhắc
Kết quả đến giờ phút này, ông ngã sóng soài như gã lý trưởng lẻo khẻo bị cả hai chị em nhà "chị Dậu" xô ngã trên mặt đất. Tiền đồ của ông nghe chừng tối tăm hơn tiền đồ của chị Dậu trong tác phẩm "Tắt đèn" của Ngô Tất Tố. Không những bị khai trừ khỏi Đảng, ông còn bị khai trừ khỏi ngành. Lý trưởng làng chị Dậu chỉ tức chứ không đau, còn ông đau hơn hoạn vì nhân cách, danh dự, nhân phẩm của ông bị dư luận "thiến" hết. Cô con gái rượu của ông vì không chịu nổi cú xốc này - từ thần tượng trở thành một gã yêu râu xanh chính hiệu, lại "cởi truồng về nhân cách" ngay trước ngày nhà trai đem lễ đến ăn hỏi, khiến chú rể sợ quá phải bỏ chạy mất dép, bỏ lại cả vợ sắp cưới cùng bao hứa hẹn thề bồi trôi sông trôi biển, làm cô khóc hết nước mắt rồi bỏ nhà đi biệt, không bạn bè, không nơi chốn... để khỏi nhìn thấy cái mặt khốn nạn: vừa ăn bẩn vừa dâm đãng của thằng bố mình...
Ngược hẳn với thái độ dữ dằn bạo liệt của đứa con "khát nước", vợ ông sau khi thắp hương khấn vái vong hồn liệt sĩ Nguyễn văn Thạc, tin là có thể giúp được đức ông chồng "hiền lành, dại dột" của mình khỏi chứng bệnh "ăn mặn" liền viết đơn lên lãnh đạo ngành, lãnh đạo sở, lãnh đạo tòa soạn khẳng định: Chồng em thường xuyên ở nhà với em, chưa bao giờ anh ấy ra khỏi nhà vào buổi tối. Tất cả chỉ là do hai chị em cô phóng viên kia biết anh ấy có nhiều tiền mà bầy mưu hãm hại. Đề nghị... trả lại mọi thứ: Uy tín, danh dự, sự nghiệp, tiền đồ cho chồng em (!?)...
Tưởng thân bại, danh liệt, dẫu không ai chôn thì ngài Đặng... tiên sư cũng biến thành "liệt sĩ" trong mắt người dân (vì những tấm ảnh nửa người nửa ngợm lấy từ băng ra vung vãi khắp nơi cùng chốn trong khuôn viên toà soạn, trên bàn làm việc của lãnh đạo, phóng viên)... ai ngờ, ông vẫn vác cái bộ mặt truỵ lạc dâm ô của ông đến các trụ sở đoàn bé, thuộc vùng sâu vùng xa (Những nơi chưa biết chuyện ông bị hai chị em nhà nọ cắm sừng) để nói về thân thế, gia cảnh, cùng lý tưởng cách mạng sáng ngời của chiến sĩ - liệt sĩ Nguyễn văn Thạc để đoàn viên thanh niên học tập, hưởng ứng phong trào "sống mãi tuổi 20" do Đoàn to phát động. Chứng kiến cảnh ngược đời này, người bảo ông có thẻ mặt dày, không lấy mo nang mà úp lại, trùm chăn nằm nhà mà còn cay cú cố gỡ chút tiền còm nhuận nói. Người bảo ông là nhà báo, nhà thơ, muốn "lưu ngôn" bằng cả hai cách, vừa chữ viết, vừa lời nói. Bây giờ tuy là nhà báo tự do, nhưng có tiền mua tiên cũng được, chờ dư luận tan đi, con gái ông trở về, ông sẽ lại dùng tiền kê lại chỗ đứng cho mình, vực cái tiền đồ tăm tối hơn tiền đồ của chị Dậu dạy (Nếu không tiếc rẻ, kiết lõ, dám chi tiền tỷ, sức mấy ông không làm được điều đó)
Còn hiện tại, không biết cái tuổi có ảnh hưởng gì đến công danh, sự nghiệp của ông không, mà sao bỗng dưng đời ông lúc này lại chó má thế? Mẹ kiếp. Đúng là "ma đưa lối, quỷ dẫn đường". Nếu có thể xử tử hình liệt sĩ Nguyễn văn Thạc lần nữa, hẳn là ông sẽ lôi bộ xương khô trong mộ của anh ra xử tử hình ngay.
Bắc Ninh - Hà Nội 10-2005
(Thay mặt những người dân Việt Nam ủng hộ tư tưởng Hoàng Minh Chính)
Võ Quế Dương.
 
http://www.ykien.net/voqueduong01.html
Đăng nhập để trả lời
0