<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-29 14:23:50chieunhatnang>
Nhật Ký Của Hai Người Bộ Đội
Người bạn cùng học trường Phan Châu Trinh Đà Nẵng, gởi tặng tôi hai cuốn: "Nhật Ký Đặng Thùy Trâm" và "Mãi Mãi Tuổi Hai Mươi" của Nguyễn Văn Thạc. Hai tác phẩm trên của hai bộ đội là cựu sinh viên Hà Nội, đã hy sinh trong cuộc chiến tại miền Nam đã hơn 30 năm, nay được nhà xuất bản Thanh Niên và Hội Nhà Văn ấn hành, được báo chí và tivi quảng cáo "bán chạy nhất" tại Việt Nam trong mấy tháng qua. Những năm chiến tranh khốc liệt tại Việt Nam, bom đạn tàn phá quê hương, hàng triệu người đã hy sinh. Thời gian trôi qua đã 30 năm (1975-2005), nhưng vết thương cuộc chiến chưa lành hẳn trong tâm hồn của thế hệ chúng ta.
Lính chiến Hoa Kỳ, là những thanh niên thi hành quân dịch, bị đưa sang tham chiến tại Việt Nam, một năm hết nhiệm vụ họ rời Việt Nam, giả từ vũ khí để trở lại đời sinh viên. Lên phi cơ về nước nhiều người mang theo viên đạn đồng, mảnh đạn pháo, chiếc nón lá bài thơ hay người yêu. Nhưng hai anh em ông Frederic Whitehurst và Robert Whitehurst năm 1970 rời Việt Nam, ông Whitehurst đã mang về hai cuốn nhật ký của nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm, 35 năm rồi gởi vào thư viện lưu trữ về Việt Nam ở Lubbock Texas. Nhờ sự bang giao giữa hai quốc gia Việt-Mỹ, ông đã liên hệ tìm gia đình của bác sĩ Đặng Thùy Trâm để trao lại kỷ vật của bác sĩ Trâm bỏ lại trong cuộc chiến, may mắn ông ta tìm được người mẹ là dược sĩ Doãn Ngọc Trâm về hưu ở Hà Nội, bố là bác sĩ Đặng Ngọc Khuê đã từ trần.
Frederic Whitehurst kể lại ngày xưa ông đốt các tài liệu tịch thu, xem 'không có giá trị' cho ngành tình báo, thì thông dịch viên Nguyễn Trung Hiếu đến khuyên ông giữ lại cuốn nhật ký, anh ta nói rằng: bên trong cuốn nhật ký ''đã có lửa rồi'', mấy tháng sau anh Nguyễn Trung Hiếu mang thêm cho ông cuốn nhật ký thứ hai cũng của bác sỹ Trâm. Nhật ký ghi lại thân phận thế hệ trẻ miền Bắc, phải bỏ mái ấm gia đình, người yêu lý tưởng tham gia cuộc chiến, để rồi máu xương đổ ra trên khắp nẻo đường đất nước, Bác sĩ Đặng Thùy Trâm tử trận tháng 6 năm 1970 ở Quảng Ngãi. Sinh viên Nguyễn Văn Thạc tử trận năm 1972 ở cổ thành Quảng Trị (không rõ các nhật ký trên có bị thêm bớt thay đổi nội dung không vì dưới chế độ CS luôn chú trọng vào phần tuyên truyền?..).
Nhìn lại lịch sử Việt Nam từ ngày chia đôi đất nước 1954. Thế hệ thanh niên của 2 miền, sống ở phần đất nào thì cũng phải thi hành nhiệm vụ quân dịch, để rồi đánh nhau hơn 20 năm. Về cuộc chiến tranh Việt Nam, ngày nay lịch sử Việt Nam đã minh bạch để mọi người cùng phán xét. Chủ nghĩa CS đã lỗi thời, Nga và các nước Đông Âu đã từ bỏ, chỉ còn lại Việt Nam, Bắc Hàn, Cu Ba và Trung Cộng. Chúng ta lấy làm tiếc những tinh anh tuổi trẻ Việt Nam, đã bị tiêu hao trong cuộc chiến nhiều người đã hy sinh. Người thuộc về phiá chiến thắng được tôn vinh là liệt sĩ, anh hùng, các nghiã trang đài liệt sĩ dựng lên khắp nơi. Những người bại trận cho ngụy là giặc. Nỗi thương hận khi chúng ta đi ngang qua nghiã trang Biên Hòa của những người lính VNCH, thì đìu hiu hoang vắng không hương khói !!! Nhưng bỏ qua những dị biệt về chính kiến của hai thế hệ, trưởng thành hai miền Nam-Bắc của 30 năm về trước, sinh ra vào thời buổi của Bs Thuỳ Trâm và anh Thạc, không ai có thể làm khác hơn được. Cho dù không muốn cũng chẳng được, huống hồ là bị tuyên tuyền những ý tưởng như tranh đấu cho quê hương, cho hòa bình dân tộc, ru ngủ. Người Việt Nam yêu nước nào mà chẳng xả thân?
Tôi đã đọc hết hai cuốn nhật ký, họ viết lại những nỗi vui buồn, cay đắng và nước mắt trên chiến trường gian khổ, đối diện với với tử thần. Hai tác giả bác sĩ Đặng Thùy Trâm, sinh viên Nguyễn Văn Thạc viết văn lả lướt, với những tình cảm cao đẹp, nhưng cũng bị gò bó, giới hạn vì sợ kết tội là phản động, chống Đảng. Tuổi trẻ dù hăng say năng động, nhưng tư tưởng không được độc lập luôn bị kiểm soát. Cho nên trong nhật ký Thùy Trâm thường nhắc đến mối tình đổ vỡ, người tình M. cũng vào nam chiến đấu. anh Nguyễn Văn Thạc viết cho người yêu Như Anh du học Nga, trong lúc anh phải đi chiến đấu, không có cơ hội tốt du học nước ngoài, tuổi trẻ như anh thời đó đều mơ ước? Không ai ngăn cấm tình yêu đôi lứa, nhưng người ta xét lý lịch, tư tưởng, giai cấp, thành phần tiểu tư sản... những người lãnh đạo CS họ có quyền làm thay đổi, sinh hoạt người thi hành nhiệm vụ, dưới sự chỉ huy của họ trong mọi tình huống.. Chị Trâm, anh Thạc tiết lộ những bí ẩn khôi hài trong những ngày đi chiến đấu. Những thành phần lãnh đạo kêu gọi tuổi trẻ phải hy sinh tiến lên rồi ngã gục.. Nhưng không tránh được những bất công xã hội.
Con Quan thì được làm Quan
Con Sãi ở Chùa thì quét lá đa
Chị Thùy Trâm viết nỗi buồn của chị trên những trang nhật ký bằng máu và nước mắt, để giải tỏa cho chính tâm trạng, chị bị xem như thành phần tiểu tư sản, tình yêu đầu đời của chị chỉ còn lại như lá thu vàng rơi rụng đọc những dòng nhật ký của chị để thông cảm một phần nào đời sống trong những ngày gian khổ, tố cáo sự lừa bịp tội ác và sự phi nghiã, của chiến tranh hận thù...
- Muà thu chưa đến mà lá vàng chìm ngập cả không gian. Chưa bao giờ mình cảm thấy đau khổ và cô đơn đến mức nầy... khi biết tình yêu tan vỡ, Th. Không rơi một giọt nước mắt mà sao bây giờ lại mền yếu đến như vậy hở Th. (30.6.68 trang 57);
Lý tưởng và ước mơ cuả Thuỳ Trâm đã bị thời gian và hoàn cảnh không thể thực hiện, làm nhiệm vụ của một bác sĩ trong rừng núi, chắc chắn thiếu thốn về vật chất, cũng như dụng cụ y khoa, nhưng qua nhật ký chị chịu đựng không than phiền. Nhưng thường nói đến nỗi khổ về cân não chính trị và đối đầu với bom đạn.
- Cuộc đời có ba việc lớn: Lý tưởng, Sự nghiệp, Tình yêu, chưa việc nào mình đạt được cả vì vậy không buồn sao được (6.7.68 trang 60).
- Ngày từng ngày máu vẫn rơi xương vẫn đổ. Điều đáng buồn nhất là trong gian khổ ấy Th. chưa thấy được sự công bằng, sự trung thực. Chưa có một sự đấu tranh để thắng những cái ty tiện đốn hèn cứ xảy ra làm sứt mẻ danh dự 2 chữ đảng viên và làm mòn mỏi niềm vui say công tác của mọi người trong bệnh xá. Kẻ thù phi nghĩa không sợ mà sợ những nọc độc của kẻ thù còn rớt lại nơi đồng chí của mình (15.6.68 trang 54).
Thế hệ thanh niên miền Bắc, sinh ra trong chế độ Xã Hội Chủ Nghiã, Đảng là trên hết, không vào Đảng khó có tương lai, chắc chắn đó là ước mơ chung của họ!
- Viết đơn vào Đảng, niềm vui thì ít bực dọc thì nhiều. Tại sao con đường đi của một đứa tiểu tư sản bao giờ cũng nhiều chông gai đến vậy. Ðành rằng vì tính chất giai cấp, nhưng mình vẫn thấy rất rõ một điều ngoài cái lẽ dĩ nhiên ấy. Có một cái gì đó là bắt bí, của một vài cá nhân có trách nhiệm... Dù thành tích mình có cố gắng bao nhiêu cũng không bằng một anh khác ở thành phần cơ bản chỉ vừa mới giác ngộ bước đầu (20.8.68 trang 75).
Sống trong một môi trường xã hội được nhồi sọ và tuyên truyền nghe mãi phải bị nhập tâm, trong rừng núi hoang vu, chỉ có tài liệu một chiều hay radio nghe đài Hà Nội, không ngoài chương trình tuyên truyền chống Mỹ cứu nước, chuyện em bé 14 tuổi dưới được thổi phồng như chuyện bịa đặt Lê Văn Tám.
- Em Bé Hoàng 14 tuổi trong sáu tháng đầu năm giết được 6 lính Mỹ, đánh lật 2 xe tăng bằng vũ khì tự tạo, lấy được 7 súng giặc trong đó có 2 cối cá nhân, và các loại khác, em An phổ Châu lấy 5 súng, có 2 cối cá nhân một đài RC (ngày 19.9.68 trang 83).
Những năm sống trên núi rừng Quảng Ngãi, Thuỳ Trâm đối diện với sự chết và nỗi buồn cô đơn, tình thương của gia đình chỉ còn lại trong giấc mơ. Nên Thùy Trâm đã chia sẻ đón nhận tình cảm với các em kết nghiã, anh chị nuôi hay tình đồng chí, để làm niềm vui trong những ngày đi chiến đấu.
- Anh Tân ơi, anh là người anh thân thiết của em nhưng sao em vẫn thấy anh xa lạ, phải chăng vì bức tường nào đó ngăn cách anh em mình?(21.10.69 trang 192); ... trong một buổi tâm tình anh đã thân thiết hỏi mình: Ai bảo vào Nam chi cho khổ, ở ngoài đó thì không ở. Anh trách em sao? Mình biết anh không trách mà chỉ thương mình nên hỏi vậy thôi" (29.3.70 trang 235).
- Mọi người ra đi hẹn sẽ trở về gấp để đón mình ra khỏi khu vực nguy hiểm mà mọi người nghi là có điệp đã chỉ điểm nầy, Từ lúc ấy, nhưng người ở lại đếm từng ngày, từng giây, từng phút rồi chín ngày đã trôi đi mọi người không trở lại (20.6 70 trang 255) cuốn nhật ký còn dở dang hai ngày sau tức 22.6.1970 Thùy Trâm đã bị quân Mỹ phục kích bắn chết, tại Đức Phổ Quảng Ngãi, thương thay trên mặt trận không thể phân biệt lòng nhân ái của một con người.
Ngày 10.5.1968 giữa Hà Nội và Hoa Kỳ đã khởi đầu mật đàm về chiến tranh Việt Nam, cho đến năm 1971 cuộc thương thuyết công khai. Năm 1972 giữa Mao và Nixon gặp nhau ở Bắc Kinh. Thời gian nầy chiến tranh Việt Nam thêm khốc liệt, phần lớn thanh niên, dù tuổi vị thành niên miền Bắc bị động viên, phải giai nhập bộ đội đi chiến đấu. Anh Nguyễn Văn Thạc cũng như bạn bè phải xếp bút nghiên thi hành nhiệm vụ, những ngày sống trong quân đội, anh đã thật sự đụng đầu với lý tưởng và nhiệm vụ.
- Trong đời nầy, đâu đã hết bất công xã hội, Xã hội ta đâu hết những kẻ dựa vào quyền thế, muốn dành một chỗ yên trong cuộc sống (trang 101). Bà cụ sống trong ngôi nhà mình ở mới khổ. Con trai bỏ vợ đi bộ đội, để cho bà nuôi đưá cháu lên 6 tuổi. Bà già lắm rồi, buổi sáng cặm cụi làm bánh sắn mang bán. Đứa cháu lần hồi nhặt lá mít về gói bánh. Cái lá nào cũng đầy bụi. Nhà cửa trống hoang trống huếch.. (trang110).
-Tôi lo lắng chút gì về bản thân, lo nhiều vì tôi chưa làm việc ra hồn, lo nhiều vì thời gian trôi qua nhanh và mất hút sau lỗ rách của cái kều, Tôi lo vì sự đói rét của gia đình, vì sự bất an của bố mẹ tôi, Tôi lo tất cả .. những người thân thích của tôi không yên ổn sống trong cuộc đời nầy (trang 188).
- Các bạn cùng lứa tuổi mình đi bộ đội hết cả rồi người đi B, người đi C và có người đã là liệt sĩ Thế hệ mình lứa tuổi mình, các bạn ơi đi nhé, chúng ta đi chẳng cần chần chờ suy tính. Ta giữ lại phiá sau lưng mình tuổi thơ và cả những người thân yêu nhất (trang 172).
- Mình đi bộ đội, chẳng qua là buộc phải đi! không đi ư, thì tức là anh chống lại chính sách, chống lại đảng... (181).
- Mỗi khi nhắc đến lý lịch, là người ta lại cảm thấy trào dâng lên 1 niềm vui 1 nỗi sung sướng pha chút gì kiêu ngạo, có lẽ bởi người ta có chút gì đáng tự hào nên họ phải làm như thế (trang 248).
- Chao ôi bao nhiêu lần mình ao ước có được hạnh phúc xa vờii ấy, được Đảng tin và trao cho những nhiệm vụ nặng nề Có người sẽ bảo: Thì đấy, anh được đi bộ đội đó thì sao? Chẳng lẽ không được Đảng tin cậy mà trao nhiệm vụ bảo vệ tổ Quốc à ?.. đừng nói thế chuyện gì cũng có điều tế nhị của nó. Nói ra ư, không khéo thì trở thành phản cách mạng mất. Có đi trong quân đội mới cảm thấy nỗi khổ của những người không phải Đỏ hoàn toàn (trang 249).
Càng đọc tôi càng hiểu thân phận cuả họ thật đáng thương. Thanh niên miền nam cũng bị động viên nhập ngũ, để bảo vệ phần đất phiá Nam với chế độ tự do và dân chủ. Những người lính chiến VNCH họ không bị dồn nén về chính trị, buộc theo một chủ thuyết nào hết, họ thật sự tự do Sinh viên, học sinh được phép biểu tình chống chiến tranh. Các nữ sinh viên tốt nghiệp ngành y khoa ở miền nam, không phải tham gia chiến trường, thời VNCH cũng có nữ Quân nhân lo các việc thương binh xã hội, Cảnh Sát hành chánh do họ tình nguyện, không có chính sách buộc phái nữ gia nhập quân đội đi tác chiến (các vùng quê dưới sự kiểm soát của CS, không phân biệt nam hay nữ phải cầm súng chiến đấu).
Để có một nhận xét công tâm về cuộc chiến, nếu Chính quyền Hà Nội (Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà) không chủ trương đánh chiếm miền Nam, chắc chắn thế hệ thanh niên không đến nỗi chịu đựng nhiều khổ đau và phải hy sinh trên mọi nẻo đường đất nước. Đảng CSVN lợi dụng được lòng yêu nước của toàn dân. Phát động phong trào nêu cao lý tưởng chống Pháp đuổi Mỹ dành độc lập cho Việt Nam ai lại không hưởng ứng? Tháng 1 năm 1959 Hội Nghị Trung Ương Đảng Cộng Sản lần thứ 15 họp tại Hà Nội đã đưa ra nghị quyết giải phóng miền Nam, trước mắt là đánh đổ tập đoàn thống trị Ngô Đình Diệm. Bộ Chính Trị quyết định thành lập đường vận tải chiến lược vào Nam. Tháng 5 năm 1959, đường vận tải trên bộ được bắt đầu thực hiện và lấy tên là Đường 559. Tháng 7 năm 1959, Hà Nội lại cho lập thêm đường vận tải trên biển mang tên là Đường 759. Đảng quyết tâm đánh chiếm miền Nam, Lê Duẩn bí mật vào Nam nghiên cứu tình hình khi trở ra Bắc tại hội nghị lần thứ 15 ở Hà Nội ngày 13.5.1959. Lê Duẩn đưa nghị quyết giải phóng miền Nam và miền Bắc tiến lên xã hội chủ nghiã... (chủ trương của Chủ tịch Hồ Chí Minh) Hà Nội thành lập Mặt trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam do Luật sư Nguyễn Hữu Thọ làm chủ tịch MTDTGPMN thành lập ngày 20.12.1960 ở chiến khu Dương Minh Châu, vùng biên giới Tây Ninh Campuchia. Gọi tắt là mặt trận "giải phóng miền Nam" từ năm 1960, với nhân sự nòng cốt hơn 25.000 cán bộ hồi kết, sau tết Mậu Thân ông Huỳnh Tấn Phát (1913-1989) được bầu làm chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Miền Nam Việt Nam, bà Nguyễn Thị Bình cháu ngoại Phan Châu Trinh làm bộ trưởng ngoại giao là con cờ, tạo thế đứng trong các cuộc Hoà đàm Paris?
Chính quyền TT Ngô Đình Diệm bị lật đổ ngày 1.11.1963, Chính quyền mới do nhóm tướng lãnh cầm đầu, không đủ uy tín lãnh đạo, Tôn giáo, Đảng phải biểu tình sinh viên, học sinh xuống đường. Cơ hội tốt Hà Nội đưa nhiều quân đánh chiếm thôn quê bao vây thành thị, cuộc chiến gia tăng. Đến tháng 3 năm 1965, Sư đoàn thủy quân lục chiến Mỹ đổ bộ lên bãi biển Nam Ô, đánh dấu một giai đoạn mới, trong sự can thiệp quân sự của Hoa Kỳ ở Việt Nam, ngăn chận sự bành trướng của chủ nghiã CS. Chính quyền Hà Nội có lý do tuyên truyền đánh Mỹ cứu nướcchiến tranh không còn trong tầm tay của người Việt Nam, những bàn tay ngoại bang Tàu, Liên Xô, Mỹ đẩy người Việt đến chổ chém giết nhau vì ý thức hệ. Cuối cùng những người Lính VNCH tham gia cuộc chiến bảo vệ tự do tại miền Nam khi đồng minh tháo chạy" đã bị Hoa Kỳ phản bội, bán đứng cho đến ngày tan hàng rả đám. Phe chiến thắng trong niềm tự hào, nhưng nhìn lại đã bị lừa anh giải phóng tôi hay tôi đã giải phóng anh. Xã hội kinh tế miền Nam sung túc tự do thế nào, chắc chắn người chiến thắng đã thấy. Hàng ngày nhiều đoàn xe chiến lợi phẩm từ Nam ra Bắc !! Hãy đọc và suy ngẫm các lãnh tụ CS đã tuyên báo dưới.
Cố Tổng bí thư đảng CS Lê Duẩn đã từng tuyên bố "ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc .."" Trường Chinh nói: ""Kháng chiến là một hình thức cao rộng, của đấu tranh giai cấp, nghiã là cuộc đấu tranh lớn lao trên thế giới, giưã tư bản và vô sản ..", lời phát biểu trên của những kẻ quyền lực làm tay sai cộng sản quốc tế, gây nên cuộc nội chiến tương tàn khổ đau cho dân tộc Việt Nam. Như nhà thơ Phùng Quán đã viết: Những con người tiêu máu của dân như tiêu giấy bạc giả (Trăm Hoa Ðua Nở).
Nếu không có chiến tranh để hai miền Nam Bắc Việt Nam, tự do xây dựng, xã hội phát triển kinh tế, dân trí cao thì việc thống nhất trong tình thương và hoà bình có thể thực hiện được, không cần vũ khí của đế quốc nào mang đến Việt Nam! Trường hợp nước Đức họ đã thống nhất không đổ một giọt máu! Các nước Đông Âu họ đã chọn tự do dân chủ để phát triển quê hương. Cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt lúc ông còn làm thủ tướng không nói, gần đây ông đã nhìn nhận sau 30 năm cuộc chiến.
"Có hàng triệu người vui thì cũng có hàng triệu những người buồn, chúng ta hãy cùng ôn những bài học lớn. Đó là đất nước Việt Nam, giang sơn Việt Nam cùng mọi thành quả của nền văn hóa Việt Nam không phải là của riêng ai, của một giai cấp hay đảng phái nào, mà là tài sản chung của mọi người VN, của cả dân tộc VN!.... Song họ đã phạm phải nhiều sai lầm, làm trái với qui luật tự nhiên, gây ra nhiều đau thương, tai họa cho nhiều người mà họ đang sửa sai, gọi là đổi mới, thực ra chỉ là những điều cũ mà thế giới đã và đang từng làm. Phải có lúc những người cộng sản Việt Nam sẽ nói lên những lời xin lỗi... Mong rằng chẳng chóng thì chầy dân tộc Việt Nam, tòan dân Việt Nam kể cả những người Cộng sản và những người chống cộng sản nhận thức rõ điều đó, đừng coi nhau là kẻ thù nữa mà kẻ thù là nghèo nàn, là lạc hậu, là tụt hậu, là hận thù!
Đã 30 năm hoà bình, đất nước có phát triển nhưng còn giới hạn, xã hội băng hoại đạo đức suy đồi tham nhũng lan tràn, mức chênh lệch giàu nghèo càng ngày cách biệt, đời sống người nông dân chân lấm tay bùn còn bần cùng khốn khổ nhiều người bán tài sản góp tiền xin đi lao động nước ngoài, gái quê mong lấy chồng ngoại quốc dù làm tôi tớ nô lệ !! Trường học, bệnh viện không xây dựng thêm, nhưng các nhà hàng, hợp đêm thì mọc lên như nấm. Diễn đàn Kinh tế Thế giới hôm 28/09 ra Báo cáo Cạnh tranh Toàn cầu xếp Việt Nam đứng thứ 81 trong tổng số 117 nước. Tại Á châu thì Việt Nam gần như thua kém tất cả các nước vùng Đông Nam Á trong thang điểm về sức cạnh tranh kinh doanh. Malaysia được xếp hạng 24, Thái lan (36), Indonesia (74), Philippines (77) trong khi Việt Nam xếp thứ 81 tức là tụt 4 hạng so với năm ngoái từng nằm ở thứ 77. Việt Nam có năng lực cạnh tranh cao hơn Campuchia (112). Lào và Miến Điện không thấy được xếp hạng trong báo cáo này. (1)
Chúng ta không có gì ngạc nhiên trước những suy đồi hư đốn trên, tôi về Việt Nam chứng kiến được những sự kiện, hình ảnh chỉ đem lại cho mình bi quan về tương lai đất nước. Đi đâu tôi cũng nghe ta thán, than thở, chê trách một số đảng viên, cán bộ cấp cao chiếm một tỷ số không nhỏ, đã tham nhũng hối lộ... Tờ báo Công An (3) thường nêu ra những vụ tham nhũng như: công ty Điện lực Sàigòn, Công ty dầu khí Petrovietnam và vô số vụ khác xảy ra hằng ngày trên đất nước Việt Nam? Các con ông lớn xài tiền như nước, là những ông Hoàng thời đại. Tôi có cơ hội đi nhiều nước từ Á sang Âu, giới trẻ các nước cũng ăn chơi, cũng vũ trường, quán bar mà đất nước họ vẫn phát triển. Tôi có thể khẳng định rằng tuổi trẻ Việt Nam trong hay ngoài nước đều thông minh. Thế hệ thứ 2 ở nước ngoài thành công rực rỡ trên mọi lãnh vực khoa học, chính tri, kinh tế. Nhưng giới trẻ trong nước đứng bên bờ vực thẳm của sự băng hoại, xi ke ma tuý, thuốc lắc. Phúc trình của Trung Tâm Truyền Thông-Giáo Dục Sức Khỏe tại Saigòn ngày 25/9/05 cho hay: "Theo thống kê, hằng năm cả nước có khoảng 70.000 ca nạo phá thai ở lứa tuổi vị thành niên; do tình trạng quan hệ tình dục sớm trước hôn nhân của nam nữ ngày càng tăng. Việc nạo phá thai ở lứa tuổi này tiềm ẩn rất nhiều nguy cơ gây hại cho sức khỏe. Ngoài ra, điều nguy hại còn ở chỗ do sợ người lớn biết chuyện nên những em không dám đến bệnh viện mà thường tìm đến những cơ sở phá thai chui, không đảm bảo, có khi nguy hiểm đến tính mạng." Tình trạng thanh thiếu niên nghiện hút ma túy, kể cả tiêm chích, đang là vấn nạn trong xã hội vì chiếm tới 60% - 70% con số người nghiện ma túy trong toàn quốc. Ông Trần Việt Trung, Phó cục trưởng Cục phòng chống Tệ nạn Xã hội thuộc Bộ Lao động Thương binh xã hội cho đài BBC biết con số người nghiện ma túy mà Cục này nắm được là trên 170.000 người.Con số này tiếp tục gia tăng, mỗi năm trên 10%. (2)
Chị Thuỳ Trâm và anh Thạc chứng kiến cảnh chết trong cuộc chiến. Anh chị mơ ước chiến tranh sớm chấm dứt, mong có ngày về đoàn tụ với gia đình thân yêu, hòa bình xoá bỏ hận thù nối vòng tay lớn cùng nhau xây dựng Việt Nam. Nhưng thế hệ chúng ta là nạn nhân trong cuộc chiến đau thương của dân Việt. Súng Ak, M16 bom đạn của ai? đã mang về cày nát quê hương. Nhật ký của Thùy Trâm anh Thạc cũng gợi những giá trị cao quý, tự do vì nó mà anh chị chấp nhận hy sinh tất cả, đó là độc lập cho đất nước, tự do cho dân tộc mà bao nhiêu thế hệ đã hy sinh, bỏ xương máu. Nhưng ước mơ dân chủ ngày nay thật sự có trên Quê Hương yêu quý của chúng ta chưa? Sau ngày chiến thắng 30.4.1975 hàng triệu người bị khốn khổ, bị trả thù hàng trăm ngàn người bị đưa đi cải tạo bị tù đày. Nhiều gia đình tài sản bị tịch thu đuổi họ đi vùng kinh tế mới
Thời gian trước người ta không nhắc đến liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, anh là người từng đoạt giải nhất văn học miền Bắc lớp 10 (1969.1970). Ngày nay người ta ca ngợi hai liệt sĩ Thùy Trâm và anh Thạc, không ngoài sự tuyên truyền kêu gọi tuổi trẻ noi gương đó mà dấn thân, hy sinh xây dựng đất nước trong lúc họ vơ vét tham nhũng biển thủ, đưa con cháu sang Mỹ học và hưởng thụ. Xã hội ngày nay chênh lệch giàu nghèo giai cấp, bóc lột, cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan. Dân tộc Việt Nam đã gánh chịu nhiều khổ đau và tủi nhục. Nhiều thế hệ phải trả cái giá đắt bằng: Xương máu, mồ hôi và tuổi thơ, cho sự sai lầm của những người lãnh đạo Quốc Gia !!!
Tài liệu tham khảo:
(1) BBC - vietwefranking
(2) BBC - vietdrug
(3) Báo Công an
Đại Nguyên
Trích: Viet.no
Người bạn cùng học trường Phan Châu Trinh Đà Nẵng, gởi tặng tôi hai cuốn: "Nhật Ký Đặng Thùy Trâm" và "Mãi Mãi Tuổi Hai Mươi" của Nguyễn Văn Thạc. Hai tác phẩm trên của hai bộ đội là cựu sinh viên Hà Nội, đã hy sinh trong cuộc chiến tại miền Nam đã hơn 30 năm, nay được nhà xuất bản Thanh Niên và Hội Nhà Văn ấn hành, được báo chí và tivi quảng cáo "bán chạy nhất" tại Việt Nam trong mấy tháng qua. Những năm chiến tranh khốc liệt tại Việt Nam, bom đạn tàn phá quê hương, hàng triệu người đã hy sinh. Thời gian trôi qua đã 30 năm (1975-2005), nhưng vết thương cuộc chiến chưa lành hẳn trong tâm hồn của thế hệ chúng ta.
Lính chiến Hoa Kỳ, là những thanh niên thi hành quân dịch, bị đưa sang tham chiến tại Việt Nam, một năm hết nhiệm vụ họ rời Việt Nam, giả từ vũ khí để trở lại đời sinh viên. Lên phi cơ về nước nhiều người mang theo viên đạn đồng, mảnh đạn pháo, chiếc nón lá bài thơ hay người yêu. Nhưng hai anh em ông Frederic Whitehurst và Robert Whitehurst năm 1970 rời Việt Nam, ông Whitehurst đã mang về hai cuốn nhật ký của nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm, 35 năm rồi gởi vào thư viện lưu trữ về Việt Nam ở Lubbock Texas. Nhờ sự bang giao giữa hai quốc gia Việt-Mỹ, ông đã liên hệ tìm gia đình của bác sĩ Đặng Thùy Trâm để trao lại kỷ vật của bác sĩ Trâm bỏ lại trong cuộc chiến, may mắn ông ta tìm được người mẹ là dược sĩ Doãn Ngọc Trâm về hưu ở Hà Nội, bố là bác sĩ Đặng Ngọc Khuê đã từ trần.
Frederic Whitehurst kể lại ngày xưa ông đốt các tài liệu tịch thu, xem 'không có giá trị' cho ngành tình báo, thì thông dịch viên Nguyễn Trung Hiếu đến khuyên ông giữ lại cuốn nhật ký, anh ta nói rằng: bên trong cuốn nhật ký ''đã có lửa rồi'', mấy tháng sau anh Nguyễn Trung Hiếu mang thêm cho ông cuốn nhật ký thứ hai cũng của bác sỹ Trâm. Nhật ký ghi lại thân phận thế hệ trẻ miền Bắc, phải bỏ mái ấm gia đình, người yêu lý tưởng tham gia cuộc chiến, để rồi máu xương đổ ra trên khắp nẻo đường đất nước, Bác sĩ Đặng Thùy Trâm tử trận tháng 6 năm 1970 ở Quảng Ngãi. Sinh viên Nguyễn Văn Thạc tử trận năm 1972 ở cổ thành Quảng Trị (không rõ các nhật ký trên có bị thêm bớt thay đổi nội dung không vì dưới chế độ CS luôn chú trọng vào phần tuyên truyền?..).
Nhìn lại lịch sử Việt Nam từ ngày chia đôi đất nước 1954. Thế hệ thanh niên của 2 miền, sống ở phần đất nào thì cũng phải thi hành nhiệm vụ quân dịch, để rồi đánh nhau hơn 20 năm. Về cuộc chiến tranh Việt Nam, ngày nay lịch sử Việt Nam đã minh bạch để mọi người cùng phán xét. Chủ nghĩa CS đã lỗi thời, Nga và các nước Đông Âu đã từ bỏ, chỉ còn lại Việt Nam, Bắc Hàn, Cu Ba và Trung Cộng. Chúng ta lấy làm tiếc những tinh anh tuổi trẻ Việt Nam, đã bị tiêu hao trong cuộc chiến nhiều người đã hy sinh. Người thuộc về phiá chiến thắng được tôn vinh là liệt sĩ, anh hùng, các nghiã trang đài liệt sĩ dựng lên khắp nơi. Những người bại trận cho ngụy là giặc. Nỗi thương hận khi chúng ta đi ngang qua nghiã trang Biên Hòa của những người lính VNCH, thì đìu hiu hoang vắng không hương khói !!! Nhưng bỏ qua những dị biệt về chính kiến của hai thế hệ, trưởng thành hai miền Nam-Bắc của 30 năm về trước, sinh ra vào thời buổi của Bs Thuỳ Trâm và anh Thạc, không ai có thể làm khác hơn được. Cho dù không muốn cũng chẳng được, huống hồ là bị tuyên tuyền những ý tưởng như tranh đấu cho quê hương, cho hòa bình dân tộc, ru ngủ. Người Việt Nam yêu nước nào mà chẳng xả thân?
Tôi đã đọc hết hai cuốn nhật ký, họ viết lại những nỗi vui buồn, cay đắng và nước mắt trên chiến trường gian khổ, đối diện với với tử thần. Hai tác giả bác sĩ Đặng Thùy Trâm, sinh viên Nguyễn Văn Thạc viết văn lả lướt, với những tình cảm cao đẹp, nhưng cũng bị gò bó, giới hạn vì sợ kết tội là phản động, chống Đảng. Tuổi trẻ dù hăng say năng động, nhưng tư tưởng không được độc lập luôn bị kiểm soát. Cho nên trong nhật ký Thùy Trâm thường nhắc đến mối tình đổ vỡ, người tình M. cũng vào nam chiến đấu. anh Nguyễn Văn Thạc viết cho người yêu Như Anh du học Nga, trong lúc anh phải đi chiến đấu, không có cơ hội tốt du học nước ngoài, tuổi trẻ như anh thời đó đều mơ ước? Không ai ngăn cấm tình yêu đôi lứa, nhưng người ta xét lý lịch, tư tưởng, giai cấp, thành phần tiểu tư sản... những người lãnh đạo CS họ có quyền làm thay đổi, sinh hoạt người thi hành nhiệm vụ, dưới sự chỉ huy của họ trong mọi tình huống.. Chị Trâm, anh Thạc tiết lộ những bí ẩn khôi hài trong những ngày đi chiến đấu. Những thành phần lãnh đạo kêu gọi tuổi trẻ phải hy sinh tiến lên rồi ngã gục.. Nhưng không tránh được những bất công xã hội.
Con Quan thì được làm Quan
Con Sãi ở Chùa thì quét lá đa
Chị Thùy Trâm viết nỗi buồn của chị trên những trang nhật ký bằng máu và nước mắt, để giải tỏa cho chính tâm trạng, chị bị xem như thành phần tiểu tư sản, tình yêu đầu đời của chị chỉ còn lại như lá thu vàng rơi rụng đọc những dòng nhật ký của chị để thông cảm một phần nào đời sống trong những ngày gian khổ, tố cáo sự lừa bịp tội ác và sự phi nghiã, của chiến tranh hận thù...
- Muà thu chưa đến mà lá vàng chìm ngập cả không gian. Chưa bao giờ mình cảm thấy đau khổ và cô đơn đến mức nầy... khi biết tình yêu tan vỡ, Th. Không rơi một giọt nước mắt mà sao bây giờ lại mền yếu đến như vậy hở Th. (30.6.68 trang 57);
Lý tưởng và ước mơ cuả Thuỳ Trâm đã bị thời gian và hoàn cảnh không thể thực hiện, làm nhiệm vụ của một bác sĩ trong rừng núi, chắc chắn thiếu thốn về vật chất, cũng như dụng cụ y khoa, nhưng qua nhật ký chị chịu đựng không than phiền. Nhưng thường nói đến nỗi khổ về cân não chính trị và đối đầu với bom đạn.
- Cuộc đời có ba việc lớn: Lý tưởng, Sự nghiệp, Tình yêu, chưa việc nào mình đạt được cả vì vậy không buồn sao được (6.7.68 trang 60).
- Ngày từng ngày máu vẫn rơi xương vẫn đổ. Điều đáng buồn nhất là trong gian khổ ấy Th. chưa thấy được sự công bằng, sự trung thực. Chưa có một sự đấu tranh để thắng những cái ty tiện đốn hèn cứ xảy ra làm sứt mẻ danh dự 2 chữ đảng viên và làm mòn mỏi niềm vui say công tác của mọi người trong bệnh xá. Kẻ thù phi nghĩa không sợ mà sợ những nọc độc của kẻ thù còn rớt lại nơi đồng chí của mình (15.6.68 trang 54).
Thế hệ thanh niên miền Bắc, sinh ra trong chế độ Xã Hội Chủ Nghiã, Đảng là trên hết, không vào Đảng khó có tương lai, chắc chắn đó là ước mơ chung của họ!
- Viết đơn vào Đảng, niềm vui thì ít bực dọc thì nhiều. Tại sao con đường đi của một đứa tiểu tư sản bao giờ cũng nhiều chông gai đến vậy. Ðành rằng vì tính chất giai cấp, nhưng mình vẫn thấy rất rõ một điều ngoài cái lẽ dĩ nhiên ấy. Có một cái gì đó là bắt bí, của một vài cá nhân có trách nhiệm... Dù thành tích mình có cố gắng bao nhiêu cũng không bằng một anh khác ở thành phần cơ bản chỉ vừa mới giác ngộ bước đầu (20.8.68 trang 75).
Sống trong một môi trường xã hội được nhồi sọ và tuyên truyền nghe mãi phải bị nhập tâm, trong rừng núi hoang vu, chỉ có tài liệu một chiều hay radio nghe đài Hà Nội, không ngoài chương trình tuyên truyền chống Mỹ cứu nước, chuyện em bé 14 tuổi dưới được thổi phồng như chuyện bịa đặt Lê Văn Tám.
- Em Bé Hoàng 14 tuổi trong sáu tháng đầu năm giết được 6 lính Mỹ, đánh lật 2 xe tăng bằng vũ khì tự tạo, lấy được 7 súng giặc trong đó có 2 cối cá nhân, và các loại khác, em An phổ Châu lấy 5 súng, có 2 cối cá nhân một đài RC (ngày 19.9.68 trang 83).
Những năm sống trên núi rừng Quảng Ngãi, Thuỳ Trâm đối diện với sự chết và nỗi buồn cô đơn, tình thương của gia đình chỉ còn lại trong giấc mơ. Nên Thùy Trâm đã chia sẻ đón nhận tình cảm với các em kết nghiã, anh chị nuôi hay tình đồng chí, để làm niềm vui trong những ngày đi chiến đấu.
- Anh Tân ơi, anh là người anh thân thiết của em nhưng sao em vẫn thấy anh xa lạ, phải chăng vì bức tường nào đó ngăn cách anh em mình?(21.10.69 trang 192); ... trong một buổi tâm tình anh đã thân thiết hỏi mình: Ai bảo vào Nam chi cho khổ, ở ngoài đó thì không ở. Anh trách em sao? Mình biết anh không trách mà chỉ thương mình nên hỏi vậy thôi" (29.3.70 trang 235).
- Mọi người ra đi hẹn sẽ trở về gấp để đón mình ra khỏi khu vực nguy hiểm mà mọi người nghi là có điệp đã chỉ điểm nầy, Từ lúc ấy, nhưng người ở lại đếm từng ngày, từng giây, từng phút rồi chín ngày đã trôi đi mọi người không trở lại (20.6 70 trang 255) cuốn nhật ký còn dở dang hai ngày sau tức 22.6.1970 Thùy Trâm đã bị quân Mỹ phục kích bắn chết, tại Đức Phổ Quảng Ngãi, thương thay trên mặt trận không thể phân biệt lòng nhân ái của một con người.
Ngày 10.5.1968 giữa Hà Nội và Hoa Kỳ đã khởi đầu mật đàm về chiến tranh Việt Nam, cho đến năm 1971 cuộc thương thuyết công khai. Năm 1972 giữa Mao và Nixon gặp nhau ở Bắc Kinh. Thời gian nầy chiến tranh Việt Nam thêm khốc liệt, phần lớn thanh niên, dù tuổi vị thành niên miền Bắc bị động viên, phải giai nhập bộ đội đi chiến đấu. Anh Nguyễn Văn Thạc cũng như bạn bè phải xếp bút nghiên thi hành nhiệm vụ, những ngày sống trong quân đội, anh đã thật sự đụng đầu với lý tưởng và nhiệm vụ.
- Trong đời nầy, đâu đã hết bất công xã hội, Xã hội ta đâu hết những kẻ dựa vào quyền thế, muốn dành một chỗ yên trong cuộc sống (trang 101). Bà cụ sống trong ngôi nhà mình ở mới khổ. Con trai bỏ vợ đi bộ đội, để cho bà nuôi đưá cháu lên 6 tuổi. Bà già lắm rồi, buổi sáng cặm cụi làm bánh sắn mang bán. Đứa cháu lần hồi nhặt lá mít về gói bánh. Cái lá nào cũng đầy bụi. Nhà cửa trống hoang trống huếch.. (trang110).
-Tôi lo lắng chút gì về bản thân, lo nhiều vì tôi chưa làm việc ra hồn, lo nhiều vì thời gian trôi qua nhanh và mất hút sau lỗ rách của cái kều, Tôi lo vì sự đói rét của gia đình, vì sự bất an của bố mẹ tôi, Tôi lo tất cả .. những người thân thích của tôi không yên ổn sống trong cuộc đời nầy (trang 188).
- Các bạn cùng lứa tuổi mình đi bộ đội hết cả rồi người đi B, người đi C và có người đã là liệt sĩ Thế hệ mình lứa tuổi mình, các bạn ơi đi nhé, chúng ta đi chẳng cần chần chờ suy tính. Ta giữ lại phiá sau lưng mình tuổi thơ và cả những người thân yêu nhất (trang 172).
- Mình đi bộ đội, chẳng qua là buộc phải đi! không đi ư, thì tức là anh chống lại chính sách, chống lại đảng... (181).
- Mỗi khi nhắc đến lý lịch, là người ta lại cảm thấy trào dâng lên 1 niềm vui 1 nỗi sung sướng pha chút gì kiêu ngạo, có lẽ bởi người ta có chút gì đáng tự hào nên họ phải làm như thế (trang 248).
- Chao ôi bao nhiêu lần mình ao ước có được hạnh phúc xa vờii ấy, được Đảng tin và trao cho những nhiệm vụ nặng nề Có người sẽ bảo: Thì đấy, anh được đi bộ đội đó thì sao? Chẳng lẽ không được Đảng tin cậy mà trao nhiệm vụ bảo vệ tổ Quốc à ?.. đừng nói thế chuyện gì cũng có điều tế nhị của nó. Nói ra ư, không khéo thì trở thành phản cách mạng mất. Có đi trong quân đội mới cảm thấy nỗi khổ của những người không phải Đỏ hoàn toàn (trang 249).
Càng đọc tôi càng hiểu thân phận cuả họ thật đáng thương. Thanh niên miền nam cũng bị động viên nhập ngũ, để bảo vệ phần đất phiá Nam với chế độ tự do và dân chủ. Những người lính chiến VNCH họ không bị dồn nén về chính trị, buộc theo một chủ thuyết nào hết, họ thật sự tự do Sinh viên, học sinh được phép biểu tình chống chiến tranh. Các nữ sinh viên tốt nghiệp ngành y khoa ở miền nam, không phải tham gia chiến trường, thời VNCH cũng có nữ Quân nhân lo các việc thương binh xã hội, Cảnh Sát hành chánh do họ tình nguyện, không có chính sách buộc phái nữ gia nhập quân đội đi tác chiến (các vùng quê dưới sự kiểm soát của CS, không phân biệt nam hay nữ phải cầm súng chiến đấu).
Để có một nhận xét công tâm về cuộc chiến, nếu Chính quyền Hà Nội (Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà) không chủ trương đánh chiếm miền Nam, chắc chắn thế hệ thanh niên không đến nỗi chịu đựng nhiều khổ đau và phải hy sinh trên mọi nẻo đường đất nước. Đảng CSVN lợi dụng được lòng yêu nước của toàn dân. Phát động phong trào nêu cao lý tưởng chống Pháp đuổi Mỹ dành độc lập cho Việt Nam ai lại không hưởng ứng? Tháng 1 năm 1959 Hội Nghị Trung Ương Đảng Cộng Sản lần thứ 15 họp tại Hà Nội đã đưa ra nghị quyết giải phóng miền Nam, trước mắt là đánh đổ tập đoàn thống trị Ngô Đình Diệm. Bộ Chính Trị quyết định thành lập đường vận tải chiến lược vào Nam. Tháng 5 năm 1959, đường vận tải trên bộ được bắt đầu thực hiện và lấy tên là Đường 559. Tháng 7 năm 1959, Hà Nội lại cho lập thêm đường vận tải trên biển mang tên là Đường 759. Đảng quyết tâm đánh chiếm miền Nam, Lê Duẩn bí mật vào Nam nghiên cứu tình hình khi trở ra Bắc tại hội nghị lần thứ 15 ở Hà Nội ngày 13.5.1959. Lê Duẩn đưa nghị quyết giải phóng miền Nam và miền Bắc tiến lên xã hội chủ nghiã... (chủ trương của Chủ tịch Hồ Chí Minh) Hà Nội thành lập Mặt trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam do Luật sư Nguyễn Hữu Thọ làm chủ tịch MTDTGPMN thành lập ngày 20.12.1960 ở chiến khu Dương Minh Châu, vùng biên giới Tây Ninh Campuchia. Gọi tắt là mặt trận "giải phóng miền Nam" từ năm 1960, với nhân sự nòng cốt hơn 25.000 cán bộ hồi kết, sau tết Mậu Thân ông Huỳnh Tấn Phát (1913-1989) được bầu làm chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Miền Nam Việt Nam, bà Nguyễn Thị Bình cháu ngoại Phan Châu Trinh làm bộ trưởng ngoại giao là con cờ, tạo thế đứng trong các cuộc Hoà đàm Paris?
Chính quyền TT Ngô Đình Diệm bị lật đổ ngày 1.11.1963, Chính quyền mới do nhóm tướng lãnh cầm đầu, không đủ uy tín lãnh đạo, Tôn giáo, Đảng phải biểu tình sinh viên, học sinh xuống đường. Cơ hội tốt Hà Nội đưa nhiều quân đánh chiếm thôn quê bao vây thành thị, cuộc chiến gia tăng. Đến tháng 3 năm 1965, Sư đoàn thủy quân lục chiến Mỹ đổ bộ lên bãi biển Nam Ô, đánh dấu một giai đoạn mới, trong sự can thiệp quân sự của Hoa Kỳ ở Việt Nam, ngăn chận sự bành trướng của chủ nghiã CS. Chính quyền Hà Nội có lý do tuyên truyền đánh Mỹ cứu nướcchiến tranh không còn trong tầm tay của người Việt Nam, những bàn tay ngoại bang Tàu, Liên Xô, Mỹ đẩy người Việt đến chổ chém giết nhau vì ý thức hệ. Cuối cùng những người Lính VNCH tham gia cuộc chiến bảo vệ tự do tại miền Nam khi đồng minh tháo chạy" đã bị Hoa Kỳ phản bội, bán đứng cho đến ngày tan hàng rả đám. Phe chiến thắng trong niềm tự hào, nhưng nhìn lại đã bị lừa anh giải phóng tôi hay tôi đã giải phóng anh. Xã hội kinh tế miền Nam sung túc tự do thế nào, chắc chắn người chiến thắng đã thấy. Hàng ngày nhiều đoàn xe chiến lợi phẩm từ Nam ra Bắc !! Hãy đọc và suy ngẫm các lãnh tụ CS đã tuyên báo dưới.
Cố Tổng bí thư đảng CS Lê Duẩn đã từng tuyên bố "ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc .."" Trường Chinh nói: ""Kháng chiến là một hình thức cao rộng, của đấu tranh giai cấp, nghiã là cuộc đấu tranh lớn lao trên thế giới, giưã tư bản và vô sản ..", lời phát biểu trên của những kẻ quyền lực làm tay sai cộng sản quốc tế, gây nên cuộc nội chiến tương tàn khổ đau cho dân tộc Việt Nam. Như nhà thơ Phùng Quán đã viết: Những con người tiêu máu của dân như tiêu giấy bạc giả (Trăm Hoa Ðua Nở).
Nếu không có chiến tranh để hai miền Nam Bắc Việt Nam, tự do xây dựng, xã hội phát triển kinh tế, dân trí cao thì việc thống nhất trong tình thương và hoà bình có thể thực hiện được, không cần vũ khí của đế quốc nào mang đến Việt Nam! Trường hợp nước Đức họ đã thống nhất không đổ một giọt máu! Các nước Đông Âu họ đã chọn tự do dân chủ để phát triển quê hương. Cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt lúc ông còn làm thủ tướng không nói, gần đây ông đã nhìn nhận sau 30 năm cuộc chiến.
"Có hàng triệu người vui thì cũng có hàng triệu những người buồn, chúng ta hãy cùng ôn những bài học lớn. Đó là đất nước Việt Nam, giang sơn Việt Nam cùng mọi thành quả của nền văn hóa Việt Nam không phải là của riêng ai, của một giai cấp hay đảng phái nào, mà là tài sản chung của mọi người VN, của cả dân tộc VN!.... Song họ đã phạm phải nhiều sai lầm, làm trái với qui luật tự nhiên, gây ra nhiều đau thương, tai họa cho nhiều người mà họ đang sửa sai, gọi là đổi mới, thực ra chỉ là những điều cũ mà thế giới đã và đang từng làm. Phải có lúc những người cộng sản Việt Nam sẽ nói lên những lời xin lỗi... Mong rằng chẳng chóng thì chầy dân tộc Việt Nam, tòan dân Việt Nam kể cả những người Cộng sản và những người chống cộng sản nhận thức rõ điều đó, đừng coi nhau là kẻ thù nữa mà kẻ thù là nghèo nàn, là lạc hậu, là tụt hậu, là hận thù!
Đã 30 năm hoà bình, đất nước có phát triển nhưng còn giới hạn, xã hội băng hoại đạo đức suy đồi tham nhũng lan tràn, mức chênh lệch giàu nghèo càng ngày cách biệt, đời sống người nông dân chân lấm tay bùn còn bần cùng khốn khổ nhiều người bán tài sản góp tiền xin đi lao động nước ngoài, gái quê mong lấy chồng ngoại quốc dù làm tôi tớ nô lệ !! Trường học, bệnh viện không xây dựng thêm, nhưng các nhà hàng, hợp đêm thì mọc lên như nấm. Diễn đàn Kinh tế Thế giới hôm 28/09 ra Báo cáo Cạnh tranh Toàn cầu xếp Việt Nam đứng thứ 81 trong tổng số 117 nước. Tại Á châu thì Việt Nam gần như thua kém tất cả các nước vùng Đông Nam Á trong thang điểm về sức cạnh tranh kinh doanh. Malaysia được xếp hạng 24, Thái lan (36), Indonesia (74), Philippines (77) trong khi Việt Nam xếp thứ 81 tức là tụt 4 hạng so với năm ngoái từng nằm ở thứ 77. Việt Nam có năng lực cạnh tranh cao hơn Campuchia (112). Lào và Miến Điện không thấy được xếp hạng trong báo cáo này. (1)
Chúng ta không có gì ngạc nhiên trước những suy đồi hư đốn trên, tôi về Việt Nam chứng kiến được những sự kiện, hình ảnh chỉ đem lại cho mình bi quan về tương lai đất nước. Đi đâu tôi cũng nghe ta thán, than thở, chê trách một số đảng viên, cán bộ cấp cao chiếm một tỷ số không nhỏ, đã tham nhũng hối lộ... Tờ báo Công An (3) thường nêu ra những vụ tham nhũng như: công ty Điện lực Sàigòn, Công ty dầu khí Petrovietnam và vô số vụ khác xảy ra hằng ngày trên đất nước Việt Nam? Các con ông lớn xài tiền như nước, là những ông Hoàng thời đại. Tôi có cơ hội đi nhiều nước từ Á sang Âu, giới trẻ các nước cũng ăn chơi, cũng vũ trường, quán bar mà đất nước họ vẫn phát triển. Tôi có thể khẳng định rằng tuổi trẻ Việt Nam trong hay ngoài nước đều thông minh. Thế hệ thứ 2 ở nước ngoài thành công rực rỡ trên mọi lãnh vực khoa học, chính tri, kinh tế. Nhưng giới trẻ trong nước đứng bên bờ vực thẳm của sự băng hoại, xi ke ma tuý, thuốc lắc. Phúc trình của Trung Tâm Truyền Thông-Giáo Dục Sức Khỏe tại Saigòn ngày 25/9/05 cho hay: "Theo thống kê, hằng năm cả nước có khoảng 70.000 ca nạo phá thai ở lứa tuổi vị thành niên; do tình trạng quan hệ tình dục sớm trước hôn nhân của nam nữ ngày càng tăng. Việc nạo phá thai ở lứa tuổi này tiềm ẩn rất nhiều nguy cơ gây hại cho sức khỏe. Ngoài ra, điều nguy hại còn ở chỗ do sợ người lớn biết chuyện nên những em không dám đến bệnh viện mà thường tìm đến những cơ sở phá thai chui, không đảm bảo, có khi nguy hiểm đến tính mạng." Tình trạng thanh thiếu niên nghiện hút ma túy, kể cả tiêm chích, đang là vấn nạn trong xã hội vì chiếm tới 60% - 70% con số người nghiện ma túy trong toàn quốc. Ông Trần Việt Trung, Phó cục trưởng Cục phòng chống Tệ nạn Xã hội thuộc Bộ Lao động Thương binh xã hội cho đài BBC biết con số người nghiện ma túy mà Cục này nắm được là trên 170.000 người.Con số này tiếp tục gia tăng, mỗi năm trên 10%. (2)
Chị Thuỳ Trâm và anh Thạc chứng kiến cảnh chết trong cuộc chiến. Anh chị mơ ước chiến tranh sớm chấm dứt, mong có ngày về đoàn tụ với gia đình thân yêu, hòa bình xoá bỏ hận thù nối vòng tay lớn cùng nhau xây dựng Việt Nam. Nhưng thế hệ chúng ta là nạn nhân trong cuộc chiến đau thương của dân Việt. Súng Ak, M16 bom đạn của ai? đã mang về cày nát quê hương. Nhật ký của Thùy Trâm anh Thạc cũng gợi những giá trị cao quý, tự do vì nó mà anh chị chấp nhận hy sinh tất cả, đó là độc lập cho đất nước, tự do cho dân tộc mà bao nhiêu thế hệ đã hy sinh, bỏ xương máu. Nhưng ước mơ dân chủ ngày nay thật sự có trên Quê Hương yêu quý của chúng ta chưa? Sau ngày chiến thắng 30.4.1975 hàng triệu người bị khốn khổ, bị trả thù hàng trăm ngàn người bị đưa đi cải tạo bị tù đày. Nhiều gia đình tài sản bị tịch thu đuổi họ đi vùng kinh tế mới
Thời gian trước người ta không nhắc đến liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, anh là người từng đoạt giải nhất văn học miền Bắc lớp 10 (1969.1970). Ngày nay người ta ca ngợi hai liệt sĩ Thùy Trâm và anh Thạc, không ngoài sự tuyên truyền kêu gọi tuổi trẻ noi gương đó mà dấn thân, hy sinh xây dựng đất nước trong lúc họ vơ vét tham nhũng biển thủ, đưa con cháu sang Mỹ học và hưởng thụ. Xã hội ngày nay chênh lệch giàu nghèo giai cấp, bóc lột, cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan. Dân tộc Việt Nam đã gánh chịu nhiều khổ đau và tủi nhục. Nhiều thế hệ phải trả cái giá đắt bằng: Xương máu, mồ hôi và tuổi thơ, cho sự sai lầm của những người lãnh đạo Quốc Gia !!!
Tài liệu tham khảo:
(1) BBC - vietwefranking
(2) BBC - vietdrug
(3) Báo Công an
Đại Nguyên
Trích: Viet.no
